Chương 178: Thanh hoàng bất tiếp


Trong hậu viên, từng gốc mai đã trổ đầy bông. Các loại cây khác cũng đều đã bắt đầu ra hoa tới tấp. Trắng xen lẫn với vàng, vàng lại đan vào với lục, từng cánh hoa sáng ngời, trong suốt như được làm từ hổ phách hay ngọc thạch.
Tuy nhiên, lúc này, đôi mắt Thái thượng trưởng lão Vu Kinh Lôi của Hoành Sơn nhất mạch lại đang trợn tròn, kinh hãi.
Từ khi, lão đặt chân vào tiên thiên cũng đã được hai trăm năm, sau khi nghe hậu bối nói mà choáng váng như thế này cũng là chuyện cực kỳ hiếm. Đôi lông mày run run, sau một chút cũng bình tĩnh lại, hỏi:
- Hạ Nhất Minh đã bước vào tiên thiên?
- Vâng! - Dược đạo nhân có chút đắc ý, nói:
- Thiên phú của Hạ Nhất Minh cực kỳ cao, tu luyện võ đạo lại gặp được sự ưu đãi của trời nên người khác không thể so sánh được. Hơn nữa.... - Lão dừng lại một chút, nói:
- Năm nay Hạ Nhất Minh mới chỉ có mười bảy tuổi.
Lúc mới nghe Hạ Nhất Minh là một cao thủ tiên thiên, Vu Kinh Lôi cũng còn chưa kinh ngạc lắm. Nhưng đến lúc này lão cũng không còn giữ được bình tĩnh nữa.
- Mười bảy...ngươi có chắc chắn không?
Dược đạo nhân trịnh trọng gật đầu. Lão biết chuyện này không thể đùa được:
- Sư thúc! Vũ Đức chắc chắn không gạt ta.
Hắn còn chưa có đem chuyện tận mắt chứng kiến tốc độ tu luyện Khô Mộc công của Hạ Nhất Minh. Để đạt được thực lực như của Hạ Nhất Minh lúc này, lão phải mất tới trăm năm. Không nói cũng bởi vì hắn muốn giữ cho Linh Dược phong có một người kế thừa trong tương lai.
Ánh mắt Vu Kinh Lôi lóe ra một sự khác thường. Một lát sau, lão trầm giọng nói:
- Tôn nhi của hắn có là đệ tử của một phái khác hay không?
- Không phải? - Dược đạo nhân khẳng định:
- Vũ Đức có nói, tất cả những thứ mà Hạ Nhất Minh tu luyện cũng chỉ là bí tịch hậu thiên mà hắn sao chép được của môn phái thôi.
Vu Kinh Lôi ngẩn người ra, nói:
- Lúc hắn bị trục xuất xuống núi lại dám mang theo bản sao bí tịch à?
Dược đạo nhân cực kỳ xấu hổ. Lão ho khan hai tiếng, nói:
- Có lẽ lúc ấy quên không kiểm tra.
Vu Kinh Lôi lườm lão một cái, nói:
- Hạ Vũ Đức đưa tôn nhi lên Hoành Sơn có ý muốn cho hắn gia nhập hay không?
Dược đạo nhân nói:
- Sư thúc đoán đúng! Vũ Đức tốn nhiều công sức bồi dưỡng tôn nhi trở thành tiên thiên cao thủ chính là muốn cho nó gia nhập Hoành Sơn chúng ta để đền bù chuyện luyện đan thất bại khi xưa. - Lão thở dài một tiếng, nói:
- Vũ Đức đối với Hoành Sơn cực kỳ trung thành và tận tâm. Khi xưa trục xuất hắn quả thật cũng hơi nặng.
Vu Kinh Lôi tức giận, trừng mắt nhìn hắn, nói:
- Được rồi! Chuyện này ngươi không cần nói nữa. Nếu Vũ Đức có thể vì Hoành Sơn bồi dưỡng ra một trưởng lão thì những chuyện ngày xưa hoàn toàn xóa hết.
Dược đạo nhân cười hắc hắc, nói:
- Sư thúc! Khi Vũ Đức xuống núi có mang theo thanh đại khảm đao vẫn cất trong võ khố. Vì bồi dưỡng Hạ Nhất Minh nên hắn đã truyền lại cho tôn nhi. Bây giờ, nó đã trở thành thanh binh khí của Hạ Nhất Minh. Tất cả những chuyện này cho thấy hắn đúng là một người biết nhìn xa trông rộng.
Vu Kinh Lôi vừa buồn cười, vừa bực mình, nói:
- Nhìn xa trông rộng cái gì? Thì ra lúc Hạ Vũ Đức bị trục xuất, ngươi chẳng những tặng hắn bí tịch bổn môn mà còn vào kho chọn binh khí cho hắn... - Lão nghĩ một chút, chợt hiểu, nói:
- Ta nhớ ra rồi. Hạ Vũ Đức vốn có sức khỏe hơn người, đại khảm đao quả thật rất thích hợp với hắn.
Dược đạo nhân mỉm cười. Với thân phậm trưởng lão trên Hoành Sơn, cho dù không có chuyện Hạ Vũ Đức đem lại cho sư môn một tiên thiên cường giả thì lão cũng chẳng hề bị trách phạt.
Vu Kinh Lôi cười dài một tiếng, nói:
- Được rồi! Dược trưởng lão, ngươi làm tốt lắm. Nếu ngày đó ngươi không đem bí tịch hậu thiên cùng đại khảm đao tặng cho Vũ Đức thì hắn cũng không thể bồi dưỡng ra một đệ tử tiên thiên. Mà cho dù bồi dưỡng ra một đệ tử tiên thiên cũng chẳng mang về sư môn được. - Trong lòng có chút bồi hồi, nói:
- Lúc này, Hoành Sơn nhất mạch chúng ta cũng chưa có người kế thừa. Có thể có được một vị tiên thiên trưởng lão gia nhập, công của ngươi cực kỳ lớn.
Dược đạo nhân mỉm cười. Lão biết, nếu Thái thượng trưởng lão đã nói vậy thì Hạ Nhất Minh chắc chắn sẽ trở thành trưởng lão tiếp theo của Hoành Sơn.
Thực tế, bất cứ một môn phái nào gặp phải tình huống như thế này, chỉ cần đám trưởng lão không phải là một bọn ngu thì chẳng có ai lại đi cự tuyệt. Nguồn: http://truyenyy.com
Lão khom người, nói:
- Đa tạ sư thúc đã khích lệ. Tiểu chất chỉ may mắn mà thôi.
Vu Kinh Lôi xoa tay, nói:
- Hắn tu luyện như thế nào mà mười bảy tuổi đã đạt tới tiên thiên?
Dược đạo nhân cười khổ, nói:
- Tiểu chất cũng không biết. Nhưng Vũ Đức từng nói, Hạ trưởng lão chưa hề dùng một loại kim đan nào.
Trong miệng thì nói không biết, nhưng trong đầu lão lại nghĩ nếu lão nhân gia trực tiếp thấy được tốc độ tu luyện Khô Mộc công của Hạ Nhất Minh thì cũng chẳng có gì kỳ lạ. Nhưng nếu để cho ngài thấy thì chỉ sợ người đứng đầu Linh Dược phong tiếp theo của hắn sẽ hoàn toàn biến mất.
Vu Kinh Lôi thì thào, thầm nhủ:
- Không nuốt một loại kim đan nào mà có thể bước vào tiên thiên? Nhưng hắn còn trẻ như vậy....
Dược đạo nhân cũng gật đầu đồng ý. Nếu không phải đã tận mắt chứng kiến, hơn nữa lại được thử qua uy lực công pháp của Hạ Nhất Minh thì lão cũng sẽ không hề tin.
Lão nhướng mày, nói:
- Sư thúc! Khi Hạ trưởng lão đến Hoành Sơn có gặp được một con song đầu tiên thiên linh thú. Hắn đã đánh chết và lấy được hai viên tiên thiên nội đan.
Vu Kinh Lôi nghe thấy vừa mừng, vừa lo. Nhưng lão vẫn trầm ngâm chưa hề nói một lời.
Cả đống người Hoành Sơn nhất mạch xuống núi tìm kiếm tiên thiên linh thú, mất mười năm cũng chẳng thu hoạch được gì. Vậy mà thiên tài trưởng lão nhỏ tuổi của Hoành Sơn chỉ cần đi đường cũng có thể bắt gặp. Mà đó lại là một biến dị song đầu linh thú có tới hai viên tiên thiên nội đan. Việc này làm cho lão vừa vui mừng vừa sợ hãi, trong tâm lại xuất hiện một chút đố kỵ.
Lúc sau, lão hít một hơi thật sâu:
- Hạ trưởng lão định xử trí hai viên kim đan đó thế nào?
- Hạ trưởng lão đã giao cho Hạ Vũ Đức. Vũ Đức lại đem chúng đưa cho đệ tử. - Dược trưởng lão ngẩng đầu, nói:
- Sư thúc! Đệ tử đã hứa nếu có thể luyện chế thành công hai viên tiên thiên kim đan thì sẽ trả lại một viên cho Hạ trưởng lão.
Vu Kinh Lôi gật đầu, nói:
- Chuyện đó là đúng. Nếu luyện chế được hai viên thì cho dù thế nào cũng phải đưa cho hắn một viên.
Mặc dù dược liệu phụ trợ luyện chế kim đan hết sức quý hiếm. Nhưng so với tiên thiên kim đan mà nói thì nó cũng chẳng đáng là cái gì hết. Nếu có thể luyện chế được hai viên kim đan thì sau này môn phái cũng không phải lo lắng gì nữa.
Mà kim đan này lại là của Hạ Nhất Minh - tiên thiên trưởng lão mới gia nhập môn phái. Tiền đồ sau này của hắn vẫn còn rất dài. Nếu để cho hắn cảm thấy không hài lòng thì chuyện được cũng không thể bù đắp nổi cái mất.
Dược đạo nhân cảm thấy hài lòng, cười nói:
- Đa tạ sư thúc đáp ứng. Như vậy đệ tử cũng có thể thông báo cho Hạ trưởng lão được rồi.
Vu Kinh Lôi gật đầu, đột nhiên hỏi:
- Dược trưởng lão! Hạ Nhất Minh trưởng lão có ở trên Linh Dược phong hay không?
- Có! - Sắc mặc Dược đạo nhân cực kỳ rạng rỡ, nói:
- Sư thúc! Hạ trưởng lão muốn học luyện đan. Đệ tử đã tặng phương pháp tu luyện tiên thiên của Liệt Hỏa công và Khô Mộc công cho hắn. Hơn nữa, còn muốn đem ngôi chủ vị của Linh Dược phong trao cho hắn.
Vu Kinh Lôi ngẩn người. Lão bất mãn, khẽ hừ một tiếng, nói:
- Dược trưởng lão! Việc này để sau hãy nói.
Dược trưởng lão thầm than, nhưng cũng không dám làm trái ý sư thúc, nhẹ nhàng chấp nhận. Có điều, trong lòng hắn hết sức lo lắng. Chỉ sợ sau khi Thái thượng trưởng lão biết được tốc độ tu luyện của Hạ Nhất Minh thì hy vọng để cho hắn kế thừa Linh Dược phong càng thêm xa vời.
Vu Kinh Lôi trầm ngâm một chút, hỏi:
- Lúc đầu, Hạ Nhất Minh tu luyện công pháp gì để mà đột phá?
- Ban đầu, Hạ trưởng lão tu luyện chính là hai hệ công pháp tương sinh Kim và Thủy.
- Kim hệ và Thủy hệ? - Vu Kinh Lôi ngạc nhiên hỏi:
- Nếu hắn tu luyện hai loại công pháp đó thì tại sao ngươi lại truyền cho hắn Hỏa, Mộc công pháp?
Dược đạo nhân mỉm cười, nói:
- Sư thúc! Hạ trưởng lão chẳng những có thiên phú về hai hệ Kim và Thủy mà đối với Mộc hệ và Hỏa hệ lại càng xuất sắc. Đệ tử cam đoan chỉ cần hắn tu luyện hai loại công pháp này thì thành tựu về sau chắc chắn vượt qua hai Kim và Thủy hệ.
Tinh quang trong mắt Vu Kinh Lôi bắn ra, lão trầm giọng hỏi:
- Hạ trưởng lão tu luyện bốn hệ trong ngũ hành hay sao? - Thân hình hắn nhoáng một cái, hoàn toàn biến mất, chỉ còn thanh âm truyền lại từ xa:
- Ta đến Linh Dược phong một chuyến....
Dược đạo nhân lắc đầu, thở dài. Lão hiểu rõ sau khi biết được thiên phú tu luyện của Hạ Nhất Minh, Thái thượng trưởng lão đã hoàn toàn động tâm. Nếu không, với thân phận của lão cũng chằng thèm tới Linh Dược phong mà gặp Hạ Nhất Minh.
Chuyện này với Hoành Sơn nhất mạch tất nhiên là chuyện tốt, nhưng với Linh Dược phong thì lại chưa chắc. Dược đạo nhân cũng chỉ biết lo lắng, bất đắc dĩ thở dài một hơi, quay về Linh Dược phong.
Hạ Nhất Minh thở ra một hơi rồi đưa toàn bộ chỗ chân khí mới thu nạp trở về đan điền.
Chân khí Hạ Nhất Minh không ngừng tăng trưởng. Lúc này, hắn chỉ có sử dụng Khô Mộc công hấp thu lực lượng ngoại giới vào cơ thể thông qua kinh mạch của đại thụ.
Năng lượng xanh biếc từ từ chuyển thành tiên thiên chân khí, hội tụ tại đan điền.
Tuy nhiên, cho dù đó có là tánh mạng lực của tự nhiên đi chăng nữa thì khi tiến vào đan điền liền biến thành một khối hỗn độn.
Khi hắn tập trung chú ý vào đan điền thì chỉ cảm thấy một vùng hoàn toàn đen kịt.
Trong đan điền của hắn không hề có chút màu sắc, nó hoàn toàn giống như một cái hắc động có thể dung nhập hết tất cả mọi loại năng lượng trên thế giới.
Hắn biết bản thân tu luyện nhiều loại công pháp bất đồng nên năng lượng ngoại giới mà hắn hấp thu được vô cùng hỗn tạp. Nhưng cho dù là loại nào thì sao khi tiến vào đan điền đều biến thành một khối hỗn độn, hoàn toàn giống nhau.
Mặc dù Hạ Nhất Minh không biết đan điền của người khác thế nào, nhưng hắn biết chắc người khác không thể có được khả năng kỳ diệu như mình.
Sau khi hấp thu xong toàn bộ năng lượng của đại thụ, Hạ Nhất Minh chần chừ một chút rồi dụng đến Ba Văn công. Lấy hắn làm tâm điểm, toàn bộ khu vực khí lưu xung quanh đột nhiên có một mối liên hệ hết sức kỳ lạ. Đây chính là điểm đặc biệt của Ba Văn công. Sau khi hắn lĩnh ngộ Phong Vân Vũ Vụ chi đạo, Ba Văn công hoàn toàn có uy lực không hề thua kém bất cứ một loại công pháp nào.
Đột nhiên, lỗ tai Hạ Nhất Minh khẽ nhúc nhích, đôi tai hắn rung động trong một biên độ nhỏ với tần suất rất nhanh. Mặc dù biên độ không lớn, nhưng trong lòng hắn lại có một cảm giác cực kỳ mơ hồ.
Lần đầu tiên, hắn sử dụng Khô Mộc công hấp thu năng lượng ngoại giới, toàn bộ tinh lực hết sức tập trung nên không thể phát hiện ra Dược đạo nhân, Nhưng sau khi thu công, vận dụng Thuận Phong nhĩ, nhất thời hắn phát hiện một chuyện đáng sợ.
Từ xa, có người đang lao tới với một tốc độ rất cao. Từ trong gió, hắn có thể đoán được tốc độ người này so với tốc độ cao nhất của hắn cũng chẳng khác là bao.
Từ sau khi Hạ Nhất Minh nắm được lực lượng của gió, đối với tốc độ của mình, hắn hoàn toàn tự tin. Nhưng lúc này, hắn cũng không thể khẳng định được rằng mình có vượt qua người này hay không.
Hai mắt mở ra, trong đôi mắt xuất hiện một đạo quang mang. Chân khí trên người lại bùng phát. Có điều bây giờ không phải là lúc thử công pháp mà là tập trung sức lực, ngưng thần chờ đợi.
Ánh mắt hắn nhìn chăm chú về một hướng, chỉ sau ít phút đã thấy được một cái bóng đen giống như quỷ mỵ hiện ra trước mắt.
Vu Kinh Lôi kinh ngạc nhìn Hạ Nhất Minh. Lúc hắn tới Linh Dược phong đã cảm ứng được sự khác thường trong dược viên lập tức chạy tới. Ý định ban đầu của lão là âm thầm quan sát một chút. Nhưng không ngờ lúc phát hiện được Hạ Nhất Minh thì không khí trong dược viên đã tràn ngập một luồng hơi thở mạnh mẽ. Rõ ràng Hạ Nhất Minh đã phát hiện tung tích của lão, cho nên mới chuẩn bị chu đáo.
Đôi mày lão có chút nhíu lại. Một người vừa mới bước vào tiên thiên làm thế nào có thể phát hiện ra được người đã tu luyện cảnh giới tiên thiên hàng trăm năm? Chẳng lẽ, Hạ Nhất Minh tu luyện được kỳ công nào đó?
Chỉ trong mấy cái nháy mắt, Vu Kinh Lôi đã vào tới trong dược viên. Khi mắt lão chạm vào Hạ Nhất Minh cũng đồng thời cảm nhận được một luồng hơi thở cường đại phát ra từ tiểu tử trước mặt, trong lòng hết sức kinh ngạc.
Hơi thở mạnh mẽ như thế làm sao có thể là của một người mới bước vào tiên thiên?
Liếc mắt một cái, lão có thể thấy được tu vi Hạ Nhất Minh không hề dưới tam đại trưởng lão của Hoành Sơn.
Hạ Nhất Minh hít sâu một hơi. Sau khi người này đột ngột xuất hiện, hắn cũng buông lỏng một chút. Bởi vì, hắn không cảm thấy người đó có ác ý.
Tuy nhiên, hắn phát hiện được hơi thở người này rất nhẹ. Nếu không phải Thuận Phong nhĩ có thể nghe được thanh âm trong gió thì chỉ sợ hắn cũng không thể phát hiện ra hơi thở của lão.
Trình độ thiên nhân hợp nhất đến mức này ngay cả Thủy Huyễn Cận cũng không thể với tới. Lần đầu tiên, đứng trước mặt người khác mà hắn cảm thấy áp lực.
Suy nghĩ thoáng qua, hắn trầm giọng, nói:
- Các hạ là một trong ba vị trưởng lão của Hoành Sơn phải không?
Vu Kinh Lôi mỉm cười, nói:
- Lão phu là Vu Kinh Lôi, là Thái thượng trưởng lão của Hoành Sơn.
Hạ Nhất Minh rùng mình, hai con mắt cụp xuống. Ngay lập tức, hắn cố gắng bình tĩnh, khom người, nói:
- Hạ Nhất Minh bái kiến Thái thượng trưởng lão.
Vu Kinh Lôi cười lớn, vung tay lên, nói:
- Ngươi chính là tôn nhi của Hạ Vũ Đức - Hạ Nhất Minh?
- Vâng! Gia tổ đúng là Hạ Vũ Đức.
Vu Kinh Lôi quét mắt đánh giá Hạ Nhất Minh. Một lúc sau, lão cất giọng, nói:
- Hạ Nhất Minh! Ngươi có nguyện gia nhập vào Hoành Sơn nhất mạch chúng ta hay không? - Nói đến đây, trong mắt lão không khỏi có phần ngưng trọng.
Hạ Nhất Minh nghiêm nghị, nói:
- Tại hạ nguyện ý.
- Tốt! Tốt! Tốt...
Hai mắt Vu Kinh Lôi giống như phát sáng, nói liền ba chữ tốt. Trước khi thấy Hạ Nhất Minh, lão đã có hy vọng cực cao. Nhưng khi chính thức gặp mắt, vị Thái thượng trưởng lão này mới phát giác, mình vẫn còn đánh thấp tiểu tử này.
Trong một môn phái lánh đời, đột nhiên lại từ trên trời rơi xuống một tiên thiên đại sư kiệt xuất như vậy làm gì mà lão chẳng kích động.
- Hạ trưởng lão! Ngươi đã nguyện ý gia nhập, vậy thì từ nay về sau ngươi chính là một trong số những trưởng lão của Hoành Sơn. - Tay lão khoát thành một vòng tròn, cười nói:
- Trong vòng trăm dặm xung quanh chủ phong của Hoành Sơn, ngươi có thể tùy ý chọn lấy một ngọn núi mà ở. Tất nhiên, nếu ngươi tin lão phu vậy thì hãy nghe ta nói mấy câu đã.
- Xin ngài chỉ điểm. - Hạ Nhất Minh cung kính, nói.
Vu Kinh Lôi khẽ gật đầu, nói:
- Khi mấy người tiên thiên chúng ta tu luyện thì quan trọng nhất là thiên nhân hợp nhất. Chỉ có tại địa phương phù hợp nhất với thuộc tính công pháp mới có thể đạt được hiệu quả tối cao, thậm chí còn có thể đốn ngộ. Cho nên, khi chọn chỗ cần phải cẩn thận.
Hạ Nhất Minh ngạc nhiên. Nhưng hắn chỉ trầm ngâm giây lát liền hỏi:
- Xin hỏi Thái thượng trưởng lão. Chọn lựa như thế nào thì mới là đúng?
Vu Kinh Lôi cười nói:
- Phong thì cao, thủy thì sâu, hỏa thì nóng, băng thì lạnh.
Hạ Nhất Minh chợt hiểu, xem ra chọn lựa địa phương cùng với tu luyện có quan hệ rất lớn.
Vu Kinh Lôi đột nhiên cười cười, nói:
- Nhất Minh! Ngươi xuất toàn lực đánh ta xem.

Vũ Thần - Chương #178


Báo Lỗi Truyện
Chương 178/1308