Chương 1116: Trở lại Long cốc.


Mặt trời chiếu sáng trên đầu, đám mây chậm rãi di chuyển, trên mặt đất gió thổi vi vu, hết thảy đập vào mắt không có gì kỳ lạ. Bất quá trong không trung tràn ngập khí tức bi ai.
Đám người Hạ Nhất Minh đã vô thanh vô tức xuất hiện bên ngoài Long cốc. Bất quá Lôi điện không xuất hiện tại đây mà ẩn mình trong biển rộng chờ đợi bọn họ.
Dù sao sở trường của Lôi điện cũng không phải ẩn nặc mà là dùng lực lượng cường đại quét sạch chướng ngại trước mắt.
Lúc này bọn họ tới Long cốc không phải chiến đấu hay khiêu khích, bởi thế Hạ Nhất Minh quyết tâm để Lôi điện ở lại chờ đợi.
Về phần bảo trư cùng Bách Linh Bát, năng lực ẩn nặc không dưới Hạ Nhất Minh. Thậm chí tới Long cốc rộng lớn tìm Lôi chấn tử phải dựa vào năng lực của bảo trư nên hành động lần này mới có tới ba người tham gia.
Nhìn thông đạo nhỏ bé phía trước, bảo trư nói nhỏ:
- Đám Thần long đều phi hành trên không trung, tại sao lại thiết kế một thông đạo như vậy. Thật kỳ quái.
Hạ Nhất Minh khẽ lắc đầu, nói:
- Thông đạo này không đơn giản. Hai bên vách khắc rất nhiều trận đồ. Niên đại Thần đạo cường thịnh, khẳng định phát huy hiệu quả thần kỳ. Bất quá lúc này...
Bảo trư chớp chớp mắt như đồng ý với nhận xét của Hạ Nhất Minh.
Trải qua thời gian năm ngàn năm Thần đạo suy bại, những thứ truyền thừa đã hư hao không ít. Muôn khôi phục vinh quang Thần đạo trước đây, còn một chặng đường phải đi.
- Bách huynh. Chúng ta cùng thi pháp.
Hạ Nhất Minh khẽ cười một tiếng, nói.
Lần trước tiến vào Băng Đảo, Bách Linh Bát đã từng sử dụng thủ đoạn nào đó khiến đám người Hạ Nhất Minh không phát hiện ra hành tung Thần đạo khôi lỗi.
Đối với năng lực này Hạ Nhất Minh vô cùng hâm mộ, lần này kéo Bách Linh Bát đi cũng bởi nguyên nhân này.
Bách Linh Bát từ chối mở lời, gã gật đầu duỗi một cánh tay. Trong tay gã xuất hiện hai chiếc kính mắt hình thù kỳ lạ.
- Đeo lên có thể quan sát đối phương.
Gã nói ngắn gọn.
Hạ Nhất Minh nhận lấy, đánh giá một chút theo sau đeo lên. Vật này không biết sử dụng tài liệu gì chế tạo ra. Có lẽ bởi Bách Linh Bát đặc biệt thiết kế nên Hạ Nhất Minh không cảm thấy có gì không ổn.
Bảo trư đồng dạng học theo đeo lên mắt. Mặc dù nó không có hai tay như nhân loại nhưng đôi móng trước không phải để trang trí, chỉ khéo léo cử động nó đã đeo được vật này.
Hai tay Bách Linh Bát không thu lại mà khẽ run lên. Mười đầu nhón tay như phóng ra lực lượng quỷ dị nào đó.
Hạ Nhất Minh cảm nhận cỗ lực lượng này, trong đầu không khỏi lấy làm lạ.
Hắn có thể khẳng định nếu không phải bản thân chú ý lực lượng này, hắn hoàn toàn không biết Bách Linh Bát đang hành động. Bởi cỗ lực lượng này biến hóa vô cùng kỳ lạ, cơ hồ khác hẳn hệ thống tu luyện chân khí của nhân loại.
Bất quá hiệu quả cỗ lực lượng này rất đáng tin.
Trong không gian đột nhiên xuất hiện sóng dao động. Khi sóng dao động này bao phủ ba người Hạ Nhất Minh, thân thể bọn họ nhất thời biến mất.
Qua cặp kính kỳ dị này, Hạ Nhất Minh có thể thấy được hai luồng quang mang. Hai luồng quang mang này chính là Bách Linh Bát cùng bảo trư, bất quá cảnh vật xung quanh không có bất kỳ thay đổi nào.
Hạ Nhất Minh đối với năng lực đặc biệt của Bách Linh Bát vô cùng tán thưởng. Bất quá hắn cũng không nhàn rỗi lập tức lấy ra Quang Ám Chi Đồng.
Khẽ vung tay, một cỗ lực lượng phóng ra bao trùm ba người bọn họ. Ẩn nặc dưới hai tầng lực lượng này, Hạ Nhất Minh vô cùng tin tưởng, chỉ cần không xui xẻo chịu công kích vu vơ của Thần long, không ai có thể phát hiện hành tung bọn họ.
Khẽ ôm bảo trư vào lòng, Hạ Nhất Minh chạm nhẹ lên mũi nó, theo sau tiến vào thông đạo. Về phần Bách Linh Bát, trên thân thể gã vốn không tồn tại khí tức sinh mệnh, giờ phút này lại càng như u linh bám theo.
Từ thông đạo truyền ra vài tiếng hống của Thần long bất quá trong những âm thanh đó tràn ngập vẻ lo lắng, kinh hoàng thất thố cùng bi thương.
Hạ Nhất Minh trong lòng vô cùng thắc mắc, chẳng lẽ sau khi bọn họ rời đi, Long cốc xuất hiện đại sự gì? Tay hắn điểm lên mũi bảo trư, tiểu tử kia nhất thời rõ ràng ý tứ của hắn. Nó thấp giọng nói:
- Ta không tổn hại bất kỳ đầu Thần long nào. Bất quá chỉ hù dọa chúng một chút mà thôi.
Dừng một chút, nó bổ xung:
- Trước khi tiêu diệt hai đầu Thần thú kia, ta sẽ không đại khai sát giới.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, bất quá trong lòng có chút do dự.
Lúc này là cơ hội rất tốt, nếu có thể hắn đương nhiên muốn tiêu diệt hai đầu Thần long kia.
Bất quá cho dù Hạ Nhất Minh cuồng vọng hơn cũng không cho rằng bản thân có thực lực đối chọi cùng lúc hai đầu Thần long.
Đối mặt với Thần đạo cường giả, đánh bại khác hoàn toàn giết chết. Thần đạo cao thủ nếu bỏ qua mặt mũi, liều mạng bỏ chạy, cho dù cường giả cao giai cũng đừng mong truy đuổi. Nếu Tát Ma Đức không liều mạng mà xoay người bỏ chạy, Hạ Nhất Minh cho dù mạnh mẽ hơn gấp đôi cũng không cách nào chém chết.
Huống hồ Lý Áo Ba Đặc đã biết chuyện phát sinh trong Long cốc, nếu Hạ Nhất Minh thật sự đại khai sát giới chỉ e sẽ bị tất cả Thần đạo cường giả phương Tây đuổi tới Tây Bắc.
Tới lúc đó Hạ Nhất Minh cũng không cho rằng Thần đạo cường giả phương Đông sẽ ra tay giúp đỡ. Trừ Linh Tiêu Bảo Điện chỉ e tất cả sẽ khoanh tay đứng nhìn.
Khẽ lắc đầu, Hạ Nhất Minh mạnh mẽ áp chế suy nghĩ này.
Muốn tiếp tục đồ long, chờ sau này có cơ hội khác.
Đi hết thông đạo, Hạ Nhất Minh không khỏi ngẩn người.
Trước mắt hắn là hai đầu Tây phương Thần long cấp bậc Thần thú. Ánh mắt chúng tràn ngập phẫn nộ cùng bi thương, sát khí quanh người bốc lên vô tận.
Phía sau chúng là hai ngọn núi với vô số động phủ cùng mặt hồ ẩn hiện vài đầu Thần long. Trong mắt đám Thần long chưa đạt tới Thần đạo cảnh giới này ẩn chứa vẻ bi thương cùng sợ hãi.
Khi Hạ Nhất Minh nhìn theo ánh mắt chúng, mơ hồ hiểu ra nguyên nhân.
Có lẽ đám Thần long này thông qua biện pháp nào đó đã biết Tát Ma Đức vẫn lạc. Nếu không sao chúng có thể có biểu hiện như vậy. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Có lẽ chịu ảnh hưởng bởi sát khí trên thân thể hai đầu Thần thú, đám Thần long còn lại lặng lặng giam mình trong động phủ không dám đi ra.
Long tộc là một chủng tộc cường đại, nhưng cũng là chủng tộc cấp bậc sâm nghiêm. Khi hai đầu Thần thú cường đại nhất tức giận, dám Thần long còn lại hiển nhiên không dám gây chú ý.
Hơn nữac chúng cũng biết nguyên nhân cơn giận dữ này là bởi Tát Ma Đức vẫn lạc. Đối với Long tộc mà nói đây là sự đả kích quá lớn.
Hạ Nhất Minh khẽ vỗ lên chiếc mũi dài của bảo trư.
Khí tức hai đầu Thần long mặc dù khiến người ta cảm thấy sợ hãi nhưng đối với đám người Hạ Nhất Minh mà nói không đáng là gì.
Chiếc mũi bảo trư khẽ động, mặc dù dưới tình huống ẩn nặc nhưng bảo trư vẫn cảnh giác hơn bình thường rất nhiều.
Chỉ xong phương hướng, bảo trư quay đầu, ánh mắt nhìn Hạ Nhất Minh đầy vẻ mong chờ. Bất quá Hạ Nhất Minh trong lòng thầm than, bởi hướng bảo trư chỉ chính là một trong hai ngọn núi. Từ thông đạo tới đó phải đi qua Hồng Long đang giương nanh múa vuốt.
Hạ Nhất Minh không muốn gặp gỡ tên gia hỏa điên cuồng này, bởi thế hắn vô cùng sáng suốt vòng qua.
Đi qua hai đầu Thần thú chính là khảo nghiệm khó gặp. Hạ Nhất Minh thu liễm khí tức, cẩn trọng vòng qua Hồng Long, rốt cuộc cũng tới động phủ bảo trư chỉ điểm.
Bên ngoài động phủ này có một đầu Thần long trưởng thành. Bất quá trên thân thể nó tản mác khí tức không đáng sợ bằng hai đầu Thần thú kia.
Khi Hạ Nhất Minh tới bên cạnh đầu Thần long này, thân thể nó khẽ run lên, ánh mắt hoài nghi nhìn xung quanh, một cỗ ý niệm tản ra như truy tìm vật nào đó.
Hạ Nhất Minh trong lòng kinh ngạc, khí tức đầu Thần long này không quá cường đại, nhiều nhất chỉ ngang Tôn giả nhân loại, không ngờ nó nắm giữ năng lực ý niệm.
Cẩn thận cảm nhận, Hạ Nhất Minh không còn gì để nói, năng lực này tựa hồ không phải Thần long tu luyện mà là thiên phú bẩm sinh.
Bởi không phải chỉ đầu Thần long này mà ngay cả đám ấu long cũng nắm giữ ý niệm.
Giờ phút này ngay cả Hạ Nhất Minh cũng có cảm giác ghen ghét Tây phương Thần long.
Nhân loại trăm phương ngàn kế mới có thể xuất ra ý niệm, Long tộc trời sinh đã có.
Hơn nữa chúng trời sinh khí lực cường đại, tuyệt đối xứng đáng với tên gọi Sủng vật của Thần linh.
Hơn nữa tu vi đầu Thần long này khá thấp lại có thể mơ hồ cảm nhận sự tồn tại của đám người Hạ Nhất Minh. Mặc dù bọn họ đã ẩn nặc tới gần nó nhưng Hạ Nhất Minh không khỏi vài phần kính trọng năng lực cảm ứng của Long tộc.
Long tộc là chủng tộc có khả năng tiến giai Thần đạo rất lớn, không phải nhân loại có thể tưởng tượng.
Bởi vậy Long tộc coi thường sinh mạng nhân loại không phải không có lý do.
Bất quá Hạ Nhất Minh cùng Bách Linh Bát liên thủ cường đại ra sao? Ý niệm Thần long cơ bản không phát huy tác dụng, chỉ lướt qua thân thể bọn họ đã lập tức biến mất.
Đầu Thần long chớp mắt vài lần, nhìn hai đầu Thần thú đang phẫn nộ rốt cuộc buông tha tìm kiếm.

Vũ Thần - Chương #1116


Báo Lỗi Truyện
Chương 1116/1308