Chương 19: Tử nhân tài.


Lực lượng cường đại trong khoảnh khắc đã phá tan lực phòng ngự của Hạ Nhất Minh, cứ như lưỡi đao sắc bén tiếp tục chém tới.
Thời khắc này, tinh thần Hạ Nhất Minh trong khoảnh khắc đề tụ tới cực điểm, hắn mơ hồ có cảm giác tử vong đang tới gần, loại cảm giác mịt mờ, u ám, hơi thở đáng sợ của tử vong đang dần tiếp cận tới gần hắn.
Bàn tay to lớn của đối phương phát ra lực lượng cường đại vượt qua sự hiểu biết của Hạ Nhất Minh đối với tri thức về vũ kỹ.
Chỉ trong thời gian chốc lát, Hạ Nhất Minh không một chút suy nghĩ thân thể đã di chuyển.
Song chưởng mở ra, nội kình khổng lồ trong cơ thể đột nhiên nghịch chuyển, tại thời khắc chỉ mành treo chuông Kim hệ nội kình đang liên miên bất tận đã chuyển thành Thủy hệ nội kình.
Cùng lúc đó, song chưởng của Hạ Nhất Minh đang thi triển Kim hệ Cổn Thạch Quyền đã biến thành Thủy hệ Miên Chưởng.
Song phương đang người công kẻ thủ trong nháy mắt liền thay đổi, chẳng qua so với việc Hạ Nhất Minh chuyển hoán thì khó khăn hơn xa đối phương.
Tuy rằng ngay từ đầu Hồ Bân áp dụng chiến lược tránh né, nhưng hắn từ đầu đến giờ thi triển vẫn chỉ là Kim hệ công pháp, do kinh nghiệm phong phú nên Kim hệ công pháp thi triển ra cũng trở nên mềm mại như không có lực đạo nào.
Nhưng mà chỉ cần Hồ Bân quyết tâm chống chọi, vậy chỉ trong giây lát đã có thể chuyển hoán đồng hệ chiến kỹ công pháp cường đại hơn.
Hạ Nhất Minh lại không giống như vậy, hắn đã đem Kim hệ Cổn Thạch Quyền đã thi triển uy lực tới đỉnh tầng thứ sáu, lúc này nếu muốn đem nội kình cùng chiến kỹ đồng thời thay đổi thành Thủy hệ công pháp, khó khăn trong đó sẽ lớn hơn rất nhiều. Sự chuyển hoán đồng hệ của Hồ Bân không thể so sánh được với khó khăn Hạ Nhất Minh.
Thế mà Hạ Nhất Minh lại làm được, hơn nữa lại trôi chảy không bị vướng mắc chút nào.
Trong lòng Hồ Bân liền ớn lạnh, khi hắn liều lĩnh thi triển ra tuyệt chiêu cuối cùng thì đã hạ quyết tâm lưỡng bại câu thương. Tất nhiên, chiến kỹ Hồ Bân thi triển ra cường đại vô cùng, hắn đã nắm chắc phần thắng ở trong tay, chỉ cần đem thiếu niên này đánh trọng thương tiếp đó chỉ cần dựa vào kinh nghiệm chiến đấu của hắn sẽ tuyệt đối dễ dàng giải quyết đối thủ.
Chẳng qua, sự việc sau đó đã vượt ra ngoài ý liệu của Hồ Bân, đối phương đang thi triển rõ ràng được xưng là đệ nhất công kích Kim hệ chiến kỹ, lại chỉ trong khoảnh khắc giao thủ đã biến thành Thủy hệ Miên Chưởng. Hơn nữa, nội kình thi triển ra Miên Chưởng lại cường đại ra ngoài suy nghĩ của hắn, cứ một tầng rồi lại một tầng uy lực của Thủy hệ công pháp đã được phát huy tới mức cực hạn, làm cho hắn không thể trong thời gian ngắn tiến hành truy kích.
Thân hình Hạ Nhất Minh giống như loài khỉ, vượn nhảy liên tục về phía sau, chỉ sau vài bước đã đem toàn bộ uy lực một chưởng của Hồ Bân hóa giải hoàn toàn. Gương mặt của Hồ Nhất Minh bỗng nhiên đỏ lên, giống như người bình thường uống rượu mặt đỏ đậm vô cùng. Đồng thời, trên người Hạ Nhất Minh cũng tuôn trào ra hơi thở cường đại. Trong nháy mắt, thiếu niên này giống như đã trở thành Cửu U trong Ma Thần truyện, giơ cao song chưởng lại một lần nữa đánh ra, toàn thân tràn ngập khí thế không thể chống đỡ nổi.
Tầng thứ bảy Kim hệ Hỗn Nguyên Kình, tầng thứ bảy Kim hệ chiến kỹ Cổn Thạch Quyền trong khoảnh khắc kết hợp lại đem Kim hệ công pháp phát huy uy lực lớn nhất.
Đây cũng là lần đầu tiên Hạ Nhất Minh phát ra toàn bộ sức lực, sơ với khi luyện tập ở trong mật thất thì hơn xa.
Tại thời điểm sinh tử chiến đấu, Hạ Nhất Minh đã đem tiềm lực toàn bộ kích phát, đem một chiêu tinh túy đánh ra vô cùng nhuần nhuyễn. Cả người giống như quả đạn pháo hay một hòn núi hướng tới đối thủ áp tới.
Sắc mặt Hồ Bân đại biến, đối với khí thế cường đại này, hắn đột nhiên sinh ra loại cảm giác muốn tránh cũng không tránh được. Ở quanh thân hình Hồ Bân, tựa hồ đã bị toàn bộ lực lượng cường đại bao quanh tạo thành một cái lồng giam, giam hắn ở giữa. Hơn nữa, đối với khí thế này của Hạ Nhất Minh hắn cũng sinh ra cảm giác vô luận chạy trốn tới nơi nào, thì Hạ Nhất Minh cũng có thể đuổi tới.
Hồ Bân dù sao cũng là một người tay dính đầy máu tanh, dưới tình huống như vậy lại khơi dậy hung tính được cất dấu trong con người hắn. Hồ Bân chợt hét lên một tiếng, song chưởng lại một lần nữa được chuyển thành chưởng đao, bàn tay vốn bị sưng kia giống như lại to ra.
Oanh….
Giống như hai khối thiết bản chạm vào nhau, trong khoảnh khắc hai bàn tay va chạm lại phát ra tiếng va chạm, tựa hồ bàn tay hai người họ không phải là xương thịt bình thường mà biến thành hai khối sắt thép.
Hai luồng lực lượng va chạm bạo phát ra khiến cho Hạ Nhất Minh ở giữa không trung bay ngược trở lại, một kích toàn lực kia thế mà lại không thể áp chế hoàn toàn đối thủ.
Cường đại lực lượng theo cổ tay Hồ Bân xâm nhập vào trong người đã vượt qua sở liệu của hắn, đỉnh tầng thứ năm kết hợp với chiến kỹ phóng xuất ra uy lực cường đại cũng không chống đỡ được, loại uy lực này làm cho thân thể hắn phải chịu nhiều đau khổ.
Còn Hạ Nhất Minh đang trong lúc ở trên không lại một lần nữa vận chuyển lên Thủy hệ nội kình, hiệu quả tự chữa thương của Thủy hệ nội kình giờ phút này nhanh chóng được thi triển ra. Vốn Hạ Nhất Minh đã bị lực phản chấn làm cho lục phủ ngũ tạng đau đớn liền thoáng trở nên tốt hơn rất nhiều.
Đạp một cước vào cây đại thụ, Hạ Nhất Minh miễn cưỡng cho thân mình tiếp xuống đất, thân hình lảo đảo một chút mới đứng vững lại.
Giương mắt nhìn lại, gương mặt Hồ Bân bao phủ một sắc thái như trò tàn, khuôn mặt hơi run nhẹ, hai chân mềm nhũn, ngã ngồi trên mặt đất, nói:
- Tầng thứ bảy, tầng thứ bảy….
Hạ Nhất Minh hít sâu vào một hơi, nói:
- Đúng thế. Tầng thứ bảy Hỗn Nguyên Kình cũng đồng thời là tầng thứ bảy Kim hệ chiến kỹ Cổn Thạch Quyền.
Sắc mặt Hồ Bân liền trở nên khó coi, hắn cười khổ, nói:
- Tầng thứ bảy, ngươi lại có thể tu luyện tới tầng thứ bảy nội kình. Thế gia đệ tử đúng là danh bất hư truyền.
Ngữ khí của Hồ Bân càng lúc càng thấp, thân hình lung lay như sắp đổ, trong mắt ánh lên vẻ oán độc dần dần chuyển thành tuyệt vọng. Nói được hai câu, tựa hồ muốn nói tiếp nhưng lại không nói lên lời, thần thái trong ánh mắt dần tản mát, thân thể được chống đỡ miễn cưỡng đổ ập xuống mặt đất.
Hạ Nhất Minh cẩn thận một chút, tiến lên vài bước, do nhiều lần kiến thức sự gian trá của người này nên vẫn không tin tưởng. Nhặt lên một viên đá, hung hăng hướng tới Hồ Bân ném ra. Lần này tuy rằng không thể đem toàn lực ném ra, nhưng hòn đá bay vào mắt Hồ Bân, nhất thời phá hủy nó đi, máu me văng khắp nơi.
Vậy mà Hồ Bân vẫn không nhúc nhích, giống như không hề có một chút cảm giác với đau đớn đó.
Khóe miệng Hạ Nhất Minh hơi run run, cố nén ghê tởm tiến lên kiểm tra, lúc này mới chính thức khẳng định Hồ Bân đã tử vong.
Khi đã xác định được Hồ Bân chết rồi, Hạ Nhất Minh nhất thời không kiềm chế được, áp lực đè nén trong người nhanh chóng dâng lên. Hạ Nhất Minh lui về sau vài bước, đi tới bên một cây đại thụ, trong người giống như sóng biển dâng trào, mạnh mẽ nôn hết ra ngoài.
Nhất thời đem toàn bộ bữa ăn nôn hết ra ngoài, nếu không như thế ngay cả mật vàng cũng sẽ trào ra, cho tới khi dạ giày Hạ Nhất Minh co thắt mới chậm rãi bình phục lại.
Quay đầu nhìn lại thi thể, Hạ Nhất Minh trong lòng lại dâng lên cảm giác sợ hãi, lông tóc dựng đứng cả lên.
Khi Hạ Nhất Minh còn đối mặt với người sống thì vẫn mơ hồ sợ hãi, cho đến khi giao thủ đã đem toàn bộ cảm giác đó dứt bỏ. Nhưng một khi Hồ Bân chết vào tay mình, hắn lại có chút run rẩy hai chân. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Chần chờ nửa ngày, Hạ Nhất Minh tiến lên, đi tới bên cạnh thi thể, cẩn thận vươn tay tìm tòi trên thân thể Hồ Bân.
Hạ Nhất Minh cũng không rõ tại sao trong lúc này hắn lại toát lên suy nghĩ như vậy trong đầu, chẳng qua một khi đã có suy nghĩ như thế hắn cũng không hành động chần trừ.
Sau một lúc tìm tòi, Hạ Nhất Minh từ thi thể Hồ Bân lấy ra một vài thứ, trong đó có hai đồng vàng cùng với một ít bạc vụn. Đây là thứ tốt, tuy khỏi tránh khỏi tham lam tài sản của người chết, nhưng Hạ Nhất Minh vẫn không chút do dự thu lấy.
Hạ gia trang tuy là gia trang giàu số một số hai chiếm giữ Huyền Lý, nhưng Hạ Nhất Minh bây giờ cũng mới chỉ mười ba tuổi mỗi tháng cũng chỉ được một ít tiền. Hai đồng vàng kia nếu đem đổi ra bạc ít nhất cũng hơn hai trăm lượng, chính là tương đương với tiền dành dụm năm, sáu năm của Hạ Nhất Minh a.
Thu hai đồng vàng vào túi tiền, Hạ Nhất Minh đột nhiên rùng mình, trong mấy vật phẩm lôi ra xuất hiện một quyển sách mỏng manh.
Quyển sách này không biết được chế tạo bằng tài liệu gì, mà khi cầm trên tay lại có cảm giác ôn hòa như ngọc. Hạ Nhất Minh có thể khẳng định đây không phải là trang giấy như bình thường.
Nhẹ nhàng mở quyển sách ra, hai mắt Hạ Nhất Minh nhất thời bừng sáng lên.
Trang thứ nhất của quyển sách miêu tả một tư thế, tư thế này đối với Hạ Nhất Minh lại có ấn tượng rất sâu đậm.
Bởi vì vừa rồi chính Hồ Bân dùng tư thế giống như thế đánh ra một chưởng có uy lực làm người ta bất khả tư nghị.
Tâm tình Hạ Nhất Minh kịch liệt giao động, hắn lật trở lại xem bìa sách, trên mặt ghi rõ: Khai sơn tam thập lục thức.
Khoảnh khắc, trong lòng Hạ Nhất Minh vui sướng trào dâng, so với khi đạt được hai đồng vàng thì hơn xa không thể so sánh, nghĩ:
"Tên Hồ Bân kia tu vi chỉ mới năm tầng nội kình, nhưng sau khi sử dụng ra loại vũ kỹ này lại có thể phát ra uy lực to lớn, có thể so sánh với nội kỉnh đỉnh tầng sáu phối hợp với vũ kỹ đỉnh tầng sáu. Nếu đổi lại là chính mình dung nó thì sẽ có uy lực tới mức như thế nào?"
Cảm giác khó chịu trong người khi đối mặt với người chết đã hoàn toàn biến mất, trong lúc nhất thời cảm xúc của Hạ Nhất Minh dâng trào, kích động muốn hét to lên một tiếng.
Bất quá, ngay lúc này ánh mắt của Hạ nhất Minh lại ngưng trọng trở lại, yên lặng nghe ngóng, sắc mặt sau đó khẽ biến. Hai tay Hạ Nhất Minh luống cuống đem quyển bí tịch khủng bố cất vào trong ngực, thuận tiện đem tất cả những thứ còn lại nhét vào trong túi của Hồ bân.
Sau đó, Hạ Nhất Minh đứng lên hướng tới nơi phát ra âm thanh nhìn lại.

Vũ Thần - Chương #19


Báo Lỗi Truyện
Chương 19/1308