Chương 152: Trách nhiệm.


Hai cánh ưng bay lượn trên bầu trời, khi thì hướng phía mặt trời bay đi, để lại hai chấm đen trên nền trời, khi lại dang đôi cánh liệng xuống, thật giống như đang dạo chơi trên bầu trời.
Từ dưới mặt đất truyền lên một tiếng huýt sáo, giống như một mệnh lệnh nào đó phát ra, hai cánh ưng đang bay lượn trên bầu trời bỗng ngoặt mình hạ xuống. Thân hình chúng lướt trên mặt đất, nhất thời một mảnh máu tươi cùng âm thanh rền rĩ của bầy chim trĩ vang lên.
Sau đó hai con chim trĩ sặc sỡ sắc màu bị đôi ưng chộp được, chúng trực tiếp bay tới khu đất trống rộng lớn ngoài rừng.
Âm thanh vui mừng của nhất thời vang lên, Thiên La quốc vương Vu Thụy Bồi thoải mái cười to, lão vung tay lên, tức thời có kẻ hầu tới chăm sóc hai đầu ưng đã giành được vẻ vang cho lão.
Đây là khu rừng của hoàng gia, cách thủ đô Thiên La quốc chừng hai mươi dặm. Trong mảnh rừng này cũng có nơi nối liền với thâm sơn, đây là nơi mà hoàng thất cùng một số con cháu chuyên dùng làm nơi để săn bắt.
Đương nhiên trải qua nhiều năm săn bắt như vậy, trong rừng đã rất khó có thể tìm được con mồi nào hung mãnh. Muốn có thu hoạch tốt hơn, cần phải tiến vào thâm sơn, đi càng sâu vào nơi đó thì khả năng bắt được con mồi lớn càng cao.
Thời điểm hiện tại cũng không phải là khoảng thời gian để đi săn, thế nhưng Thiên La quốc vương vẫn hạ lệnh triệu tập dũng sĩ, cùng Khai Vanh quốc hoàng tử, công chúa còn có Hộ quốc đại sư tiến hành cuộc săn.
Điều này có quan hệ mật thiết với việc vũ phong đang thịnh hành tại các quốc gia vùng Tây Bắc.
Khi thấy đôi ưng mang chiến lợi phẩm về, Vu Thụy Bồi dĩ nhiên nét mặt vui mừng, nói:
- Các khanh, hôm nay Khai Vanh quốc tới thăm, vậy dũng sĩ Thiên La quốc cũng ta phải bằng phương thức sôi nổi để đón chào đi.
Âm thanh Vu Thụy Bồi truyền ra xa, ở mảnh đất trống này xa xa vài dặm cũng có thể nghe thấy được.
Tu vi của Vu Thụy Bồi tuy rằng không đạt đến thập tầng, nhưng thực lực cũng là bát tầng nội kình, được Thủy Huyễn Cận trợ giúp vị trí quốc vương Thiên La quốc thật vững như bàn thạch.
Những người xung quanh nhất thời ầm ầm bùng nổ, hơn ngàn đôi mắt đầy hưng phấn. Dường như cuộc săn lúc này với bọn họ giống như khoa cử chọn Trạng nguyên vậy.
Vu Thụy Bồi quay người, nói:
- Tam hoàng tử điện hạ. Mọi người không tham gia sao?
Tam hoàng tử Chiêm Chí Siêu mỉm cười, nói:
- Nếu quốc vương bệ hạ đã nói, vậy huynh đệ chúng ta bộc lộ tài năng đi.
Chiêm Chí Siêu hẳn sớm đã có chuẩn bị, sải bước đi ra, theo sau hắn là bốn gã theo hầu.
Vu Thụy Bồi sắc mặt khẽ biến, nói:
- Tam hoàng tử điện hạ muốn tự mình đi săn sao?
Chiêm Chí Siêu cười ha ha, nói:
- Đúng vậy. Khai Vang quốc chúng ta dùng võ truyền quốc, thân là hoàng tử đương nhiên là phải lấy mình làm gương. Sự việc quan trọng vậy lẽ nào có thể không tham gia.
Vu Thủy Bồi sắc mặt có chút trở lên cứng ngắc, một bóng người từ sau lưng không xa bỗng nhiên đi tới trước mặt lão, sau đó hướng phía lão hành lễ thật sâu, nói:
- Phụ vương, Tam điện hạ nói vậy, chính là hài nhi bất tài, cũng muốn thử xem sao.
Mọi người ánh mắt đều nhìn tới, trong lòng âm thầm đồng ý, người vừa đứng ra này đúng là Thiên La quốc thái tử Vu Tiểu Ức.
Vu Thụy Bồi sắc mặt đã hòa hoãn hơn một chút, chăm chú nhìn Vu Tiểu Ức một cái, trong ánh mắt không chút nào che giấu sự vui mừng cùng yêu thích.
- Tốt. Đã như vậy, cuộc săn bắt đầu. Mọi người đi thôi.
Theo lời quốc vương bệ hạ ban ra, nhất thời có vô số bóng người chuyển động, hướng phía rừng rậm cách đó không xa chạy tới.
Bên ngoài mảnh rừng núi này, khắp nơi đều là những trướng bồng. Những trướng bồng này chủ yếu là bởi Thiên La quốc vương tới đây săn bắt mà tạm thời được dựng lên.
Sở dĩ không có xây dựng phòng ốc cố định, cũng là không muốn nhiễu loạn những sinh vật trong rừng.
Lúc này, tại một trong những trướng bồng đó, Hạ Nhất Minh trong tay cầm tách trà thơm ngát mà Viên Lễ Huân vừa dâng uống một ngụm. Nhìn đoàn người tranh nhau rời đi, không khỏi lắc đầu. Nói đây là một cuộc săn bắt, không bằng nói đây là một chuyện khôi hài. Người tất nhiên là sợ mãnh thú, nhưng mãnh thú đồng dạng cũng sợ hãi con người, đặc biệt là những đám người nhiều như thế thì lại càng đáng sợ.
Nhiều người hô hoán như vậy, chỉ sợ mãnh thú có chút linh tính đều lựa chọn tạm lánh đi. Trừ khi tiến sâu vào thâm sơn, nếu không tuyệt đối không có được thu hoạch tốt.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh trở lên ngưng trọng, dĩ nhiên giữa đám người này phát hiện ra hai bóng người cực kỳ quen thuộc.
Thì ra đại bá Hạ Thuyên Tín cùng đại ca Hạ Nhất Thiên cũng có mặt trong đám người đó.
Lấy thực lực của hai người bọn họ, cùng với sự quen thuộc rừng núi của đại bá, chỉ cần tiến vào đó không gặp phải linh thú, như vậy trên cơ bản không gặp phải điều gì đáng lo. Hơn nữa ở nơi đông đảo người có thể tiến vào nếu có thể có linh thú tồn tại, lúc đó mới là không thể lý giải nổi.
Vì thế Hạ Nhất Minh vừa liếc mắt nhìn qua, tức thời thu hồi ánh mắt, đối với phụ tử bọn họ, Hạ Nhất Minh rất yên tâm.
Thời điểm này cách hôm Hạ Nhất Minh nghe được cuộc trò chuyện của đám người Thành Phó đã được bẩy ngày. Trong bẩy ngày này, Hạ Nhất Minh trong lòng trước sau đều là do dự, nhưng rốt cuộc cũng không đem những gì mình nghe được nói với Thủy Huyễn Cận.
Cho đến hôm nay, bẩy ngày đã qua, cuộc đi săn chính thức bắt đầu, mà ngày mai là cuộc đi săn kết thúc. Nếu không ngoài dự liệu, hẳn đó cũng là lúc Thành Phó khiêu chiến.
Hạ Nhất Minh biết, hắn cũng không thể kéo dài được.
Viên Lễ Huân vô cùng kinh ngạc nhìn Hạ Nhất Minh, lúc này trong ánh mắt của Hạ Nhất Minh tựa hồ có một tia mờ mịt. Từ khi nàng cùng Hạ Nhất Minh ở chung tới nay, rất ít khi thấy ánh mắt hắn như vậy.
Không hiểu sao, trong lòng nàng tràn ngập mong muốn đem một chút mờ mịt đó xóa đi.
Tuy rằng lý trí của Viên Lễ Huân tự nói với chính mình, việc mà ngay cả thiếu gia cũng không thể giải quyết, khẳng định là nàng không thể làm được. Thế nhưng không hiểu sao, nàng nhẹ nhàng hỏi:
- Thiếu gia, chàng có tâm sự sao?
Hạ Nhất Minh kinh ngạc, hắn quay đầu lại, thấy được được sự lo lắng ẩn chứa trong đôi mắt to tròn trong sáng, trong lòng không khỏi cảm thấy ấm áp. Hắn than nhẹ một tiếng, nói:
- Đúng vậy. Có một việc từ đầu đến giờ ta khổng thể quyết định, cho nên vô cùng phiền não.
Viên Lễ Huân do dự nói:
- Chàng có thể nói ra không? Biết đâu nói ra lại làm chàng cảm thấy dễ chịu hơn.
Khóe miệng hơi giật, Hạ Nhất Minh vừa chực nói ra, không hiểu sao vừa đến miệng đã dừng lại. Hắn để tay lên ngực tự hỏi, nhất thời hiểu rõ, thì ra chính mình không muốn nói rõ cho Viên Lễ Hiên. Nguyên nhân cũng bởi bản thân đã từng lẻn vào hoang cung nghe trộm người khác nói chuyện, nếu để nàng biết chính mình làm ra loại chuyện như vậy, hình tượng của mình trong cảm nhận của nàng có đại giảm hay không?
Hạ Nhất Minh cười khổ một tiếng, bản thân mình từ khi nào lại trở lên mẫn cảm như vậy.
Hạ Nhất Minh lắc đầu, Viên Lễ Hiên trên mặt không khỏi có chút thật vọng. Nhưng còn chưa đợi nàng tiếp tục an ủi, đã nghe Hạ Nhất Minh nói:
- Nếu như có người làm một việc. Tuy rằng hắn vô tình, hơn nữa loại chuyện này cũng không hẳn là chuyện xấu. Thế nhưng lại làm cho người khác hiểu lầm, hiểu lầm rất lớn, dẫn đến một hậu quả vô cùng nghiêm trọng. Nhưng hậu quả này không ảnh hưởng gì đến người đầu tiên. Nàng nói, người đầu tiên nên bỏ mặc, cần phải…
Hạ Nhất Minh nói đến đây, ngẩng đầu lên lẳng lặng nhìn Viên Lễ Hiên, dường như muốn tìm trên nét mặt tươi cười của nàng một chút đáp án.
Viên Lễ Hiên nao nao, tuy rằng Hạ Nhất Minh không nói rõ người này, người kia, cũng không biết chuyện của họ là chuyện gì, nhưng nàng nghe qua lại hiểu rõ. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Cùng ánh mắt Hạ Nhất Minh trao đổi, đôi mắt của Viên Lễ Huân như nai con mở lớn. Trong lòng của nàng có chút kích động, cũng có chút vui mừng, đây là một cảm giác nàng không thể lý giải.
Trống ngực dồn dập sau đó chậm rãi khôi phục, Viên Lễ Huân khẽ cắn môi dưới, nghiêm túc suy nghĩ một chút, hai má ửng hồng, thế nhưng âm thanh từ miệng nàng lại mang chút kiên định khác thường.
- Thiếu gia, mẫu thân thiếp lúc sinh thời thường dạy bảo thiếp cùng đệ đệ. Mỗi người sống trên đời đều có trách nhiệm của chính mình. Những trách nhiệm này có lớn, có nhỏ, tùy theo năng lực mà người đó có thể đảm nhận. Năng lực lớn trách nhiệm gánh vác lớn, năng lực nhỏ trách nhiệm đương nhiên là nhỏ, miễn là người đó có thể làm, vậy là đủ rồi.
Hạ Nhất Minh im lặng ngồi tại chỗ, trong miệng không ngừng nhắc lại câu nói này.
Viên Lễ Huân cũng không có làm phiền Hạ Nhất Minh, chỉ yên lặng đứng bên quan sát hắn. Nàng nhìn Hạ Nhất Minh đang suy ngẫm mà hai mắt từ từ sáng rực lên, đột nhiên có một loại cảm giác muốn sa vào lòng hắn.
Nam nhân này tuy rằng là một tiên thiên cường giả, thế nhưng biểu hiện từ trước tới giờ luôn làm người ta có cảm giác là một nam hài lớn.
Bất quá nghĩ lại, bất kể tu vi của hắn đạt đến cảnh giới nào đi nữa, bản thân hắn cũng chỉ là một thiếu niên mười sáu tuổi. Tuổi tác này cũng chính là một nam hài thôi a.
Song giờ phút này, trên người Hạ Nhất Minh có một loại biến chuyển vi diệu, giống như cởi bỏ vẻ ngây ngô của một nam hài trên người, trở thành một nam tử trưởng thành gánh vác trách nhiệm tràn đầy mị lực.
Viên Lễ Huân ánh mắt trở lên mơ hồ, cảnh tượng này dường như vĩnh viễn lưu lại trong tâm trí nàng.
Cuối cùng, Hạ Nhất Minh đặt tách trà trên tay xuống, hắn hướng Viên Lễ Hiên gật đầu một chút, chân thành nói:
- Cảm ơn.
- Ách…
Viên Lễ Hiên sững sờ, sau đó như tỉnh mộng, chân tay nhất thời luống cuống, dường như tâm sự thầm kín bị phát giác, khuôn mặt nhỏ xinh càng thêm đỏ ửng, hơn nữa còn lan tới cổ. Phảng phất như một cỗ ôn nhu đang phát ra từ đó.
Hạ Nhất Minh hai mắt sáng lên, bất quá giờ phút này trong lòng hắn đã có quyết định, lập tức thu lại ánh mắt.
Hạ Nhất Minh nhẹ nhàng nói:
- Nàng nói rất đúng. Bất luận thế nào ta cũng là người của Thiên La quốc.
Sau đó hắn cất cao giọng nói:
- Thủy huynh, mời tới gặp.
Những âm thanh này cung không lớn, nhưng liên tục truyền ra ngoài, giống như nói bên tai mỗi người, làm tất cả đều nghe được.
Viên Lễ Huân kinh ngạc mở to cái miệng nhỏ xinh, nàng nghĩ không ra, Hạ Nhất Minh lại đột nhiên mời Thủy Huyễn Cận tới.
Xa xa, tại trướng bồng của Khai Vang quốc, Thành Phó nhíu mày, trong lòng lão xuất hiện một dự cảm không tốt. Nhưng lão lập tức vứt bỏ tạp niệm này, đối với lão mà nói, thời điểm sắp khiêu chiến không cho phép lão suy nghĩ tới chuyện này, càng không thể để chuyện này trong đầu.
Một bóng người nhoáng cái đã xuất hiện trước trước bồng, chính là thân ảnh của Thủy Huyễn Cận, lão cười ha hả tới trước mặt Hạ Nhất Minh ngồi xuống.
Viên Lễ Huân không đợi phân phó, lập tức dâng lên một tách trà khác. Thủy Huyễn Cận cầm lên, một hơi uống cạn, khen ngợi nói:
- Quả là danh trà không sai.
Viên Lễ Huân cúi đầu cười nói:
- Đạ tạ Đại sư khen tặng.
Thủy Huyễn Cận ánh mắt nhìn ra xa, nói:
- Hơn trăm năm trước, mỗi một lần đi săn, lão phu đều đích thân tham dự. Vậy mà hôm nay tâm tình đã phai nhạt, cũng không muốn động chân động tay rồi.
Hạ Nhất Minh giật mình, nói:
- Thủy huynh, nếu huynh tham dự, vậy ai có thể cùng huynh so sánh? Chẳng phải mỗi lần đều chiếm hạng nhất vào túi sao?
Thủy Huyễn Cận nhất thời cười lớn, nói:
- Ai nói thế. Ta tuy rằng mỗi lần đều tham gia, nhưng cho tới bây giờ cũng chưa từng chiếm được hạng nhất. Chỉ là tìm chút hứng thú mà thôi.
Hạ Nhất Minh lúc này mới thoải mái, nếu như cho phép tiên thiên cường giả tham gia loại săn bắt này, quả thực cũng là hành vi gian dối rồi.
- Được rồi. Huynh tìm ta đến có chuyện gì?
Thủy Huyễn Cận buông tách trà xuống, tùy ý hỏi.
Hạ Nhất Minh cũng buông tách trà xuống, ánh mắt nghiêm túc nhìn Thủy Huyễn Cận, nói:
- Ta muốn biết, có hay không việc hàng năm Thiên La quốc đều phải hướng Khai Vanh quốc dâng cống phẩm?
Nhẹ nhàng hít vào một hơi thật sâu, Thủy Huyễn Cận nói:
- Đúng vậy. Không chỉ có một mình Thiên La quốc của chúng ta. Thật ra trong những nước vùng Tây Bắc này, một phần ba những nước nhỏ hàng năm đều phải cống nạp cho Khai Vanh quốc một lượng lớn cống phẩm.
- Một phần ba?
Hạ Nhất Minh kinh ngạc nói:
- Tây Bắc tam đại cường quốc?
Thủy Huyễn Cận hơi động tay, nói:
- Hạ huynh một lòng tu luyện, cho nên cũng không biết được đạo lý trong đó. Thật ra trong những quốc gia Tây Bắc, tam đại cường quốc mới chính là chúa tể, các quốc gia còn lại đều là những nước nhỏ phụ thuộc vào họ. Vì để không cho các quốc gia này phát triển mạnh mẽ, do đó tam đại cường quốc mới đặt ra quy định trên. Bắt chúng ta dựa vào tiền thuế thu được tính tỷ lệ mà cống nạp.
Hạ Nhất Minh chân mày khẽ nhăn lại, nói:
- Lẽ nào chúng ta không thể phản kháng lại?
Thủy Huyễn Cận cười khổ một tiếng, nói:
- Chia năm xẻ bẩy, thật khó a…
Chỉ bốn chữ Thủy Huyễn Cận đưa ra có thể bao quát được toàn bộ vấn đề.
Quả thật ở những quốc gia vùng Tây Bắc này, trừ tam đại cường quốc ra, còn lại có quốc gia nhiều thì có bốn, năm quận, ít thì có một quận, thậm chỉ có quốc gia chỉ có một huyện lị.
Tam đại cường quốc dường như cũng có sự thỏa thuận ngầm, không có ý định bành trướng, mà lãnh thổ của đa số nước nhỏ cũng hay thay đổi. Thường thường cứ hơn mười năm thời gian thì lại có một quốc gia đổi chủ.
Song những quốc gia mặc dù thay đổi chủ nhưng cũng diễn ra trong hòa bình. Khi một gia tộc đối với quốc gia mất đi sự khống chế, tự nhiên sẽ có gia tộc mới quật khởi thay thế địa vị của hoàng thất.
Sau đó hoàng thất cũ sẽ thoái vị, trở thành một gia tộc quyền thế trong nước.
Cũng bởi vì phương thức kỳ lạ này, mới khiến cho trong các nước ở Tây Bắc xuất hiện cái gọi là thế gia truyền thừa ngàn năm.
Đương nhiên phương pháp kỳ lạ này chỉ tồn tại trong những nước vùng Tây Bắc, còn những quốc gia như Đại Thân quốc ở phương Đông, hay giáo đình trong truyền thuyết ở phía Tây, tựa hồ sẽ là tranh đấu và đẫm máu hơn.

Vũ Thần - Chương #152


Báo Lỗi Truyện
Chương 152/1308