Chương 20: Từ gia bảo


Xa xa từ trong rừng rậm truyền lại những âm thanh nhỏ nhặt, loại âm thanh này rơi vào trong tai Hạ Nhất Minh làm hắn hiểu được đây là do một đám người gây ra.
Nhìn lại thi thể trên mặt đất, cho dù không cần suy nghĩ cũng biết được những người này là do Hồ Bân mà tìm tới.
Lùi lại một vài bước, Hạ Nhất Minh do dự một chút, cao giọng nói:
- Người tới là người nào? Xin hãy báo danh.
Động tĩnh phía trước nhất thời tiêu thất, sau khi nghe được âm thanh của Hạ Nhất Minh liền lập tức dừng lại không tiến lên tiếp.
Một đạo âm thanh truyền tới:
- Chúng ta là người của Từ gia bảo, phối hợp với công sai đại nhân truy nã tội phạm, các hạ là….
Hạ Nhất Minh nhất thời nhăn mặt, tuy rằng bây giờ tuổi còn nhỏ Hạ Nhất Minh cũng không tham gia sự tình trọng yếu của gia trang, nhưng tốt xấu gì cũng biết được Từ gia và Hạ gia đều là một trong ba đại gia tộc chiếm giữ Huyền Lý. Hơn nữa, trong Từ gia cũng có một vị cao thủ mười tầng nội kình trấn giữ, quan hệ với Hạ gia cũng không phải hòa thuận.
Chẳng qua, trong tình huống này, Hạ Nhất Minh cũng không muốn chủ động khiêu khích, cất cao giọng trả lời:
- Các vị ở Từ gia bảo đến đây là vì đào phạm Hồ Bân sao?
- Đúng vậy.
- Đã như vậy liền thỉnh các vị quay trở lại.
Từ phương hướng kia nhất thời truyền lại những âm thanh nhỏ nhặt, khẽ giật mình, bởi vì Hạ Nhất Minh nghe ra đây là âm thanh chuẩn bị cung nỏ.
Trong lòng cười lạnh một tiếng, uy lực của nỗ tiễn quả thực rất lớn, ngay cả Hạ Nhất Minh tu vi đã đạt tới tầng thứ bảy nội kình cũng không dám dung tay trần đón đỡn. Nhưng đối với những tu luyện giả đã tu luyện tới tầng thứ sáu mà nói, nỗ tiễn chỉ có tác dụng khi đánh lén hoặc trong đại quy mô chiến đấu mà thôi.
Nếu để người ta đề phòng, mà nỗ tiễn chỉ có dưới mười cái thì trên cơ bản chẳng có gì đánh để nói.
Nửa ngày sau, phía trước mới có thanh âm dội lại, nhưng lại có chút sắc bén của sát khí:
- Các hạ là ai? Chẳng lẽ là đồng đảng của Hồ Bân sao?
Hạ Nhất Minh chớp mắt, nói:
- Ngươi mới là đồng đảng của Hồ Bân.
- Một khi các hạ không phải là đồng đảng của Hồ Bân vậy sao phải bao che cho hắn?
Hạ Nhất Minh đang định nói chuyện tiếp, đột nhiên lại nghe được ở hai phía bên cạnh có tiếng động cực nhỏ truyền đến, nguyên lai người này dùng lời nói để làm hắn phân tâm, sau đó sai thủ hạ tiến ra hai phía để định đánh lén.
Khẽ nhíu mày, Hạ Nhất Minh rung mình, người này có tâm tư như vậy, khẳng định không phải là hạng người lương thiện gì. Nếu không phải Hạ Nhất Minh đã đạt tới tầng thứ bảy nội kình, chỉ sợ không thể nghe rõ được âm thanh nhỏ như thế.
Đương nhiên, điều này cũng không quan hệ tới kinh nghiệm của Hạ Nhất Minh, nếu đổi lại là Hồ Bân, cho dù tu vi của hắn mới chỉ ở tầng thứ năm cũng sẽ không xem nhẹ âm thanh ở hai bên vọng lại.
Hạ Nhất Minh hừ lạnh, nói:
- Các vị, không cần lẩn trốn, quang minh chính đại xuất hiện đi, đào phạm Hồ Bân đã chết rồi.
Thanh âm ở ba hướng nhất thời chấm dứt, một khi đã bị người ta phát hiện ra thì bọn họ không cần ẩn dấu thêm nữa. Hơn nữa, lại nghe được tin tức Hồ Bân đã chết, những người này đương nhiên phải đi ra xem xét.
Sau một lúc, hơn mười người từ ba phương hướng đi lại, trừ bỏ ba người mặc công phục của nha dịch, còn lại mọi người đều mặc trang phục ngắn. Loại trang phục này cũng là trang phục chính thức của Từ gia bảo.
Cầm đầu là một hán tử cao lớn, hắn không có chòm râu mà chỉ có một ít ngắn ngủi ở phía trên miệng. Nhưng tinh thần lại có vẻ tỉnh táo, hai mắt lóe ra tinh quang khiến cho kẻ khác không dám nhìn thẳng, rõ ràng là một vị nội kình tu luyện giả.
Ánh mắt của Hạ Nhất Minh nhanh như điện, đảo mắt nhìn qua những người này liền nhận ra. Trừ bỏ vị hán tử cầm đầu kia, những kẻ còn lại tu vi nội kình cũng chỉ ở tầng thứ ba, cùng với tráng đinh tinh nhuệ của Hạ gia trang cũng không kém mấy. Còn tên cầm đầu thì không giống thế, tuy rằng Hạ Nhất Minh không nhận ra thực lực của hắn, nhưng lại có thể cảm giác được người này có tu vi còn trên cả mình, thực lực giống như phụ thân và Tam thúc.
Người nọ đi ra, ánh mắt đầu tiên là đảo qua người Hạ Nhất Minh, nhất thời hiện ra vẻ kinh ngạc, sau đó nhìn đến thi thể của Hồ Bân, mày khẽ cau lại.
Hắn vung tay lên, ba gã nha dịch liền tiến lên, lôi ra hình vẽ Hồ Bân, rồi đối chiếu với thi thể trên mặt đất.
Tuy rằng tròng mắt Hồ Bân đã bị phá hủy, nhưng vẫn không ảnh hưởng tới khuôn mặt. Sau một lát, ba tên nha dịch đồng thời hưng phấn kêu lên:
- Đúng rồi. Đúng là Hồ Bân. Từ Nhị gia, chính là hắn.
Trong lòng Hạ Nhất Minh vừa động, đã đoán ra được thân phận người này, hắn hẳn là Từ Hướng Tứ đứng hàng thứ hai trong thế hệ thứ hai của Từ gia.
Đối với tình huống của Từ gia, Hạ Nhất Minh cũng có nghe qua đôi điều. Từ gia có một vị có cùng tu vi tầng thứ mười nội kình như Hạ Vũ Đức, duy trì cân bằng lực lượng giữa hai nhà.
Thế hệ thứ hai của Từ gia có bốn người, nhưng trong bốn người không một ai có tu vi nội kình tới tầng thứ chín, họ đều là cường giả tầng nội kình thứ tám. Như vậy cũng đã đủ là một trong những thế lực không thể khinh thường chiếm giữ Huyền Lý.
Quả nhiên, vị trung niên hán tử đem ánh mắt nhìn trở lại phía Hạ Nhất Minh, trong ánh mắt nổi lên vẻ nghi ngờ.
Lấy kinh nghiệm của hắn đương nhiên nhận ra niên kỷ của Hạ Nhất Minh cũng không phải là lớn, tựa hồ không có khả năng vượt qua mười lăm tuổi. Một thiếu niên như vậy, lại có thể đánh chết được Hồ Bân, làm cho hắn không thể tin tưởng nổi.
Tuy rằng Hồ Bân có tu vi nội kình cũng chỉ là tầng thứ năm, nhưng trong thời gian vây bắt hắn đã thể hiện ra lực lượng đã đạt tới đỉnh của tầng thứ năm. Người đứng đầu thế hệ thứ ba trong Từ gia bảo gặp phải người này, nhưng với tu vi tầng thứ sáu cũng không thể lưu hắn lại, ngược lại còn bị hắn làm cho bị thương rồi chạy thoát.
Đây là nguyên nhân khiến cho thế hệ thứ hai của Từ gia phải tự mình tham gia truy bắt, mà sau khi thấy được khuôn mặt của Hạ Nhất Minh người này cũng không khỏi bán tín, bán nghi.
Khẽ ôm quyền, trung niên hán tử cao giọng nói:
- Bỉ nhân Từ gia bảo Từ Hướng Tứ, xin hỏi tiêu huynh đệ đây là….
Nhất Minh hướng tới hắn thi lễ, tuy rằng hai nhà trong lúc này cạnh tranh gay gắt, nhưng vẫn chưa đến mức "xé rách da mặt", cho nên nghi thức bên ngoài vẫn phải giữ.
- Tiểu chất Hạ Nhất Minh ra mắt Từ Nhị gia.
- Hạ Nhất Minh? Ngươi là người Hạ gia trang?
- Vâng!!!
Hạ Nhất Minh không chút siểm nịnh nói.
Ánh mắt Từ Hướng Tứ liền trở nên sắc bén hơn bình thường, lạnh giọng nói:
- Hồ Bân thật sự là bị ngươi giết?
Hạ Nhất Minh nhất thời nhăn mày lại, ngẩng đầu nói:
- Đúng vậy. Hắn đúng là chết vào tay tiểu chất.
Từ Hướng Tứ khẽ giật mình, những người đi theo hắn thoáng có chút khẩn trương lên. Cho dù là ba vị nha dịch cũng đều biết, ba thế lực chiếm giữ Huyền Lý thì Từ gia và Hạ gia có chút xích mích. Tuy rằng hai nhà ở vẻ ngoài vẫn hòa hảo với nhau, nhưng vô luận là về đất đai, hay sinh ý của gia tộc đều va chạm không ít.
Hôm nay, Từ Nhị gia của Từ gia bảo tự mình dẫn người truy bắt, nhưng đào phạm cuối cùng lại chết trong tay đệ tử đời thứ ba của Hạ gia trang, mặt mũi chính là bị mất hết.
Từ Hướng Tứ chần chờ một lúc, đột nhiên ha hả cười, nói:
- Đúng là anh hùng xuất thiếu niên. Hạ hiền chất tu vi đã đạt tới tầng thứ sáu nội kình rồi sao?
- Tiểu chất mới chỉ miễn cưỡng tới tầng thứ sáu thôi ạ.
Hạ Nhất Minh nhanh chóng trả lời, tu vi chính thức của hắn đến cả người trong nhà cũng không biết, nên càng không thể nói với người ngoài.
Từ Hướng Tứ sắc mặt hòa thuận, nói:
- Sáu tầng nội kình, quả nhiên rất giỏi. Hiền chất năm nay bao nhiêu tuổi?
- Tiểu chất năm nay mới mười ba tuổi.
Chung quanh nhất thời truyền lại âm thanh kinh ngạc, mọi người đều nhìn về Hạ Nhất Minh với sắc thái kỳ quái.
Từ Hướng Tứ khó có thể dấu được trong mắt hiện lên vẻ khác thường, trong lòng hắn nhất thời kịch liệt suy tính. Ánh mắt nhìn về phía Hạ Nhất Minh nhất thời mang theo chút sát khí nhàn nhạt. Chẳng qua, hắn phản ứng cực nhanh, ngay lập tức liền thu lại sát ý của mình, người bình thường căn bản không thể phát hiện ra.
Nhưng Hạ Nhất Minh ở đối diện hắn lại cảm ứng được, tâm tình sinh ra đề phòng, đối với người này nổi lên sự phòng bị rất lớn.
Trong trận chiến với Hồ Bân, đã làm cho Hạ Nhất Minh hiểu rõ được một số đạo lý.
Đối với một số sự việc truyền thụ bằng miệng, sẽ rất khó đạt được kết quả, nhưng ở trong chiến đấu lại đạt được kết quả rất lớn.
Chiến đấu với Hồ Bân một trận, đối với Hạ Nhất Minh mà nói hắn đã đạt được một số điều quan trọng, làm cho hắn giống như được thoát thai hoán cốt.
Giờ phút này Hạ Nhất Minh cảm ứng được đối phương lộ ra một tia sát khí, trong đầu hắn nhất thời nổi lên vô số ý niệm.
Hạ Nhất Minh cười, nói:
- Từ Nhị gia, một khi Hồ Bân đã đền tội, vậy tiểu chất đã có thể xuống núi, hơn nữa hướng tới Trình gia bẩm báo sự việc.
Từ Hướng Tứ thoáng gật đầu, nói:
- Đúng thế. Phải làm như vậy.
Hắn xoay người phân phó:
- Đem theo thi thể này, chúng ta cùng trở lại dưới núi.
Mọi người dọc theo đường mòn đi xuống chân núi, Hạ Nhất Minh thủy chung vẫn đi cuối cùng, vẫn luôn cố ý giữ khoảng cách với Từ Hướng Tứ.
Càng ngày càng tới gần bìa rừng, trong lòng Từ Hướng Tứ lại càng táo bạo hơn. Ánh mắt hắn thường xuyên đảo qua người ba tên nha dịch và tránh đinh của mình, ánh mắt không ngừng mở hồ suy nghĩ.
Hạ Nhất Minh tuy bề ngoài sắc mặt không hề thay đổi, nhưng bên trong đề cao cảnh giác, từng động tác một của Từ Hướng Tứ không thoát ra khỏi ánh mắt của hắn. Bất quá, trong lòng Hạ Nhất Minh thầm kêu khổ không thôi, nếu người này đột nhiên hạ sát thủ, liều mạng đem mình giết chết, sau đó giết những người còn lại để diệt khẩu, như vậy Hạ Nhất Minh đúng là không nắm được bao nhiêu khả năng sống sót.
Dù gì, Từ Hướng Tứ cũng là tu luyện giả tầng nội kình thứ tám, hơn nữa kinh nghiệm chiến đấu lại phong phú hơn xa Hạ Nhất Minh. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Tròng lòng suy nghĩ liên tục, bao nhiêu ý niệm lướt qua trong đầu, nhưng tất cả đối với tỉnh cảnh trước mắt của Hạ Nhất Minh không thể giúp được gì.
Ánh mắt nhìn thấy chỉ còn chút nữa là đã ra khỏi núi, Từ Hướng Tứ đột nhiên dừng cước bộ, hít một hơi thật sâu. Ánh mắt hắn cố định trở lại, tựa hồ vừa đưa ra được quyết định cuối cùng.
Tâm tình Hạ Nhất Minh nhất thời cũng trầm xuống, nội kình trong cơ thể điên cuồng vận chuyển, chuẩn bị liều mạng với Từ Hướng Tứ.
Nhưng ngay lúc này, từ ngoài sơn khẩu truyền lại tiếng soàn soạt liên tục, ánh mắt Từ Hướng Tứ và Hạ Nhất Minh đồng thời thấy được một thân ảnh một vị lão nhân.
Thân thể Từ Hướng Tứ chợt run run, sát ý trong lòng nhất thời tiêu tán thành mây khói, còn Hạ Nhất Minh cũng thở nhẹ ra một hơi, hắn biết được mình đã tuyệt đối an toàn.

Vũ Thần - Chương #20


Báo Lỗi Truyện
Chương 20/1308