Chương 233: Băng dịch


Trong thạch thất như bị một thứ gì đó ảnh hưởng, nhiệt độ bắt đầu tăng dần lên. Bách Linh Bát đột nhiên ngẩng đầu nói:
- Ngươi làm gì thế?
Hạ Nhất Minh giật mình. Hắn đỏ mặt, vội vàng nói:
- Xin lỗi, ta sơ ý quá
Lúc này, trên người hắn cũng đang toả ra ánh sáng màu đỏ rực rỡ. Độ ẩm của căn phòng tăng lên cũng không phải do Viên Lễ Huân sử dụng cơ nhân dịch mà chính vì sự lo lắng của Hạ Nhất Minh nên chân khí trong cơ thể vận chuyển với tốc độ rất nhanh. Đồng thời tròn vô thức lại sử dụng tới tiên thiên Liệt Hoả công. Do tiên thiên chân khí ảnh hưởng nên độ ẩm của căn phòng mới tăng lên như vậy
Cũng may là Bách Linh Bát nhận ra kịp. Nếu để thêm một lúc nữa, chắc chắn sẽ ảnh hưởng tới Viên Lễ Huân
Từ từ tán đi chân khí, độ ẩm của căn phòng bắt đầu giảm xuống. Mặc dù, thân nhiệt của Viên Lễ Huân rất cao, nhưng dù sao thì nàng cũng không phải là tiên thiên cường giả, không thể giao tiếp được với thiên địa linh khí nên cũng chẳng ảnh hưởng tới nhiệt độ căn phòng. Một lúc sau, Viên Lễ Huân mềm nhũn, nằm xuống
Không để cho nàng kịp nằm xuống đất, Hạ Nhất Minh nhanh chóng ôm lấy thân thể của Viên Lễ Huân. Sau đó, Hạ Nhất Minh ngẩng đầu, nhìn Bách Linh Bát trầm giọng nói:
- Nàng bị hôn mê rồi. Bây giờ phải làm sao?
Bách Linh Bát giơ hai tay, nói:
- Chẳng có cách nào. Chờ sau khi cơ thể nàng tiếp nhận cơ nhân dịch sẽ tự tỉnh lại
Hạ Nhất Minh chợt nghĩ đến cái gì đó, hỏi ngay:
- Nếu không tiếp nhận được thì sao?
- Điều đó là không thể có
Bách Linh Bát vô cùng tự tin nói:
- Chỉ có thời gian tiếp nhận ngắn hay dài, chứ không có chuyện không tiếp nhận
Hắn ngừng một chút nói:
- Trước khi đạt tới trạng thái hoàn mỹ, bất cứ loại gien nào cũng không thể kháng lại cơ nhân dịch
Hạ Nhất Minh nhìn quanh. Hắn hiểu rõ những gì đối phương nói. Loại cơ nhân dịch này có thể coi như người ta đạt tới trạng thái tiên thiên cảnh giới.
Hai người cũng chẳng hề nói chuyện với nhau nên căn phòng hoàn toàn tĩnh lặng
Hạ Nhất Minh là một cường giả Nhất đường thiên nên trong một thời gian ngắn cũng không hề thấy đói. Mà cây binh khí sống trên ngàn năm kia chắc chắn cũng chẳng biết đói là gì
Cuối cùng, sau một ngày, thân nhiệt của Viên Lễ Huân chầm chậm hạ xuống
Hạ Nhất Minh có thể cảm nhận được sức sống trong cơ thể nàng đã đạt tới trạng thái cao nhất. Mặc dù hơi thở không mạnh bằng cao thủ thập tầng hậu thiên nhưng sức sống trong cơ thể lại vượt xa rất nhiều. Thậm chí chẳng hề kém Lữ Tân Văn. Giọng nói của Bách Linh Bát lạnh lùng vang lên:
- Ngươi lấy kim đan cho nàng dùng. Cơ thể nàng đã được cơ nhân dịch kích thích nên chắc chắn sẽ làm cho gien đạt tới trạng thái hoàn mỹ
Hạ Nhất Minh chẳng hề do dự, lấy bình ngọc ra. Băng hệ tiên thiên kim đan mặc dù quan trọng nhưng so với Viên Lễ Huân thì nó chẳng đáng là cái gì
Nhẹ nhàng hé mở đôi môi của nàng, hắn đút viên kim đan vào trong miệng, xoa nhẹ một cái vào cổ Viên Lễ Huân, viên kim đan liền chui thẳng xuống bụng
Tiên thiên kim đan là do nội đan năm trăm năm của tiên thiên linh thú luyện chế thành. Mà tiên thiên linh thú lại có thể câu thông với thiên địa, hấp thu năng lượng của trời đất. Sau khi nội đan của nó biến thành tiên thiên kim đan cũng mang cả năng lực giao tiếp với thiên địa ẩn chứa vào trong đó. Cao thủ nội kình thập tầng nhờ vào cách này mà tiến vào tiên thiên
Sau khi viên kim đan vào trong cơ thể Viên Lễ Huân liền phát huy năng lực đặc biệt của nó. Từ thân thể của nàng, năng lượng băng hàn chầm chậm phát ra
Mặc dù thân nhiệt của nàng đã trở lại bình thường, nhưng dưới tác dụng của kim đan, nhiệt độ quanh cơ thể nàng lại tiếp tục giảm xuống. Đồng thời, năng lượng xung quanh như có phản ứng làm cho nhiệt độ không khí cũng bị ảnh hưởng, bắt đầu giảm đi
Bách Linh Bát đột nhiên nói:
- Ngươi có thể chuyển nàng tới căn phòng lạnh. Ở đó tốt cho sự tiến hoá của nàng
Hạ Nhất Minh liền nhớ tới căn phòng đặc thù cất giữ cơ nhân dịch. Bây giờ hắn mới biết đó gọi là căn phòng lạnh
Cảm nhận thân nhiệt của Viên Lễ Huân đang giảm xuống. Hạ Nhất Minh chẳng hề do dự ôm lấy nàng, nói:
- Dẫn đường
Được Bách Linh Bát dẫn đường, bọn họ nhanh chóng tới căn phòng lạnh. Mặc dù ở đây khiến cho người bình thường cảm thấy tê cóng, không thể chịu được nhưng Hạ Nhất Minh và Bách Linh Bát cũng chẳng quan tâm. Nhiệt độ này chẳng hề ảnh hưởng tới họ
Sau khi Viên Lễ Huân được đưa tới đây, trạng thái mê man của nàng cũng bớt đi nhiều
Hạ Nhất Minh có cảm giác, hàn khí xung quanh bắt đầu bao phủ xung quanh người nàng
Hai mắt Bách Linh Bát toả sáng như ánh mặt trời, chiếu lên thân thể của Viên Lễ Huân
- Đáng tiếc. – Bách Linh Bát dửng dưng nói. Mặc dù nói như vậy, nhưng nhìn hắn chẳng thấy có chút đáng tiếc nào hết
Hạ Nhất Minh giật mình. Chuyện liên quan tới Viên Lễ Huân, hắn không thể coi thường
- Bách huynh! Đáng tiếc gì thế
- Cơ nhân dịch cùng với tiên thiên kim đan của ngươi đều là thứ tốt, nhưng thể chất của bạn ngươi quá kém
Hạ Nhất Minh biến sắc, nói:
- Nàng không đạt tới tiên thiên?
- Nếu tiên thiên cảnh giới cũng giống như chủ nhân đầu tiên của chỗ này thì chắc chắn là sẽ đạt được
Hạ Nhất Minh thả lỏng người. Nếu như có thể đạt được như Lữ Tân Văn thì cũng đủ rồi.
Tuy nhiên, Bách Linh Bát chẳng hề để ý tới hắn, nói:
- Nếu tư chất của nàng tốt hơn thì có thể tăng thêm một bước nữa. Nhưng cở thể nàng chỉ có thể hấp thu được một nửa hiệu quả của cơ nhân dịch và kim đan, quả là đáng tiếc
Hạ Nhất Minh do dự một chút hỏi:
- Ngươi có cách nào khắc phục không?
Hai mắt Bách Linh Bát loé sáng. Ở cạnh hắn một thời gian ngắn, Hạ Nhất Minh có thể hiểu được đây là biểu hiện mà hắn đang suy nghĩ
Lúc sau, Bách Linh Bát nói:
- Ở quốc gia của ta có một căn phòng cực lạnh. Nếu đưa nàng tới đó thì có thể lợi dụng ngoại cảnh mà kích thích dược liệu phát huy hết hiệu quả. Nhưng ta không thể tìm thấy ở đây có chỗ nào như thế
Hai mắt Hạ Nhất Minh sáng ngời, nói:
- nếu có thể làm cho xung quanh đây lạnh hơn thì sao?
- Không phải lạnh mà là vô cụng lạnh
- Cực lạnh? – Hạ Nhất Minh hỏi gấp
- Càng lạnh càng tốt phải không?
- Đúng
Hạ Nhất Minh nhanh chóng lấy chiếc giới chỉ trên ngực xuống. Chân khí mạnh mẽ quán chú vào đó. Thoáng cái, trong giới chỉ đã tràn ngập chân khí của hắn, nhanh chóng mở không gian trong đó ra
Lúc này, Bách Linh Bát vẫn chẳng hề động tâm nảy ra ý nghĩ cướp đoạt giới chỉ. Chỉ như thế cũng đủ chứng minh hắn không muốn cướp lấy không gian giới chỉ quý báu này
Hạ Nhất Minh nhanh chóng lấy chiếc bình màu xanh biếc ra ngoài. Sau khi lấy cái bình ra, Hạ Nhất Minh liền rời tay khỏi chiếc giới chỉ. Không còn chân khí, thế giới không gian nhanh chóng biến mất
Hạ Nhất Minh giơ cái bình lên, nói:
- Hàn khí của nó rất mạnh! Không biết có thể đáp ứng được yêu cầu của các hạ hay không?
Bách Linh Bát đưa tay chạm vào chiếc bình nhỏ. Động tác của hắn hơi ngừng lại, giống như bị cái bình ngọc làm cho đông cứng. Hạ Nhất Minh biến sắc, nói:
- Cẩn thận
Nhưng sau đó, biểu hiện của Bách Linh Bát khiến cho Hạ Nhất Minh mở rộng tầm mắt
Từ tay trái của hắn, một làn sương màu trăng toả ra. Trong chốc lát, toàn thân hắn chìm vào trong làn sương trắng. Cho dù như vậy, hắn thản nhiên nói:
- Có thể
Nói xong, hắn bước lên mấy bước, tới bên cạnh Viên Lễ Huân. Hắn mở cái bình nhỏ mấy giọt chất lỏng lên tay Viên Lễ Huân
Hạ Nhất Minh vô cùng tập trung. Hắn hiểu rõ hơi lạnh của chất lỏng tỏng cái bình như thế nào
Chưa nói tới chất lỏng bên trong, chỉ cần chạm vào bên ngoài cái bình cũng đủ khiến cho một tiên thiên cường giả bị đông cứng. Đến cường giả như Tư Mã Âm mà cũng phải chắc một tay mới tránh được hơi lạnh của nó
Đó là lão chỉ mới chạm vào cái bình, nếu để lão chạm phải chất lỏng thì chỉ sợ muốn chạy cũng không được. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Vậy mà, Bách Linh Bát lại đem chất lỏng nhỏ thẳng xuống tay của Viên Lễ Huân. Mặc dù chỉ có hai giọt, nhưng thế cũng đủ cho Hạ Nhất Minh hết sức lo lắng
Trong nháy mắt, hai giọt chất lỏng thẩm thấy vào trong bàn tay của Viên Lễ Huân. Lúc này, hai tay của nàng như một miếng vải, hút hết hai giọt chất lỏng
Sau đó, một luồng hơi lạnh thấu xương từ trong cơ thể nàng toả ra. Ngay cả Hạ Nhất Minh cũng khó mà chịu được hơi lạnh đó
So sánh với luồng hơi lạnh đó, cho dù là Mộc Tẫn Thiên hay Trác Vạn Liêm phóng ra băng hệ chân khí cũng không đáng để nói đến
Chầm chậm, quanh người Viên Lễ Huân phủ một lớp khí lạnh rất dày. Ngay cả thân thể nàng cũng biến thành một bức tượng băng
Nhưng điều khiến Hạ Nhất Minh sợ hãi là thân thể của nàng càng lạnh thì sức sống lại càng lớn
Mức độ sức sống gần như đạt tới trạng thái của cường giả Nhất đường thiên
Tất nhiên, Hạ Nhất Minh cũng chẳng thể hy vọng nàng có thể đột phá tới Nhất đường thiên. Nhưng có thể thấy là nàng đã nhận được lợi ích rất nhiều. Sau khi tỉnh dậy, chỉ sợ nàng còn hơn xa cả tiên thiên cường giả
Một lúc sau, lớp băng trên người nàng chầm chậm tan biến. Hạ Nhất Minh biết luồng hơi lạnh đó không hề bị tan biến, nó chỉ chui vào trong cơ thể nàng mà thôi
Đến giờ, Hạ Nhất Minh vẫn chưa thể tin được là thân thể của con người lại có thể chấp nhận được luồng hơi lạnh mạnh đến thế. Đột nhiên hắn nhớ tới lời nói của Bách Linh Bát. Chẳng lẽ sự tu luyện của mình cũng là một quá trình tiến hoá
Sau mấy canh giờ, Viên Lễ Huân hấp thu hết toàn bộ hơi lạnh
Hình dạng của nàng cũng trở lại bình thường. Thân nhiệt cũng giống hết như mọi người, không còn cảm giác nóng hay lạnh nữa.
Đột nhiên, hai mắt nàng giật giật. Đôi con ngươi dưới mi mắt bắt đầu chuyển động. Đây chính là dấu hiệu sắp tỉnh lại. Hai mắt Hạ Nhất Minh sáng lên
Bách Linh Bát trả cái bình lại cho Hạ Nhất Minh, nói:
- Thành công

Vũ Thần - Chương #233


Báo Lỗi Truyện
Chương 233/1308