Chương 1053: Chờ đợi


Tại lối vào thông đạo, lúc này tất cả các Thần đạo cường giả đều tập trung tại đây. Đối với thế hệ Thần đạo cường giả đi trước, năm trăm năm nay đây là lần đầu tiên bọn họ tới gần nơi này. Trước đó nơi này có Thần long tọa trấn, nó cùng với những lão Thần đạo giao ước, trong thời gian một năm thông đạo này mở ra, bất luận là ai cũng không được tới gần.
Giao ước này được tất cả Thần đạo cường giả tuân thủ, bởi bọn họ biết, một khi có người phá vỡ giao ước này trở lại quê hương, bất luận người này có trở lại hay không tâm cảnh bọn họ cũng biến hóa rất lớn, mà tâm cảnh này xuất hiện, đối với tu vi của họ không phải chuyện tốt.
Thần long mặc dù cường đại nhưng cũng không có khả năng chống lại tất cả các Thần đạo cường giả khác, sở dĩ giao ước này được duy trì, cho dù đại hạn sắp tới những vị Thần đạo cường giả cũng không trở lại quên hương phần nhiều do tự giác.
Bọn họ đã chứng kiến sự đáng sợ của Tử vong sinh vật, biết chúng nó không ngừng xâm chiếm, nếu thông đạo này không được bảo vệ, kết quả quê hương bọn họ cũng giống thế giới này, hoàn toàn hủy diệt.
Chưa một ai nguyện ý chứng kiến điều này, bất luận họ sinh ra ở đâu, đại biểu cho thế lực nào, nhưng tất cả chỉ có một lựa chọn. Chuộc tội cho các vị lão cường giả, những người đã mở ra thông đạo này.
Bởi thế bất luận ba vị Tây phương cường giả hay đám người Ngao Mẫn Hành, Lưu Mục, ánh mắt bọn họ đều mang theo vẻ mong chờ cùng tiếc nuối nhưng chưa một ai thừa dịp Thần long đi vắng mà tiến vào thông đạo. So với những vị Tân Thần đạo cường giả, tâm tình của bọn họ phức tạp hơn rất nhiều.
Từ sau khi bọn họ tiến vào đây, tất cả đều bị Thần long mạnh mẽ giữ lại. Mặc dù lúc này bọn họ đã thành công tiến giai Thần đạo, nhưng khi nghĩ tới vĩnh viễn ở lại đây, trong lòng bọn họ đầy cảm giác kỳ quái.
Bất quá dưới sự chú ý của các vị lão cường giả, bọn họ càng không thể đi vào thông đạo. Cho dù với thân pháp tiếu ngạo giang hồ như Cát Ma Phàm Thù cũng không dám liều lĩnh.
Dù sao ở nơi này những Ngụy thần cảnh cường giả cũng không phải trang trí, nếu lão muốn vào thông đạo, bọn họ tuyệt đối không mắt nhắm mắt mở cho qua.
Thở thật dài một hơi hấp dẫn sự chú ý của mọi người, Ngao Mẫn Hành thu hồn ánh mắt đang nhìn thông đạo nói:
- Các vị. Thân long huynh đã trăm năm nay chưa rời xa chỗ này, không ngờ hôm nay đột nhiên rời đi. Các vị thấy sao?
Đám Tân Thần đạo đều im lặng, bọn họ biết Ngao Mẫn Hành đang hỏi các lão Thần đạo. Ân oán giữa Thần long cùng các vị lão Thần đạo không phải những người như họ có thể tham gia.
Lý Áo Ba Đặc ánh mắt nhìn lại nói:
- Ngao Tông chủ, vấn đề này nên hỏi Hạ tiên sinh. Hắn cùng Thần long huynh cùng nhau rời đi.
Ngao Mẫn Hành hừ lạnh một tiếng, biết Tây phương Thần điện có thù oán với Hạ Nhất Minh, bởi thế Lý Áo Ba Đặc không bỏ qua bất cứ cơ hội nào đả kích cùng chia rẽ. Bất quá mặc dù lão biết rõ nhưng ác cảm trong lòng với Hạ Nhất Minh càng thăng thêm. Lưu Mục ha ha cười, nói:
- Lý Áo Ba Đặc. Ngươi có thể tự mình đi hỏi.
Lý Áo Ba Đặc định nói chuyện đột ngột giật mình nhìn lại phương xa.
Từ phía xa, thiên địa lực lượng mênh mông đột ngột suy yếu, đây cũng không phải chậm rãi suy yếu mà như đột ngột biến mất. Tốc độ biến hóa này đủ để bất kỳ ai cảm nhận được phải chấn động. Cũng như một người đang chậm rãi di chuyển trên sơn đạo dĩ nhiên không được chú ý, đột nhiên người này nhảy xuống, tuyệt đối sẽ hấp dẫn ánh mắt tất cả mọi người.
Lúc này thiên địa lực lượng ở phương xa nhanh chóng tiêu biến, dĩ nhiên khiến bọn họ vô cùng kinh ngạc.
Moi người liếc mắt nhìn nhau, Ngao Mẫn Hành đột nhiên nói:
- Không cần để ý tới biến hóa này. Chúng ta lấy tĩnh chế động.
Sắc mặt lão có chút ngưng trọng mà đám người Lý Áo Ba Đặc cũng không mở miệng nữa. Lão Thần đạo cường giả kinh nghiệm vô số, bọn họ biết với số lượng Tử vong sinh vật phía trước chỉ có thể đồng tâm hiệp lực đối phó, nếu lúc này nội chiến không khác gì tìm tử lộ.
Ngụy thần cảnh cường giả chủ động tiến ra vòng ngoài, Ngao Mẫn Hành, Mã Dự, Lưu Mục, Lý Áo Ba Đặc cùng Lô Khắc chia thành năm phía vây quanh thông đạo.
Bạch Hổ hai cánh cùng đám Thần thú còn lại tiến tới khoảng cách giữa những người kia chậm rãi ngồi xuống. Mặc dù thấn thái bọn chúng có chút nhàn nhã nhưng trong đôi mắt không có nửa điểm khinh thường.
Đám người Đế Thích Thiên liếc mắt nhìn nhau, từ động tác của những vị lão Thần đạo, bọn họ biết những vị kia đã sớm chuẩn bị phương án tốt nhất đối phó Tử vong sinh vật. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Vi Cẩm Thuận do dự một chút rốt cuộc cũng tiến tới khoảng cách giữa Ngao Mẫn Hành cùng Lưu Mục. Khoảng cách giữa hai người này không Thần thú nào đứng vào, bất quá lúc này mặc dù Vi Cẩm Thuận đã tiến giai Ngụy thần cảnh nhưng chưa củng cố cảnh giới, chưa có lĩnh vực thuộc về chính mình.
- Bác Duệ. Những người mới các ngươi liên thủ cùng Vi trưởng lão phụ trách quái vật phía đó.
Ngao Mẫn Hành quay đầu lại trầm giọng nói. Đám người Ngao Bác Duệ không dám chậm trễ vội vàng tới phía sau Vi Cẩm Thuận.
Mặc dù số người bọn họ đông nhất nhưng ngược lại trong lòng dao động mãnh liệt nhất. Cho dù bọn họ liên thủ chưa chắc đã sánh bằng một vị Ngụy thần cảnh cường giả hay một đầu Thần thú.
Mưu Tử Long, Nguyên Quyên, Bảo Nham Trúc cùng Tây Đức Ni chia nhau đứng ra bốn phía, cổ tay bọn họ đồng loạt vung lên, trên mặt đất lập tức xuất hiện vài trăm cây Phích Lịch Thương biến dị. Thấy được bọn họ thận trọng như vậy đám người Ngao Bác Duệ trái tim không khỏi trầm xuống.
Bất quá mọi người chia nhau ra các phía liền lập tức tức ngồi xuống, bọn họ bình tâm tính trí giống như lão tăng nhập thiền, thậm chí như ngưng thần dưỡng khí.
Đám người Ngao Bác Duệ, Đế Thích Thiên hai mặt nhìn nhau, gương mặt xuất hiện vẻ khổ lão. Bất quá sau một lát bọn họ cũng tĩnh tâm ngồi tại chỗ, lẳng lặng chờ đợi trận chiến sắp xảy ra.
Thời gian chậm rãi trôi đi, mảnh không gian này an tĩnh lạ thường, ngay cả âm thanh hô hấp cũng như không có.
Đám Thần đạo cường giả mặc dù không tận lực khống chế hô hấp nhưng khi bọn họ tĩnh tâm, tất cả âm thanh cơ thể tạo ra dường như không có.
Đột nhiên từ phía xa vẽ lên một đạo quang mang đỏ tươi, một cỗ Hỏa hệ lực lượng phô thiên cái địa truyền tới đây.
Mã Dự cùng Nguyên Quyên sắc mặt hơi đổi, bọn họ tu luyện Hỏa hệ công pháp, giờ phút này càng cảm nhận rõ hơn sự cường đại của cỗ Hỏa hệ lực lượng kia. Phu phụ bọn họ nhìn nhau lập tức biết được từ đâu xuất hiện cỗ Hỏa hệ lực lượng này.
Bất quá cũng vì thế ham muốn Cửu Long Lô càng bùng cháy trong lòng bọn họ, một người kiêm tu Ngũ hành có thể phát huy Cửu Long Lô cường đại như vậy huống hồ bọn họ chủ tu Hỏa hệ...
Thân thể Hạ Nhất Minh thoáng dừng lại trên không trung, theo sau rơi xuống. Mặc dù lúc này nhiệt độ quanh thân thể hắn cơ bản đã biến mất nhưng trải qua khoảng thời gian vài ngày vờn quanh, muốn tiêu tán trong thời gian ngắn cũng không dễ dàng.
Dù sao lực lượng này cũng không phải do hắn tạo ra mà tới từ thần khí, bởi vậy hắn không thể tùy ý điểu khiển.
- Các vị. Thần long đại nhân còn chưa trở lại sao?
Hạ Nhất Minh biết rõ nhưng vẫn hỏi.
Ở nơi đó đợi ba ngày đêm, Tử vong sinh vật đã tiêu diệt không ít nhưng Thần long vẫn chưa trở lại.
Sau khi mất đi sào huyệt, uy lực Cửu Long Lô cũng không thể duy trì lâu hơn, mà đám Tử vong sinh vật mặc dù bị hắn tiêu diệt vô số nhưng càng lúc càng kéo tới đông hơn, bởi thế Hạ Nhất Minh không cách nào khác đành thu nội hạch bỏ chạy. Nếu những tên kia kịp kéo tới e rằng hắn muốn bỏ chạy cũng không dễ dàng.
- Hạ huynh. Thần long huynh còn chưa trở về.
Mã Dự trầm giọng nói. Ánh mắt lão nhìn Hạ Nhất Minh mang theo vẻ hâm mộ, theo sau nói:
- Thần long huynh ở đây cả trăm năm chưa từng rời đi không hiểu vì sao lần này mạo hiểu tiêu diệt sào huyệt quái vật?
Hành tung của Thần long cùng Hạ Nhất Minh cũng không tính là bí mật, nhưng vấn đề chưa ai biết vì sao Thần long hành động như vậy.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, mờ mịt nói:
- Ta cũng không biết. Bất quá đây là chủ ý của Thần long đại nhân, ta cũng không dám làm trái.
Lưu Mục than nhẹ một tiếng, nói:
- Ta cũng không biết rốt cuộc Thần long huynh nghĩ gì. Bất quá vừa rồi khẳng định bọn họ tiêu diệt không ít quái vật. Các ngươi xem, bây giờ còn chưa tên nào tới tìm chết.
Mọi người đứng đây không ai không nắm giữ kinh nghiệm phong phú, bởi vậy chậm rãi gật đầu, nếu không trong hoàn cảnh này lẽ nào còn có thể an nhàn nói chuyện.
Nhìn phương xa, đột nhiên một tia màu đỏ xuất hiện.
Có thể trong mảnh thiên địa tràn ngập màu vàng của cát bụi này xuất hiện một tia màu đỏ như vậy, rung động ra sao có thể nghĩ. Xem ra thần long cùng Hạ Nhất Minh tạo ra ngọn lửa kia tuyệt không đơn giản.
- Thần long huynh cùng ngươi rời đi phải không?
Ngao Mẫn Hành đột ngột hỏi.
Hạ Nhất Minh bình tĩnh gật đầu, nói:
- Thần long đại nhân gặp một vật phiêu phù, không biết thi triển thủ đoạn gì biến mất cùng nó.
- Vật phiêu phù?
Ngao Mẫn Hành ngơ ngác hỏi:
- Đó là vật gì?
- Đó là một quái vật vô cùng lớn.
Hạ Nhất Minh rùng mình kể lại chi tiết:
- Quái vật này lơ lửng trên đầu, có vô số quái vật nhỏ từ trong nó bay ra. Nó vô cùng to lớn, có thể che cả bầu trời.
Ngao Mẫn Hành cùng đám lão Thần đạo cường giả sắc mặt khẽ biến, một cỗ khí tức nguy hiểm từ thân thể họ chậm rãi tản ra.

Vũ Thần - Chương #1053


Báo Lỗi Truyện
Chương 1053/1308