Chương 1073: Trọng đao vô phong


- Lão ca, huynh phát tài sao? - Hạ Nhất Minh trợn tròn mắt chăm chú nhìn Sở Hao Châu.
Sở Hao Châu hơi sửng sốt, hồ nghi nói;
- Ta sao lại phát tài?
- Lão ca không phát tài vì sao lại cười vui vẻ như thế? - Hạ Nhất Minh tỏ vẻ đương nhiên nói.
Sở Hao Châu dở khóc dở cười trừng mắt nhìn hắn một cái, bất quá từ khi gặp mặt Hạ Nhất Minh hắn chỉ biết tu vi võ đạo của vị tiểu huynh đệ này đã bỏ xa hắn. Nhưng lại Hạ Nhất Minh vẫn không quên tình xưa nghĩa cũ, thái độ đối đãi với hắn c không có bất cứ biến hóa nào.
So với hắn, ngay cả Bạch Mã Lôi Điện cùng Bảo Trư cũng như thế, về phần Bách Linh Bát vẫn luôn im lặng kia thì không phải thứ hắn muốn trêu chọc. Hắn vẫn luôn tự nhủ phải giữ khoảng cách xa xa với tên thần bí cường đại đó một chút.
Hắn hơi xoa nhẹ cổ tay một chút, trong tay nhất thời có thêm một kiện thần binh lợi khí.
Không gian vật phẩm trên người hắn là do chính Hạ Nhất Minh tặng cho nên không hề cảm thấy ngạc nhiên vì chuyện này. Chỉ là sau khi Sở Hao Châu cầm kiện thần binh trong tay, cho dù là với thực lực của Hạ Nhất Minh cũng cảm nhận được một cỗ khí thế như thái sơn áp đỉnh.
Hắn hơi ngẩn người ra, đưa ánh mắt nghi hoặc nhìn kiện thần binh lợi khí này.
Trên mặt Sở Hao Châu nở nụ cười đắc ý, nói:
- Lão đệ, ngươi còn nhớ rõ thanh thần binh này chứ?
Hạ Nhất Minh hơi trầm ngâm một chút, đột nhiên nhớ tới một chuyện, cười nói:
- Kim Võng Thạch Chi Đao?
Mấy năm trước, hắn một mình tiến vào Sinh Tử Giới, hơn nữa xâm nhập cả vào trong Sinh Tử Luân Hồi, mặc dù cuối cùng tránh thoát khỏi nguy hiểm thoát ly nơi đó nhưng cũng thu hoạch được rất nhiều thứ.
Ngưng Huyết Nhân cùng Lôi Chấn Tử không cần phải nói, chỉ riêng vài món thần đạo bảo khí đặc thù cũng có giá trị liên thành.
Hôm nay, Sở Hao Châu lấy ra cây đại đao đúng là ngày xưa hắn đưa cho, hứa với lão rằng sau này sẽ dùng huyền thiết dung hợp lại thành Kim Cương Thạch Chi Đao.
Đưa tay nhận lấy, cổ tay Hạ Nhất Minh hơi trầm xuống vì cân nặng của thanh đao, nếu như không phải tu vi võ đạo của hắn rất cao, sợ rằng sẽ trực tiếp để rơi xuống. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
- Thanh thần binh này sao lại nặng như thế? - Hạ Nhất Minh kinh ngạc hỏi.
Mặc dù Hạ Nhất Minh biết, Sở Hao Châu khẳng định là đã trộn huyền thiết vào đây, nhưng thanh thần đạo bảo khí này dù có dùng toàn bộ huyền thiết tạo thành thì cũng không thể nặng như vậy.
Sở Hao Châu hơi nhún hai vai, hắn cười khổ nói:
- Hạ huynh đệ, ngươi còn nhớ rõ thanh đao này do tài liệu gì chế tạo thành không?
- Là Kim Võng Thạch. - Hạ Nhất Minh không chút do dự nói:
- Đây là một loại kim loại từ trong thiên thạch ở trên trời rơi xuống, vô luận về độ trân quý hay cứng rắn đều không hề kém thuyền thiết.
Sở Hao Châu liên tục gật đầu nói:
- Ngươi nói không sai, nhưng lại quên một chút, Kim Võng Thạch cùng huyền thiết một khi hoàn toàn nấu chảy ra cùng lúc thì sẽ tạo thành tác dụng vô cùng kỳ diệu.
Hạ Nhất Minh hơi giật mình, lòng hiếu kỳ nổi lên nói:
- Điều kỳ diệu gì?
Sở Hao Châu mỉm cười, nói:
- Chúng ta cùng tới một nơi không người đi, ở chỗ này dễ tạo thành ảnh hưởng không tốt.
Hạ Nhất Minh lập tức hiểu được, uy lực của thanh đao này tạo ra khẳng định không phải chuyện đùa, nếu không Sở Hao Châu cũng không cẩn thận như thế.
Sở Hao Châu mặc dù không phải là thần đạo cường giả, nhưng tốt xấu gì cũng là Ngũ Khí đại tôn giả. Bất quá lúc này đây đi ra ngoài hắn cũng không sử dụng thần binh ánh sán, mà là cưỡi Bảo đã biến thành cự long.
Tiểu Bảo Trư đối với chuyện Hạ Nhất Minh cùng Sở Hao Châu ra ngoài thí nghiệm thì cảm thấy rất hứng thú, hơn nữa nó cùng Sở Hao Châu quen biết đã nhiều năm, cho nên tên tiểu tử không có phong thái của một thần thú này đã để cho Sở Hao Châu thoải mái ngồi lên lưng.
Đồng hành còn có cả Bách Linh Bát cùng Bạch Mã Lôi Điện, về phần Viên Lễ Huân thì nàng ở lại tâm sự với người của Viên gia. Địa vị của nàng bây giờ không phải chuyện đùa, cho nên không có người nào dám bất kính với nàng. Đặc biệt là phụ thân nàng, lại càng thể hiện chân thành đối đãi, như muốn bù lại tình cảm của phụ tử đã đánh mất lâu nay.
Đồng thời, phụ mẫu Hạ Nhất Minh cùng các huynh đệ đề đối đãi với Viên Lễ Huân cũng rất thân thiết. Đối với bọn họ, cho dù là Viên Lễ Huân đã bước vào thần đạo cảnh giới cũng chỉ có thể luôn miệng cười tiếp chuyện mọi người.
Có thể nói trong Hạ gia trang bây giờ bận rộn nhất cũng không phải là Hạ Nhất Minh, mà chính là Viên Lễ Huân phải liên tục tiếp chuyện các vị trưởng bối trong nhà.
Tốc độ của Bảo Trư cực nhanh, chỉ vài canh giờ sau đã vượt qua mấy ngàn dặm, đi tới vùng sa mạc nổi danh ở Tây Bắc này.
Ở chỗ này thử chiêu chính là địa phương thích hợp nhất, dù là Hạ Nhất Minh thử nghiệm thi triển thiên địa chi uy cũng không sợ ngộ thương bất kỳ ai.
Nhảy xuống khỏi lưng Bảo Trư, Sở Hao Châu hãnh diện nói:
- Lão đệ, thanh đao này sau khi đoán tạo lại thành công thì cân nặng của nó đột nhiên gia tăng gấp bội, về phần vì sao lại có biến hóa như vậy thì lão ca cũng không biết.
Hạ Nhất Minh hơi gật đầu, chuyện kỳ dị trong thiên hạ nhiều vô kể, bất luận kẻ nào cũng không thể biết được hết.
Sở Hao Châu có thể đem thần đạo bảo khí rèn luyện lại cũng là chuyện rất giỏi, về phần tìm ra nguyên nhân tại sao lại xảy ra như thế thì quá khó a.
- Đao này mặc dù rất nặng, nhưng nó lại có một chỗ kỳ dị. - Sở Hao Châu nhẹ nhàng mơn trớn thân đao, nói:
- Ngươi xem nhé.
Hai tay hắn cầm thanh đao, thiên địa chi lực khổng lồ xung quanh người hắn bắt đầu dao động.
Hạ Nhất Minh âm thầm gật đầu, từ khi thiên địa chi lực từ từ khôi phục tới nay đã có rất nhiều người tu luyện đạt được ích lợi. Mà Sở Hao Châu rõ ràng cũng là một trong số những người đó, tu vi võ đạo của hắn so với hai năm trước càng tăng cao hơn, hơn nữa với tình hình thiên địa chi lực vẫn tiếp tục tăng lên thì tu vi võ đạo của lão còn tăng mạnh hơn nữa.
Chỉ là, Hạ Nhất Minh sau một lúc trầm tư lại bị thanh đao này hấp dẫn.
Thiên địa chi lực xung quanh người Sở Hao Châu mặc dù không ít, nhưng khi thanh đao của hắn từ trên đầu hạ xuống lại không tạo được thành bất cứ uy thế cường đại nào.
Thiên địa chi lực vừa tụ tập mênh mông giống như hổ giấy vậy, đến khi chính thức phải phát uy thì lại biến mất không còn dấu vết.
Tại một khắc thanh đao phong nhẹ nhàng hạ xuống đất, tựa hồ như phát ra một loại thanh âm rất khó có thể nghe thấy.
Sau đó, dưới chân bọn họ, cát vàng chợt tách sang hai bên, một cỗ lực lượng khổng lồ đánh xuống làm cho chúng bật lên cao, hình thành hai bức tường cát cao chót vót.
Sở Hao Châu chậm rãi thu đao đứng thẳng lên, ở trước mặt hắn tạo thành một thông đạo hơn trăm trượng, tựa như vừa bị một cỗ ngân đao khổng lồ quét qua trước mắt.
Hạ Nhất Minh trợn tròn hai mắt nhìn, mặc dù kiến thức của hắn bây giờ đã hơn xưa rất nhiều, ngay cả Thiên Địa Câu Phần trong Ngũ Hành Đại Lĩnh Vực cũng từng chứng kiến qua, nhưng biểu hiện của Sở Hao Châu lại làm cho hắn vô cùng kinh hãi.
Một đao này không ngờ lại cường đại như thế a.
Nếu như chỉ so sánh về uy lực, thì hiệu quả một đao này tạo ra không thể so sánh được với Thiên Địa Chi Uy khi trước thần đạo khôi lỗi phóng thích.
Nhưng mà, tu vi của Sở Hao Châu bây giờ mới chỉ là Ngũ Khí đại tôn giả mà thôi, hắn thậm chí ngay cả Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả cũng chưa đạt tới, vậy mà có thể phóng thích được uy lực cường đại như vậy.
Cho dù với thiên địa chi lực dư thừa như ngày hôm nay, tiên thiên cương giả có thể dễ dàng điều động thiên địa chi lực để tăng cường uy lực, nhưng để được như thế này thì tuyệt đối không phải là chuyện có thể muốn mà làm được.
Ánh mắt dừng lại trên thanh đại đao, tâm tình Hạ Nhất Minh mơ hồ rung động.
Thanh đao này ở trong tay Ngũ Khí đại tôn giả có thể phóng xuất ra được uy lực cường đại như thế, vậy khi thần đạo cường giả sử dụng thì sẽ tạo thành uy lực cỡ nào a?
Sở Hao Châu vung tay lên, đại đao lập tức bay về phía Hạ Nhất Minh.
Theo tiềm thức Hạ Nhất Minh đón lấy, bất quá lúc này hắn đối với thanh đao trong tay phải luôn miệng khen ngợi.
- Lão đệ, thanh đao này khi ngươi bổ xuống, vô luận quán thâu nhiều ít bao nhiêu thiên địa chi lực thì nó đều ngưng tụ lại một điểm trên thân đao, chỉ đến thời khắc va chạm với địch nhân mới phóng xuất ra. Đây chính là tác dụng thần diệu nhất sau khi Kim Võng Thạch cùng huyền thiết dung nhập vào với nhau.
Hạ Nhất Minh trầm tư chốc lát, cuối cùng chậm rãi gật đầu.
Ánh mắt hắn lóe lên một tia tinh quang, hắn đã hoàn toàn hiểu rõ được giá trị của thanh đại đao này.
Nếu có thêm tuyệt kỹ chuyên vể bổ, khảm của đại đao thì khi sử dụng thanh đại đao này sẽ phát huy ra được uy lực lớn nhất. Lúc ấy chỉ sợ nó tuyệt đối không hề dưới thần khí chính thức.
Cho dù là Ngũ Hành Hoàn hay Cửu Long Lô trong tay hắn ở trên thế giới này phát huy ra uy lực cao nhất cũng không thể đem toàn bộ lực lượng ngưng tụ lại một điểm.
Khả năng ngưng tụ lực lượng của thanh đại đao này sẽ tạo thành hiệu quả kinh khủng khi đối địch với người khác.
Muốn sử dụng được thanh đại đao này thì yêu cầu cũng rất cao, nếu không có được bộ đao pháp chiến kỹ thích hợp thì không thể đem toàn bộ uy lực của nó phóng thích ra.
Lão đệ, thanh đạo này quả thực chính là chế tạo ra cho ngươi. - Sở Hao Châu thở dài một tiếng, nói:
- Lấy đao pháp của lão đệ thì một khi sử dụng thanh đao này có thể đánh khắp thiên hạ không địch thủ.
Trong lòng Hạ Nhất Minh khẽ động, vô địch thiên hạ thì khó có khả năng, nhưng nếu dùng thanh đao này phối hợp với Khai Sơn Tam Thập Lục Thức thì sẽ có thể đem uy lực của môn tuyệt học này phóng thích ra.
Nghĩ tới điều này, đầu Hạ Nhất Minh nhất thời nóng lên.
Hắn hưng phấn nói:
- Lão ca, phiền toái huynh quay về nói với mọi người một chút, tiểu đệ muốn bế quan mấy ngày.
Sở Hao Châu sửng sốt nửa ngày, hắn cười khổ nói:
- Lão đệ, ngươi vừa mới quay trở về nhà đã muốn bế quan, chỉ sợ bọn họ sẽ oán giận ta a.
Hạ Nhất Minh cười hắc hắc hai tiếng nói:
- Lão ca, huynh đừng nói giỡn a. Gia gia và phụ thân bọn họ đều luôn tôn trọng huynh, làm sao có thể oán giận huynh chứ.
Sở Hao Châu dở khóc dở cười nhìn thanh đại đao trong tay Hạ Nhất Minh, cùng với thần sắc không thể chờ đợi được của hắn, trong lòng không khỏi trăm ngàn mối cảm xúc.
Có lẽ chỉ có như hắn, đem toàn bộ tinh thần chú tâm vào võ đạo thì mới có thể đạt được thành tựu như ngày hôm nay.
Thở dài một tiếng, Sở Hao Châu nhảy lên chiếc lưng rộng rãi của Bảo Trư, khi hắn bay lên giữa không trung mới nhỡ ra bản thân đang cưỡi chính là một đầu thần thú a.
Thần thú mà cũng....
Hai mắt hắn nhất thời sáng lên
Tiểu Bảo Trư ở dưới hắn không hiểu sao đột nhiên trong lòng xuất hiện một cảm giác ớn lạnh vô cùng khó hiểu.
Sau khi Bảo Trư mang Sở Hao Châu trở về, nơi này ngoài hắn ra chỉ còn có Bạch Mã Lôi Điện và Bách Linh Bát hai người. Có hai người bọn họ bên cạnh, Hạ Nhất Minh đối với an toàn của mình vô cùng yên tâm.
Quay sang hai người khẽ dặn dò vài câu, Bạch Mã Lôi Điện lập tức ngẩng cao đầu lên, hí lên một tiếng dài giống như một người vỗ ngực cam đoan tất cả không việc gì cả đã có ta. Mà Bách Linh Bát lại yên lặng gật đầu, mặc dù hắn không biểu hiện như Bạch Mã Lôi Điện, nhưng người này một khi đã đáp ứng thì kiểu gì cũng hoàn thành.
Nhẹ nhàng huy động cánh tay vài cái, trên không trung đột nhiên xuất hiện một bàn tay lớn khuấy động chỉ trong chốc lát vết tích do Sở Hao Châu tạo ra đã biến mất không còn dấu vết.
Trên mặt Hạ Nhất Minh nở nụ cười đắc ý, bất quá cũng may đây là trong sa mạc, nếu như là trong thành thị thì hắn dù bàn lãnh cũng không thể nào xóa chúng đi, lại càng không thể khiến những thứ bị phá hỏng hồi phục lại.
Đây là thương tổn do thần đạo cường giả điều động thiên địa chi uy tạo ra, đối với hoàn cảnh mà nói thì loại lực lượng này có trình độ phá hủy rất lớn.
Cho nên từ xưa tới nay, các thần đạo vô cùng ăn ý, nếu như hai thần đạo cường giả giao thủ thì trận chiến sẽ diễn ra ở ngoài thành thị, hoặc trên trời cao.
Biển rộng mênh mông cùng sa mạc đều là những địa phương tốt nhất cho thần đạo cường giả giao thủ.
Sau khi làm cho địa hình trở lại như ban đầu, Hạ Nhất Minh hơi động tay một cái, trong tay đã xuất hiện thêm một quyển thần đạo chi thư.
Đây chính là thần đạo chi thư của Khai Sơn Tam Thập Lục Thức, mặc dù được Bách Linh Bát phục chế lại, nhưng cùng với bản chính không có bất cứ khác biệt nào. Về điểm này, thì ngay cả thần đạo cường giả cũng phải chịu thua Bách Linh Bát.
Lật quyển thần đạo chi thư trong tay xem qua một chút, rồi Hạ Nhất Minh hơi nhắm hai mắt lại, tinh thần ý niệm chìm vào trong đó.
Khai Sơn Tam Thập Lục Thức chính là một môn tuyệt học về đao pháp của Kim hệ. Trước kia khi Hạ Nhất Minh chưa luyện thành ngũ hành luân hồi thì đây vẫn là tuyệt kỹ dưới đáy hòm của hắn.
Nhưng sau này vũ kỹ của Hạ Nhất Minh tăng lên, hơn nữa có được thần khí Ngũ Hành Hoàn, phương hướng phát triển của hắn đã thay đổi, bắt đầu nghiên về phía phát triển Ngũ Hành Đại Lĩnh Vực.
Khai Sơn Tam Thập Lục Thức mặc dù cường đại nhưng chỉ có một ít thần binh lợi khí mới có thể vận dụng được, cho dù là Đại Khảm Đao không bị Bách Linh Bát cắn nuốt thì cũng không được Hạ Nhất Minh sử dụng nữa. Cho nên dưới tình huống bất đắc dĩ, Hạ Nhất Minh chỉ có thể bỏ qua loại chiến kỹ này.
Mà lúc này lại ngoài ý muốn có được Kim Võng Thạch Đao, hùng tâm tráng chí trong lòng hắn nhất thời được kích phát.
Khi sử dụng đại đao thi triển một kích cuối cùng của loại chiến kỹ Kim hệ này đều có cảm giác nhẹ nhàng vui sướng, điều này không bao giờ xảy ra ở Ngũ Hành Hoàn.
Là một nam tử hán nếu nói không mê luyến loại cảm giác này thì chính là lừa dối mình. Cho nên khi Hạ Nhất Minh có cơ hội đem loại công pháp này phát huy tới mức tận cùng, hắn không chút do dự lựa chọn chủ tu đao pháp.
Tinh thần ý niệm trong nháy mắt tiến vào trong đao phổ, tinh thần ý niệm của hắn hôm nay đã cường đại hơn trước không chỉ trăm lần cho nên phương diện cảm ứng ảo diện cũng dễ dàng hơn rất nhiều.
Rất nhanh sau đó, hắn đã ở trong không gian thần đạo chi thư thi triển được một lần từ thức thứ nhất tới thức thứ ba mươi ba.
Mặc dù đã nhiều năm chưa từng luyện lại bộ chiến kỹ này, nhưng động tác vẫn như hành vân lưu thủy, hơn nữa trong đao pháp còn lộ ra một cỗ khí thế vô cùng uy nghiêm. Đây chính là do Kim hệ chi đạo biểu hiện ra.
Nếu giờ phút này hắn cầm một cây đại đao bình thường để thi triển ba mươi ba thức đao pháp này, như vậy dưới cảnh giới thần đạo tuyệt đối là thiên hạ vô địch.
Còn từ thần đạo trở đi thì....
Hạ Nhất Minh khẽ lắc đầu, đem toàn bộ tinh thần tập trung vào ba thức cuối cùng. Trong ba mươi sau thức thì chỉ có ba thức cuối cùng mới chân chính là công pháp của thần đạo.
Một khi tấn giai thần đạo thì chiến kỹ công pháp vô cùng quý hiếm, cho dù trong đống bí tịch của Động Thiên Phúc Địa, thì phương pháp để vận dung Ngũ Hành Hoàn cũng chỉ có một chút. Mặc dù loại vận dụng này đều là do người khác quan sát rồi ghi chép lại, nhưng vẫn chưa trước không phải là một loại chiến kỹ cụ thể.
Mà ba thức cuối cùng này là những chiến kỹ của thần đạo duy nhất mà trước nay Hạ Nhất Minh gặp được.
Toàn bộ tinh thần hắn đều đập nhập vào việc lĩnh ngộ ba thức cuối cùng này, mơ hồ tinh thần ý niệm của hắn dần trở nên ngưng thật. Bởi vì hắn có một loại cảm giác kỳ dị, nếu như hắn thật sự thi triển ba thức cuối cùng này, như vậy nhất định phải có được thần niệm thể cường đại, mà với thần niệm thể hiện nay chỉ sợ không đủ.
Vô số hình ảnh thần kỳ xuất hiện ở trong đầu Hạ Nhất Minh, đây chính là do nhìn thấy ba thức cuối cùng bên trong thần đạo chi thư.
Một ít mồ hôi lạnh xuất hiện trên trán của hắn, học tập và lĩnh ngộ ba thức cuối cùng này đã làm tiêu hao thần niệm tới mức khó có thể tin được.
Từ từ, trên mặt hắn xuất hiện một tia hiểu biết, hắn từ những thân ảnh đang thi triển kia như linh cảm được một điều.
Ba thức cuối cùng này cũng không chỉ là ba loại chiến kỹ đơn giản.
Mà nó tương tự như ba loại công pháp chuyên môn dành cho những người có công kích cường đại. Nếu như trong lúc quần ẩu thì ba loại công pháp này cũng không có chỗ sử dụng.
Độ khó khăn của ba thức này vượt qua sự tưởng tượng của Hạ Nhất Minh, nếu thật sự là trong lúc một chọi một thi triển ra, chỉ sợ ngay cả thần đạo cường giả cũng phải chịu không ít đau khổ.
Hạ Nhất Minh than nhẹ một tiếng, tinh thần ý niệm của hắn chậm rãi rời khỏi thần đạo chi thư.
Khi hắn mở hai mắt ra, ngẩng đầu nhìn trời thì thời gian đã trôi qua hơn nửa ngày, để tìm hiểu ba thức này thật sự là không hề dễ dàng a.
Chân hơi dùng sức đứng lên, trong tay của hắn không biết từ khi nào đã xuất hiện thanh Kim Võng Thạch Đao.
Một cỗ khí tức mênh mông từ trên người hắn tuôn ra, thiên địa chi lực xung quanh giống như dòng nham thạch nóng chảy cuồn cuộn tập trung lại phía thân hình hắn.
Nếu như nói Sở Hao Châu phóng xuất thiên địa chi lực giống như một dòng suối nhỏ, thì Hạ Nhất Minh ngưng tụ thiên địa chi lực giống như biển rộng, chênh lệch quá to lớn.
Thiên địa chi lực khổng lồ trong nháy mắt ngưng tụ ở bên trong Kim Võng Thạch Đao, vậy mà cây đại đao này vẫn đen ngòm không đổi sắc, ngay cả một chút quang mang cũng không có.
"Vù vù vù"
Hạ Nhất Minh quơ thanh đại đao chém về một phía không có người, thiên địa chi lực vô tận điên cuồng phát ra. Đao phong vô hình ở giữa không trung quanh quẩn như tạo thành một chiếc lưới vô hình làm cho không khí khu vực xung quanh bị ngưng tụ lại.
Đây chính là mục đích của hai trong ba thức liên hoàn tạo thành.
Thiên địa chi lực khổng lộ tạo thành chiếc lưỡi bao trùm khắp nơi, hễ là những thứ bị chiếc lưới nào bao lại đều cảm thấy rất bó tay bó chân.
Lực lượng chiếc võng vốn đang chí dương chí cương lập tức hóa thành nhu hòa, điều này cho thấy mức độ quỷ dị của loại công pháp này rất hiếm thấy.
Nếu có người nhìn thấy đại đao trong tay hắn, hơn nữa sau khi cảm ứng thiên địa chi uy đang ngưng tụ khẳng định sẽ không nghĩ ra được hắn lại thi triển ra một loại công pháp nhu hòa như vậy.
Kim Võng Thạch Đao đột ngột ngừng lại ở giữa không trung, sau đó lại nhanh chóng đánh xuống.
Thời gian trong nháy mắt ngừng lại một chút, bên dưới đao phong, cát vàng bắn lên, tạo thành động tĩnh lớn tới mức khó có thể hình dung được.
Phía trước mười dặm, đột nhiên xuất hiện một cái khe kéo dài ra xa, giống như sau trận động đất xuất hiện một cái khe dài sâu không tháy đáy.
Cát ở xung quanh cũng không có văng ra khắp nơi, mà trực tiếp chảy vào trong chiếc khe, giống như ở đó có một con quái vật khổng lồ đang há miệng ra.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh hơi thay đổi, đây chính là uy lực của liên hoàn tam thực cuối cùng của Khai Sơn Tam Thập Lục Thức.
Một kích này đem toàn bộ lực lượng ngưng tụ lại một điểm, khi thi triển ra tạo thành lực phá hoại không thể tưởng tượng nổi.
Từ phía xa, Bạch Mã Lôi Điện cùng Bách Linh Bát tựa hồ cảm nhận được cỗ khí tức không tầm thường cho nên bọn họ chậm rãi tiến lại gần.
Khi nhìn thấy trước mặt xuất hiện một cái hố to lớn sâu không thấy đáy như vậy, ngay cả Bạch Mã Lôi Điện vốn cao ngạo cũng cảm nhận được áp lực rất lớn.
Thần thú - Bọn chúng có được thân thể cường đại nhất thế gian, cho dù là thần khí cũng không nhất định phá vỡ được lớp da phòng ngự bên ngoài của chúng.
Nhưng khi đối mặt với một kích này ngay cả Bạch Mã Lôi Điện cũng cảm thấy rợn người, bởi vì nó cũng không thể khẳng định được thân hình của mình có thể chịu được lực lượng cường đại mức này không.
Nếu bị một đao này trực tiếp chẻ làm đôi thì coi như bản thân có thực lực thần đạo cũng không tác dụng gì.
Hạ Nhất Minh chậm rãi hẳn xuống, tay hắn hơi động quyển thần đạo bí tịch Khai Sơn Tam Thập Lục Thức xuất hiện trong tay hắn. Sắc mặt của hắn lúc này tương đối quái dị, tựa hồ như vừa phát hiện ra điều gì đó kỳ quái.
- Ngươi làm sao vậy? - Bách Linh Bát trầm giọng hỏi.
Từ khi Bách Linh Bát khôi phục lại nguyên dạng tới nay thì trầm mặc hơn trước, lúc này hắn mở miệng làm cho Hạ Nhất Minh từ trong kinh ngạc giật mình tỉnh lại.
Hắn cười khổ một tiếng, nói:
- Bách huynh, ta vừa phát hiện ra tam thức liên hoàn này cũng không phải là nhằm vào thần đạo của nhân loại, mà là chuyên môn dùng để đối phó thần thú.
Bạch Mã Lôi Điện hí nhẹ lên một tiếng, ánh mắt của nó nhất thời hiện lên vẻ hồi hộp.
Hạ Nhất Minh thu lại quyển thần đạo bí tịch, hắn nhìn về phía xa, trong lòng xuất hiện một ý niệm, không biết dưới uy lực một đao như này thì có làm gì được con Thần Long kia không?

Vũ Thần - Chương #1073


Báo Lỗi Truyện
Chương 1073/1308