Chương 122:


Sau khi rời khỏi phòng của đại bá, Hạ Nhất Minh về tới phòng của mình. Hắn lấy thanh đại khảm đao ra rồi hướng về phía ngọn núi sâu mà đi.
Sau khi biết Lữ Tân Văn chính là một tiên thiên cường giả, Hạ Nhất Minh mặc dù không có cảm giác sợ hãi, nhưng cũng không dám coi nhẹ chút nào.
Khi đối diện với tiên thiên cường giả, nếu có những hành động ngu ngốc thì chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Lúc này, vũ kỹ mạnh nhất của Hạ Nhật Minh không còn nghi ngờ gì nữa chính là Khai Sơn Tam Thập Lục thức. Tiên thiên công pháp chiến kỹ này không chỉ sử dụng như chưởng pháp mà còn có thể áp dụng vào trong đao pháp.
Tất nhiên, nếu sử dụng đại khảm đao thi triển Khai Sơn Tam Thập Lục thức thì mới có thể đem tiên thiên công pháp chiến kỹ này phát huy uy lực lớn nhất.
Hạ Nhất Minh cũng không rõ tại sao lại có cảm giác như vậy. Như sử dụng đại khảm đao thi triển loại chiến kỹ này quả thật làm cho hắn có cảm giác hết sức thoải mái. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Vì vậy, khi sắp phải đối mặt với một cường địch, Hạ Nhất Minh hiển nhiên sẽ không bỏ đi vũ khí cùng chiêu thức mạnh nhất của mình.
Lưng đeo đại khảm đao, động tác của Hạ Nhất Minh nhanh như tia chớp, lấy tốc độ nhanh nhất hướng vào trong núi mà chạy đi.
Cả thân hình hắn phảng phất như một làn khói mỏng bị gió nhẹ nhàng thổi đi. Tung người một cái đã xa hơn trăm thước, im lặng rời khỏi trang viên nhà họ Viên không một ai biết.
Với tốc độ như thế này thực sự đã đem Vân Vũ phi đằng thuật phát huy tới cực hạn. Càng vận dụng lại càng mang lại cảm giác thuần thục.
Chẳng mất thời gian bao nhiêu lâu, hắn đã đi tới nơi luyện chế đại đao. Cảnh sắc nơi này hết sức lộn xộn. Nơi này đã bị hắn phá hỏng nên không chỉ trong một thời gian ngắn có thể trở lại như cũ.
Cởi cái bao ở trên lưng xuống. Hạ Nhất Minh nhẹ nhàng giơ tay lên, đại quan đao nhất thời bay lên không trung.
Đại khảm đao nặng như vậy lại giống như không có trọng lượng nhẹ nhàng bay trong không trung.
Ngay lúc này, thân thể Hạ Nhất Minh khẽ động một cái. Chỉ mới động nhẹ đã khiến cho người ta sinh ra cảm giác thân thể của hắn biến thành một luồng khí. Rõ ràng đứng tại chỗ nhưng lại không còn là một con người nữa mà giống như cái bóng, giống như một đám sương mù thì đúng hơn.
Ngay sau đó, cước bộ của hắn khẽ động. Vừa động một cái đã bước ra vô số bước. Phảng phất như cùng một lúc đó xung quanh xuất hiện hơn mười, mấy trăm, thậm chí đến mấy ngàn bước.
Tiếng bước chân cũng không phải là ảo ảnh mà chính là những bước chân thật sự đạp trên mặt đất. Giống như một cơn mưa rào đem cả ngọn núi lớn bao phủ trong đó.
Trong nháy mắt, thân hình Hạ Nhất Minh cũng đã hóa thành một đám mây mù gây ra mưa to gió lớn.
Đột nhiên, thân hình hắn thoáng khựng lại, hai chân liên tiếp bước ra đạp lên không trung mà tiến. Đồng thời, cánh tay hắn duỗi thẳng, cứ như vậy mà tiếp lấy đại khảm đao đang từ trên cao rơi xuống.
Tốc độ của tay hắn vô cùng mau lẹ, để lại trên bầu trời một đoạn tàn ảnh. Trong nháy mắt cũng đã lắp xong đại khảm đao giữa không trung.
Đang ở giữa không trung, đao thức lập tức được thi triển, Khai Sơn Tam Thập Lục thức giống như thái sơn áp đỉnh liền được thi triển ra.
Một tiếng nổ ầm ầm vang lên. Hạ Nhất Minh thở phù một tiếng liền rơi xuống đất. Mặc dù không đến nỗi bốn chi chổng lên trời, mông nện xuống đất nhưng cũng có chút chật vật. Cũng may, hắn dùng đại khảm đao cắm xuống đất nếu không thì đã bị ngã sấp xuống dưới rồi.
Thở hổn hển mấy cái, trên mặt hắn hiện ra một tia đỏ ửng. Vừa mới rồi còn hết sức oai phong, khí thế lẫm liệt vậy mà trong nháy mắt đã biến mất không còn dấu vết.
Nhìn vào đại khảm đao, trong lòng hắn thầm kêu may mắn.
Vừa rồi, việc hắn làm chính là muốn sử dụng đại khảm đao đem Khai Sơn Tam Thập Lục Thức dung nhập vào trong thân pháp của chính mình. Nếu có thể đem hai loại tiên thiên chiến kỹ này kết hợp lại với nhau, Hạ Nhất Minh có thể khẳng định nhát chém sẽ tạo ra được uy lực cực kỳ lớn.
Hai loại tiên thiên công pháp a... Nếu có thể dung nhập vào nhau thì khi sử dụng uy lực tuyệt đối không thể chỉ có gia tăng theo cấp số cộng mà chắc chắn phải là cấp số nhân.
Nếu hắn thật sự thành công thì khi đối phó với tiên thiên cường giả mà đem ra sử dụng thì sẽ có vài phần nắm chắc.
Chỉ có điều Khai Sơn Tam Thập Lục Thức lại thuộc về kim hệ tiên thiên công pháp. Mà Vân Vũ phi đằng thuật do hắn sáng chế ra thuộc về một loại hư ảo giống như du long công pháp. Nó cùng với Khai Sơn Tam Thập Lục Thức thật sự khác nhau quá lớn. Nếu muốn đem hai loại công pháp này kết hợp lại với nhau chỉ sợ không hề dễ dàng chút nào.
Nhẹ nhàng thở ra một hơi, Hạ Nhất Minh lại một lần nữa nhíu mày.
Thật ra, hắn đã sớm nghĩ tới vấn đề này, cùng biết muốn giải quyết sự xung đột giữa hai loại công pháp là một điều rất khó. Bởi vì vấn đề này dù sao cũng thuộc về việc phối hợp các loại chiến kỹ, lại còn có xung đột chân khí của công pháp chủ tu như vậy việc phối hợp lại càng khó.
Chỉ cần có đầy đủ thời gian, khoảng chừng một, hai chục năm thì cơ bản có thể giải quyết được vấn đề này.
Đến lúc đó, sử dụng Vân Vũ phi đằng thuật, lại dùng đại khảm đao thi triển Khai Sơn Tam Thập Lục Thức tuyệt đối không có gì là khó khăn.
Tuy nhiên, trước mắt Hạ Nhất Minh còn thiếu chính là thời gian. Hắn có thể khẳng định Lữ Tân Văn tuyệt đối sẽ không trì hoãn cho hắn mười đến hai mươi năm.
Chỉ cần có cơ hội, chắc chắn hắn sẽ đem toàn bộ nhà họ Hạ trảm thảo trừ căn, tru sát toàn bộ. Mà hắn chính là kẻ đầu tiên bị giết.
Do dự một lúc, Hạ Nhất Minh ngẩng đầu. Hắn chăm chú nhìn bầu trời, tựa như bất cứ nơi nào cũng có cái gì đó hấp dẫn ánh mắt.
Đột nhiên, thân hình hắn thoáng động, không ngừng nhằm đỉnh núi cao phóng tới. Cuối cùng cũng đi tới chỗ mà hắn đã lĩnh ngộ.
Dõi đôi mắt nhìn ra xa, từng dãy núi trải dài ra vô tận. Thân hình hắn đứng ở chỗ này giống như một hạt bụi vô cùng nhỏ bé.
Hắn bình tĩnh xuất đại khảm đao. Cái loại hung khí này được bao nhiêu người đeo bên sườn sử dụng để làm binh khí.
Hạ Nhất Minh chậm rãi nhắm hai mắt lại. Ý niệm của hắn giống như lần lại những ký ức cũ.
Vào lúc này, tại một địa phương hắn nhớ lại cái trạng thái thần kỳ khi bắt đầu lĩnh ngộ.
Trong đầu của hắn, giữa đám mây mù cùng cơn mưa đó cái bóng người mơ hồ lại xuất hiện.
Vân Vũ phi đằng thuật được hình ảnh đó thi triển tựa hồ so với bản thân Hạ Nhất Minh càng thêm tiêu sái. Dần dần, trên thân ảnh người đó, sương mù không còn bốc lên nữa hình thành một thanh đại khảm đao.
Sau khi xuất hiện thanh đại khảm đao, bóng người biến hóa dường như có chút khó khăn.
Tuy nhiên, tình huống này không duy trì được lâu, đại khảm đao trong tay cái bóng đó trở nên nhẹ như không, vận dụng hết sức thuần thục.
Một bộ đao pháp trong tay bóng người đó cứ thế tự nhiên được thi triển. Tuy nhiên đó cũng không phải là Khai Sơn Tam Thập Lục Thức, mà là một loại đao pháp phối hợp cùng với thân pháp mà ra.
Đao thế trong tay bóng ảnh đó cũng không cố định lộ tuyến mà theo thân pháp di động không ngừng biến hóa.
Sau khi Hạ Nhất Minh tập trung tinh lực toàn thân, trong đầu hắn xuất hiện cũng khong phải là yêu ma quỷ quái gì, mà là chính hắn sau khi lĩnh ngộ đã tìm ra được một năng lực của con người.
Sau khi hắn ngắm nhìn mây, mưa, chân khí trong cơ thể khuếch tán ra vô tận trao đổi cùng với linh khí của thiên địa. Lúc đó, trong đầu hắn sinh ra một cảm giác huyền diệu, tựa như hắn đã tìm tới tận bổn nguyên ảo diệu của những đám mây. Bổn nguyên của chúng giống như cùng với ý thức của hắn hòa hợp khiến cho hắn hoàn toàn nắm giữ được khả năng biến hóa của mây và mưa.
Khi những thứ này in vào trong óc hắn, thì cũng đồng thời ý thức được những tinh túy về sự biến hóa của mây và mưa.
Khi hấp thu bổn nguyên lực lượng của mây và mưa vào trong ý thức, bóng người đó đã đem chúng kết hợp lại làm một cuối cùng sáng tạo ra Vân Vũ phi đằng thuật.
Giờ phút này, Hạ Nhất Minh cũng đang làm những chuyện như vậy. Chính là hắn đem đại khảm đao cùng với Khai Sơn Tam Thập Lục Thức dung nhập vào trong ý thức. Hắn muốn cho bóng người đó đem hai cánh cửa công pháp thần kỳ đó trong khoảng thời gian ngắn dung hợp lại với nhau.
Đây cũng không phải là phương pháp quỷ thần trong truyền thuyết mà chính là một phương pháp tu luyện đặc thù.
Giống như một người đọc sách, cả buổi tối cố gắng đọc hết hàng chục quyển nhưng lại không có cách nào nhớ được toàn bộ. Nhưng sau khi ngủ một đêm, những gì đã đọc đó thường thường lại trở nên cực kỳ rõ ràng.
Mà theo thời gian, không ngừng nhắc lại, lúc này trí nhớ của họ đã được khắc sâu, cho đến khi bọn họ cả đời cũng không thể quên được.
Tình huống của Hạ Nhất Minh lúc này cũng giống như thế. Tuy nhiên, trong giờ phút này hắn lại chìm trong trạng thái lĩnh ngộ. Sau khi nắm giữ được bổn nguyên lực lượng của mây và mưa giống như đã kích phát một lực lượng thần bí nào đó trong thân thể, đem bản lĩnh trong đầu hắn dần dần hiện rõ.
Thông qua ý thức để quan sát bóng người luyện tập có thể giúp hắn đem hai cánh của tiên thiên chiến kỹ này dung hợp chỉ trong thời gian ngắn một cách khủng bố.
Một lúc lâu sau, đang đứng trên đỉnh núi, Hạ Nhất Minh đột nhiên di động. Cước bộ của hắn như bay, lại một lần nữa phảng phất mưa gió khắp nơi. Tuy nhiên, mặc dù hắn đang ở trên đỉnh núi mà hai mắt vẫn nhắm lại. Nhưng trên chân hắn lại giống như có một cặp mắt khác. Cho dù hắn có bước đi như thế nào chăng nữa thì cũng không hề ra khỏi đỉnh núi mà rơi xuống vực.
Khi hai chân hắn bước đến độ gấp gáp, thân thể đột nhiên lại nhảy lên cao, giống như con chim đang sải cánh trên không.
Nếu để cho người bình thường thấy được cảnh này khẳng định bọn họ sẽ dập đầu mà bái lạy thần tiên giáng phàm. Nhưng nếu người tu luyện mà chứng kiến cảnh này sẽ vô cùng kinh ngạc đến độ rớt cả hai tròng mắt.
Có thể đem khinh thân công pháp tu luyện đến trình độ này cơ hồ đã vượt qua cực hạn cơ thể của con người.
Quả thật, thân thể mỗi một tiên thiên cường giả cũng đều được khí thế của thiên địa tẩy rửa, và vẫn không ngừng tiếp nhận sự thay đổi bởi khí của thiên địa. Cường độ thân thể của bọn họ đã vượt xa so với hậu thiên cường giả. Cái này mới chính là tiền vốn quan trọng nhất của tien thiên cường giả.
Nếu nói, bọn họ vượt qua cực hạn của hậu thiên cường giả cũng không có gì là quá.
Đang ơ giữa không trung, cổ tay Hạ Nhất Minh lộn một cái, đại khảm đao lại một lần nữa phá không mà ra. Một ánh đao thật lớn từ đại khảm đao giống như tia chớp bắn ra.
Dĩ nhiên nó cũng không thể mạnh như ánh đao từ thần binh được tinh cương chế tạo thành. Nhưng chỗ nào bị ánh đao chiếu qua cũng trong nháy mắt bị biến thành hai mảnh. Cho dù là những tảng đá cứng rắn được gió mưa mài giũa bao năm cũng không tránh khỏi bị một đao chém làm hai mảnh.
Hai chân Hạ Nhất Minh chạm đất. Chân khí mạnh mẽ lưu chuyển chợt phun ra dưới chân hắn. Đôi giầy của hắn trong nháy mắt hoàn toàn rách nát. Huyệt Dũng Tuyền nơi lòng bàn chân trực tiếp biến thành hai vết đen.
Trên mặt đất phát ra hai tiếng nổ đồng thời xuất hiện hai cái hố to.
Cùng lúc đó, thân thể Hạ Nhất Minh lại nhảy lên cao giống như Ma thần đem đại khảm đao giơ lên đỉnh đầu.
Khí thế mạnh mẽ từ trên người hắn tuôn ra, thanh đại khảm đao đang giơ lên cao rốt cuộc cũng bổ xuống.
Từ thanh đao một đạo đao mang đột nhiên phóng ra. Đao mang trong nháy mắt xuyên qua không gian trước mặt lao tới một cây đại thụ cách đó khoảng mười thước.
Sau khi quang mang lóe lên liền nhất thời biến mất không còn thấy dấu vết.
Hạ Nhất Minh mở hai mắt. Hắn kinh ngạc há to miệng. Động tác vừa rồi của hắn đã đem Khai Sơn Tam Thập Lục Thức cùng Vân Vũ phi đằng thuật phối hợp lại cùng nhau mà không gặp bất cứ một trở ngại nào, cứ như là cá gặp nước hoàn toàn tương thích.
Uy lực một kích cuối cùng của hắn lại càng mạnh mẽ không thể tưởng tượng được. Thậm chí còn đem đao mang từ đại khảm đao kích phát ra.
Điểm này trước kia hắn chưa từng nghĩ đến. Cho dù là hắn thì lúc này cũng hoàn toàn khiếp sợ. Không nghĩ rằng hai loại chiến kỹ sau khi phối hợp với nhau lại đề cao uy lực đến một mức độ như vậy.
Tuy nhiên, tất cả công lao sau khi hắn lĩnh ngộ cũng đều thuộc về cái bóng người hư vô xuất hiện trong đầu hắn. Cái bóng người đó tựa hồ có năng lực thần kỳ, có thể đem hai loại siêu chiến kỹ ngưng tụ làm một thể từ đó hình thành một loại chiến kỹ của riêng hắn.
Điểm này cùng tính chất đặc thù của thân thể hắn có quan hệ rất lớn.
Trong cơ thể hắn sở hữu công pháp ngũ hành. Những công pháp này sau khi sinh ra nội kình cùng chân khí chạy trong kinh mạch rồi trở về đan điền biến thành một khối hỗn độn.
Giống như cho dù hắn tu luyện bất cứ loại công pháp nào thì chân khí cũng đều tăng trưởng. Mà khi hắn sử dụng hệ công pháp nào thì chân khí sẽ có được đặc tính của loại công pháp đó.
Cũng nhờ có thể chất kỳ dị như thế mới làm cho Hạ Nhất Minh có thể trong thời gian ngắn ngủi đột phá cực hạt đạt tới trình độ như ngày hôm nay.
Trước kia cũng chỉ có nội kình cùng chân khí là có cùng loại tính chất đặc biệt này. Nhưng hôm nay, sau khi trải qua sự lĩnh ngộ kỳ diệu, ngay cả chiến kỹ của hắn tựa hồ cũng có biến hóa tương tự.
Nhẹ nhàng thở ra một hơi, Hạ Nhất Minh trong lòng nổi lên rất nhiều sự nghi vấn.
Hắn biết tất cả những biến hóa này là do lần kỳ ngộ dưới đáy hồ kia. Chỉ là làm cho hắn không nghĩ ra được cái hình ảnh kia đúng là một điều bất ngờ, không nghĩ nó lại thần kỳ đến như vậy.
" Rắc.... Rầm...."
Một tiếng nổ vang lên từ phía trước vọng đến, làm cho Hạ Nhất Minh đang từ trong suy nghĩ tỉnh lại. Hắn kinh ngạc ngẩng đầu nhìn, ánh mắt chợt ngưng đọng lại một chỗ.
Trước mặt hắn, cây đại thụ vốn bị đao mang xẹt qua lúc này đã hoàn toàn đổ xuống.
Giữa cây đại thụ một vết cắt phẳng như gương, hiển nhiên là bị một đao chém qua không hề có chút trở ngại.
Từ gốc cây đại thụ nhìn ra, trên mặt đất không biết từ lúc nào đã có một vết cắt rất dài. Vết cắt bắt đầu từ gốc cầy đại thụ kéo dài ra xa một đường thẳng tắp.
Tất cả cây cối, cỏ hoa dọc theo vết cắt đều bị chặt ra làm hai đoạn.
Trên mặt Hạ Nhất Minh cũng không che giấu được vẻ khiếp sợ. Cuối cùng hắn cũng có thể thấy được uy lực của một đao này đạt tới trình độ lớn đến mức nào.
So với khi hắn sử dụng đại khảm đao chặt một cách tàn nhẫn thì cũng chưa chắc bằng được với kết quả mà đao mang gây ra.
Nếu chính mình gặp phải đao mang này thì không biết với đôi tay trần của hắn có thể ngăn lại được hay không?
Hắn kinh ngạc thu hồi ánh mắt nhìn lên đại khảm đao trên tay.
Một thanh đao thật lớn cũng là một hung khí khủng khiếp, ở trong lòng hắn đột nhiên lại trở nên hết sức đáng yêu. Tuy nhiên trong lòng hắn đột nhiên nổi lên một sự nghi vấn không biết thanh đại khảm đao có phải làm bằng một loại sắt thường hay không nữa?
Một lúc lâu sau, hắn mới lại nhấc được thanh đại khảm đao lên. Đứng trên đỉnh núi muốn tiến vào cảnh giới lĩnh ngộ một lần nữa. Nhưng hắn phát hiện cho dù làm cách nào đi chăng nữa cũng không thể bước vào được.
Hắn than nhẹ một tiếng, xoay người rời đi. Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, hắn liên tiếp tiến vào cảnh giới lĩnh ngộ những hai lần, đây có thể nói là một chuyện rất giỏi rồi. Nếu như thế mà vẫn chưa đủ thì có thể nói lòng tham của người đúng là không có đáy ...
Trịnh Đồng quận. Bên trong thành, trong phủ nhà họ Phạm tất cả bọn người hầu đều hết sức cẩn thận không dám phát ra bất cứ thanh âm nào lớn.
Bởi vì chủ nhân của bọn họ, chưởng môn nhà họ Phạm - Phạm Thuật Hà hôm nay có vẻ hết sức bất an.
Trong trí nhớ của những người sống lâu ở đây thì cũng đã hơn mười năm gia chủ chưa hề có vẻ mặt như vậy. Lúc này, bất cứ kẻ nào cũng rõ ràng là đã có chuyện lớn xảy ra, làm cho gia chủ cảm thấy đau đầu.
Đại công tử Phạm Hạo Nhật vội vã chạy vào trong phòng Phạm Thuật Hà. Vẻ mặt của hắn ngưng trọng nói:
- Phụ thân! Con đã tìm qua khắp nơi cũng không thấy tung tích của nhị vị thúc thúc.
Tinh quang trong mắt Phạm Thuật Hà chợt lóe lên, nói:
- Bọn họ có lưu lại thư từ gì hay không?
Phạm Hạo Nhật lắc lắc đầu nói:
- Không có! Hài nhi đã tự thân đến phòng của hai vị thúc thúc tìm qua, nhưng đứng nói là thư, ngay cả một mảnh giấy cũng không có.
Phạm Thuật Hà trầm mặc không nói, tựa hồ đang suy nghĩ điều gì đó.
Sau một lát, Phạm Hạo Nhật nhẹ gióng nói:
- Phụ thân! Có phải vì thất bại hôm đó nên nhị vị thúc thúc mới không từ mà biệt không?
- Hừ! - Phạm Thuật Hà tức giận hừ một tiếng, nói:
- Hai huynh đệ nhà họ Kiêu cùng với phụ thân giao tình cũng đã hơn mười năm. Bọn họ là người như thế nào ta còn không biết hay sao? Bọn họ tuyệt đối không phải cái loại lâm trận thấy khó là bỏ.
Phạm Hạo Nhật lui lại phía sau nửa bước không dám nói đến việc đó nữa. Chỉ nói:
- Phụ thân! Nhưng mà đã hơn một ngày không thấy tung tích hai vị thúc thúc. Hơn nữa trong phòng của bọn họ cũng không lưu lại dấu vết.
Ngay cả trong lúc tâm tình đang xúc động, nhưng Phạm Thuật Hà cũng không nhịn được, bật cười, nói:
- Không nên suy nghĩ bậy bạ. Chỉ bằng năng lực của hai vị thúc thúc ngươi thôi, căn bản là không có khả năng có người không nể nang mặt mũi chúng ta mà bắt họ lại.
Phạm Hạo Nhật nghĩ đến chuyện hôm trước hai huynh đệ nhà họ Kiêu cùng với Hạ Thuyên Tín giao thủ cũng đã nhận thức rõ chuyện này.
Bọn họ liên thủ thì ngay cả cao thủ thập tầng cũng không có khả năng bắt họ lại. Nhưng nếu không liên quan đến người nào thì lại là một điều không thể.
Phạm Thuật Hà cau mày, trong lòng không nghĩ ra được điều gì.
Bỗng nhiên, hắn cảm thấy không khí chung quanh tựa hồ có điều bất thường. Liền mạnh mẽ xoay người, trong lòng cực kỳ hoảng sợ, tận lực dồn sức vào đôi chân hướng về phía sau nhảy tới. Động tác này của hắn vốn là một sự phản xạ, không cần phải nghĩ gì đến thân thủ. Hắn kéo cánh tay Phạm Hạo Nhật nhẹ nhàng lôi một cái, đưa hắn ra đằng sau mình.

Vũ Thần - Chương #122


Báo Lỗi Truyện
Chương 122/1308