Chương 1044: Dò hỏi.


- Hạ huynh. Ngũ hành luân hồi chi hoa quả nhiên kỳ công đệ nhất thiên hạ.
Mã Dự sau khi bắt gặp ánh mắt Hạ Nhất Minh lập tức trở lên ôn hòa, đây cũng không phải lão tận lực áp chế mà là hành động vô thức.
Bất quá cũng bởi nguyên nhân này nên Mã Dự mới phát hiện được, thì ra trong lòng lão Hạ Nhất Minh đã không còn là một vị Hư thần cảnh cường giả nữa. Nguồn: http://truyenyy.com
Khi Hạ Nhất Minh đánh bại Vi Cẩm Thuận, Mã Dự mặc dù kinh ngạc nhưng cũng rung động như lúc này.
Dù sao Vi Cẩm Thuận cũng chỉ là một vị Ngụy thần cảnh cường giả vừa tiến giai, thậm chí ngay cả Lĩnh vực của mình còn chưa hoàn thiện. So sánh với Hư thần cảnh cường giả, Vi Cẩm Thuận cùng lắm chỉ hấp tụ thiên địa lực lượng nhanh hơn, thân thể mạnh mẽ hơn một chút mà thôi.
Theo lý thuyết, Vi Cẩm Thuận còn chưa chính thức trở thành Ngụy thần cảnh cường giả.
Đương nhiên với tu vi võ đạo của Vi Cẩm Thuận nhiều nhất một năm lão sẽ củng cố lĩnh vực bản thân, khi đó lão sẽ trở thành Ngụy thần cảnh cường giả chân chính.
Nhưng lúc này Hạ Nhất Minh ra tay không ngờ bộc lộ Lĩnh vực giống như năng lực của Ngụy thần cảnh cường giả, mặc dù phạm vi Lĩnh vực chỉ trăm trượng, mặc dù không phải hoàn toàn là thiên phú của hắn, nhưng chỉ cần hắn có thể tạo ra Lĩnh vực chẳng khác nào đã đủ sức chống lại Ngụy thần cảnh cường giả.
Tới lúc này Mã Dự cùng Bạch Hổ mới chính thức coi Hạ Nhất Minh như cao thủ đồng giai.
Hạ Nhất Minh mỉm cười, trong lòng không có hảo cảm với Mã Dự, nhưng lúc này trong đám Ngụy thần cảnh cường giả đa phần là kẻ thù của hắn, bất luận thế nào hắn cũng không thể tạo thêm địch nhân. Ít nhất trước khi Mã Dự trở mặt, Hạ Nhất Minh cũng không muốn chọc tới lão.
- Mã huynh quá khen, Hạ mỗ chẳng qua chỉ dựa vào thần khí, lẽ nào có thể so sánh với ngài.
Mã Dự khẽ lắc đầu, nói:
- Hạ huynh quá khiêm tốn rồi. Thần khí mặc dù cũng tốt nhưng phải xem rơi vào tay ai. Ngũ Hành Hoàn trong tay Hạ Nhất Minh như hổ thêm cánh.
Lão dừng một chút nói:
- Sợ rằng cũng chỉ có Hạ huynh mới phát huy triệt để uy lực của nó.
Hạ Nhất Minh trong lòng khẽ động, câu thứ hai của Mã Dự có chút khẩu phật tâm xà.
Hai tai khẽ động, Hạ Nhất Minh lập tức đoán ra ý đồ của Mã Dự, trong lòng hắn mắng chửi không thôi. Mã Dự kia quả là một đầu tiếu diện hổ, không bỏ qua bất cứ cơ hội ly gián nào.
Hắn vội vàng cười, nói:
- Mã huynh quả thật quá khen rồi. Hạ mỗ có thể thi triển Ngũ Hành Hoàn bởi nắm giữ Tiên thiên Ngũ hành thân thể. Lúc này mấy vị cường giả Ngũ Hành Môn mới chân chính là người nắm giữ Ngũ hành công pháp.
Đôi mắt Mã Dự hiện lên vẻ kỳ lại, lão khẽ lắc đầu nói:
- Đám Tử vong sinh vật kia đã rút lui, trong khoảng thời gian ngắn hẳn sẽ không trở lại. Chúng ta có thể trở về rồi.
Hạ Nhất Minh dĩ nhiên đáp ứng điều này, thân thể hắn vừa chuẩn bị rời đi đã thấy được ba người Ngao Mẫn Hành xuất hiện phía trước. Mặc dù linh mẫn nhưng Hạ Nhất Minh không biết bọn họ tới đây từ khi nào. Bất quá nghĩ lại hắn lập tức hiểu ra, khẳng định do hắn vừa thi triển Ngũ hành luân hồi chi hoa, tinh thần vô cùng tập trung nên không rảnh phân tâm chú ý.
Nhìn ba người Ngao Mẫn Hành khẽ gật đầu, Hạ Nhất Minh tỏ ý muốn rời đi.
Mặc dù đối với đám người Ngũ Hành Môn không có hảo cảm nhưng không thể phủ nhận, chỉ cần đối phương nguyện ý trong khoảng thời gian này bảo trì thái độ im lặng, hắn tuyệt đối sẽ không hành động lỗ mãng.
Ngày Hạ Nhất Minh tiến giai Ngụy thần cảnh, hắn sẽ không cần cố kỵ như vậy nữa.
Ngao Mẫn Hành do dự một chút đột nhiên mở miệng nói:
- Hạ huynh khoan đi.
Hạ Nhất Minh khẽ cau mày, nhưng lập tức ngừng lại, nói:
- Ngao huynh có gì chỉ giáo?
- Ngao mỗ vừa thấy Hạ huynh vận dụng Ngũ Hành Hoàn vô cùng nhuần nhuyễn bởi vậy muốn cùng Hạ huynh trao đổi chút kinh nghiệm. Không biết Hạ huynh có đồng ý?
Ngao Mẫn Hành trầm ngâm giây lát nói.
Phu phụ Mã Dự đồng loạt trợn tròn mắt, nếu không phải bọn họ chính tai nghe thấy, cơ hồ không thể tin vào biến hóa trước mắt.
Ngao Mẫn Hành vốn là Tông chủ đệ nhất đại phái, hơn nữa tu vi võ đạo của lão cho dù trong đám Thần đạo cao thủ cũng tuyệt đối xếp hạng đầu.
Ba người Mã Dự nếu phát sinh xung đột với lão biện pháp duy nhất là lấy ba đánh một thủ thắng.
Nhưng lúc này vị Thần đạo lão cường giả ấy không ngờ mở miệng hỏi Hạ Nhất Minh, nếu tin tức này truyền ra chỉ sợ sẽ oanh động tất cả đám Thần đạo cường giả.
Hạ Nhất Minh do dự một chút, hắn vừa sử dụng Ngũ Hành Hoàn oanh động chu vi vài dặm quả thực không phải do bản thân nghĩ ra, công pháp này là một phần trong ghi chép tâm đắc Thần long giao lại, hắn cùng lắm chỉ thuận tay dắt dê mà thôi.
Bản ghi chép tâm đắc kia mặc dù không dài nhưng nội dung trong đó bác đại tinh thâm mang lại lợi ích không nhỏ cho Hạ Nhất Minh, trong đó phương pháp vận dụng Ngũ Hành Hoàn còn có những giải thích đặc biệt.
Bất quá dù sao đây cũng là ghi chép của Ngũ Hành Lão tổ, mặc dù Thần long nói chưa từng giao cho đệ tử Ngũ Hành Môn nhưng giờ phút này nhìn thấy vẻ mặt Ngao Mẫn Hành, Hạ Nhất Minh mới hoàn toàn tin tưởng.
- Ngao huynh. Kỳ thật phương pháp vận dụng Ngũ Hành Hoàn kia cũng không phải Hạ mỗ nghi ra mà từ một cổ tịch biết được.
Hạ Nhất Minh khẽ nói.
Hai mắt Ngao Bác Duệ nhất thời sáng lên, lão đối với phương pháp vận dụng Ngũ Hành Hoàn của Hạ Nhất Minh vô cùng hoài nghi, giờ phút này nghe nói tới cổ tịch, nghi ngờ đó nhất thời tiêu biến.
Hạ Nhất Minh tu vi võ đạo mặc dù cường đại nhưng dù sao hắn cũng chỉ là thanh niên chưa tới ba mươi, thiên phú tu luyện như vậy đã là độc nhất vô nhị, còn muốn giải thích cùng vận dụng thần khí tới trình độ kia tuyệt đối có thể chuyển qua phạm trù yêu quái.
- Không biết Hạ huynh từ đâu có được cổ tịch này? Có thể cho Ngao mỗ xem qua một chút?
Ngao Mẫn Hành trầm giọng nói.
Vi Cẩm Thuận cùng Ngao Bác Duệ đồng thời thở dài một tiếng trong lòng. Với thực lực Ngũ Hành Môn, nếu cổ tịch này trong tay người khác, thậm chí là Hư thần cảnh cường giả khác, bọn họ sẽ không tiếc vũ lực thu về.
Đương nhiên thần khí Ngũ Hành Hoàn trên tay người kia cũng khó bảo toàn.
Bất quá lúc này Vi Cẩm Thuận thua trận, Hạ Nhất Minh nắm giữ Ngũ Hành Hoàn uy lực cường đại như vậy, thái độ ba người bọn họ biến hóa long trời lở đất. Mặc dù không sợ hãi Hạ Nhất Minh nhưng cũng không muốn sinh tử đối đầu.
Hạ Nhất Minh khoát tay nói:
- Xin lượng thứ. Hạ mỗ năm đó không biết tốt xấu đã để cổ tịch này thất lạc.
Ngao Bác Duệ sắc mặt nhất thời trở lên khó coi, Vi Cẩm Thuận sắc mặt không đổi nhưng hàn quang trong mắt càng rõ rệt hơn. Ngao Bác Duệ bước lên phía trước, nói:
- Hạ huynh. Nếu Bác Duệ muốn thỉnh giáo cách vận dụng Ngũ Hành Hoàn không biết Hạ huynh có thể chỉ điểm?
Hạ Nhất Minh cười ha hả, trong đầu lập tức nghĩ lại thái độ mập mờ của Thần cùng Ngũ Hành Môn.
Mặc dù không biết vì sao lúc này Thần long coi trọng hắn nhưng Hạ Nhất Minh biết, trong mắt Thần long kia, Ngũ Hành Môn quan trọng hơn hắn rất nhiều. Bởi thế điều kiện này hắn không nhận lời, Thần long vĩnh viễn không có khả năng nói ra.
Nghĩ tới điều này, trên mặt Hạ Nhất Minh mang theo vài phần thành khẩn.
- Nếu Bác Duệ huynh muốn hỏi, Hạ mỗ đương nhiên sẽ không từ chối.
Hắn dừng một chút, mặc kệ trong đầu nghĩ thế nào nhưng Thần long cũng đã giúp hắn đoán tạo thần khí bởi vậy vẻ mặt hòa hoãn nói:
- Cổ tịch này khi Hạ mỗ xem qua, với phương pháp vận dụng Ngũ Hành Hoàn quả thật có chút cảm xúc, cũng muốn cùng Bác Duệ huynh trao đổi.
Hai người bọn họ ha ha nói chuyện vài câu, theo sau Hạ Nhất Minh lập tức cáo từ rời đi, hơn nữa còn ước định sau này tùy thời có thể trao đổi.
Đợi khi Hạ Nhất Minh cùng đám người Mã Dự rời đi, vẻ tươi cười trên mặt Ngao Bác Duệ cũng biến mất.
- Tổ sư gia. Phương pháp vận dụng Ngũ Hành Hoàn của Hạ Nhất Minh thật sự quan trọng như vậy sao?
Ngao Bác Duệ cười khổ nói.
Quả thực nếu có khả năng, Ngao Mẫn Hành tình nguyện cả đời không gặp lại Hạ Nhất Minh, nhưng vì mặt mũi cùng yêu cầu của Tổ sư gia, lão không thể làm khác.
Ngao Mẫn Hành chậm rãi gật đầu nói:
- Các ngươi nhìn Hạ Nhất Minh vừa mới ra tay, Ngũ Hành Hoàn biến hóa ra sao chứ?
Vi Cẩm Thuận cùng Ngao Bác Duệ sắc mặt cứng đờ, sau hồi lâu Vi Cẩm Thuận trầm giọng nói:
- Uy lực cường đại quả không hổ danh Thiên hạ đệ nhất thần khí.
Ngao Mẫn Hành cười khổ một tiếng, nói:
- Trong tay lão phu cũng có thần khí Ngũ Hành Hoàn, hơn nữa còn sử dụng không dưới trăm năm, nhưng không cách nào thần kỳ như vậy.
Vẻ tươi cười trên mặt lão thu liễm lại, nói:
- Hắn vận dụng Ngũ Hành Hoàn tựa hồ có bóng dáng Lão tổ tông khai sáng bổn môn, bởi thế bất luận thế nào lão phu cũng phải học được.
Ngao Bác Duệ sắc mặt khẽ biết, nói:
- Chẳng lẽ hắn có được cổ tịch Lão tổ tông lưu lại?
Ngao Mẫn Hành quay đầu ánh mắt gắt gao nhìn phía xa, khẽ nói:
- Cổ tịch này rất có khả năng do Lão tổ tông lưu lại nhưng cũng không phải Hạ Nhất Minh có được từ bên ngoài.
Vi Cẩm Thuận sắc mặt khẽ biến, dồn dập nói:
- Tông chủ. Thần long huynh đối với Ngũ Hành Môn chúng ta luôn chiếu cố. Chẳng lẽ ngài nghi ngờ hắn?
Ngao Mẫn Hành do dự một chút, đôi mắt lộ rõ vẻ hoài nghi.
Năm trăm năm ở chung, bọn họ đương nhiên biết Thần long thiên vị nhưng lúc này xem ra sự thiên vị đó đã chuyển mục tiêu.

Vũ Thần - Chương #1044


Báo Lỗi Truyện
Chương 1044/1308