Chương 1288: Một quyền tất sát.


Hai mắt Hạ Nhất Minh khé hờ lại, sinh cơ trên cơ thể được thu liễm toàn bộ, thần lực trong cơ thể lại càng được vận chuyển với một tốc độ khó tin.
Khi cảm nhận được uy lực của cuộc giao thủ giữa hai thần đạo khôi lỗi, Hạ Nhất Minh đã mơ hồ tiếp xúc với điểm mấu chốt. Hai người nọ sử dụng chính là tiên thiên Ngũ Hành Đại Lĩnh Vực và Quang Ám Đại Lĩnh Vực, đây là hai loại công pháp duy nhất trong thiên hạ có thể tấn giai được tới đỉnh điểm võ đạo.
Lúc này, hai bộ công pháp được hai người thi triển, đã đem toàn bộ tất cả những chỗ ảo diệu của nó thể hiện ra, mà Hạ Nhất Minh sau khi cảm nhận được những biến hóa trong đó, hắn cuối cùng đã có cảm giác như nắm được một loại lực lượng trên cả Lĩnh Vực.
Thế Giới lực.....
Thủ ấn trên hai tay không ngừng được thay đổi, thậm chí cuối cùng còn nhập lại một, dần dần ngưng tụ thành thức cuối cùng Tiểu Thế Giới Ấn pháp.
Loại ấn pháp này cũng không phải chỉ tồn tại một mình, mà là do hai loại thủ ấn trước thuận lợi chuyển tiếp, cho nên tạo thành một cỗ lực lượng cường đại hơn.
Uy lực của thủ ấn này có thể được hắn làm cho trong nháy mắt tăng lên tới một tình trạng kinh khủng, mà đồng thời cũng khiến cho Thế Giới lực lượng do thần khí Hải Thị Thận Lâu tích súc bao lâu nay tiến vào trong cơ thể Hạ Nhất Minh, không hề dư thừa một giọt nào.
Thân thể của hắn bỗng sinh ra biến dị rất mạnh, ấn pháp trong tay nhẹ run lên, con đường võ đạo của hắn đã mở ra được một cánh cửa lớn, cánh cửa này thông tới Thế Giới lực lượng cường đại.
Từ trên thân thể của hắn không ngừng truyền tới những tiếng "rắc rắc", giống như có vô số chiếc chùy đang tôi luyện lại thân thể của hắn.
Từ trên thân thể của Hạ Nhất Minh bỗng xuất hiện những đạo ánh sáng dài tới năm trượng, từ mỗi một đạo ánh sáng này đều ẩn chứa uy lực vô cùng vô tận.
Đây là do Thế Giới lực lượng ở trong cơ thể hắn không ngừng được điều động, hơn nữa đem những tạp chất cuối cùng gột rửa đi.
Bên trong đan điền, Hải Thị Thận Lâu đã biến thành một viên cầu nhỏ, khối viên cầu này đã không còn là một kiện thần khí nữa, mà nó chính thức trở thành một bộ phận của Hạ Nhất Minh. Bên trong khối viến cầu, Ngũ Hành lưu chuyển, sấm sét giật đùng đùng, tự tạo thành Thế Giới riêng.
Hạ Nhất Minh ngẩng đầu lên, đưa ánh mắt nhìn về phía khí tức khổng lồ đang truyền tới.
Lúc này, ở trước mắt của hắn đã không chỉ có những tơ máu do huyết tế sinh ra và Quang Ám lực lượng khổng lồ nữa, trong đôi mắt sáng chói của hắn thậm chí còn thấu được những bản chất ở phía sau đó.
Nhưng mà, làm cho hắn cảm thấy kinh ngạc chính là ở trên Thần Chi Đảo đã không còn truyền tới lực lượng ba động do hai con khôi lỗi giao thủ nữa, mà chúng đã phân ra được thắng bại.
Hạ Nhất Minh nhíu mày, vươn tay ra trước nhẹ nhành vạch một đường thẳng ở trên không.
Những tơ máu ở trước mặt hắn và Quang Ám lực lượng giống như một trang giấy bị dao kéo cắt qua, nhất thời phân làm hai.
Ở trước mặt bọn họ lộ ra một thông đạo tối đen, cuối còn đường thông đạo này chính là Thần Chi Đảo, cũng là nơi hai con khôi lỗi vừa giao phong.
Hạ Nhất Minh vung tay áo lên, một cỗ lực lượng từ trên tay hắn tràn ra cuốn Bảo Trư, Bạch Mã Lôi Điện cùng Bách Linh Bát vào bên trong. Sau đó, hắn tiến lên bước vào thông đạo, trực tiếp đi tới đầu kia của thông đạo.
Khi hắn vừa rời khỏi chiếc thông đạo đó một khắc, thì con đường thông đạo này cũng tự phong ấn lại.
Vừa nãy, Thế Giới lực do Quang Ám Thánh Tử thi triển ra đã vây khốn bọn họ, làm cho không cách nào thoát thân được, thì giờ phút này nó lại không có chút cản trở nào. Mặc dù Thế Giới lực ở trên tay hắn còn chưa thể so sánh được với hai vị cường giả trong truyền thuyết kia, nhưng phương pháp hắn sử dụng để phá hủy nó rất khéo léo, hắn đem toàn bộ lực lượng tập trung lại một điểm, cho nên dễ dàng phá hủy Thế Giới lực đang bao quanh.
Lúc này, không gian trước mắt hắn giống như một trang giấy, có thể tùy ý cắt ra và dán lại.
Người đeo mặt nạ đưa ánh mắt không chút biểu tình nhìn Hạ Nhất Minh, cũng không biết trong lòng hắn đang nghĩ gì, nhưng sự ảo não chợt lóe qua trong ánh mắt của hắn thì Hạ Nhất Minh có thể cảm giác được.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh liếc nhìn về phía người mặc áo choàng bị chia lìa thân thể, hắn hơi lắc đầu vài cái.
Đến tận lúc này hắn đã hiểu được, khôi lỗi mặc dù có được cảnh giới võ đạo cực kỳ cường đại, nhưng một thân tu vi của bọn hắn không cách nào vượt ra khỏi Hư Thần cảnh đỉnh phong. Hơn nữa, bọn họ thi triển ra kỹ năng mạnh nhất của đại lĩnh vực thì nhiều nhất chỉ tiếp xúc được với Thế Giới lực một chút, chứ không cách nào nắm giữ nó hoàn toàn được.
Nếu không như thế, lấy thực lực của người áo choàng thì đã sớm có thể phá vỡ Thế Giới lực nơi đây để bỏ chạy.
Thần niệm nhanh chóng khuếch tán ra ngoài, gần như chỉ trong nháy mắt đã tràn ngập trong khu vực Thế Giới này, Hạ Nhất Minh không khỏi nhíu mày lại.
Ngoài dự liệu của hắn, hắn không thể tìm được tung tích của bất cứ người nào nữa, tựa hồ trong Huyết Sát Quang Ám Đại Trận này chỉ có vài người bọn họ mà thôi.
Hắn khẽ hừ một tiếng, nói:
- Quang Ám Thánh Tử, bản thể của ngươi ở đâu? Ra đây đi.
Người mặc áo choàng hơi phất cổ tay, một đạo quang mang từ trong tay hắn bắn ra, đây chính là Quang Minh lực lượng, nó bao trùm lấy thi thể của người mặc áo choàng, rồi nhanh chóng tinh lọc đi hai đoạn thi thể trước mắt.
Hạ Nhất Minh liếc mắt nhìn một cái, hắn cũng không có ý định động tay ngăn cản.
Người mặc áo choàng quả là một tài liệu tốt để làm khôi lỗi, thậm chí so với Vũ Gia lão tổ còn cao hơn một bậc, nhưng lúc này nó đã bị thương tổn quá nặng. Nếu đoạt lại được, hơn nữa tốn công tu bổ thì quả thật là phải tiêu phí rất nhiều sức lực, mà với chút Thế Giới lực vừa mới hoàn thành của hắn cũng không nhất định làm được.
Người đeo mặt nạ sau khi xử lý xong thi thể, hắn nhẹ nhàng nói:
- Hạ Nhất Minh, ngươi vừa làm một chuyện khiến cho ta cực kỳ kinh ngạc. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Hạ Nhất Minh ung dung cười nói:
- Bớt sàm ngôn đi, nhanh hiện thân ra đây. Nếu không.....
Hắn đưa tay chỉ về phía người đeo mặt nạ nói:
- Ta sẽ hủy diệt con khôi lỗi thứ hai của ngươi.
Theo cái chỉ tay của Hạ Nhất Minh, áp lực khổng lồ như từ trên trời giáng xuống, giống như thái sơn áp đỉnh đè xuống người đeo mặt nạ.
Đây là uy áp cường đại cỡ nào a? Chỉ cần một câu nói, một cái chỉ tay mà đã có thể một Hư Thần Cảnh có được Quang Ám Đại Lĩnh Vực phải run rẩy sợ hãi không dám phản kháng.
Một đoàn những âm thanh phảng phất như hư vô mờ mịt, từ khắp mọi nơi truyền tới:
- Tốc độ tiến bộ của ngươi đúng là đã vượt qua dự kiến của ta, nhưng muốn tìm được ta thì còn không đủ tư cách.
Thân hình người đeo mặt nạ đột ngột lún xuống đất, hắn buông tha cho việc chống cự, cả người trong nháy mắt tiến nhập vào lòng đất.
Cảm nhận thấy người đeo mặt nạ đang định sử dụng độn thuật để chạy đi, Hạ Nhất Minh cười lớn một tiếng nói:
- Thi triển Thổ Độn Thuật ở trước mặt ta sao? Ngươi bị điên rồi.
Nhanh như chớp, hai tay của Hạ Nhất Minh đã được tạo thành Tiểu Thế Giới Ấn, từ trên đó tỏa ra một đạo quang mang màu vàng nhập vào nền đất bên dưới.
Tốc độ của đạo quang mang này rất nhanh, chỉ trong nháy mắt đã đuổi kịp tốc độ của người đeo mặt nạ.
Đây là do Hạ Nhất Minh ngưng tụ tam đại thủ ấn, một lần nữa kết hợp thành Tiểu Thế Giới ấn pháp.
Lúc này, Tiểu Thế Giới ấn pháp cũng không hề chỉ đơn thuần dùng để phòng ngự nữa, mà công thủ đều có. Hơn nữa nó còn liên hệ với Hải Thị Thận Lâu ở trong đan điền, cho nên có thể phóng thích ra công pháp mạnh nhất của Thế Giới lực.
Lúc này lực lượng phóng thích ra là do dung hợp giữa Thổ hệ lực lượng, và Quang Hệ lực lượng, cho nên tốc độ của người đeo mặt nạ không thể so sánh được.
Sau một khắc, mặt đất trên Thần Chi Đảo bắt đầu nứt ra, một đạo quang mang màu vàng từ trong lòng đất phóng vút lên cao.
Đây là một cái quang giới, bên trong quang giới này đã giam cầm được người đeo mặt nạ.
Người đeo mặt nạ có được thực lực rất mạnh, ngay cả ở trước mặt Ngao Mẫn Hành cũng không hề chịu thua kém, vậy mà lúc này lại giống như sơn dương đang chờ làm thịt, ngay cả chút lực phản kháng cũng không có. Đây chính là do lực lượng chênh lệch giữa hai bên quá lớn tạo thành.
Người đeo mặt nạ này sở dĩ cường đại chính là vì cảnh giới võ đạo cùng với việc sử dụng huyết tế để kích thích Thế Giới lực.
Nếu như gặp cường giả không có Thế Giới lực, thì ngay cả không thể thủ thắng cũng quyết không thể thua. Nhưng lúc này Hạ Nhất Minh đã nắm giữ được Thế Giới lực để triệt tiêu Thế Giới lực của đối phương, cho nên đối với hắn mà nói thì người đeo mặt nạ bây giờ chẳng khác gì gà, vịt đang chờ làm thịt, không đáng quan tâm tới.
- Quang Ám Thánh Tử, ngươi nếu không ra thì không thể cứu được con khôi lỗi thứ hai này của mình đâu. - Hạ Nhất Minh túm lấy người đeo mặt nạ, lạnh lùng nói.
Bất quá trong lòng hắn lúc này cũng rất thận trọng, không hề có ý định buông lỏng chút nào.
Khi còn chưa diệt được bản thể của Quang Ám Thánh Tử, hắn sẽ tuyệt đối không khinh suất.
Thân hình người đeo mặt nạ gian nan xoay lại, hắn cuối cùng đã xác định, hôm nay Hạ Nhất Minh cuối cùng đã tiến thêm một bước trong con đường tu luyện.
Tiếng thở dài tiếp tục vang lên, theo sau đó là không gian bắt đầu vặt vẹo thay đổi.
Vô số tơ máu và Quang Ám lực lượng đều dao động, tựa hồ chúng đang chuẩn bị làm cái gì đó.
Hạ Nhất Minh im lặng nhìn, trong lòng hắn cảm thấy rất quái dị, chẳng lẽ với ánh mắt của Quang Ám Thánh Tử mà không nhìn ra những thứ này không cách nào uy hiếp được tới hắn nữa sao?
Cho dù là đem toàn bộ lực lượng nơi này ngưng tụ lại một điểm, bản thân hắn cũng có thể thong dong phá vỡ không gian rời đi, đợi cho tới khi lực lượng tiêu tán thì có thể quay trở lại. Bằng vào việc ngưng tụ ngoại lực để kích phát ra Thế Giới lực đã không còn tác dụng đối với hắn.
Nhưng mà, giờ phút này, từ trên thân hình người đeo mặt nạ bỗng bạo phát ra quang mang, Quang Minh và Hắc Ám lực lượng giờ phút này dung hợp lại một chỗ.
Hạ Nhất Minh hơi nhướng mày lên, trong cỗ lực lượng này không ngờ lại là Quang và Ám lực lượng kết hợp tạo thành Thế giới lực lượng, chúng nó giống như tạo thành một cái châm sắc nhọn, trong nháy mắt phá hủy lực lượng đang giam cầm xung quanh.
Sau đó, Quang Ám lực lượng phóng lên cao, trong nháy mắt độn đi xa.
Hạ Nhất Minh tức giận hừ một tiếng, không hề do dự một quyền cách không đánh ra.
Một quyền này và người đeo mặt nạ đã độn đi cách nhau chừng vài dặm, nhưng khi nắm tay đó đánh ra, khoảng cách giữa song phương như được kéo sát lại gần.
Không gian quỷ dị xung quanh liên tục dao động làm cho một quyền của Hạ Nhất Minh trực tiếp đánh lên sống lưng của người đeo mặt nạ.
Trong nháy mắt, không gian xung quanh lại khôi phục trở lại bình thường, khoảng cách giữa song phương lại trở về như cũ.
Một quyền tất sát.
Thân thể người đeo mặt nạ ở giữa không trung tựa hồ dừng lại một chút, sau đó bạo liệt ra, hóa thành một màn huyết vũ, rất nhanh sau đó chìm vào trong phiến Huyết Sát Quang Ám Đại Trận.

Vũ Thần - Chương #1288


Báo Lỗi Truyện
Chương 1288/1308