Chương 181:


Tinh thần Hạ Nhật Minh lúc này như tiến vào tình trạng hoảng hốt , hắn giống như nhìn thấy một người khổng lồ theo hắn bước về phía trước .
Trong khung cảnh của bức tranh lúc này tâm trạng của Hạ Nhật Minh đang biến đổi rất lớn .
Hạ Nhật Minh lúc này như biến thành mặt trời , thành mặt đất , thành trùng trùng núi rừng , lại như biến thành nước chảy không ngừng , nói đúng hơn hăn như birns thành cây bút của vị tiên thiên đại sư kia , tùy thời có thể chỉnh sửa phong cảnh trong bức tranh này .
Hạ Nhật Minh cũng không biết tại sao trong lòng hắn lại xuất hiện cảm giác này , trên thân thể hắn lúc này xảy ra biến hóa vô cùng lớn .
Thân thể Hạ Nhật Minh run run từng hồi , khiếu huyệt trên thân thể hắn lúc này đã mở ra , đem vô hạn thiên địa chân khí chứa đầy trong đó .
Mỗi một khiếu huyệt như một cái động không đáy không ngừng xoay tròn , một khi thiên địa chân khí bên ngoài chảy vào lại không ngừng mãnh liệt hớn .
Theo tốc độ xoay tròn không ngừng tăng lên , tốc độ hấp thu chân khí cũng được đề cao vượt bậc .
Lấy thân thể Hạ Nhật Minh làm trung tâm , càng lúc càng nhiều thiên địa chân khí được dẫn phát , hơn nữa tất cả đều không ngừng ngưng tụ lại trên thân thể hắn .
Trên Linh dược phong , Vu Kinh Lôi chỉ bằng vài cái nhấc mình đã lập tức xuất hiện bên trong động phủ của Dược đạo nhân .
Dược đạo nhân vội vàng đứng dậy , cung kính hành lễ .
Thỉnh an sư thúc .
Vu Kinh Lôi khoát tay chặn lại , sau đó lập tức từ trên người lấy ra một chiếc bình ngọc , sau khi mở nắp bình , lão đem một viên đan được nhỏ bằng ngón tay út , trực tiếp nhét vào miệng .
Dược đạo nhân vẻ mặt chợt biến đổi , khó có thể tin điều lão vừa thấy , lão nói :
Sư thúc ngài bị thương ?
Lấy thực lực của Vu Kinh Lôi đã đạt tới cảnh giới nhất đường thiên , chẳng lẽ còn có người khiến sư thúc bị thương ? nhất thời hay mắt Dược đạo nhân bỗng sáng lên Lão nhớ việc Vu Kinh Lôi cùng Hạ Nhật Minh rời đi khi nãy .
Chẳng qua thực lực của Hạ Nhật Minh mặc dù cường đại nhưng muốn làm bị thương Thái thượng trưởng lão chỉ e vẫn còn chưa đủ .
Đang lúc Dược đạo nhan vẫn còn nghi hoặc , bên tai lão chợt nhất thời nghe được tiếng thở dài của Vu Kinh Lôi :
Dược trưởng lão , người đề cử Hạ trưởng lão kia quả thật chính là tuyệt đại thiên tài , hắn dưới tình huống không có ngươi chỉ bảo mà đạt được thực lực này , quả thật là một thiên tài xuất chúng , cũng may mắn hắn gia nhập Hoành Sơn chúng ta .
Dược đạo nhân không nhịn được mặt hiện lên một chút kỳ quái , Vu Kinh Lôi mặc dù cũng không trả lời câu hỏi vừa rồi của lão , nhưng không ngớt khen ngợi Hạ Nhật Minh , điều này có thể thấy được thương thế này là do Hạ Nhật Minh có liên quan .
Dược trưởng lão bông nhiên nhớ tới tình huống lão và Hạ Nhật Minh giao đấu , lưng áo lão không khỏi ướt đẫm mồ hôi .
Thi ra Hạ trưởng lão cũng không dốc hết toàn lực đối phó với mình , bằng không một khi nghiêm túc , vậy kết cục của mình ..
Dược đạo nhân suy nghĩ môt lúc , rốt cuộc cũng đem ý nghĩ đáng sợ này ném ra khỏi đầu .
Sư thúc ngài xem liệu Hạ trưởng lão có tiến vào nhất đường thiên được không ?
Dược đạo nhân có chút khẩn trương dò hỏi :
Đối với các môn phái ẩn tu nhưu bọn họ , bách tán thiên cường giả tuy rằng cũng quan trọng , nhưng nếu có một vị cường giả nhất đường thiên thủ hộ mới thực sự vững như Thái Sơn .
Vu Kinh Lôi do dự một chút nói :
Sinh tử một đường , nhất đường thiên Hạ trưởng lão có thể thuân lợi tiến vào cảnh giới này hay không , ta cũng không dám khẳng định , nhưng tuổi của hắn còn rất trẻ , sức sống cùng cơ hội còn rất nhiều , nếu ngay cả hắn cũng không thể vượt qua một ải này , quả thật đâu còn thiên lý nữa .
Dược đạo nhân nhất thời cảm thấy vui mừng nói :
Sư thúc ngài cho rằng Hạ trưởng lão cần phải bao nhiêu năm mói có thể đánh sâu vào nhất đường thiên ?
Vu Kinh Lôi trầm ngâm một lát , nghiêm mặt nói :
Nếu hết thảy đều thuận lợi , tối đa năm mươi năm , hắn có thể đạt tới bách tán thiên đỉnh phong .
Dược đạo nhân hai mắt sáng ngời , lão vô cùng hiểu rõ lời nói của Thái thượng trưởng lão .
Tuổi càng nhỏ , sinh mệnh lực trong cơ thể lại càng lớn , một vị bách tán thiên cường giả hơn trăm tuổi , thậm chí gần hai trăm tuổi muốn đả thông toàn bộ khiếu huyệt độ khó càng vượt xa một vi bách tán thiên chưa tới một trăm tuổi .
Mà làm người khác càng cảm thất khủng bố hơn là Hạ Nhật Minh tuổi tác còn chưa tới hai mươi . cho dù hắn dùng hết năm mươi năm để thu nạp tiên thiên chân khí cũng bất qua chưa tới bảy mươi tuổi .
Mà tuyệt đại đa số các vị tien thiên đại sư ở vào độ tuổi này ngay cả cảnh giới tiên thiên còn chưa thể đột phá .
Với bảy mươi năm đã đánh sâu vào nhất đường thiên cảnh giới , mặc dù thành công không đạt tới mười phần thì tuyệt đối cũng không lâm vào tình huống cửu tử nhất sinh .
Năm mươi năm .. năm mươi năm ...
Dược đạo nhân lẩm bẩm trong miệng .
Bỗng nhiên , từ dưới đỉnh Linh dược phong truyền tới một hồi chấn động tạo ra bởi thiên địa chân khí , Đồng thời chấn động này bọn họ cảm thấy một cỗ khí thế vô cùng quen thuộc .
Cỗ khí thế này tuy rằng bọn họ mới tiếp xúc vài lần , nhưng đối với những cường giả như bon họ mà nói , chi can tiếp xúc một lần cả đời cũng không thể quên .
Đây là ...
Dược đạo nhân thấy thiên địa chân khí cuồn cuộn dâng lên , không dám xác định hỏi .
Mặc dù Dược đạo nhân cả đời nghiên cứu dược thảo , nhưng đối với lực lượng đặc thù cũng có hiểu biết nhất định , nhưng dù sao lão cũng chưa từng đạt được cảm ngộ , bởi vậy khi cảm nhận được từ xa xa lực lượng cường đại này , mặc dù nghi ngờ nhưng lão cũng không dám chấn chính khẳng định .
Vẻ mặt của Vu Kinh Lôi lúc này hiện lên một vẻ không thẻ giải thích , lúc này đây lão cũng khong còn giữ được hình tượng tiền bối cao nhân nữa .
Lão trong miêng thì thào :
Cảm ngộ , đây là cảnh giới cảm ngộ
Dược đạo nhân hai mắt sáng ngời hơi :
Sư thúc .Hạ trưởng lão có cảm ngộ sao ?
Vu Kinh Lôi vẻ mặt cổ quái gật đầu . vừa khi nãy cũng Hạ Nhật Minh giao đấu một hồi , vậy mà giờ này hắn lại có được cảm ngộ , việc này thật quả làm cho người khác cảm khái không thôi .
Thân thẻ khẽ động , Vu Kinh Lôi đã rời khỏi động phủ của Dược đạo nhân , nhắm chân núi phóng tới .
Dược trưởng lão vội vàng đuôi theo . mặc dù lão cũng chưa từng có được cảm ngộ , nhưng một tiên thiên cường giả , đối với cảm ngộ này lão cũng hết sức tò mò , nhân cơ hội này mở mang kiến thức , lẽ nào có thể dễ dàng bỏ qua .
Chỉ trong chốc lát bọn họ đã tới bên ngoài căn phòng Hạ Nhật Minh đang sống .
Bọn họ không có tiến vào nơi Hạ Nhật Minh đang đứng mà nhảy lên một đại thục gần đó , lẳng lặng quan sát .
Giờ phút này , dưới ánh nắng chiếu rọi trên thân thể Hạ Nhật Minh dường như xuất hiện một tầng kim quan chói lọi .
Đứng yên một bên , Viên Lễ Huân đang mỉm cười nhìn Hạ Nhật Minh , loại tình huống này trên người Hạ Nhật Minh , nàng đã từng gặp qua , bởi thế nàng cũng không lấy làm ngạc nhiên mà chỉ yên lặng đứng bên cảm thụ khí thế cường đại không ngừng phát ra trên người hắn .
Mà trong ánh mặt của Vu Kinh Lôi và Dược đạo nhân , Hạ Nhật Minh lúc này như gió cuốn mây bay , đem toàn bộ thiên địa chân khí tụ hợp lại , không ngờ lại tạo ra một loại ngũ quang kì lạ .
Lúc này hai vị trưởng lão ngơ ngác nhìn nhau , nếu không tân mắt chứng kiến , bọn họ sẽ tuyệt đối không tin điều này diễn ra .
Là một tiên thiên cường giả , bọn họ đều hiểu , mỗi loại màu sắc đại biểu cho một hệ thiên địa chân khí , đương nhiên thiên địa chân khí mặc dù hỗn tạp , nhưng bọn họ không tin Hạ Nhật Minh có thể thu nạp toàn bộ .
Về phần Hạ Nhật Minh có thể thu nạp loại thuộc tính nào , vậy chỉ có bản thân hắn mới biết .
Bất quá , có thẻ tạo ra cảnh tượng kì quái này đã nói lên một vấn đề , đó chính là thân thể Hạ Nhật Minh cũng không bài xích Địa hệ lực lượng .
Bọn họ nhìn nhau , nhất thời hiểu rõ được vấn đề , thì ra thân thể của Hạ Nhật Minh đối với tiên thiên chân khí có liện hệ kỳ lạ như vậy . Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Bất quá vừa nghĩ lại , bọn họ cảm thấy thoải mái , có thể do thể chất đặc biệt , cho nên mặc dù tuổi trẻ nhưng Hạ Nhất Minh có thành tựu bậc này .
Mặt trời ngả dần về tây , dẫn theo một chút ánh sáng le lói rời khỏi đinh Linh dược phong . Một người tay mang theo hộp thức ăn hướng phòng nhỏ đi tới . khi hắn tới trước cánh cửa , đang muốn đưa tay gõ nhất thời thấy hai mắt hoa lên , cánh tay đưa ra bị một ai đó nắm chặt
Trong lòng người nay vô cùng sợ hãi , nghĩ khong ra trên Linh dược phong này mà cũng có người dám tập kích , bất quá phản ứng của hắn cũng vô cùng nhanh nhẹn , cánh tay đang cầm hộp thức ăn vung mạnh về phía ngươi đang nắm tay hắn . Đồng thời chân hắn tận lực xuất ra liên hoàn cước , miệng hắn cũng không nhàn rỗi lập tức kinh hô lên tới cổ , chuẩn bị thông báo cho huynh đệ còn lại đề phòng .
Một loạt nhưng động tác này hắn thực hiện trong vô thức , căn bản là chưa từng nghĩ qua trong đầu .
Song ngay khi hắn muốn hô lớn ,, thức ăn trong hộp vãi ra , chân hắn đã đá ra , khoảnh khắc hắn nhin thấy người đang nắm tay mình .
Vừa nhìn thấy gương mặt hết sức quen thuộc này , hắn tức khắc cảm thấy kinh ngạc .
Cho dù có nghĩ vỡ đầu , hắn cũng không thể nào hiểu được sao lão tổ tông kia lại nắm tay hắn .
Đang khi hắn không biết phải làm sao , vị Dược đạo nhân cổ tay khẽ chuyển , đã đem hộp thức ăn kia cầm trên tay , đống thời mấy cước mà hắn xuất ra không một cước nào trúng đích , tệ hơn là làm hắn mất thăng bằng suýt ngã .
Trong lòng hắn vô cùng kinh ngạc ro rang Dược đạo nhân đang đứng trước mặt tai sao lại đá vào khoảng không , con chưa kịp suy nghĩ nội kinh hắn tập trung nơi cổ đang chuẩn bị phát ra theo đó mà nuốt mất luôn .
Sau khi nganran người ra , hắn mới như tỉnh lại , nhất thời hành lễ với Dược đạo nhân trước mặt sau đó bỗng nghe lão nói :
Ngươi lui xuống trươc đi thức ăn của Hạ trưởng lão ta tự có cách an bài .
Người đẹ tử này nhất thời vâng dạ , cung kính tiếp nhận hộp thức ăn trên tay Dược đạo nhân , quay người lui về sau , trong lòng nhất thời có chút kích động .
Dù sao tất cả mọi người trên Linh dược phong đều có thể thấy được dung mạo của vị trưởng lão này , nhưng người có tư cách nghe lão nhân này dậy bảo cũng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay , việc vừa xay ra nếu để huynh đệ của hắn biết được khẳng định sẽ ghen tỵ không thôi .
Dược đạo nhân thân hình khẽ động trở lại trên cây đại thụ , khi tới bên cạnh Vu Kinh Lôi đã lập tức tập trung quan sát .
Cảnh giới cảm ngộ đối với tiên thiên đại sư hẳn chiếm một vị trí quan trọng không gì sánh nổi , mặc dù Dược đạo nhân chưa từng cảm ngộ nhưng chứng kiên người khác cảm ngộ cũng có thu hoạch không nhỏ .
Hoàng hôn trên dãy Hoành Sơn lúc này xuât hiện thêm vài đám mây , càng khiến ánh nắng chiều them diễm lệ , mặt trời lắn dần xuống phía đằng xa , đem chút ánh nắng cuối cũng chiếu xuống làm cho cảnh sắc đỏ quạch một màu .
Ngay khi chút nắng cuối cùng biến mất , Hạ Nhất Minh vốn đang yên lặng lúc này bỗng nhiên cử động .
Sau đó thân thể bỗng chuyển động, thoáng cái đã biến mất trước mắt mọi người , Ngay cả Vu Kinh Lôi cũng xuất hiện cảm giác không thể nắm bắt được , trong lòng lão hơi trầm xuống , nếu lúc này lão cùng Hạ Nhất Minh giao đấu lão tự nhiên không có khả năng thất bại , nhưng muôn tỷ thí thân pháp thì không cách nào đuổi kịp hắn .
Vu Kinh Lôi trên mặt có chút cười khổ , cũng không biết rốt cục Hạ Nhất Minh cảm ngộ ra điều gì , vậy mà có thể khiến thân pháp tu luyện tới trình độ này , Nếu hắn phối hợp với Đại khảm đao kia , vây ...
Vu Kinh Lôi trong lòng thầm than , đệ nhất nhân dưới nhất đường thiên đã ra đời tại Hoành Sơn a
Trong căn phòng nhỏ truyền đến âm thanh của gió thét gào , Hạ Nhất Minh lúc này như hóa thành một cơn gió , nháy mắt đã thổi qua mọi vật trong phòng . Nhưng bất luận tiếng gió hắn mang theo vang dội thế nào cũng không làm tổn thương một đồ vật nào . Dường như tiếng gió điên cuồng chỉ là một ảo ảnh , không hề mang theo một chút uy hiếp nào .
Hai loại cảm giác bất đồng này , khiến cho người khác cảm thấy mâu thuẫn cực độ .
Đương nhiên là chỉ có Vu Kinh Lôi cùng Dược đạo nhân mới có cảm giác như vậy . còn Viên Lễ Huân lúc này bên cạnh đang cười khanh khách , chẳng cần biết điều này lợi hại ra sao .
Rốt cuộc cơn gió kia cũng ngừng lại , Thân thể Hạ Nhất Minh lúc này cũng đã hiện ra tại chỗ , Hắn ngồi xổm trên mặt đất , hai tay cẩn thận từng chút đem bức tranh kia cuộn lại , trên mặt hắn lúc này xuất hiện một tia thân thiết cũng điệu bộ vô cùng hứng thú .
Viên Lễ Huân lúc này mới tươi cười tiến tới nói :
Chúc mừng thiếu gia tiến bộ vượt bậc trong võ đạo .
Hạ Nhất Minh cười sảng khoái , trước mặt Viên Lễ Huân , hắn không mảy may che dấu vẻ thích thú của mình , nhìn nàng đang mỉm cười , hắn gật đầu một cái , hai người lúc này dường như tồn tại loại linh cảm thần bí chỉ bọn họ mới hiểu được .
Viên Lễ Huân sắc mặt đỏ ửng , ánh mắt nàng liếc đống chăn màn , quần áo đang phơi , không khỏi kinh hô
Ai nha quên thu quần áo rồi .
Hạ Nhất Minh dở khóc dở cười , thân thể hắn như chớp biến thành một cơn gió lướt qua khắp nơi trong sân , chỉ sau một lát trên tay hắn xuất hiện một ôm lớn quần áo , chăn màn , ngay cả đầu hắn lúc này cũng chìm sau đồng chăn màn .
Viên Lễ Huân tưc cười vừa vui sướng , nàng vội vàng mở cửa nói :
Thiếu gia cẩn thận một chút .
Hạ Nhất Minh từng bước tiến vào trong phòng , đem toàn bộ nhưng thứ trong tay để lên giường .
Viên Lễ Huân từ tận thâm tâm nói :
Thiếu gia chàng thật giỏi .
Hạ Nhất Minh kinh ngạc hỏi :
Nàng nhìn ra ?
Viên Lễ Huân thực lực mới chỉ đạt lục tâng nội kình chẳng lẽ cũng có thể nhìn ra huyền bí tiên thiên chi đạo sao ?
Nhưng Viên Lễ Huân lại nghiêm túc gật đầu , trịnh trọng nói :
Thiếu gia , tốc độ thu quần áo của chàng tuyệt đối nhanh nhất .
Hạ Nhất Minh nhất thời sửng sốt , hắn liếc Viên Lễ Huân đang gấp quần áo trên giường trong lòng nhất thời không biết nói gì .
Lỗ tai hắn khẽ run lên , nhất thời nghe được tiếng dạ dày nhúc nhích , lăng nghe trong giây lát , hắn bỗng có phát hiện nói :
Lễ Huân , ta ra ngoài xem nàng chờ ta một chút
Dứt lời Hạ Nhất Minh lập tưc phi thân ra ngoài , chỉ để lại Viên Lễ Huân trong phòng ngơ ngác nhìn hắn đi ra .
Hạ Nhất Minh ra khỏi phòng lập tức phóng mình ra cây đại thụ nói :
Nhất Minh lỗ mãng kinh động hai vị xin thứ lỗi .
Vu Kinh Lôi đưa tay ngăn lại nói :
Hạ trưởng lão nói đùa , chuyện tốt như vậy lão phu còn mong mỗi ngày ngươi đều kinh động tới bọn ta một lần ấy chư .
Dược đạo nhân mỉm cười gật đầu nói :
Hạ trưởng lão vừa rồi cảm ngộ thu hoạch ra sao ?
Hạ Nhất Minh trâm ngâm chốc lát nói :
Thu rất lớn , hiệu quả đạt được từ cảm ngộ vượt xa việc tu luyện hàng ngày .
Nhưng lời này của Hạ Nhất Minh quả thật xuất phát từ đáy lòng,mỗi lần h=có được cảm ngộ tu vi của hắn đều tiến thêm một bước dài , hơn nữa lấy cảm ngộ làm cơ sở tu luyện cũng không kém hơn chút nào so với kết quả của việc khổ tu . Nếu không phải ciệc có được cảm ngộ hư vô mờ mịt , chỉ sợ tất cả các tiên thiên cường giả đều lựa chọn đi tới mọi nơi tìm kiếm cơ hội , mà sẽ không khổ khổ sở sở chọn lựa con đường khổ tu hàng trăm năm .
Vu Kinh Lôi cười nói :
Hạ trưởng lão , kỳ thực không chỉ có mình người có thu hoạch lớn ngay cả lão phu cùng dược trưởng lão cũng có chút thu hoạch .
Dược trưởng lão khẽ đồng tình nói :
Đương nhiên thu hoạc của chúng ta không thể so với Hạ trưởng lão được .
Hạ Nhất Minh nhất thời hiểu ra , hai vị này rõ ràng rất sợ sẽ làm ảnh hưởng tơi quá trình cảm ngộ của mình . Nhưng vẫn như cũ quan sát trên cây đại thụ không rời đi , thi ra trong quá trình cảm ngộ , khiến bọn họ có chút thu hoạch .
Bất quá , việc này đối với Hạ Nhất Minh cũng không liên quan , hắn cũng không để ý tới điểm nhỏ nhặt này , cùng hai vị trưởng lão nói chuyện vài câu , sau đó hăn nói :
Sư thúc , dược trưởng lão , trời đã tối tiểu chất xin tới nhà bếp kiếm chút thức ăn xin cáo từ .
Hai người Vu Kinh Lôi dĩ nhiên không ngăn cản hắn , bất quá sau khi Hạ Nhất Minh đi trên mặt họ không khỏi hiện lên vẻ kỳ quái . chẳng lẽ còn thấy đói bụng sao
Đương nhiên điều này chỉ khiên cho bon họ cảm thấy chút thắc mắc mà thôi, cũng không để lại trong lòng .
Hai người im lặng một lúc lâu , Dược đạo nhân đột nhiên hỏi :
Sư thúc ngài nói Hạ trương lão cần phải dùng tới năm mươi năm khổ tu mói dung nạp đầy các khiếu huyệt , hiện tại có cần phải như vậy không ?
Vu Kinh Lôi rùng mình một cái , sau đó lão cười khổ không ngớt .
Sau khi có được cảm ngộ cá sẽ hóa rồng , cho dù Vu Kinh Lôi lão cũng không thể biết được Hạ Nhất Minh sau khi trải qua cảm ngộ đạt tới trình độ nào
Trừ khi lão lại ra tay dò xét , chứ nếu dựa vào ánh mắt phán đoán sợ rằng không cách nào đạt được kết quả chính xác .
Hạ trưởng lão này thiên phú quả là hơn xa người khác .
Vu Kinh Lôi than thở :
Lão phu đúng là không thể nhìn thấu ....

Vũ Thần - Chương #181


Báo Lỗi Truyện
Chương 181/1308