Chương 257: Đánh lén


Hoành sơn là một môn phái ẩn thế mấy ngàn năm. Trong khoảng thời gian đó cũng đã thu nạp được vô số đệ tử, chia ra các tòa núi xung quanh, lấy chủ phong làm đầu.
Hôm nay, số lượng tiên thiên cường giả tụ tập tại Hoành Sơn có tới mười vị. Chỉ tính riêng nhân số cũng không hề kém đại sư đường của Khai Vanh quốc.
Nhưng cho dù có nhiều tiên thiên cường giả như vậy, mọi người vẫn hết sức hồi hộp. Đối mặt với bộ tộc Đồ Đằng, cho dù là ai cũng không dám tự tin hoàn toàn.
Tiên thiên cường giả đã vậy, chưa nói đến đám đệ tử lại càng lo lắng hơn. Có điều, là đệ tử Hoành Sơn, đây cũng chính là nhà của họ. Cho dù thế nào thì họ cũng không thể lùi bước.
Có một con đường rất lớn dẫn lên Hoành Sơn. Cũng chỉ đi theo con đường này mới có thể lên được năm đỉnh núi cao nhất một cách dễ dàng.
Bình thường ở đây chỉ cắt có hai người canh gác, nhưng trong khoảng thời gian này, luôn có tới mười người. Trong số đó còn có cả một cao thủ hậu thiên đạt tới thập tầng.
Thời điểm này, những người được cắt canh gác tại đây vô cùng nghiêm túc, không hề lười biếng. Bất kỳ ai cũng đều hết sức tập trung, chỉ cần có chút gì đó lay động cũng đủ để cho họ chú ý.
Một bầu không khí khẩn trương theo thời gian cùng với việc gia tăng số lượng tiên thiên cường giả mà tăng thêm.
Trong trường hợp này, bất kỳ ai cũng không thể làm cho bầu không khí dịu bớt.
Đột nhiên, một người đang gác trong đình cao giọng quát:
- Có người tới.
Thanh âm khẩn trương của hắn làm cho cả mười người đứng đó đều nháo nhác.
Người phụ trách ở đây chính là đệ tử Phong Hỏa phong, Liễu Thành Dương. Hắn nghiêm mặt, nói:
- Kêu cái gì?
Người đệ tử phụ trách quan sát, nhanh chóng trả lời:
- Sư thúc! Có hơn trăm người đang tới. Bọn họ chính là người của bộ tộc Đồ Đằng.
Mấy tháng trước hầu như chẳng có ai biết đến lai lịch của bộ tộc Đồ Đằng. Cũng bởi hơn trăm năm qua. bọn họ chưa vượt qua Sinh Tử giới tiến vào vùng Tây Bắc.
Thực lực mạnh mẽ của bọn họ, trừ một số ít người ra, còn lại đa số ít có người biết.
Cho dù là Hạ Nhất Minh bước vào tiên thiên cường giả, nếu không phải bị dính vào chuyện này thì hắn cũng chẳng biết tới.
Nhưng trong một khoảng thời gian ngắn, đặc biệt từ sau khi Y Thủy Bào lén tiến nhập vào Hoành Sơn, lịch sử của bộ tộc Đồ Đằng đã được rất nhiều người biết đến. Hơn nữa, cái tên đó cũng được nhắc đi nhắc lại trên Hoành Sơn.
Sau khi nghe thấy lời nói của tên đệ tử, Liễu Thành Dương biến sắc. Hắn đi nhanh tới vị trí chuyên dùng để quan sát. Ánh mắt hắn vừa nhìn ra một chút liền hiện lên một sự hung dữ.
Quả nhiên, dưới chân núi có tới hơn trăm người rất đặc biệt. Trên mặt mỗi người đều được vẽ nhiều loại hoa văn. Phong tục này ở vùng Tây Bắc không ở đâu có. Chỉ những người đến từ bộ tộc Đồ Đằng mới có thói quen như vậy.
Hắn vung tay lên, chẳng hề nghĩ ngợi nói:
- Báo hiệu.
Một tiếng kèn dài từ trong đình vọng ra. Tiếng kèn chia thành ba dài, hai ngắn theo một âm tiết đặc trưng để truyền báo tin tức.
Ngay khi tiếng kèn vừa mới dứt, từ trên núi cũng vang lên tiếng kèn. Sau khi tiếng kèn đó vừa dứt, mọi người liền nhìn thấy có vài thân ảnh đang lao nhanh tới.
Liễu Thành Dương thở phào một cái. Nếu các trưởng lão đã tới, hắn cũng cảm thấy yên tâm.
Trong chốc lát, tính cả Hạ Nhất Minh, tất cả mười vị tiên thiên cường giả đều đi tới cái đình dùng để tiếp khách. Cùng lúc đó đám tộc nhân của bộ tộc Đồ Đằng cũng đã gần đến nơi.
Nhãn lực của đám người Hạ Nhất Minh hơn xa Liễu Thành Dương. Bọn họ chỉ cần liếc mắt một cái đã có thể phát hiện ra. Sắc mặt mọi người dần trở nên nghiêm trọng. Thực lực của đối phương đã vượt ra ngoài sự tưởng tượng của mỗi người.
Trên Hoành Sơn, xuất hiện mười vị tiên thiên cường giả đã là chuyện cực kỳ hiếm thấy. Nhưng đối phương trước mặt cũng đã có tới mười người đạt tới tiên thiên cảnh giới.
Hạ Nhất Minh nhìn quanh. Hai tai của hắn hơi rung động như phát hiện ra chuyện gì đó. Không chỉ có hắn mà ngay cả lỗ tai của Thủy Huyễn Cận cũng run run.
Chẳng có người nào chú ý tới chuyện lỗ tai của Thủy Huyễn Cận lúc này đã thu nhỏ lại như của người bình thường. Đây là hiện tượng sau khi kỳ công Thuận Phong nhĩ đạt tới đại thành. Chỉ có điều, bên cạnh Hạ Nhất Minh nên chẳng có người nào chú ý tới lão.
Dược đạo nhân hỏi nhỏ:
- Hạ trưởng lão! Ngươi phát hiện ra chuyện gì?
Hạ Nhất Minh lắc đầu, nói:
- Ta nghe được thanh âm gì đó hơi khác, nhưng không chắc chắn lắm. - Mặt hắn nghiêm túc nói:
- Nếu ta không nhầm thì đằng sau những người này vẫn còn có lực lượng khác nữa.
Cả đám tiên thiên cường giả liếc mắt nhìn nhau, đều cảm thấy hơi kinh hãi. Những chuyện đã tới trước mắt cũng chẳng còn gì nữa mà sợ.
Lần này, bộ tộc Đồ Đằng lên núi có cả trăm người. Tất cả bọn họ dừng lại ở bên ngoài đình. Có mười người bước lên phía trước. Nét vẽ trên mặt mỗi người đều khác nhau, bao gồm cả nam và nữ.
Tất cả đều mặc một loại trang phục kỳ dị. Những người phía sau đều vô cùng cung kính với bọn họ.
Hạ Nhất Minh cười ha hả nói:
- Y Thủy Bào! Không ngờ ngươi mới đi đã quay lại. Thật đáng tiếc, Hoành Sơn lại không chào đón loại khách như ngươi.
Hai mắt Y Thủy Bào lóe lên tinh quang, lạnh nhạt nói:
- Không cần phải nói nhiều. Linh lang của chúng ta đâu?
- Linh lang? - Nụ cười trên mặt Hạ Nhất Minh hoàn toàn biến mất, nói:
- Nếu như ngươi nói tới con hắc lang ăn thịt đệ tử Hoành Sơn chúng ta thì ta báo cho ngươi biết nó đã bị lột da rút gân rồi.
Mười vị sứ giả Đồ Đằng đều biến sắc. Khí thế mạnh mẽ trên người họ phát ra xung quanh. Điều khiến cho người ta cảm thấy kinh hãi chính là khí thế của mười người có xu thế dung hợp lại với nhau.
Tây Bắc có rất nhiều tiên thiên cường giả. Ngoại trừ cùng một môn phái hay có giao tình thân thiết với nhau ra thì những người còn lại sẽ chẳng bao giờ để cho khí thế của mình dung hợp với người khác. Việc này không chỉ liên quan tới sự tin tưởng lẫn nhau mà còn dính tới cả công pháp tương sinh tương khắc.
Vì thế, sau khi cảm nhận khí thế của mười người từ từ dung hợp lại với nhau, tất cả mọi người đều biến sắc. Mấy tiên thiên của các môn phái truyền thừa nhiều năm chợt nhớ tới trong cổ thư miêu tả đối với bộ tộc Đồ Đằng. Trong quần ẩu, sứ giả Đồ Đằng có phương pháp riêng. Bọn họ có thể tập hợp sức mạnh từng người để gia tăng thực lực.
Từ Trình Trường vẻ mặt chẳng có gì thay đổi, nhưng thanh âm của hắn đột nhiên vọng tới tai mọi người:
- Các vị cẩn thận! Sứ giả Đồ Đằng càng đông thì uy lực của họ càng lớn. Chúng ta không thể quần ẩu với họ được. Tất cả phải nghĩ biện pháp đơn đấu. Cố gắng chọn một vị trí nào đó nhỏ hẹp, không để bọn họ vây khốn.
Dược đạo nhân không nói lời nào, xoay người nói nhỏ hai câu với Liễu Thành Dương.
Liễu Thành Dương mặc dù là đệ tử của Liên Ý nhưng lúc này đối với mệnh lệnh của tiên thiên cường giả, hắn chẳng hề dám phản kháng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Ngay lập tức, hắn xoay người, vung tay lên. Mười tên đệ tử theo hắn nhanh chóng rời đi. Nháy mắt đã không nhìn thấy bóng dáng. Đối với mấy tên đệ tử đó, chưa nói tới bộ tộc Đồ Đằng mà ngay cả những nhân vật như Thành Phó cũng chẳng thèm quan tâm.
Hai mắt Y Thủy Bào lóe ra hung quang, nói:
- Ngươi dám giết chết linh lang vĩ đại? Các ngươi sẽ chết không được yên đâu...
Hạ Nhất Minh cười to nói:
- Linh lang của các ngươi có thể ăn thịt người thì con người vốn là vạn vật chi linh tại sao lại không thể ăn linh lang?
Miệng thì nói chuyện nhưng đôi tai của hắn đang lay động với tần suất rất cao. Sau khi kỳ công Thuận Phong nhĩ được vận dụng, trong vòng vài dặm bất cứ tiếng động nào cũng không thể giấu nổi hắn.
Đột nhiên, hai mắt hắn sáng lên bởi nghe thấy một thanh âm rất nhỏ. Hắn dồn chân khí vào đôi chân, hét lớn một tiếng:
- Ra đây cho ta.
Cùng với tiếng hét, hai chân hắn bắt đầu di động. Một chân trụ vững trên mặt đất như một cây cổ thụ vững chãi. Còn một chân đá ra nhanh như chớp.
Trên sơn đạo có rất nhiều đá vụn, có cả những hòn ta bằng nắm tay. Một cước của Hạ Nhất Minh trúng vào một hòn đá. Nháy mắt, hòn đá bay lên như một tia chớp bay về phía sau mười người của bộ tộc Đồ Đằng.
Hạ Nhất Minh bất ngờ ra chiêu với một tốc độ rất nhanh. Chẳng ai lại nghĩ trong lúc hắn đang nói chuyện lại đột nhiên xuất thủ. Vì thế viên đá bay qua đầu mười người mà chẳng ai kịp thời ngăn cản.
Đám người Thủy Huyễn Cận đứng sau Hạ Nhất Minh đều thấy ngạc nhiên, không hiểu tại sao Hạ Nhất Minh lại ra tay với đám tộc nhân bình thường của bộ tộc Đồ Đằng. Làm như thế đúng là mất thể diện.
Chỉ có hai tai Thủy Huyễn Cận run run, ánh mắt nhìn chằm chằm vào một người.
Quả nhiên, trong lúc mọi người còn đang tự hỏi, thì một người đột nhiên bước ra. Vóc dáng người đó cũng cao lớn, nhưng đứng lẫn vào trong số tộc nhân thì cũng chẳng có gì đặc biêt. Sau khi người này đi ra, tất cả mọi người đều xuất hiện một cảm giác khác lạ.
Hắn giơ tay, chộp lấy hòn đá đang lao tới. Ngay khi hắn hạ tay xuống, hòn đá đã biến thành bột lả tả bay ra.
Dưới chân khí của hai đại cao thủ mà hòn đá vẫn còn nguyên thì đúng là lạ.
Đám người Thủy Huyễn Cận cảm thấy xấu hổ. Không ngờ bọn họ nhiều tuổi như vậy nhưng mà vẫn không nhìn ra được cao thủ như thế.
Cũng may Hạ Nhất Minh cảnh giác. Nếu không chẳng ai có thể ngờ trong đám hậu thiên cao thủ lại có một con cá lớn.
Sau khi người này đi ra, liếc nhìn Hạ Nhất Minh một cái rồi nhanh chóng bước lên.
Mười tên Đồ Đằng sứ giả liền tách ra làm hai, nhường cho hắn một con đường ở giữa.
Đến lúc này, sắc mặt mọi người bắt đầu ngưng trọng, người này hiển nhiên là người đứng đầu đám sứ giả.
- Ta là Tác Qua, đại sứ giả của bộ tộc Đồ Đằng. Làm thế nào mà ngươi có thể phát hiện ra? - Hắn nói thẳng luôn điều nghi vấn.
Hạ Nhất Minh mỉm cười nói:
- Số người các ngươi vào núi nhiều lắm.
Tác Qua nhíu mày. Hiển nhiên là hắn không hiểu được chuyện nhiều người vào núi cùng với việc mình ẩn tàng thì có liên quan gì.
Đột nhiên, Từ Trình Trường cười dài, nói:
- Hạ trưởng lão nói không sai. Chẳng lẽ các ngươi không định sử dụng tiên thiên cường giả chiến đấu hay sao? Tại sao còn mang theo số người này làm gì? Chẳng lẽ muốn bọn họ đi chịu chết thay à?
Mọi người chợt sực tỉnh. Nếu như không có Tác Qua trong đám người đó thì số tộc nhân hậu thiên của bộ tộc Đồ Đằng cần gì phải tiến vào đây? Nếu định để bọn họ tham gia vào cuộc chiến với tiên thiên cường giả thì đám sứ giả Đồ Đằng đúng là một lũ ngu.
Tác Qua cười khổ, nói:
- Thì ra là vậy! Xin lĩnh giáo.
Hạ Nhất Minh thầm kêu may mắn. Hắn làm gì có phát hiện ra điều đó, chỉ là vô tình nghe thấy mà thôi.
Nếu kỳ công Thuận Phong nhĩ chưa đạt tới đỉnh phong, kèm với việc linh lang chết khiến cho tim người này đập nhanh hơn, chân khí toàn thân lưu chuyển để cho Hạ Nhất Minh nghe thấy thì làm sao hắn có thể biết được cơ chứ.
Đột nhiên, Dược đạo nhân tiến lên một bước, lấy ra miếng đồ đằng bị giấu trong bảo khố. Lão vung tay, ném tấm đồ đằng về phía trước.
Tác Qua liền nhanh chóng chộp lấy miếng đồ đằng. Trên mặt hắn xuất hiện một sự vui vẻ. Mặc dù không hiểu được dụng ý của đối phương nhưng đồ đằng về tay là một điều rất tốt.
- Tác Qua sứ giả. Mặc dù Đồ đằng xuất hiện trên Hoành Sơn chúng ta. Nhưng ta có thể cam đoan việc này không liên quan tới Hoành Sơn. Hơn nữa, kẻ ăn trộm đồ đằng cũng không phải Thái thượng trưởng lão của Hoành Sơn chúng ta.
Tác Qua hơi run người một chút. Hắn cẩn thận cất miếng đồ đằng vào trong người, sau đó nói:
- Các hạ trả lại đồ đằng của bộ tộc ta, Tác Qua vô cùng cảm kích. Nhưng những lời đó, các hạ thử nghĩ xem chúng ta có tin được hay không?
Dược đạo nhân cười khổ, không hề nói được tiếng nào. Song phương đã tới mức này có nói nhiều cũng vô dụng. Bất quá, hành động trả lại đồ đằng của Dược đạo nhân chẳng có ai thắc mắc.
Dù sao thì thứ này chẳng khác gì một củ khoai lang nóng. Bất kỳ ai trót cầm nó trong tay cũng chỉ muốn vất nó lại chỗ cũ. Ai cũng thừa biết, nếu giữ nó ngày nào sẽ bị cả bộ tộc Đồ Đằng công kích.
Đừng nói là Hoành Sơn nhất mạch. Cho dù là đệ nhất môn phái vùng Tây Bắc, Thiên Trì sơn cũng chẳng có cách nào phòng bị một địch nhân như thế.
Tác Qua nhìn kỹ Hạ Nhất Minh, chợt nói:
- Vị này hẳn chính là người tinh thông ngũ hành chi lực, trưởng lão Hạ Nhất Minh.
Hạ Nhất Minh trầm giọng nói:
- Không sai! Tại hạ chính là Hạ Nhất Minh.
Tác Qua khẽ gật đầu, chẫm rãi nói:
- Các hạ tới bộ tộc chúng ta, chẳng những đoạt đồ đằng lại còn đả thương sứ giả Cáp Thụy...
Hạ Nhất Minh tức giận, hừ một tiếng, nói:
- Các ngươi muốn vu oan cho ta hay sao? Cáp Thụy sứ giả của các ngươi đang ở đâu?
- Cáp Thụy sứ giả bị trọng thương đang ở trong tộc chữa trị. - Tác Qua bình tĩnh nói.
Hạ Nhất Minh chợt cười lạnh. Hắn có một cảm giác rằng đối phương muốn đẩy mình vào chỗ chết. Cho dù không có chuyện này thì Tác Qua cũng sẽ sử dụng trăm phương ngàn kế để làm ra chuyện tương tự.
- Nếu ta nói người đó không phải ta thì các ngươi cũng không tin. - Hạ Nhất Minh lạnh nhạt nói.
- Tất nhiên là không tin. Cho nên... - Tác Qua gằn giọng nói:
- Ta muốn ngươi... Chết!
Tiếng của hắn chưa dứt, nhưng lòng bàn chân của mỗi người cảm thấy khác thường.
Tất cả mọi người còn chưa kịp phản ứng, một cái chân to màu hồng, điểm thêm màu vàng từ dưới đất hiện ra, nhanh như chớp vồ vào đùi của Hạ Nhất Minh.
Chuyện này hoàn toàn nằm ngoài ý liệu của Hạ Nhất Minh. Kỳ công Thuận Phong nhĩ của hắn đã đạt tới cảnh giới cực cao. Có đánh chết thì hắn cũng không nghĩ ra lại bị công kích từ dưới đất.
Điều đáng sợ hơn là trước khi bị công kích, hắn không hề phát hiện điều gì bất thường dưới lòng đất.
Đối mặt với nguy hiểm, tinh thần Hạ Nhất Minh hết sức tập trung. Đây cũng là do tính mạng bị uy hiếp nên tự phát ra toàn bộ thực lực. Trong cảm giác của hắn, tất cả mọi vật xung quanh đều trở nên chậm chạp. Cho dù là mấy cái móng vuốt sắc bén sắp chạm vào người hắn cũng thế.
Trong mắt hắn như thấy được một con đường trống trải trước mặt. Hắn tự tin có thể vượt qua quãng đường đó, tránh một trảo bất thình lình.
Mặc dù làm như vậy sẽ khiến cho tuyệt chiêu bí mật của hắn bị lộ, nhưng trong tình huống này cũng chẳng còn gì để giữ nữa.
Tuy nhiên, hắn chưa kịp thi triển đã cảm nhận được nguồn phong lực lượng. Nguồn năng lượng đó hắn hết sức quen thuộc. Cũng chính nhờ nó mà hắn mới nắm được phong lực lượng.
Thủy Huyễn Cận ...
Vị lão nhân cao trong hoàn cảnh này đã thi triển ra năng lực đồng dạng với Hạ Nhất Minh. Khoảng cách giữa hai điểm, lão dùng một tốc độ cực nhanh mà xuyên qua.
"Hô..."
Như có một trận gió mát thổi qua, chẳng hề có một cảm giác gì khác.
Thủy Huyễn Cận cùng với Hạ Nhất Minh đã xuất hiện phía sau mọi người, ngay trước vách núi. Một trảo đột nhiên xuất hiện từ dưới đất đã vồ vào khoảng không.
Sau đó, từ dưới đất, một con hồng lang rất to bước ra. Nó lạnh lùng liếc nhìn đám người Hạ Nhất Minh. Chẳng hề thất vọng vì cú thất bại vừa rồi. Nó nghênh ngang quay người đi tới bên cạnh Tác Qua.
Khi một trảo đầy móng vuốt xuất hiện, đám người Dược đạo nhân đều lui lại phía sau. Nhìn vào đôi mắt đỏ như máu của con cự lang, tất cả đều có cảm giác ớn lạnh.
Tất cả đều có cảm giác con cự lang chính là một con linh thú có thực lực khủng khiếp...

Vũ Thần - Chương #257


Báo Lỗi Truyện
Chương 257/1308