Chương 305:


Cả không gian thời gian như đứng lại. Khi thanh kiếm bị Hạ Nhất Minh dùng tay đón lấy, ngoại trừ Viên Lễ Huân, tất cả những người còn lại đều không thể tin vào mắt mình.
Thanh vụ kiếm chạm vào ngón tay của Hạ Nhất Minh liến biến mất vô tung vô ảnh, giống như nó chẳng hề có chút công kích. Đừng nói là để hạ bớt khí thế của Hạ Nhất Minh, cho dù là xước một tí da cũng không có.
Rốt cuộc, Lê Minh Huyên cũng có chút biến sắc. Mặc dù trong thanh vụ kiếm không chứa tất cả lực lượng của nàng, nhưng cũng không phải là ít. Cho dù không thể khiến cho Hạ Nhất Minh bị thương nhưng ít nhất cũng phải làm cho cánh tay hắn bị đông lạnh.
Nhưng kết quả cuối cùng lại xảy ra ngoài dự đoán. Hàn khí trong vụ kiếm không hề phát ra tới một nửa uy lực, biến mất nhanh chóng.
Liếc mắt nhìn liền thấy được Viên Lễ Huân đang thản nhiên mỉm cười, bà ta sực nhớ ra gì đó nhìn Hạ Nhất Minh, gật đầu một cái.
Hạ Nhất Minh cười khổ, thầm biết bản thân mình cũng có hàn hệ chân khí không thể dấu được bà ta.
- Lê tôn giả! Đa tạ ngươi hạ thủ lưu tình.
Đột nhiên, một thanh âm già nua từ xa vọng tới, ngay sau đó trên sơn đạo xuất hiện một lão nhân. Người này mặc một bộ trường bào màu lam nhạt, mái tóc phất phơ phía sau. Nhìn thoáng qua có thể thấy được một nét gọn gàng. Khuôn mặt mập mạp luôn điểm thêm nụ cười, khiến cho hai con mắt chỉ có một khe hở.
Trên người lão không hề phát ra khí thế, giống hệt như một người bình thường.
Nhưng Hạ Nhất Minh cảm thấy thất kinh không phải vì cách nói chuyện của lão mà bởi vì Thuận Phong nhĩ của hắn không thể phát hiện ra được người này tới gần.
Tuy một phần do đang giao thủ với Lê Minh Huyến, nhưng như thế mà vẫn giấu được hắn thì cũng không phải là đơn giản.
Lê Minh Huyên chẳng quay đầu lại, dở khóc, dở cười nói:
- Ngả huynh! Ngươi cười nhạo lão thân đúng không?
Chu Thất Bát đứng tại chỗ, khom người nói:
- Sư phụ! Ngài xuất quan rồi.
Hạ Nhất Minh nhìn một cách chăm chú. Thì ra người này chính là Ngả Văn Bân - Sư phụ của Chu Thất Bát, cũng là cao thủ có tu vi tương đương với Lê Minh Huyên.
Hắn thầm than trong lòng. Cũng chỉ trên Thiên Trì sơn mới có thể nhìn thấy những cường giả trong truyền thuyết. Mà nếu không phải thực lực của hắn đạt tới mức độ dung nhập hai hoa thì chưa chắc đã có tư cách nhìn thấy bọn họ.
Ngả Văn Bân gật đầu với Chu Thất Bát rồi cười nói:
- Lê tôn giả! Vừa rồi, ngươi ra tay rõ ràng là không dùng hết sức mà. Nếu mà dốc toàn lực chắc chắn kết quả sẽ khác.
Lê Minh Huyên hừ nhẹ một tiếng, như hài lòng với mấy câu nịnh của Ngả Văn Bân. Còn trong suy nghĩ của nàng có giống như thế hay không thì cũng chẳng biết được.
Quay sang gật đầu với Viên Lễ Huân, Lê Minh Huyên nói:
- Viên cô nương! Ngươi cố gắng suy nghĩ đề nghị của lão thân. Chỉ cần ngươi đồng ý thì thành tựu trên võ đạo sau này không hề kém hơn ta.
Viên Lễ Huân cúi thật sâu, nói:
- Đa tạ sự quan tâm của tiền bối. Vãn bối hết sức cảm kích.
Lê Minh Huyên hơi lắc đầu. Mặc dù Viên Lễ Huân hết sức cung kính với bà nhưng vẫn chưa hề đả động tới lời yêu cầu của mình. Than nhẹ một tiếng, Lê Minh Huyên quay người rời đi. Khi tới trước mặt Ngả Văn Bân liền ngừng lại nói:
- Ngả huynh! Thiên phú của Viên cô nương chỉ có thể phát huy toàn bộ khi đến Thất Thải băng cung chúng ta. Thiên Trì sơn các ngươi không thể nhúng tay vào được.
Ngả Văn Bân cười hả hả, nói:
- Lê tôn giả yên tâm! Các phái chúng ta đã có minh ước từ trước rồi mà.
Lê Minh Huyên liếc mắt nhìn lão một cái, suy nghĩ một chút rồi nói:
- Ngươi còn nhớ tới minh ước của chúng ta là tốt rồi. - Nói xong, bà vung tay áo, nhanh chóng bỏ đi. Thoáng cái đã biến mất trên sơn đạo.
Hạ Nhất Minh trợn mắt mà nhìn. Hắn biết Lê Minh Huyên không sử dụng thân pháp tuyệt kỹ của Phong chi lực nhưng nếu nói về tốc độ thì cũng chẳng chậm hơn bao nhiêu.
Hạ Nhất Minh thầm cảm thấy kinh hãi. Chẳng lẽ thân pháp của những người đạt tới cảnh giới tam hoa tụ đỉnh lại đến mức khó tin như thế? Nếu vậy thì khi mình đối địch với những người như vậy, ngay cả chuyện chạy trốn cũng là một vấn đề khó khăn.
Từ sau khi hiểu được tinh túy của Phong chi đạo, đây là lần đầu tiên hắn không còn tự tin vào thân pháp của mình.
Trác Vạn Liêm vái Ngả Văn Bân một cái, nói:
- Vãn bối bái kiến Ngả tôn giả.
Ngả Văn Bân nhẹ nhàng lên tiếng:
- Thay ta vấn an lệnh sư.
Trác Vạn Liêm liền cúi người nói:
- Vãn bối xin ghi nhớ.
Ngả Văn Bân lạnh nhạt, phất tay một cái, Trác Vạn Liêm hiểu ý liền khom người lùi lại mấy chục thước sau đó mới xoay người rời đi. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Trong lòng Hạ Nhất Minh không khỏi có chút lo lắng, miễn cưỡng nói:
- Hoành Sơn đệ tử, Hạ Nhất Minh bái kiến tiền bối.
Ngả Văn Bân quay đầu, nét mặt lão có sự thay đổi rất lớn. Hạ Nhất Minh cảm thấy ánh mắt của lão nhìn mình hoàn toàn khác với Trác Vạn Liêm nên cung cảm thấy có chút an ủi.
- Hạ Nhất Minh! Ta đã nghe được một số thành tích của ngươi. Với tuổi như vậy mà ngươi đã đạt được thành tựu thế này quả là giỏi. - Ngả Văn Bân không hề che giấu sự hài lòng của lão đối với hắn.
Hạ Nhất Minh cười khổ một tiếng, nói:
- Đa tạ tiền bối quan tâm! Trước mặt ngài, vãn bối chẳng đáng là cái gì.
Ngả Văn Bân vung tay lên, ngắt lời Hạ Nhất Minh, cười nói:
- Khi lão phu bằng tuổi ngươi, ngay cả tiên thiên cũng chưa đột phá. Vậy mà ngươi đã ngưng tụ được hai hoa, thậm chí là còn dung hợp được chúng. Thành tựu như thế hoàn toàn xứng đáng là số một trong thiên hạ.
Hạ Nhất Minh cảm thấy trong lòng vui sướng. Được một người như vậy khen ngợi mà không có chút hành diện thì đúng là lừa người.
- Vừa rồi, ngươi giao thủ với Lê tôn giả, lão phu thấy ngươi dung hợp được hai hoa. - Ngả Văn Bân ngừng lại một chút, nói:
- Sao ngươi có thể làm được điều đó?
- Khi vãn bối ngưng tụ Hỏa chi hoa đã tự động dung hợp với Phong chi hoa. Còn về việc tại sao... - Hạ Nhất Minh cười khổ một tiếng, nói:
- Vãn bối cũng không biết.
Ngả Văn Bân thở dài, lắc đầu nói:
- Lão phu nghe Trần sư điệt nói, trong tay ngươi có một thanh ngũ hành hoàn mô phỏng. Ngươi có thể cho lão phu xem không?
Hạ Nhất Minh không hề do dự, lấy ngũ hành hoàn ra, cung kính đưa cho Ngả Văn Bân.
Ngả Văn Bân cầm lấy chăm chú nhìn kỹ, nhưng không hề quán thâu chân khí vào đó. Lão chỉ im lặng mà nhìn như đang nghĩ một điều gì đó những không nói ra.
Hạ Nhất Minh chợt nảy ra một ý nghĩ, nói:
- Tiền bối! Vãn bối gặp được bảo vật này cũng là trùng hợp. - Hắn liền đem chuyện đêm hôm đó nói lại. Tất nhiên, đối với việc mình đang đốn ngộ với thắng đối thủ như thế nào thì không nói ra. Cuối cùng, hắn trầm giọng nói:
- Vãn bối tận tai nghe thấy quái nhân đó dã thừa nhận hắn dụng thanh binh khí này đi tới thâm sơn, ăn trộm thánh vật của bộ tộc Đồ Đằng để giá họa cho ta. Không biết tiền bối có biết lai lịch của người này hay không?
Ngả Văn Bân lắc đầu, nói:
- Người này đã đạt tới cảnh giới tam hoa thì không phải là dạng vô danh tiểu tốt. Nhưng hắn đã đeo mặt nạ thì lão phu cũng không đoán ra được.
Hạ Nhất Minh nhướng mày, nói:
- Tiền bối! Ngài có biết lai lịch của thanh binh khí này hay không?
Ngả Văn Bân cười khổ, nói:
- Theo ta biết thì trong ngàn năm qua chưa hề có người nào sử dụng thanh binh khí này. - Ngừng một chút, lão nhìn ánh mắt hoài nghi của Hạ Nhất Minh, cười nói:
- Mặc dù đây chỉ mô phỏng lại, nhưng uy lực của nó cũng vô cùng lớn. Nếu thật sự có người đã sử dụng thì chắc chắn uy danh sẽ nhanh chóng vang xa, không thể không có người biết.
Hạ Nhất Minh suy nghĩ một chút, rồi chấp nhận câu nói đó. Ngả Văn Bân đưa ngũ hành hoàn cho Hạ Nhất Minh, nói:
- Vật này ở trong tay ngươi, chỉ cần không tới một năm sẽ được lan truyền. Nhưng ngươi cũng phải cẩn thận một chút.
Hạ Nhất Minh giật mình, hỏi:
- Tại sao?
- Ngươi đã từng nghe nói tới Đông phương Đại Thân, Ngũ Hành Môn hay chưa?
- Vãn bối đã nghe nói. Nhưng hình như môn phái này đã biến mất.
- Hắc hắc! Ngươi mới chỉ nghe được một chút mà thôi. Thật ra môn phái này vẫn chưa biến mất mà chỉ phân thành một vài thế lực khác nhau. - Ngả Văn Bân lắc lắc đầu, nghiêm nghị nói:
- Mặc dù bọn họ không xưng là Ngũ Hành môn nhưng nếu biết được trong tay ngươi có một cái ngũ hành hoàn mô phỏng thì chắc chắn sẽ dùng mọi cách để cướp lấy.
Hạ Nhất Minh giật mình, nét mặt trở nên hết sức khó coi.
Mặc dù hắn không sợ phiền toái nhưng không có nghĩa là hắn muốn tự nhiên đi chọc vào những thể loại như vậy.
Ngả Văn Bân nhìn nét mặt hắn, cười to nói:
- Hạ Nhất Minh! Ngươi cũng chẳng cần lo lắng. Ta cũng chỉ nhắc nhở ngươi mà thôi. Với tu vi của ngươi, lại được Thiên Trì sơn hậu thuận thì cho dù có người thèm muốn cũng không dám ra mặt cướp đoạt. Chỉ cần ngươi lưu ý, không mắc phải bẫy thì ta bảo đảm ngươi sẽ bình yên vô sự.
Nghe lão nhân khẳng định một cách chắc chắn, Hạ Nhất Minh cũng cảm thấy tự tin.
Binh đến thì tướng ngăn, nước lên thì đắp bờ. Đã cầm bảo vật trong tay, cho dù là ai thì hắn cũng cố gắng hết sức tiếp đón.
Đưa ra được quyết định, ánh mắt hắn liền trở nên kiên định.
Ngả Văn Bân gật đầu. Trong lòng lão lại càng coi trọng người thanh niên trẻ tuổi của Hoành Sơn.
Lão ho nhẹ một tiếng, nói:
- Lão phu nghe nói, ngươi từng dùng Thổ hệ chiến kỹ phá được Thổ chi hoa của Chu Đại Thiên. Ngươi có thể thi triển lại một lần nữa cho lão phu xem không?
Hạ Nhất Minh cảm thấy mừng rỡ. Lúc này, sự tu luyện của hắn đang đạt tới điểm quan trọng. Nếu được một vị cường giả tam hoa tụ đỉnh chỉ điểm thì hắn sẽ có sự tiến bộ rất lớn.
Không hề do dự, hắn khom người một cái, trong lòng hết sức hồi hộp nói:
- Xin tiền bối chỉ điểm.

Vũ Thần - Chương #305


Báo Lỗi Truyện
Chương 305/1308