Chương 1200: Chờ.


Đông đảo Thần đạo cường giả lập tức có phản ứng, thân thể bọn họ phóng lên cao, tận lực phóng thích lực lượng ngăn chặn ba kiện Thần khí.
Sáu vị Thần đạo cường giả nắm giữ lực lượng vô cùng cường đại, cho dù ba kiện Thần khí cũng không thể so sánh. Khi bị sáu cỗ lực lượng phong tỏa, ba kiện Thần khí không thể giãy giụa. Lý Áo Ba Đặc cùng Lô Khắc đôi mắt lóe sáng, ba kiện Thần khí, đây là bảo vật cường đại cỡ nào?
Hơn nữa có thể khẳng định, một trong những kiện Thần khí kia cất giữ bảo vật một đời Hạ Nhất Minh thu thập. Một khí có thể nắm giữ, bọn họ sẽ có thu hoạch không nhỏ.
Thần khí mặc dù uy lực cường đại nhưng mất đi Thần đạo cường giả phối hợp, uy lực suy giảm rất nhiều.
Mắt thấy quang mang thủ hộ ba kiện Thần thú suy yếu rất nhiều, đông đảo Thần đạo cường giả biết rõ, ba kiện Thần khí sắp ngoan ngoãn chịu trói. Đột nhiên một đạo quang mang cực lớn bạo phát.
Sau khi bị sáu vị Thần đạo cường giả vây khốn, phù văn trên Huyền quy xác ầm ầm bạo liệt hóa thành lực lượng vô cùng vô tận.
Chỉ chớp mắt quang mang vây khốn do sáu vị Thần đạo cưởng giả tạo ra đã hoàn toàn tiêu tán.
Thừa dịp sơ hở ba kiện Thần khí phá vây nháy mắt biến mất trong hư không.
Sau khi biến mất, chúng lập tức xuất hiện phía xa xa, chỉ để lại vệt sáng kéo dài tới chân trời, theo đó hoàn toàn biến mất.
Nhìn ba đạo quang mang biến mất phía chân trời, Lý Áo Ba Đặc cùng Lô Khắc vẻ mặt vô cùng khó coi.
- Đuổi không kịp.
Bạch Kình ánh mắt thu liễm, thấp giọng nói.
Vừa rồi Hạ Nhất Minh tự bạo, ba kiện Thần khí không ngờ hóa thành quang mang bay đi.
Mặc dù đám Thần đạo cường giả đồng tâm hiệp lực lưu giữ chúng nhưng kết quả không như mong muốn.
Ba kiện Thần khí sau khi bị vây khốn, chủ phách Huyền quy xác không ngờ bạo liệt tạo ra uy lực cường đại khiến Thần đạo cường giả không thể chống đỡ.
Sự liên thủ của sáu vị Thần đạo cường giả nhất thời bị phá vỡ, ba kiện Thần khí nhân cơ hội biến mất. Tốc độ rời đi không ngờ vượt quá sức tưởng tượng của đám người.
Chúng không chỉ phá không rời đi thậm chí trốn vào không gian, phương pháp này cho dù với tốc độ Lôi điện cũng không thể so sánh.
Lý Áo Ba Đặc mặc dù không cam lòng nhưng cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn Thần khí rời đi.
- Đáng tiếc. Thật đáng tiếc.
Lý Áo Ba Đặc thở dài một tiếng nói.
- Quả thật đáng tiếc. Ba kiện Thần khí này rời đi, không biết bao lâu sẽ xuất hiện trên thế giới.
Lô Khắc khẽ lắc đầu, ngữ khí vô cùng cảm khái.
Từ xưa tới nay thần khí truyền thừa trên cơ bản đều là chí bảo trong các đại phái, sau khi một vị tiền bối viên tịch sẽ để lại cho môn hạ đệ tử.
Thần khí truyền qua từng đời tuyệt đối có thể coi là bảo vật trân quý nhất của mỗi môn phái.
Nhưng nếu cường giả nắm giữ Thần khí không may tử vong trong binh đao, kiện Thần khí sẽ tự động bay vào hư không, từ đó về sau không rõ hành tung. Chỉ có thể dựa vào cơ duyên cùng phúc phận mới có thể tìm được Thần khí dạng này. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Từ thời thượng cổ, Thần khí Phích Lịch Thiên cùng Cửu Long Lô xuất hiện tại Lưu Ly Đảo đều bởi nguyên nhân này thất lạc, cuối cùng lưu lạc nhân gian.
Nếu không phải Hạ Nhất Minh có được bảo trư, hơn nữa hồng phúc tề thiên, khẳng định không thể tìm ra.
Đám người Lý Áo Ba Đặc mặc dù tự phụ nhưng cũng không cho rằng bản thân có thể nắm giữ vận khí kia. Bởi thế sau khi thấy ba kiện Thần khí rời đi, bọn họ không khỏi cảm khái. Có trời mới biết những kiện Thần khí kia xuất hiện tại đâu? Có lẽ ngàn năm sau cũng không bị ai phát hiện. Sau hồi lâu, Bạch Kình đột nhiên nói:
- Hạ Nhất Minh đã chết chưa?
- Tuyệt đối đã chết.
Hải báo giận dữ hét lên:
- Hắn bạo thể mà chết, đã không thể chết thêm.
Lý Áo Ba Đặc cùng Lô Khắc liếc mắt nhìn nhau, trong đôi mắt bọn họ ánh lên quang mang kỳ dị, bất quá không ai mở lời. Kim long Đức Lai Đặc do dự một chút, nói:
- Bạch Kình. Ngươi nghi ngờ chuyện gì?
Mặc dù Bạch Kình xuất thân không cao quý như Long tộc nhưng trước mặt Long vương, Bạch Kình không chút câu nệ, hơn xa Thiết Giáp Bối Long cùng Hải báo.
- Long vương các hạ. Ta cảm giác Hạ Nhất Minh chết quá dễ dàng.
Hải báo trợn tròn măt, nói:
- Bạch Kình. Sáu vị Thần đạo cường giả chúng ta đồng loạt ra tay, thiếu chút nữa để hắn chạy thoát. Đây gọi là dễ dàng sao?
Bạch Kình khẽ lắc đầu, nói:
- Theo lý mà nói ta không nên hoài nghi. Chỉ là năng lực lượng này nếu Lô Khắc Nghị trưởng một kiếm giết chết thật sự khó tin.
Lô Khắc sắc mặt âm trầm, những lời này khác nào coi thường thực lực của lão.
Bất quá vị Hắc ám Nghị trưởng biết rõ lai lịch Bạch Kình bởi thế mặc dù trong lòng giận dữ nhưng biểu hiện bên ngoài vô cùng khách khí:
- Hạ Nhất Minh lúc đó chạy xuống nước, hắn được ba kiện Thần khí che chắn, cơ hồ không ai có thể tổn thương. Nếu không phải lão phu chuẩn bị nửa canh giờ, sao có thể một kích đắc thủ.
Bạch Kình rống lên một tiếng lớn, nói:
- Lô Khắc Nghị trưởng. Ta không phải hoài nghi ngài. Bất quá ta có một nghi vấn, không phải các ngươi nói Hạ Nhất Minh đã ngưng luyện Lĩnh vực sao? Mười ngày trước biểu hiện của hắn kinh khủng như vậy, vừa rồi trong quá trình giao chiến sao hắn không sử dụng Lĩnh vực?
Tất cả đồng loạt im lặng. Đáp án kia căn bản không ai có thể đưa ra.
Ngay cả khi Lý Áo Ba Đặc phóng xuất Lĩnh vực, Hạ Nhất Minh cũng không sử dụng. Đức Lai Đặc lắc cái đầu to lớn, nói:
- Ý của ngươi là người này không phải Hạ Nhất Minh?
- Hắn là...
Ái Nhĩ Bá Lạp mặc dù lần đầu mở miệng nói chuyện nhưng âm thanh ù ù, cho dù Thần đạo cưởng giá cũng cảm thấy uy áp từ Hồng Long:
- Nếu không phải Hạ Nhất Minh sao có thể điều khiển ba kiện Thần khí?
Đối với ba kiện Thần khí này, ấn tượng của Ái Nhĩ Bá Lạp vô cùng sâu sắc. Bởi nó đã từng thua dưới tay Hạ Nhất Minh nên tuyệt đối không thể nhận lầm.
Đông đảo Thần đạo cường giả khẽ gật đầu, bọn họ đương nhiên biết rõ Thần khí kia quan trọng cỡ nào.
Cho dù thân như phụ tử, huynh đệ cũng không có khả năng được Thần khí chấp nhận. Bởi thế sử dụng ba kiện Thần khí khẳng định là Hạ Nhất Minh. Chỉ là điều duy nhất khiến họ không thể lý giải chính là, vì sao Hạ Nhất Minh không sử dụng Lĩnh vực?
Lô Khắc đôi mắt sáng bừng, nói:
- Các vị hẳn còn nhớ rõ Hạ Nhất Minh tại Băng Cung từng công kích Lục tinh mang địa trận.
Lão dừng một chút nói:
- Uy lực như vậy một Tân Ngụy thần cảnh cường giả không thể phóng thích dễ dàng.
Lý Áo Ba Đặc trầm giọng nói:
- Lô Khắc Nghị trưởng. Ý của ngài là khi đó Hạ Nhất Minh đã kích phát tiềm lực.
Lô Khắc không chút do dự gật đầu, nói:
- Một kích kia cho dù ta tự mình ra tay cũng không thể oanh động thiên địa tới vậy. Hạ Nhất Minh nếu mượn Thần khí dĩ nhiên sẽ khác, nhưng khi đó rõ ràng hắn không sử dụng Thần khí.
Đám người Lý Áo Ba Đặc lập tức hiểu rõ ý tứ Lô Khắc. Hạ Nhất Minh khi đó phóng thích uy lực cường đại khẳng định đã sử dụng thủ pháp kích phát tiềm lực.
Bất quá sau khi phóng thích uy lực cường đại, hắn không thể sử dụng Lĩnh vực lực lượng trong thời gian ngắn.
Nghĩ tới khi đó Hạ Nhất Minh xuất hiện chiếm hết uy phong nhưng lại buông tha ba đầu Thần thú, trong đầu đám Thần đạo cường giả âm thầm thừa nhận lời giải thích trên.
Hắc báo khẽ huy vũ cự trảo, nói:
- Hạ Nhất Minh đã chết. Long mã ghê tởm kia liệu có quay lại?
- Khẳng định có.
Lý Áo Ba Đặc an ủi nói:
- Long mã là chủng tộc cao ngạo nhất trên đời. Nó cùng Hạ Nhất Minh tâm linh tương thông. Nếu biết hắn đã chết khẳng định nó sẽ trở lại. Bởi thế chúng ta chỉ cần mai phục tại đây vài canh giờ, tuyệt đối có thể thấy nó trở lại.
Hải báo đôi mắt mơ hồ phát sáng, nó rít gào:
- Các ngươi đã nói qua, nội đan Long mã là của ta.
- Đúng. Là của ngươi. Chúng ta tuyệt đối không tranh đoạt.
Bạch Kình trong không trung hứa hẹn. Lý Áo Ba Đặc cùng Lô Khắc trịnh trọng gật đầu.
Mặc dù Hạ Nhất Minh đã chết nhưng hai đầu Thần thú bạn sinh của hắn không tầm thường. Nếu chúng nổi điên tới phương Tây trả thù, đối với bọn họ là chuyện vô cùng đau đầu.
Bởi thế có thể giải quyết luôn chúng, Lý Áo Ba Đặc, Lô Khắc cùng hai đầu Thần long tuyệt đối nguyện ý.
Hai vị Tây phương cường giả lấy ra Lục giác tinh mang, dưới sự điều khiển của họ, lực lượng dao động bao trùm sáu vị Thần đạo cường giả. Chỉ thoáng chốc ngoài tiếng gió thổi, nơi đây không còn bất cứ âm thanh nào khác.
Bất quá lúc này đám Thần đạo cường giả không chú ý, huyết nhục văng khắp nơi chậm rãi xuyên qua mặt băng, chìm vào đáy biển không còn dấu vết.

Vũ Thần - Chương #1200


Báo Lỗi Truyện
Chương 1200/1308