Chương 169: Sơn môn.


Đưa mắt nhìn về phương xa, một phiến mây mù đang lượn lờ trên đỉnh núi.
Ở nơi đó có thể mơ hồ thấy được những biến hóa kỳ dị của mây mù. Có khi là tiên nữ đang bay lượn, có khi lại như lão ông cầm trượng, có khi lại như vượn hiến đào, có khi lại như con ngựa hoang thoát cương… Dải sương mù sáng sớm như ẩn như hiện phía xa.
Hai người Hạ Vũ Đức và Hạ Lai Bảo mặc dù lúc ban đầu lựa chọn hai con đường khác nhau, nhưng ai cũng không ngờ tới, cuối cùng bọn họ lại chạm trán nhau ở đấy.
Mặc dù đã bốn mươi năm không quay trở về Hoành Sơn, nhưng bất cứ lúc nào trong lòng bọn họ cũng không thể quên được nơi này.
Trải qua mấy ngày hành tẩu, lúc đầu Hạ Nhất Minh còn tưởng do cước trình của Viên Lễ Huân chậm chạp, cho nên nhị lão mới cố ý đi chậm lại. Tuy nhiên bây giờ càng lúc càng tới nơi, Hạ Nhất Minh mới phát hiện ra trong lòng hai lão kỳ thật không hề yên ổn.
Đây cũng không phải là cảm giác sợ hãi, mà là kích động, loại cảm giác này rất khó có thể hình dung.
Ở trong Thái Thương huyện, bọn họ mặc dù nói phải trở về Hoành Sơn, phải làm cho những người bốn mươi năm trước cười nhạo bọn họ vĩnh viễn không thể quay lại sơn môn, phải để cho những người vũ nhục hai lão phải đem những lời đó nuốt trở lại.
Nhưng mà, khi bọn họ tới gần Hoành Sơn, bọn họ mới biết được mình vô cùng nhớ nơi này.
Giờ phút này, hai vị lão nhân ngắm nhìn phía xa xa. Một mảnh núi non trùng điệp, ánh mắt cực kỳ phức tạp.
Hạ Nhất Minh nhìn hai lão một lúc lâu, cuối cùng nói:
- Gia gia, chúng ta đã tới nơi rồi sao?
Hạ Vũ Đức thở dài một tiếng, nói:
- Không sai, chúng ta tới rồi.
Vừa rồi giống như tâm hồn của lão từ một nơi nào đó quay trở lại, tinh thần rung động, cất cao giọng nói:
- Chúng ta đi.
Hạ Lai Bảo cười dài một tiếng, nói;
- Đi.
Nhị vị lão nhân đi nhanh tới, thân thể thẳng tắp giống như một cây thương, hai chân không ngừng động, tựa hồ như trong cơ thể lúc này sinh ra một lực lượng cường đại đạt tới cực điểm.
Hạ Nhất Minh kinh ngạc nhìn hai vị lão nhân, giờ phút này từ bọn họ làm cho hắn đột sinh ra một cảm giác oanh liệt, giống như thiên quân vạn mã.
Loại cảm giác này vốn không nên phát ra từ một hậu thiên cao thủ, nhưng giờ phút này, Hạ Nhất Minh rõ ràng cảm ứng được điều đó. Bọn họ bởi vì tâm tình dao động mãnh liệt, trước nay chưa từng có, cho nên giữa hai người với một loại lực lượng của ngoại giới đã xảy ra một chút biến hóa thần kỳ khiến cho ngay cả Hạ Nhất Minh cũng không thể tưởng tượng được.
Trong đầu hắn, đột nhiên nổi lên cảnh tượng hơn vạn mã đang chồm lên, chạy điên cuồng. Mặc dù khí thế của hai vị lão nhân phát ra còn xa mới đạt tới cảnh giới này, nhưng lại mơ hồ có chút hình ảnh.
Hạ Nhất Minh thở dài một tiếng, hai mắt hắn sáng ngời, ở trong lòng hắn tựa hồ đã chạm tới một điềm mấu chốt nào đó.
Nhưng tiếc là, loại cảm giác này cũng chỉ hiện qua chốc lát, sau đó biến mất không để lại dấu vết nào.
- Thiếu gia! Chàng làm sao vậy? – Viên Lễ Huân thấp giọng dò hỏi.
Nàng cùng với Hạ Nhất Minh gần đây có một chút mơ hồ tâm linh tương thông, chỉ bằng vào một phản ứng nho nhỏ của hắn, nàng đã biết đối với hắn tựa hồ xảy ra một việc gì đó không tốt lắm.
Hạ Nhất Minh nhìn về phía nàng, tươi cười đè thấp âm thanh, nói:
- Không có việc gì, ta vừa rồi nghĩ tới một loại công pháp, chỉ tiếc là còn chưa hiểu được.
Viên Lễ Huân an ủi, nói:
- Thiếu gia, thiếp tin tưởng chàng chắc chắn có lúc hiểu được.
Hạ Nhất Minh gật mạnh đầu một cái, trong ánh mắt tràn ngập vẻ tự tin.
Hai người bọn họ tay trong tay, sóng vai nhau cùng đuổi theo nhị vị lão nhân ở phía trước.
Ngọn núi nhìn thì gần ngay trước mắt, nhưng đi một lúc lâu, mới phát hiện ra đoạn lộ trình đó không hề ngắn ngủi.
Với cước trình của đám người Hạ Vũ Đức phải nửa ngày sau mới có thể đi tới được chân núi.
Cảnh sắc nơi này cũng không khác gì so với những địa phương khác, nhưng Hạ Nhất Minh đột nhiên lại phát hiện ra ở trong rừng có một con đường.
Con đường này tương đối rõ ràng, nó là do vô số người dẫm đạp lên, trải qua không biết bao nhiêu năm tháng mới trở thành được sơn lộ như vậy.
Đi tới con đường này, hai vị lão nhân Hạ Vũ Đức tâm tình cực kỳ kích động.
Nếu chỉ nhìn ở bên ngoài, sắc mặt của hai lão nhân lại cực kỳ bình tĩnh. Nếu không phải do Hạ Nhất Minh hiểu rất rõ hai vị lão nhân này, hơn nữa còn đồng hành một đoạn đường dài tới đây thì chưa chắc hắn đã có thể cảm nhận được nội tâm đang dậy sóng của bọn họ.
Hạ Vũ Đức dừng lại ở trên con đường một chút, sau đó khom người xuống một bông hoa dại ở ven đường, hít sâu một hơi.
Lão nhắm hai mắt lại, giờ phút này tựa hồ toàn bộ tâm thần đã đầu nhập vào trong đó. Toàn bộ tinh thần và thể xác của lão đều tập trung hưởng thụ hương thơm của bông hoa dại.
Ánh mắt của Hạ Nhất Minh sáng lên, thấy được cảnh này, trong lòng hắn đột nhiên hiện lên một bức tranh tuyệt mỹ.
Từ trên người Gia gia Hạ Vũ Đức, dĩ nhiên lại xuất hiện tình cảnh thân hình và tinh thần hòa nhập vào thiên địa.
Tựa hồ bản thân lão đã dung nhập vào trong đó, nếu bay giờ đem lão dời đi, như vậy ở đó sẽ xuất hiện một cái mảng đen, do không có gì phối hợp được.
Trong lòng Hạ Nhất Minh tấm tắc lấy làm kỳ lạ, lão nhân rõ ràng không phải là tiên thiên cường giả. Nhưng khi tới gần Hoành Sơn, từ trên người lão lại tỏa ra một lực lượng thần kỳ mà chỉ tiên thiên cường giả mới làm được.
Nếu không phải Hạ Nhất Minh tận mắt nhìn thấy thì hắn không thể tin được.
Hắn lẳng lặng nhìn Gia gia mình, tựa hồ hắn từ trên người Gia gia lĩnh ngộ được cái gì đó.
Đây thuần túy là cảm giác, một loại cảm giác không thể hình dung được, không thể dùng ngôn ngữ để miêu tả, thậm chí ngay cả hắn cũng không biết đó là cái gì.
Chỉ là, hắn có một loại cảm giác, nếu hắn lĩnh ngộ được loại lực lượng này, như vậy đối với con đường tu luyện của hắn ngày sau sẽ có ích rất lớn.
Lão nhân đột nhiên đứng lên, lão hướng về phía trước liếc mắt một cái, rồi tiếp tục bước đi.
Từ một khắc lão đứng lên, cảm giác dung nhập vào thiên địa đã biến mất, Hạ Nhất Minh nhíu mày, không khỏi nắm chặt bàn tay.
Đây chính là một cơ hội khó có được, không chỉ đối với hắn mà nói, mà dù là Gia gia, cũng là một kỳ ngộ khó gặp.
Nếu là lão có thể thường xuyên tiến vào trong cảnh giới này, như vậy thì không cần có tiên thiên cường giả song hệ tương sinh trợ giúp cũng có thể tiến vào tiên thiên cảnh giới a.
Thế nhưng, loại cảnh giới này không phải muốn là được, đối với hậu thiên tu luyện giả làm sao có thể dễ dàng như vậy được. Việc này so với tiên thiên cường giả tiến vào trạng thái lĩnh ngộ cũng phải thấp hơn vài phần a.
Hạ vũ Đức đi tới một ngọn núi, là ngọn núi ở bên cạnh ngọn cao nhất.
Tới giữa sườn núi, con đường phía trước đột nhiên mở rộng ra, những thềm đá chỉnh tề xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.
Nếu như nói con đường phía sau là đường nhỏ gập ghềnh khó đi, như vậy con đường phía trước chính là đại lộ a.
Giương mắt nhìn lên, bên trên tựa hồ như không có điểm cuối cùng. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Trong lòng Hạ Nhất Minh thầm cảm khái, không hổ là môn phái có truyền thống ba nghìn năm, dĩ nhiên lại có thể ở trong rừng rậm kiến tạo ra một công trình to lớn như thế này.
Thật không biết bọn họ ở trong hoàn cảnh này làm sao có thể làm được. Chẳng lẽ toàn bộ môn phái từ trên xuống dưới đều bắt tay vào làm mà không cần phải tu luyện sao?
Đang lúc Hạ Nhất Minh nhìn về phía xa, thì bỗng nhiên có một quang mang chợt lóe lên, sau đó là tiếng rít chói tai bay từ trên xuống.
Một mũi tên dài màu trắng, từ trên cao gào thét lao xuống.
Mũi tên này có thanh thế vô cùng lớn, nhưng nó cũng không nhắm vào bọn họ, mà vững vàng cắm vào nền đá ở trước mặt hơn mười thước.
- Cùng với Đại ca không khác biệt lắm, bát tầng nội kình.
Thanh âm Hạ Nhất Minh đột nhiên truyền tới, thanh âm của hắn cũng không cao nhưng hai vị lão nhân ở phía trước vẫn nghe rõ được.
Hai người Hạ Vũ Đức hơi ngẩn người ra, sau đó thì nhìn thấy một bóng người từ trên núi chạy vội xuống.
Người này đi tới bên mũi tên cách bọn họ tầm mười thước, đây là một thanh niên khoảng tầm trên dưới hai mươi lăm tuổi, vóc người thon dài, diện mục lạnh lùng, hàng lông mi giống như đại bàng giương cánh, từ trong ánh mắt lộ ra cái nhìn khiến kẻ khác lạnh cả người.
Người này sau khi nhìn thấy đám người Hạ Nhất Minh, cũng thầm nghĩ trong lòng, "Không chỉ có lão nhân còn có phụ nữ, duy nhất chỉ có một thiếu niên, xem mặt tựa hồ tuổi cũng không lớn".
Hắn là người cẩn thận, nhưng giờ phút này cũng không thể đoán ra được ý đồ của đám người này. Bất quá, ở trong trí nhớ của hắn tựa hồ chưa bao giờ gặp qua, ánh mắt trở nên nghiêm nghị, nói:
- Các vị, nơi này là trọng địa của Hoành Sơn nhất mạch. Nếu các vị trong lúc vô ý tới đây, như vậy xin hãy quay trở về.
Hạ Vũ Đức nhìn người này, quay sang nhìn nhìn Hạ Lai Bảo, hai lão cùng cười, bọn họ rốt cục thì cũng hiểu ý tứ câu nói của Hạ Nhất Minh.
Người này tuổi tác tương đương với Nhất Thiên, nhưng tu vi nội kình đã đạt tới bát tầng, ngay cả trong Hoành Sơn cũng tuyệt đối là người nổi tiếng trong đám hậu bối.
Chỉ là, trong ánh mắt của bọn họ đều có một tia ngạc nhiên, Hạ Nhất Minh lúc nói ra những lời này, căn bản là thanh niên này vẫn chưa tới. Hắn làm sao có thể suy đoán ra được tuổi tác và tu vi của người này? Đây cũng thật là lợi hại a, chẳng lẽ mỗi một tiên thiên cường giả đều có thể làm như vậy sao?
Nhưng mà, bọn họ cũng không biết, Hạ Nhất Minh không phải là dùng mắt nhìn, nhưng ngay cả dùng mắt cũng không thể hơn được Thuận Phong Nhĩ. Hơn nữa, ngoại trừ Phong hệ tiên thiên cường giả ra, còn những hệ khác dù muốn học loại công phu này cũng khó có thể làm được.
Hạ Vũ Đức thu liễm tâm thần, vẻ mặt ôn hòa, nói:
- Tiểu tử, chúng ta không đi sai đường, mà đặc biệt đi tới Hoành Sơn.
Sắc mặt người trẻ tuổi hơi biến đổi, hai chân hắn hơi mở ra.
Chỉ có một điểm biến hóa này, từ trên người hắn nhất thời đã tỏa ra sát khí cường đại, kèm theo gió núi đập về phía đám người Hạ Vũ Đức.
Trên mặt Hạ Vũ Đức cũng không có vẻ tức giận, khi lão thấy được tu vi của đệ tử kiệt xuất trong Hoành Sơn, trong lòng cũng không hề có một tia đố kỵ, ngược lại còn có cảm giác kiêu ngạo.
Nhìn a, đây chính là môn hạ của Hoành Sơn….
Tựa hồ cảm nhận được thiện ý vủa Hạ Vũ Đức, sắc mặt Hạ Vũ Đức hơi hòa hoãn lại, hắn mặc dù vẫn duy trì ánh mắt cảnh giác như trước, nhưng sát khí trên người đã yếu đi rất nhiều.
Hạ Vũ Đức hơi gật đầu, nói:
- Tiểu tử chúng ta không có ác ý, chỉ là tới cầu kiến Linh Dược Phong Dược đạo nhân.
Ánh mắt người nọ vừa hòa hoãn xuống lại trở nên khẩn trương hơn, hắn mím chặt đôi môi, khí thế trên người một lần nữa gia tăng, hơn nữa lúc này đây còn cường đại hơn rất nhiều.
Thân hình Viên Lễ Huân hơi run lên, bị cỗ sát khí này đập vào người thân hình mơ hồ phát lạnh. Hạ Nhất Minh hơi nhăn mặt, hắn khẽ vung tay lên, một cỗ khí thế tràn ra. Bất quá luồng khí thế này cũng chỉ quanh quẩn gần người hắn và Viên Lễ Huân mà thôi, khi nó gặp sát khí của đối phương thì lập tức giống như một chiếc tường thành được tạo ra bằng mây mù, nhẹ nhàng đẩy ra.
Có thể đem chân khí vận dụng tới loại trình độ này, nói lên rằng hắn đối với vân vụ đã tới tình trạng tùy tâm sở dục, không có nửa điểm trở ngại.
Sắc mặt người nọ dần ngưng trọng, mặc dù không kinh hoàng, nhưng rõ ràng đã có ý định rút lui.
Bốn người này nhìn qua tuy chỉ là người già và phụ nữ, duy chỉ có nam nhân trẻ tuổi này.
Thế nhưng, khi hắn đem toàn bộ khí thế bản thân bức ra, trên mặt những người này không hề có biểu hiện gì, giống như không có cảm nhận được khí thế cường đại đến từ tu luyện giả bát tầng nội kình như hắn.
Trong nháy mắt, hắn đã hiểu được bốn người này rất mạnh, ít nhất tu vi của bọn họ cũng không hề kém bản thân hắn chút nào.
Hắn hít sâu một hơi, nói:
- Các vị từ xa đến đây, theo lý mà nói, tại hạ không nên ngăn trở. Nhưng lúc này Linh Dược Phong Dược đạo nhân tổ sư đang luyện chế linh dược, chỉ sợ không rãnh để tiếp khách.
Hạ Vũ Đức hơi giật mình, lão thầm tính toán trong lòng, mặc dù trong Hoành Sơn có ba ngọn núi, phân biệt do ba vị trưởng lão cường đại nhất nắm giữ.
Nhưng Hạ Vũ Đức căn bản không muốn làm phiền tới bọn họ. Dù sao, ngày trước lão sở dĩ bị trục xuất khỏi Hoành Sơn đều là do những vị trưởng lão này kiên trì ý kiến của mình. Nếu không phải do Dược đạo nhân hết sức bảo hộ, chỉ sợ một thân công phu của bọn họ cũng chỉ có thể nằm lại ở chỗ này.
Trầm ngâm chốc lát, cuối cùng lão nói:
- Tiểu tử, Linh Dược Phong Hạ Võ Cận có được không?
Thanh niên trẻ tuổi hơi sửng sốt, nét mặt có chút cung kính nói:
- Tiền bối, ngài biết Hạ sư tổ?
Ánh mắt Hạ Vũ Đức nổi lên một tia tưởng nhớ, nói:
- Ta cùng với hắn có quen biết hơn bảy mươi năm rồi.
Sắc mặt người trẻ tuổi nhất thời biến đổi, sát khí trên người được triệt tiêu đi, gương mặt có chút xấu hổ, nói:
- Tiền bối, nếu ngài quen biết với Hạ sư tổ, như vậy mời ngài lên lương đình ở lưng chừng núi nghỉ ngơi chốc lát, để vãn bối đi bẩm báo một tiếng.
Hạ Vũ Đức ngạc nhiên nói:
- Nghênh Khách đình ở lưng chừng núi không phải đã sớm tổn hại rồi sao? Chẳng lẽ mấy chục năm gần đây mới trùng kiến lại?
Thanh niên trẻ tuổi khi nghe được những lời này, cuối cùng mới tin đối phương không hề nói ba hoa, cười nói:
- Tiền bối, Nghênh Khách đình lúc vãn bối còn nhỏ đúng là đã bị phá hủy, bất quá mười năm trước vâng mệnh Phong Hỏa Phong Liên thái tổ sư đã trùng kiến lại nơi này.
Hạ Vũ Đức hơi gật đầu, dưới sự dẫn dắt của người này, mọi người cùng tiến lên phía trước, bất quá chỉ chốc lát là đã tới lương đình.
Cái lương đình này rất rộng rãi, thoáng đãng, mặc dù không xa hoa nhưng có một cảm giác khí thế lẫm liệt.
Dọc trên đường đi, đám người Hạ Nhất Minh mới biết được, người này là đồ tôn của Phong Hỏa Phong Liên Ý trưởng lão trong Hoành Sơn nhất mạch tên là Tử Ba Loan. Nếu lấy bối phận của Hạ Vũ Đức mà nói, hắn cùng với Hạ Nhất Thiên và Hạ Nhất Minh có cùng bối phận sư huynh đệ.
Chỉ là hôm nay Hạ Nhất Minh đã tiến vào tiên thiên cảnh giới, ngay cả trong Hoành Sơn nhất mạch cũng có thể so sánh với tam đại trưởng lão.
Lương đình này chuyên môn dùng để đun nước, pha trà tiếp khách từ phương xa tới chơi, trong lúc ngồi đợi được đưa lên trên núi.
Tử Ba Loan dâng nước trà lên cho mọi người, lộ vẻ xấu hổ nói:
- Nơi này vốn là có hai người thủ hộ, nhưng mười năm qua rất ít khách nhân tới đây. Cho nên bình thường chỉ sắp xếp một người, nếu có điều chậm trễ xin lượng thứ.
Hạ Vũ Đức khoát tay áo, nói:
- Tiểu tử không cần khách khí, chúng ta từ xa đến đây có thể dung một chén trà đã là hết sức hài lòng a.
Tử Ba Loan hơi khom người, nói:
- Thỉnh quý tính đại danh tiền bối, để vãn bối vào bẩm báo với Hạ sư tổ.
Hạ Vũ Đức trầm ngâm nói:
- Ngươi nói cho hắn biết Vũ Đức đã tới.
Tử Ba Loan tựa hồ kinh ngạc một chút, nhưng cuối cùng vẫn khom người, xoay người rời đi như bay.
Hạ Nhất Minh đưa ánh mắt nhìn theo thân ảnh hắn, kinh ngạc hỏi:
- Gia gia, Hạ Võ Cận tiền bối có tính danh rất giống người a.
Hạ Vũ Đức than nhẹ một tiếng, nói:
- Võ Cận cũng giống như ta, đều là cô nhi ân sư thu dưỡng từ nhỏ, cùng là dược đồng. Chúng ta là người thân duy nhất của nhau.
Hạ Nhất Minh lúc này mới tỉnh ngộ, đột nhiên hỏi:
- Gia gia, dòng họ Hạ gia của chúng ta từ đâu mà tới?
- Đương nhiên là theo họ của ân sư. - Hạ Vũ Đức tức giận nói:
- Ân sư vốn họ Hạ, chỉ là sau khi vào Hoành Sơn phái nhiều năm, lại chưởng quản Linh Dược Phong, cho nên mới đổi lại thành Dược đạo nhân.
Hạ Nhất Minh chậm rãi gật đầu, hắn cuối cùng đã hiểu.
Vì sao Gia gia mình đối với Hoành Sơn nhất mạch vẫn luôn canh cánh trong lòng, nhớ mãi không quên. Nguyên lai người vẫn nhớ về người đã thu dưỡng mình, hơn nữa còn là ân sư truyền thụ võ nghệ.
Mặc dù giờ phút này Hạ Nhất Minh chưa từng gặp mặt Dược đạo nhân, nhưng trong lòng hắn vẫn hết sức cảm kích.
Nếu như không được Dược đạo nhân này thu dưỡng, như vậy Gia gia Hạ Vũ Đức có lẽ đã bỏ mạng ở nơi nào đó, làm sao hắn còn có khả năng sinh ra.
Bốn người ngồi ở nơi này, Hạ Nhất Minh và Viên Lễ Huân thì không có gì, nhưng nhị vị lão nhân gia tựa hồ như có cảm giác ngồi trên lửa.
Nếu có ngoại nhân ở đây, hai người bọn họ còn có thể bảo trì tỉnh táo, nhưng khi ngoại nhân rời đi, bọn họ lập tức cảm thấy trong lòng tràn ngập áp lực và tình cảm phức tạp.
Một lát sau, Hạ Lai Bảo đứng lên, lão chậm rãi đi lại trong lương đình, lấy tu vi thập tầng nội kình của lão mà vẫn đứng ngồi không yên. Bởi vậy mới có thể thấy được tâm tình của nhị vị lão nhân kích động tới mức nào.
Hạ Nhất Minh đột nhiên cười nói:
- Gia gia, Bảo gia, có người tới.
Ánh mắt nhị vị lão nhân lập tức nhìn về phía đỉnh núi, lúc lâu sau mới thấy được thân ảnh một người đang chạy xuống như bay, từ trong miệng hắn cao giọng kêu:
- Sư đệ, cuối cùng ngươi đã trở về….

Vũ Thần - Chương #169


Báo Lỗi Truyện
Chương 169/1308