Chương 168: Ngũ bách linh thú.


Một đạo âm thanh nhẹ nhàng truyền vào tai, hai chân Hạ Nhất Minh đột nhiên ngừng lại.
Hắn đem Viên Lễ Huân thả xuống, nói:
- Lễ Huân, Gia gia bọn họ ở phía trước.
Viên Lễ Huân nhìn theo ánh mắt Hạ Nhất Minh về phía trước, nhưng ở trong tầm mắt của nàng ngoại trừ cây cối và cây cối ra thì không còn gì nữa, cho dù là nơi bọn hắn lưu lại hành lý cũng không thấy.
Bất quá, nàng đối với lời nói của Hạ Nhất Minh lại gần như tin tưởng một cách mù quáng, nghe vậy liền nhẹ nhàng gật đầu, cẩn thận sửa sang lại một chút quần áo trên người, khuôn mặt hơi nổi lên một chút ửng đỏ.
Nàng nhẹ nhàng kéo Hạ Nhất Minh, nói:
- Thiếu gia, nếu Gia gia hỏi đến, chúng ta sẽ nói như thế nào?
- Trả lời chi tiết nhất có thể. - Hạ Nhất Minh không hiểu chút nào nói.
Sắc mặt Viên Lễ Huân càng đỏ, nói:
- Chúng ta đã rời đi lâu như vậy, quần áo trên người cũng bị nhăn, chàng nói, Gia gia bọn họ có thể hay không…..
Hạ Nhất Minh bật cười một tiếng, nói:
- Yên tâm đi. Hai người bọn họ sẽ không nghĩ nhiều như vậy đâu.
Dứt lời, hắn đưa tay ra kéo, Viên Lễ Huân lập tức không tự chủ được đi theo hắn qua vài cây đại thụ, cuối cùng cũng đi tới địa điểm mà hai người lúc đầu rời đi.
Thân hình Hạ Nhất Minh như điện, thẳng phía trước lao đến, hơn nữa ngay sau khi thân thể dừng lại, hai người Hạ Vũ Đức mới phát hiện ra thân ảnh của hắn.
- Nhất Minh, cháu đi đâu vậy?
Ánh mắt Hạ Vũ Đức ngưng lại, đợi đến khi nhìn thấy rõ diện mạo Hạ Nhất Minh. Sau đó tâm tình mới buông lỏng, lão nhướng mày hỏi, lời có chút không vui.
Hạ Lai Bảo cười nói:
- Lão thái gia, người tuổi trẻ khó được đi ra ngoài một lần, đi ra ngoài một chút cho khuây khỏa, ngài sẽ không (giận_Typer) chứ?
Ánh mắt lão nhân nhìn Hạ Nhất Minh và Viên Lễ Huân tràn đầy vẻ ôn hòa, tươi cười, nghe khẩu khí của lão, tựa hồ khi bọn họ rời đi một mình, kỳ thật là giống như đi du ngoạn.
Hạ Vũ Đức hơi lắc đầu, nói:
- Ta biết, bất quá tốt xấu gì cũng phải nói lại một lời, để chúng ta khỏi phải lo lắng.
Lão nhân gia mặc dù nói lo lắng, nhưng trên thực tế hắn cùng với Hạ Lai Bảo căn bản lại không có chút lo lắng nào.
Hôm nay Hạ Nhất Minh đã là một vị tiên thiên cường giả, ở trên thể giới này địa vị cùa tiên thiên cường giả được tôn sùng cực kỳ, vượt xa khỏi sự tưởng tượng của con người. Hơn nữa, vũ lực của tiên thiên cường giả cũng đã vượt xa khỏi phạm trù loài người có thể với tới.
Hạ Vũ Đức cùng Hạ Lai Bảo đều có tu vi thập tầng nội kinh. Có thể nghênh ngang ở chỗ này, mà không kiêng kỵ nguy hiểm gì. Như vậy khi Hạ Nhát Minh rời đi, bọn họ lại càng không có chút lo lắng gì.
Nếu như, làm cho hai vị lão nhân cảm thấy túc giận, thì chi là do Viên Lễ Huân không có chút cáo biệt nào, thậm chi một cái ký hiệu cũng không lưu lại.
Hạ Nhất Minh cười khổ không thôi, nói:
- Gia gia, kỳ thật tôn nhi cũng muốn nói cho người, bất quá tình huống khi đó rất khẩn cấp, thật sự không có thời gian lưu lại để nói.
Viên Lễ Huân lúc này cũng nghĩ lại tình hình lúc đó, sắc mặt không khỏi lại đỏ lên.
Khi đó Hạ Nhất Minh lo lẳng cho nàng, cho nên tay chân luống cuống đem một kiện áo thần kỳ cho nàng, nếu không như thế, cũng chưa chẳc sẽ không có thời gian.
Kỳ thật, Hạ Nhất Minh sỡ dĩ không muốn nói lại, là vì hắn vốn vô cùng tin tường, có thể trong một canh giờ sẽ đánh chết được con linh thú đó, hơn nữa còn mang nó trở về.
Trước đó, hắn đã từng có kinh nghiệm hai lần giết linh thú, đối với thực lực của chúng nó vô cùng hiểu rõ, cho nên mới tự cho rằng một canh giờ là có thừa thời gian. Ở trong tính toán của hắn, khi hắn mang theo thi thể của linh thú quay trở lại, nhị vị lão nhân gia còn chưa quay trở lại.
Thế nhưng, hẳn tuyệt đối không ngờ được, con linh thú này chẳng những có hai đầu, lại còn lợi hại quá mức. Hơn nữa gặp được khối cự thạch kỳ dị, cuối cùng mới khiến cho thời gian bị trì hoãn lâu như vậy.
Sắc mặt Hạ Vũ Đức ngưng trọng hơn, hắn kinh ngạc nhìn hai người, lão nhân tuy đã lớn tuổi, nhưng ánh mắt lại cực kỳ nhạy cảm, chi cần liếc mắt một cái đã nhìn ra quần áo trên ngưòi cùa bọn họ đều nhăn nhúm.
- Nhất Minh, cuối cùng thì chuyện gì đã xảy ra?
- Gia gia, tôn nhi cho người xem một vật.
Dứt lời, hắn gỡ Đại Khảm Đao và thi thể song đầu linh thú ớ phía sau lưng xuống.
Vốn có một sợi dây cột cái bọc đựng Đại Khảm Đao, bây giờ còn có thêm một cái bọc vải dài. Lúc này, tất cả được gỡ xuống, bọc vải được Hạ Nhất Minh dùng để đựng lấy song đầu linh thú.
Đem một đầu mảnh vài nắm trong tay, nhẹ nhàng rung lên, nhất thời lộ ra hai đoạn thi thể của song đầu linh thú ở bên trong.
Ánh mắt Hạ Vũ Đức và Hạ Lai Bảo đểu thay đổi, bọn họ có nhãn lực chỗ nào, chỉ thoáng qua một cái đã nhìn ra được chỗ bát phàm của con thú này.
Cái khác không nói, chỉ riêng hai chiếc đầu cũng đủ để người khác kinh ngạc mãi không thôi.
Hạ Vũ Đức tiến lên phía trước, duỗi ra bàn lay thô ráp to lớn, sờ chiêc đầu của con linh thú một chúi, sau đó ngẩng đầu lên, vẻ mặt vui mừng lẫn sợ hãi, nói:
- Nhất Minh, đây là linh thú?
Hạ Nhắt Minh hơi gật đầu nói:
- Gia gia, xin người thứ lỗi, tôn nhi đột nhiên phát hiện ra con linh thú này, cho nên mới tự động ra tay. Bởi vì tốc độ của nó cực nhanh, cho nên thời gian gấp gáp mới không nhắn lại được cho người.
Hạ Vù Đức cười to mấy tiếng, bàn tay khẽ vồ vai Hạ Nhất Minh vài cái, nói:
- Không có việc gì, không có việc gi, việc nhỏ đó, ta làm sao có thể trách cháu.
Hạ Nhất Minh chớp chớp hai mát, thầm nghĩ quả nhiên không sai, chi cần đưa ra linh thú, tâm tình Gia gia sẽ trở nên phi thường tốt.
Viên Lễ Huân che miệng mỉm cười, giờ phút này buồn bã nói:
Gia gia, thiếu gia vì săn con linh thú này, mà mất rất nhiều công phu, hơn nữa lại còn gặp mội ít nguy hiểm nữa.
Trên mặt Hạ Vũ Đức nổi lên một tia kinh ngạc, nói:
- Nhất Minh, cháu đã là tiên thiên đại sư, chẳng lẽ giết một con linh thú còn có gì khó khăn sao?
Hạ Nhất Minh cười khổ một tiếng, nói:
- Gia gia, con linh thú này tựa hồ có điểm bất đồng, nó lợi hại nhất là từ miệng có thể phun ra những hơi thở phong hỏa, loại hơi thở này cực kỳ cường đại, ngay cả tôn nhi nếu không đề phòng thì cũng không có thể thoát nổi.
Trong đầu hắn nổi lên hình ảnh song đầu linh thú ẩn nhẫn lâu như vậy, cuối cùng sử dụng ra tuyệt chiêu, không khỏi có chút rợn người.
Nếu không phải hắn lưu lại tuyệt chiêu đao mang, hơn nữa bản thân cũng lĩnh ngộ được tinh túy của Phong lực lượng, như vậy giờ phút này chết chỉ sợ không phái là song đầu linh thú, mà chính là bản thân hẳn.
Nhưng mà, sau khi nghe được lời nói của Hạ Nhất Minh, trong ánh mắt Hạ Vũ Đức và Hạ Lai Bào đều lộ ra vẻ nửa lo, nửa mừng, cùng thần sắc khó tin.
Hai vị lão nhân liếc mắt nhìn nhau một cái, Hạ Vũ Đức chầm chậm nói:
- Nhất Minh, cháu nói là con linh thú này có thể phun ra lực lượng phong hỏa?
- Vâng.
Hạ Nhất Minh kinh ngạc nhìn hai vị lão nhân, hắn mơ hồ cảm giác được hai lão nhân này đang có chút kích động.
Hạ Vũ Đức dứt khoát nói:
- Lai Bào, nguơi lại đây xem một cái.
Hạ Lai Bào ứng tiến, hai lão nhân đồng thời tiến lên, mỗi người cầm một mảnh thi thể lớn, sau đó đưa tay ra, cứ như vậy trực tiếp ở một chỗ tách cổ nó ra, sau đó đưa hai tay vào sâu trong đầu của linh thú.
Hai người bọn họ đêu đạt tới thập tầng hậu thiên cao thủ, mặc dù không thể so sánh được với Hạ Nhất Minh, nhưng khi bọn họ vận nội kình vào ngón tay cũng có thê trở nên cứng rắn phi thường, lực lớn vô cùng.
Nếu song đầu linh thú này còn sống, thì bằng vào xương cốt cứng cáp như kim cương của nó, tự nhiên sẽ không sợ hãi chút nào. Nhưng nếu nó đã chết, mà nhị vị lão nhân gia lại từ miệng vết thương để tiến vào, tự nhiên ngón lay của bọn họ dễ dàng xuyên qua.
Sắc mặt Viên Lễ Huân nhất thời trở nên có chút khó coi, thấy đuợc một màn máu tanh này, bụng của nàng mơ hồ có chút khó chịu, sau đó cảm giác buồn nôn ập đến.
Bỗng nhiên, trước mắt tồi sầm lại, nàng kinh ngạc nhìn lên, Hạ Nhất Minh đã giống như quỷ mị hiện ra chắn trước mặt nàng.
Viên Lễ Huân thản nhiên cười, loại cảm giác không tốt vừa rồi đã bớt đi phân nửa, tâm tình lại âm áp hơn.
Sau một lát, Hạ Vũ Đức tựa hồ sờ được cái gì đó, lão chậm rãi thu tay trở về, nhẹ nhàng mở lòng bàn tay ra, ở bên trong ngoài máu còn có một viên hình tròn trong suốt, giống như một viên hạt châu nhỏ vậy.
Thân thể lão hỡi run rẩy, đang muốn nói gì, đột nhiên nghe được thanh âm vui mừng, lẫn sợ hãi của Hạ Lai Bảo vang lên:
- Tiểu nhân tìm đuợc rồi.
Hạ Vũ Đức kinh ngạc một lúc, lão nhìn lại, trong tay Hạ Lai Bảo quả nhiên cũng có một viên giống như trên tay lão.
Hạ Vũ Đúc đưa tay ra, lòng bàn tay của hai lão nhân đều có một viên hạt châu tỏa sáng, tựa hồ có chút màu sắc kỳ dị.
Hạ Lai Bảo cũng trợn tròn mắt, ngay cả với tuổi này của lão, cả đời nhìn thấy vô số thứ, gời phút này cũng có cảm giác mê muội.
Lão thì thảo nói:
- Hai viên, có những hai viên? Hạ Vũ Đức hơi gật đầu, nói:
- Không sai, chính là hai viên.
Lão quay đầu lại, nhìn Hạ Nhất Minh, nói:
- Nhất Minh, vận khí của cháu thật là tốt.
Hạ Nhất Minh nhìn lại trong tay hai người bọn họ chính là linh thú nội đan.
Bất quá, trong trí nhớ của hắn, vô luận là nội đan Kim Quang Mãng, hay là nội đan của Trường Tí Hạc mặc dù thể tích cũng không kém mấy, nhưng tuyệt đối không có quang mang lưu chuyển như thế.
Hắn ngưng thần nhìn lại, nhất thời cảm nhận một cổ lực lượng thần bí ở trên hai viên nội đan này, loại lực lượng này dị thường cường đại, nhưng ẩn hiện mà không lộ ra. Càng làm cho Hạ Nhất Minh cảm thấy kinh ngạc chính là, sau khi hai viên nội đan rơi khỏi thân thể của song đầu linh thú, dĩ nhiên vẫn còn mơ hồ có chút liên lạc với thiên địa khí. Đặc biệt trong cảm giác của hẳn, cảm giác thiên địa linh khí dung nhập vào trong đó rất rõ ràng.
Trong đầu bỗng hiện lên một ý niệm, Hạ Nhất Minh thất kinh hỏi:
- Gia gia, con linh thú này, chẳng lẽ là linh thú đã sống ngoài trăm năm?
Hạ Vũ Đức trịnh trọng gật đầu, nói:
- Không sai, đây chính là linh thú đã ngoài năm trăm năm.
Sắc mặt của lão cực kỳ ngưng trọng, nói:
- Linh thú dù là chủng loại nào một khi đã sống ngoài năm trăm năm, sẽ tự động hấp thu thiên địa khí cường đại. Đặc điểm lớn nhất chính là nó có thể đem thiên địa lực ngưng tụ lại trong thân thể, hóa thành một loại lực lượng rồi phun ra. Loại lực lượng này có uy lực vô cùng to lớn, lạ thường, đừng nói là hậu thiên tu luyện giả chúng ta không thể chống đỡ, ngay cả tiên thiên đại sư cũng chưa chắc đã ứng phó được.
Hạ Nhất Minh nghĩ tới loại lực lượng cường đại mà song đầu linh thú phun ra, nhất thời trong lòng vẫn còn chút sợ hãi, gật đầu một cái.
Trong lòng hắn đột nhiên nghĩ, nếu bản thân cũng có thể nắm giữ được khả năng này thì tốt biết mấy.
Hạ Lai Bảo đã sớm lấy ra một cái bình nước bằng vải, đem vết máu trên tay và nội đan rửa sạch đi. Lão cẩn thận nói:
- Lục thiếu gia, người lại đây xem.
Hạ Nhất Minh tiến lên trước. Hạ Lai Bảo nghiêm nghị nói:
- Linh thú đã ngoài năm trăm năm cùng với linh thú bình thường có điểm khác biệt, không chỉ có năng lực bất đồng, ngay cả nội đan cũng khác nhau. Hai viên nội đan này có ẩn chứa năng lượng cường đại khi linh thú còn sống, càng có thể câu thông được với thiên địa lực, là tài liệu tốt nhất để luyện chế tiên thiên kim đan.
Hạ Nhất Minh tiếp lấy viên nội đan, cầm trên tay chơi một chút, vui vẻ nói:
- Gia gia, hai viên nội đan này nếu chúng ta có thể luyện chế thành tiên thiên kim đan, như vậy Hạ gia chúng ta có hy vọng sẽ xuất hiện được một vị tiên thiên cường giả thứ hai sao?
Hạ Vũ Đức cười khổ một tiếng, nói:
- Nhất Minh, tiên thiên kim đan như thế nào có thể dễ dàng luyện chế ra, cho dù đem nó giao cho ân sư ta Dược đạo nhân, cũng chưa chắc có thể thuận lợi luyện chế thành công.
Hắn dừng lại một chút, nói:
- Còn có, muốn luyện chế kim đan, chi dựa vào linh thú nội đan thì vẫn chưa đủ, còn phải có một số lượng lớn những thảo dược trân quý. Những loại thảo dược này cơ hồ không có khả năng sinh trưởng ở những nơi bình thường, chi có những đại tông phái có lịch sử lâu đời như Hoành Sơn mới có khả năng trồng trọt, bồi dưỡng ra.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh khẽ biến, nói:
- Gia gia người nói, muôn đem hai viên nội đan này giao cho Hoành Sơn?
Hai người Hạ Vũ Đức đối với Hoành Sơn nhất mạch tự nhiên là luôn hướng niệm, nhưng Hạ Nhất Minh lại bất đồng, nói thật, hắn đôi với Hoành Sơn chẳng có tí tình cảm nào, khi nghe được vật liệu trân quý như vậy đem dâng lên cho Hoành Sơn, trong lòng hắn mơ hồ như bị cắt ra.
Hai viên nội đan linh thú ngoài năm trăm năm, là có thể luyện chế ra hai viên tiên thiên kim đan a. Ngay cả Hạ Nhất Minh cũng có chút không nỡ.
Hạ Vũ Đức trừng mắt nhìn hắn một cái, nói:
- Nhất Minh, đây là do cháu săn được, nhưng cháu phải biết ràng, thuật luyện đan bác đại tinh thâm. Trong số những người chúng ta nhận thức được ngoại trừ Hoành Sơn nhất mạch ra, cháu đi đâu để tìm kiếm vị tiên thiên luyện đan sư thứ hai. Lại còn những dược liệu trân quý nữa, cháu đi đâu để sưu tầm đây?
Hạ Nhất Minh cúi đầu lo lắng chốc lát, cuối cùng nói:
- Vâng, tôn nhi hiểu được.
Được sự nhắc nhở của Hạ Vũ Đức, hắn nhất thời nghĩ ngày trước đưa ra yêu cầu với Tạ gia, nếu chính mình tìm được nội đan của linh thú đã ngoài năm trăm năm, bọn họ có thể luyện chế không.
Nhưng bọn hẳn lại từ chổi, ngay cả Tạ Tri Ân cũng nói thẳng, hẳn không có nửa điểm nắm chắc sẽ thành công.
Ngay cả Tạ gia lấy y dược để truyền thừa cũng có thái độ như thế, thì hắn đi đến đâu để tìm kiếm tiên thiên luyện đan sư.
Tuy nói trong tam đại cường quốc sẽ có cao nhân như vậy, nhưng là cả đời không quen biết, tự nhiên mạo muội tim tới cửa, chi sợ họ sẽ không trọ giúp.
Hạ Vũ Đức hơi gật đầu, an ủi nói:
- Nhất Minh, hai viên nội đan này ở trong tay sư phụ ta, ít nhất còn có thể luyện chế ra một viên. Nhưng nếu có thể thành công luyện chế hai viên, như vậy cháu yên tâm, sư phụ vô luận như thế nào sư phụ sẽ ban thưởng một khỏa cho cháu.
Hạ Nhất Minh vội vàng khoát tay, nói:
- Gia gia, đó là của người.
Hạ Vũ Đức thở đài một tiếng, nói:
- Nhất Minh, hảo ý của cháu ta hiểu, nhưng Gia gia tuổi đã lớn, nếu thật sự phục dụng tiên thiên thiên kim đan, như vậy sẽ rất dễ dàng dẫn tới bạo thể mà không thể tiến vào tiên thiên cánh giới. Khớp xương cùa ta đã già, mặc dù chết không phải chuyện gì lớn nhưng ta muốn sống thêm vài năm nữa, cho nên miễn đi.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh ửng đỏ, hẳn do dự chốc lái, nói:
- Gia gia, nghe nói khi phục dụng tiên thiên kim đan, nếu có tiên thiên cao thủ hộ pháp cho, như vậy tỷ lệ thành công sẽ lớn hơn rất nhiêu, hơn nữa nguy hiểm cũng sẽ ít đi.
Hẳn vô ngực nói:
- Đến lúc đó cháu sẽ vì người mà duy trì kinh mạch, nhất định sẽ khiến Gia gia thuận lợi tiến vào tiên thiên cảnh giới.
Hạ Vũ Đúc hơi cười nói:
- Hậu thiên tiên vào tiên thiên quả thật có biện pháp này, bất quá phải sử dụng công pháp tương sinh hộ pháp, thì bản thân mới là người có thể tiến vào tiên thiên cánh giới. Nếu đổi lại là một người sử dụng tiên thiên kim đan, như vậy dù là tiên thiên đại sư cũng không có khả năng nhúng tay vào.
Lão thở dài mội hơi, nói:
- Nếu bản thân gia gia có thể chất tương sinh đồng thời là thập tầng nội kình, mà cháu có thuộc tính tu luyện giống Gia gia, như vậy Gia gia tự nhiên sẽ không cự tuyệt hão ý của cháu. Thế nhưng…….
Lão lắc đầu nuối tiếc, nói tiếp:
- Người có thể chất song hệ rất thưa thớt a.
Hạ Lai Bảo cười ha hả, nói:
- Lão thái gia, người đừng cảm thán, Nhất Minh không phải là một người đó sao?
Hạ Vũ Đức nghe vậy vui mừng cười nói:
- Đúng vậy, Nhất Minh, cháu chẳng những đã tu luyện Hỗn Nguyên Kình tới thập tầng đỉnh phong, ngay cả Ba Văn Công cũng như thế. Vậy mà vẫn luồn dấu diếm chúng ta, thật sự là…………
Lão lấy tay chi chỉ, cuối cùng cười mắng:
- Thật sự bất hiếu a.
Lão tuy trong miệng mắng như vậy, nhưng thanh âm lại tràn ngập sẹ kiêu ngạo, không có chút nào tức giận.
Hạ Nhất Minh thầm đổ mồ hôi, hắn lúc này mới hiểu được, Gia gia bọn họ tại sao trước nay vẫn không hề hỏi hắn vì sao đột phá được tiên thiên cảnh giới.
Nguyên lai trong lòng bọn họ đã sớm đoán bản thân hắn chính là do lu luyện song hệ nội kình tương sinh Kim, Thủy cho nên mới đội phá a. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Mọi người tiẽp tục dừng lại ở chỗ này nửa ngày, chủ yếu chính là hai lão nhân đem thi the song đau linh thú cân thận xử lý.
Phần da bên ngoài tự nhiên bi lột ra, ngay cả nội tạng và xương cũng đều bị róc xuống.
Đối với người tu luyện mà nói, linh thú quả thực chính là một cái kho bảo khố, cho dù là thịt cũng bị bọn họ cắt nhỏ ra để ăn.
Thấy được kết quả cuối cùng của song đầu linh thú, trong lòng Hạ Nhất Minh đột nhiên rùng mình.
Song đầu linh thú này cũng chưa trêu chọc gì đến hắn, nhưng bởi vì nó là linh thú, cho nên kết quả của nó cuối cùng rất thê thảm.
Hắn vốn muốn đem chuyện khối cự thạch thần bí đó nói cho nhị vị lão nhân, nhưng khi nghe được hai người sẽ đem nội đan dâng lên cho Hoành Sơn phái, hắn nhất thời đem ý niệm đó đủ nén ở trong lòng.
Mặc dù Hạ Vũ Đức cam đoan, nếu hai viên nội đan có thể thành công luyện chế, như vậy hắnn khẳng định sẽ được một. Thế nhưng nếu chỉ có một viên thành công thì sao?
"Nếu là đem chuyện khối cự thạch màu trắng nói cho Gia gia biết, như vậy Gia gia hắn sẽ dấu diếm đi, hay lại trực tiếp nói cho Dược đạo nhân sư phụ của người? Nếu Hoành Sơn nhất mạch biết được chỗ thần diệu của khối cự thạch đó, hướng tới mình để thỉnh cầu, như vậy mình sẽ cấp cho hay là không...."
Trong miệng nhấm nháp thịt của song đầu linh thú, Hạ Nhất Minh và Viên Lễ Huân cũng nhìn nhau, hai người mặc dù không nói gì nhưng cũng từ mắt đối phương đoán ra được suy nghĩ ở trong lòng.
Bọn họ nhìn nhau cười, bí mật khối cự thạch màu trắng, hai người biết là được.

Vũ Thần - Chương #168


Báo Lỗi Truyện
Chương 168/1308