Chương 189: Bạch thạch diệu dụng.


Khi nghe được thanh âm nọ, phản ứng của song phương khác xa nhau.
Ba người Hạ Nhất Minh tự nhiên là vui mừng, bởi vì bọn họ đã nghe ra được đây là thanh âm của Thái thượng trưởng lão Vu Kinh Lôi. Có cường giả Nhất Đường Thiên đến mọi người giống như ăn một viên đan dược tĩnh tâm, khiến cho tinh thần của bọn họ xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Thế nhưng sắc mặt ba người phía đối diện lại trở nên hơi khó coi.
Bọn họ truy sát Vu Hi Thần nhiều ngày, vậy mà khi đến đây, không biết ở đâu lại xuất hiện nhiều tiên thiên cường giả giống như đang nhìn thấy con nợ, xông về phía bọn họ.
Đến lúc này, cho dù là kẻ ngu cũng biết nơi này khẳng định đây là trụ sở của một môn phái ẩn thế, cũng chỉ có như thế mới có khả năng xuất hiện nhiều tiên thiên cường giả.
Ba người trao đổi ánh mắt với nhau, thân hình chợt nhảy lên cao, hướng về những phía khác nhau mà bỏ chạy.
Khi kiến thức được đao pháp của Hạ Nhất Minh, bọn họ biết, nếu còn tiếp tục ở lại nơi này, như vậy chỉ sợ ngay cả một người cũng đừng mong tẩu thoát.
Vu Kinh Lôi hừ lạnh một tiếng, lão bình tĩnh đưa tay ra, lòng bàn tay của lão nhất thời hơi lõm xuống, cứ như vậy cách không hấp vật.
Một trong ba người bay lên không thân hình đột nhiên dừng lại, giống như ở phía sau lưng của hắn đang có một loại lực lượng không nhìn thấy được lôi kéo lại.
Sắc mặt hắn nhất thời trở nên cực kỳ kinh hoảng, tựa hồ gặp phải sự tình vô cùng sợ hãi, phát ra tiếng kêu đầy tuyệt vọng.
Hạ Nhất Minh mặc dù nghe không hiểu hắn nói gì, nhưng khi ngươi nọ mở miệng, thân hình hai người khác bỗng chạy nhanh hơn, giống như đang có cái gì đó rất đáng sợ đuổi theo sau lưng, khiến cho tiềm lực cơ thể hai người hoàn toàn được kích phát ra.
Vu Kinh Lôi cười lớn, nói:
- Đã có đảm lượng đến Hoành Sơn, thì tất cả lưu lại cho ta.
Miệng lão vừa nói, thân hình đã giống như một con chim lao nhanh về phía trước, bay vượt qua đầu người nọ. Lão vươn bàn tay ra, cơ bàn tay hơi co rút lại, chỉ trong nháy mắt đã khô quắt lại dưới ánh mắt mặt trời, dĩ nhiên tản mát ra một màu đen sì.
Tuy nhiên, từ bàn tay giống như cành cây khô ấy, Hạ Nhất Minh lại cảm ứng được một cỗ lực lượng cường đại sinh ra.
Ánh mắt hắn hơi biến đổi, nguyên lai đây mới là thực lực chân chính của Vu Kinh Lôi khi tu luyện tiên thiên Khô Mộc Công tới cực hạn, lão nắm giữ một loại lực lượng làm cho người ta sợ hãi.
Hắc y nhân hét lớn một tiếng, hắn liều mạng quơ cự kiếm trong tay, tựa hồ muốn đâm thủng bàn tay kinh khủng của Vu Kinh Lôi, nhưng thanh đại kiếm này ở trước mặt Vũ Kinh Lôi lại có vẻ ngốc nghếch dị thường.
Vô luận hắn có huy vũ cự kiếm như thế nào thì vẫn bị bàn tay của Vũ Kinh Lôi hung hăng đánh vào mặt.
Một cỗ lực lượng vượt ra khỏi sự tưởng tượng của hắn truyền đến, nhất thời đem thanh cự kiếm của hắn đẩy ra xa. Cỗ lực lượng to lớn đó giống như người lớn so với trẻ con, độ chênh lệch lớn tới mức ngay cả hắn có là tiên thiên cường giả cũng không thể chống cự.
Sau khi Vu Kinh Lôi đẩy thanh cự kiếm ra, lực đạo dư thừa tiếp tục đánh tới trước ngực hắn.
Lập tức thân thể hắc bào nhân giống như diều bị đứt dây, bay ngược lại phía sau.
Hạ Nhất Minh mặc dù cũng đã từng ra tay đánh bay người lên không trung, nhưng nếu đem so sánh với hắc bào nhân lúc này thì còn kém rất xa. Nhìn người này bay ở trên cao vượt ra ngoài mấy chục thước mới chậm rãi rơi xuống, trong lòng hắn cực kỳ rung động.
Nhất đường thiên cường giả, nguyên lai là cường hãn như vậy. Giơ tay, nhấc chân là có thể làm cho bách tán thiên ở trước mặt giống như một tiểu hài tử mới tập luyện võ công.
Chênh lệch như vậy, thậm chí còn so với khoảng cách của tiên thiên cường giả và hậu thiên cường giả thì lớn hơn rất nhiều.
Trong lòng hắn lúc này rất rung động, nghĩ tới suy nghĩ lúc đầu muốn so đấu với Vũ Kinh Lôi, hắn không khỏi thầm kêu may mắn. Nếu như Vũ Kinh Lôi thật sự hạ sát thủ, chỉ sợ hắn không còn đường sống.
Hai người giao thủ chỉ vài lần hô hấp, nhưng trong lúc đó Vũ Kinh Lôi đã thể hiện ra lực lượng cường đại, làm cho trong lòng Hạ Nhất Minh nổi lên sự sợ hãi.
Ngay lúc này, trong lòng hắn đối với khát vọng tiến vào nhất đường thiên, hắn vô cùng kích động, ánh mắt tràn ngập ý chí phấn đấu.
Sau khi Vũ Kinh Lôi một chưởng đánh bay người nọ cũng không thèm liếc mắt nhìn lấy một lần, mà nhanh chóng hướng về một phía truy tung, đồng thời trong miệng kêu lên:
- Hạ trưởng lão, người kia giao cho ngươi.
Hạ Nhất Minh lúc này mới như từ trong mộng tỉnh lại, ứng tiếng, rồi chạy về phướng hướng còn lại truy kích.
Hắn đuổi theo sau, cũng hiểu được vì sao mà Vũ Kinh Lôi lại muốn hắn truy kích, bởi vì ba người này đều là tiên thiên cường giả, hơn nữa ở trên con đường võ đạo cũng có thành tựu cao. Dược đạo nhân nếu đơn đả độc đấu, chỉ sợ không thể lưu bọn họ lại. Hơn nữa nói về khinh thân công pháp, Hạ Nhất Minh có Phong hệ công pháp cực nhanh, tuyệt đối có thể tiếu ngạo Hoành Sơn, dù là Vũ Kinh Lôi cũng còn kém hơn hắn một bậc, dùng để truy tung hoặc chạy trốn thì không nghi ngờ gì đó là lựa chọn tốt nhất.
Vũ Kinh Lôi cùng Hạ Nhất Minh trong nháy mắt đã đi xa, lưu lại hai người Dược đạo nhân và Vu Hi Thần đang liếc mắt nhìn nhau, bọn họ cũng không có ý định đuổi theo hỗ trợ, tựa hồ trong lòng bọn họ, đối với hai người này cũng rất tin tưởng. Chỉ cần hai người đó ra tay, thì tuyệt đối có thể nắm chắc sẽ thành công.
Hạ Nhất Minh chạy nhanh trong rừng, hai chân hắn giống như không hề chạm đất, cả người phảng phất như đã dung nhập vào trong thiên thiên, hóa thành một cơn gió nhẹ có mặt ở khắc mọi nơi.
Khiến cho Hạ Nhất Minh cảm thấy kinh ngạc là, người này khinh thân công pháp mặc dù không bằng mình. Nhưng nhanh tới cực điểm, thậm chí không hề thua kém với tốc độ cực hạn mà Vũ Kinh Lôi thi triển là bao nhiêu.
Hắn thầm than, nhãn lực của Vũ Kinh Lôi quả nhiên là vô cùng tốt, chỉ liếc mắt một cái cũng đã đoán ra chỉ có tốc độ của mình mới có thể đuổi theo người này.
Vũ Kinh Lôi mặc dù là cường giả Nhất Đường Thiên, nhưng trên mặt khinh thân công pháp lại không có thiên phú quá lớn, nếu gặp phải cường giả Bách Tán Thiên có thiên phú kiệt xuất ở phương diện này, lão cũng chỉ đành thúc thủ vô sách.
Người phía trước là người duy nhất sử dụng nhuyễn kiếm trong ba người nọ, hắn ngông ngừng kêu khổ trong lòng.
Môn phái lánh đời này có thực lực cường đại tới mức đáng sợ, chẳng những có được bốn Tiên Thiên Cường Giả, hơn nữa trong đó còn có một vị đạt tới Nhất Đường Thiên siêu cấp cường giả.
Cường giả Nhất Đường Thiên có khả năng như thế nào, hắn vô cùng biết rõ nếu sớm biết ở nơi này có cường giả như vậy, thì bọn họ tuyệt đối sẽ không đuổi tới.
Giờ phút này, thông qua hơi thở phía sau, mặc dù hắn cảm ứng được người đuổi ở phía sau không phải là cường giả Nhất Đường Thiên, nhưng thực lực cũng nông sâu khó dò. Hơn nữa, càng làm hắn căm tức hơn là người này giống như âm ồn bất tán, mặc cho hắn thi triển ra toàn bộ bản lĩnh, cũng không thể thoát khỏi sự truy đuổi.
Trong lòng hắn vô cùng kinh hãi, nhưng người khác thì không biết. Nhưng hắn lại vô cùng rõ ràng, hắn tu luyện công pháp không giống với người thường, thành tựu về khinh thân công pháp tuuyeetj đối là một trong những người đứng đầu Bách Tán Thiên. Cho dù là gặp phải cao thủ Nhất Đường Thiên bình thường, chỉ cần không cùng bọn họ giao thủ, như vậy muốn đào tẩu cũng là chuyện dễ dàng.
Thế nhưng, thanh niên nhìn qua rất trẻ tuổi đang truy tung ở phía sau, khoảng cách của hai người không phải càng lúc càng xa, mà là ngược lại càng lúc càng gần.
Hắn cắt chặt hai hàm răng lại, đột ngột mở miệng ra quát lên một tiếng to kỳ dị, sau đó chân hắn như được sự trợ giúp của Phong Hỏa Luân, một tiếng "bịch" vang lên, lấy tốc độ nhanh gấp ba lần bình thướng rồi thoáng cái đã ra xa.
Hạ Nhất Minh đuổi theo phía sau hắn càng hoảng sợ, vừa mới nghe được một tiếng kêu giống như sói tru, quỷ khóc không rõ từ đâu phát ra, khoảng cách của hai người trong nháy mắt bị kéo ra xa.
Chuyện tà môn tới mức này, đủ để cho bất luận kẻ nào phải run sợ.
Nhưng Hạ Nhất Minh dù sao cũng không phải là người bình thường, khi hắn gặp loại chuyện quỷ dị này, ngược lại còn khơi dậy ngọn lửa không chịu thua kém ở trong lòng hắn.
Hắn hít sâu một hơi, một hơi này vô cùng dài, tựa hồ thân thể hắn chính là một cái động không đáy, có thể đem toàn bộ không khí trong rừng rậm hấp thu toàn bộ.
Theo cái hít này, thân hình hắn hơi lớn hơn một chút, sau đó toàn bộ các khiếu huyệt bị phong bế của hắn đã được mở rộng ra, không khí được hít vào trong nháy mắt đã tràn ngập trong các khiếu huyệt đó.
Dưới áp lực cường đại của chân khí, thân hình hắn giống như viên đạn được áp súc lại, mạnh mẽ bắn ra ngoài.
Trong nháy mắt, ở phía sau Hạ Nhất Minh nổi lên cảnh tượng kỳ dị, thật giống như ở nơi này vừa có một ngọn gió xoáy thổi qua, khiến cho cảnh vật trở nên thật bừa bãi.
Cùng lúc đó, bị luồng cuồng phong này ảnh hưởng, tốc độ đã đạt tới cực hạn của Hạ Nhất Minh chợt nhanh hơn, phảng phất như ở phía sau hắn có một luồng khí trợ lực, làm cho thân thể hắn bay lên.
Cả người ở trên không trung, lấy tốc độ khác thường vẽ thành một đường vòng cung, giống như máy bay phun nước ở giữa không trung tạo thành một đạo thải hồng hoa mỹ.
Hạ Nhất Minh trợn tròn hai mắt, phương thức đem không khí cùng chân khí áp súc phóng thích là hắn từ Tàng Châm Ấn và son đầu linh thú tham khảo tạo thành. Mục đích sáng tạo ban đầu cũng không phải là dùng để truy tung địch nhân, mà là hắn sau khi cùng Vũ Kinh Lôi đánh một trận, nghiên cứu ra tuyệt chiêu để bảo vệ tính mạng mình.
Nếu sau này có đắc tội với cường giả Nhất Đường Thiên như Vũ Kinh Lôi thì bằng vào tuyệt chiêu này có thể nhanh chóng thoát khỏi.
Bất quá, ngay lúc này, vì để đuổi theo địch nhân, hắn cũng không nghĩ nhiều như vậy nữa.
Tên hắc y nhân vừa mới bỏ rơi Hạ Nhất Minh ra xa, đột nhiên cảm thấy trên đầu có sự khác thường, vừa ngẩng đầu lên nhìn cước bộ lập tức lả đảo, thiếu chút nữa đã ngã sấp xuống đất.
Chỉ thấy trên đỉnh đầu có một thải hồng vọt qua, trong nháy mắt đã chạy tới trước mặt hắn. Tốc độ của đạo thải hồng này cực nhanh, hơn xa so với tưởng tượng của hắn.
Trong nháy mắt, trong đầu hắn đã hiện lên vô số ý niệm, đây là quái vật gì, tại sao lại chưa bao giờ nghe nói đến? Nhưng mà vừa định nhãn nhìn về phía trước, hắn lập tức trợn mắt cứng lưỡi, nguyên lai đạo thải hồng này chính là người truy tung ở phía sau.
Hắn giật mình, ớn lạnh, không nói hai lời, đổi một phương hướng khác lấy tốc độ nhanh nhất chạy đi.
Hạ Nhất Minh trở mình ở giữa không trung, vững vàng đáp xuống đất. Trong lòng hắn vẫn còn sợ hãi, phương thức cuồng bạo này có thể khiến cho bản thân phi hành trong một khoảng cách ngắn, điều này thật sự đã vượt ra khỏi dự liệu. Vấn đề duy nhất ở đây là, phương pháp phi hành này hắn không thể khống chế, tốc độ mặc dù nhanh nhưng rõ ràng chỉ được lúc đầu mà thôi.
Hắn liếc mắt nhìn về phía hướng người nọ chạy đi, cắn chặt hàm răng, trong lòng nảy sinh cảm giác ác độc, lập tức đuổi theo sau.
Hai người đều là tiên thiên cường giả, trong lúc truy kích và chạy trốn không ngừng hấp thu thiên địa linh khí. Nhưng giờ phút này bởi vì chân khí đã được sử dụng toàn lực, tốc độ tiêu hao nhanh hơn tốc độ hấp thu vào.
Thế nhưng, cho đến lúc này, tốc độ của hai người vẫn không chút chậm hơn, ngược lại càng lúc càng tăng nhanh.
Người ở phía trước sau khi hét lên một tiếng, tốc độ trong một thời gian ngắn tăng lên một mức độ mới, mà mỗi khi như vậy, Hạ Nhất Minh lại thi triển phương pháp mình mới lĩnh ngộ được, ở trên đường thẳng tạo thành một tốc độ siêu việt, bức bách người nọ phải chuyển hướng liên tục.
Song phương đuổi bắt nhau suốt ba canh giờ, lấy cước trình của bọn họ có trời mới biết đã đi tới nơi nào.
Giờ phút này, ngay cả Hạ Nhất Minh cũng cảm thấy một chút uể oải, đồng thời hắn cũng cảm giác được, chân khí trong cơ thể đã thoát đi rất nhiều, nếu như vẫn không chút cố kỵ thi triển phương thức này thì cái được không đủ bù cái mất. Cũng may là người phía trước tốc độ mặc dù không chậm lại, nhưng hắn cũng không tái mở miệng xướng lên âm thanh quỷ dị đó nữa.
Bởi vậy mới có thể thấy được, mỗi lần xướng lên âm thanh đó cũng phải tiêu hao rất lớn, cũng không thể tùy tiện sử dụng.
Đã không có cái âm thanh đó gia trì, tốc độ của người này mặc dù mau, nhưng cũng không thể nào kéo dãn khoảng cách với Hạ Nhất Minh.
Bỗng nhiên, đang khi chạy Hạ Nhất Minh đột nhiên nghĩ tới một thứ, hắn đưa tay vào trong người lấy ra một cái hộp nhỏ bằng ngọc.
Tay hắn linh hoạt mở nắp hộp ra, bên trong chính là hòn đá màu trắng bằng ngón tay cái. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Thứ này chính là hắn sau khi đánh nhau sống chết với song đầu linh thú, từ hòn đá màu trắng gõ xuống một ít.
Nói ra thì cũng kỳ quái, sau khi hòn đá màu trắng này rơi xuống, có lẽ bởi vì hòn đá nhỏ cho nên mất đi khả năng khắc chế công năng Thuận Phong Nhĩ.
Nếu không như thế, Hạ Nhất Minh cũng không có khả năng tùy tiện đem
Lúc này, chân khí trong cơ thể hắn đã hao tổn rất nhiều, loại tình huống này tuy cùng với việc toàn bộ chân khí bị phóng thích thì kết quả bất đồng, nhưng cái cảm giác dùng dao cùn cắt thịt cũng không phải dễ chịu cho lắm.
Mắt thấy chân khí bị hao hụt quá nhanh, Hạ Nhất Minh cuối cùng mới nghĩ đến hòn đá kỳ dị nọ.
Hắn lấy hòn đá nhỏ ra, nắm chặt trong bàn tay. Nhưng mà, khiến cho hắn thất vọng chính là từ khi hòn đá rời khỏi khối cự thạch đó đến nay mặc dù không thể gây ảnh hưởng đến Thuận Phong Nhĩ của hắn, nhưng cũng đồng thời mất đi khả năng tụ khí khiến cho nó trở nên không khác gì với hòn đá bình thường.
Hạ Nhất Minh hung hăng chửi thầm một câu, đang lúc hắn có ý định buông hòn đá ra, bất chợt cảm thấy đan điền bên trong cơ thể hơi động đậy.
Hắn lấy làm kỳ lạ, từ sau lần kỳ ngộ ở đáy hồ cho đến nay, đan điền của hắn đã không còn giống như trước nữa.
Nơi này tựa hồ đã biến thành một thế giới hỗn độn, vô luận năng lượng có thuộc tính gì tiến vào trong đó cũng biến thành màu đen như mực, giống như trở thành lực lượng bổn nguyên vũ trụ.
Nếu như không phải lực lượng trong đan điền hắn có thể tùy tâm điều động, hơn nữa có thể dựa vào tâm ý cùng lộ tuyến vận công để chuyển đổi thuộc tính năng lượng, như vậy Hạ Nhất Minh thật không dám tiếp tục tu luyện.
Lúc này, Hạ Nhất Minh muốn thông qua viên đá trong tay để hấp thu chân khí, nhưng lại không hề có phản ứng nào, tuy nhiên đan điền lại đột ngột vận hành.
Sau đó, một cỗ lực lượng khác từ trong đan điền phóng ra, thông qua các kinh mạch trong cơ thể hắn tiến nhập vào trong khối ngọc thạch màu trắng ở tay.
Mặc dù là đang trong quá trình truy đuổi, nhưng trên mặt Hạ Nhất Minh vẫn lộ ra vẻ kinh hãi.
Hắn đã cảm ứng được, luồn chân khí xuất hiện từ đan điền này rất giống với thuộc tính năng lượng của hòn đá trong tay, quả thực không khác biệt lắm.
Trái tim Hạ Nhất Minh dao động kịch liệt, hắn lập tức hiểu rõ được một điều, nguyên lai thân thể của hắn không chỉ nắm giữ thuộc tính ngũ hành cơ bản và phong vân, mà ngay cả loại ngọc thạch ẩn chưa lực lượng tựa hồ cũng có liên quan tới thiên phú của hắn.
Chỉ trong nháy mắt công phu, chân khí trong đan điền đã tiếp xúc với năng lượng của ngọc thạch.
Thân hình Hạ Nhất Minh hơi run lên, trong lòng hắn nhất thời tràn ngập niềm vui sướng.
Chân khí trong cơ thể hắn cùng với năng lượng của ngọc thạch sinh ra sự cổng hưởng, hơn nữa sự cộng hưởng này không ngừng lớn lên. Chỉ trong thời gian ngắn đã truyền đi khắp mọi ngõ ngách quanh thân người hắn.
Hạ Nhất Minh nhạy cảm phát hiện ra, ở quanh người hắn, đã xảy ra biến hóa vi diệu.
Sự thần kỳ của khối ngọc đang bắt đầu biể hiện ra, cảm giác như được quang mang màu trắng sữa bao phủ một lần nữa quay trở về.
Tinh thần Hạ Nhất Minh lập tức phấn chấn hẳn lên, sự uể oải, mệt mỏi vì truy đuổi ba canh giờ trong nháy mắt đã biến mất.
Không những thế, thiên địa khí quanh người hắn giống như sóng dâng trào, trong nháy mắt đã tiến nhập vào tất cả các khiếu huyệt của hắn.
Chạy như vậy một thời gian dài, Hạ Nhất Minh cuối cùng đã phát hiện, tốc độ hắn hấp nạp chân khí lần đầu tiên đã vượt qua khỏi tốc độ tiêu hao.
Hai mắt Hạ Nhất Minh sáng lên, ánh mắt hắn dừng lại ở trên người hắc y nhân đang chạy phía trước, trong lòng hắn tràn ngập niềm tin, chỉ cần đem chân khí trong cơ thể liên tục bổ sung, thì chỉ cần một khắc hắn có thể bắt kịp đối thủ.
Nhưng mà, đúng lúc này, Hạ Nhất Minh thấy người đằng trước móc từ trong người ra một chiếc bình màu xanh, sau đó hắn mở nắp bình ra, dốc vào trong miệng một giọt chất lỏng.
Sau đó, thân hình hắn khẽ run lên, âm thanh quỷ dị như sói tru một lần nữa vang lên.
Hơn nữa, âm thanh lúc này đây vô cùng rõ ràng, không có nửa điểm khàn khàn khó nghe.
Hạ Nhất Minh nhất thời nổi giận, đây đến tột cùng là trò đùa gì....
Hai mắt hắn trợn tròn, chân khí lúc này đã khôi phục được tám, chính phần. Vì vậy thu hồi lại ngọc thạch, cánh tay đưa ra sau lưng lục loi một chút, rất nhanh sau đó cây Đại Khảm Đao đã cầm ở trong tay.

Vũ Thần - Chương #189


Báo Lỗi Truyện
Chương 189/1308