Chương 1034: Thần long tương triệu.


- Vi trưởng lão. Ngươi cảm thấy thế nào?
Ngao Mẫn Hành vẻ mặt ngưng trọng hỏi.
Vi Cẩm Thuận sắc mặt lúc này đã hoàn toàn khôi phục bình thường. Mặc dù vừa rồi lão chịu chút thương tổn nhưng đối với Ngụy thần cảnh cường giả mà nói cũng không tính là gì.
- Tông chủ đại nhân xin yên tâm.
Lão trầm giọng nói:
- Chuyện vừa rồi với Vi mỗ mà nói cũng không phải chuyện không tốt.
Ngao Mẫn Hành chậm rãi gật đầu, trên mặt xuất hiện nụ cười.
Đúng như Vi Cẩm Thuận nói, lão vừa tiến giai vào Ngụy thần cảnh, tự tin bành trướng thái quá, điệu bộ quét ngang thiên hạ không để ai vào mắt. Tâm tinh này khi đối diện với Tử vong sinh vật trăm năm trở lại một lần kỳ thực là chuyện nguy hiểm.
Ngao Mẫn Hành mặc dù quan hệ rất tốt với lão, cũng từng khuyên bảo qua nhưng không có hiệu quả. Mà trận chiến vừa rồi, là vị Ngụy thần cảnh cường giả bị đánh bại, nhất thời ngạo khí của lão đã bị đánh tan.
- Tổ sư gia. Hạ Nhất Minh sử dụng vốn là tuyệt học bổn môn, Ngũ hành luân hồi chi hoa.
Ngao Bác Duệ hai mắt hữu thần, nói:
- Công pháp này không ngờ có thể khiêu chiến vượt giai, tại sao trong cổ tịch không nhắc tới?
Vi Cẩm Thuận sắc mặt khẽ biến, nói:
- Tông chủ. Bác Duệ nói không sai. Ngài tu luyện cũng là Ngũ hành luân hồi chi hoa nhưng khi ngài tại Hư thần cảnh nếu không sử dụng Ngũ Hành Hoàn, chỉ sợ uy lực chưa chắc đã áp chế được Hạ Nhất Minh.
Lão nói những lời này mặc dù ý tứ khinh thường nhưng Ngao Mẫn Hành không chút để ý.
Trải qua thời gian năm trăm năm ở chung, quan hệ của bọn họ sớm đã như huynh đệ, khi nói chuyện cũng không cần che giấu.
Than nhẹ một tiếng, Ngao Mẫn Hành nói:
- Lão phu kỳ thực không có được Ngũ hành thân thể mà tu luyện mật pháp hình thành Ngũ hành thân thể từ hậu thiên. Mặc dù có thể tu luyện Ngũ hành luân hồi chi hoa nhưng uy lực cùng tiên thiên Ngũ hành thân thể không thể so sánh.
Lão lắc đầu nói:
- Ngũ hành luân hồi chi hoa sau khi Tổ sư gia tấn giai Ngụy thần cảnh mới hoàn thiện. Tại Hư thần cảnh, lão nhân gia người trong tay cầm thần khí Ngũ Hành Hoàn tung hoành đồng giai nhưng chưa từng khiêu chiến Ngụy thần cảnh cường giả. Khi đạt tới Ngụy thần cảnh, lão nhân gia người mặc dù sáng chế Ngũ hành luân hồi chi hoa nhưng chỉ là thêu hoa trên gấm.
Hai người bên cạnh lão chậm rãi gật đầu. Bọn họ rốt cuộc cũng hiểu vì sao ngay cả Ngao Mẫn Hành trước khi giao thủ vẫn cần tính toán, thì ra ngay cả bản thân lão cũng không biết công pháp này phát huy toàn lực có thể khiêu chiến vượt cấp.
Kỳ thực lúc trước Ngao Mẫn Hành chưa tiến giai Ngụy thần cảnh cũng đã từng giao thủ cùng Ngụy thần cảnh cường giả. Nhưng kết quả thất bại thảm hại. Bất quá khi đó lão vừa tiến giai Hư thần cảnh, chưa được thần khí Ngũ Hành Hoàn chấp nhận. Cho đến mười năm sau, khi lão củng cố cảnh giới, tu luyện Ngũ hành luân hồi tới trình độ nhất định mới được thần khí chấp nhận.
Nhưng cho dù là vậy lão cũng không dám tiếp tục khiêu chiến Ngụy thần cảnh cường giả.
Cũng bởi đã có kinh nghiệm này nên Vi Cẩm Thuận mới tin tưởng mười phần. Bất quá kết quả cuối cùng lại khiến lão thương tâm.
Ngao Mẫn Hành quay đầu nhìn lại phương xa, thì thào nói:
- Tiên thiên Ngũ hành thân thể.
Lão trầm ngâm, sau một lát nói:
- Nếu hắn thật sự tiến giai Chân thần cảnh, có thể đóng cửa vĩnh viễn thông đạo này không?
Vi Cẩm Thuận thân thể khẽ run lên, lão ngẩng đầu, nói:
- Tông chủ. Thông đạo không thể đóng cửa vĩnh viễn. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
- Chúng ta không thể nhưng Chân thần cảnh chưa chắc không thể.
Ngao Mẫn Hành thở thật dài một hơi, nói:
- Lão phu tới đây đã năm trăm năm. Nếu còn có thể trở về nhìn lại một lần...
Vi Cẩm Thuận trong mắt lóe quang mang, sau hồi lâu lắc đầu nói:
- Tông chủ. Thần long kia sẽ không cho phép.
Ngao Bác Duệ rốt cuộc mở miệng nói:
- Tổ sư gia. Thần long kia rốt cuộc có lai lịch gì? Đệ tử cảm thấy hắn có chút chiếu cố.
Khi mọi người tới đây chỉ riêng lão được Thần long đưa tới trước mặt trưởng bối môn phái mình, nếu nói vô tình bất luận ai cũng không tin tưởng.
- Thần long kia là viễn cổ Thần thú, nghe nói có giao tình với Tổ sư gia khai sáng bổn môn. Bởi vậy có chút thiên vị bổn môn cũng không khó nhận ra.
Ngao Mẫn Hành tùy ý nói.
Ngao Bác Duệ lúc này mới hiểu ra. Bất quá lão khâm phục sát đất Ngũ Hành Lão tổ khi xưa . Ngay cả Thần thú cường đại như vậy cũng có thể giao hảo, lão nhân gia người cường đại ra sao?
Trong không gian truyền tới âm thanh ù ù.
- Hạ Nhất Minh. Ta có chuyện muốn thương lượng cùng ngươi.
Âm thanh Thần long vang lên cực lớn.
Ba người Ngao Mẫn Hành khẽ ngẩn ra, bọn họ lập tức dừng lại. Mặc dù không biết vì sao Thần long cho gọi Hạ Nhất Minh nhưng ba người bọn họ không có ý định can dự vào.
Xa xa đám người Lưu Mục vẻ mặt đầy tiếu ý. Hạ Nhất Minh nắm giữ uy lực cường đại vượt xa dự đoán của mọi người.
Trong Thần đạo cảnh giới lại có thể vượt cấp khiêu chiến, đây quả thực là chuyện khó tin. Cho dù hai vị Chân thần cảnh cường giả trong truyền thuyết sợ rằng khi tấn giai Ngụy thần cảnh mới thật sự rạng danh thiên hạ, xưng hào vô địch.
Nhưng lúc này âm thanh Thần long từ xa vọng tới ngược lại khiến Hạ Nhất Minh có dự cảm không tốt.
Lưu Mục ho nhẹ một tiếng, nói:
- Nhất Minh. Ngươi đi đi. Thần long huynh là Thiên hạ đệ nhất Thần thú, cũng là tồn tại cường đại nhất trong Thần đạo. Hắn đã muốn gặp ngươi hẳn có chuyện quan trọng.
Hạ Nhất Minh trong lòng phát lạnh. Hắn lập tức hiểu rõ hàm ý của Lưu Mục. Thần long kia vốn là Thiên hạ đệ nhất cường giả, cho dù nhân loại cũng không cách nào đối kháng với cao thủ như vậy. Bởi thế Lưu Mục mới dùng những lời trên nhắc nhở hắn.
Khẽ gật đầu, Hạ Nhất Minh nghiêm mặt nói:
- Đệ tử đã hiểu.
Thần lực trên thân thể hắn phóng xuất, chỉ chốc lát đã biến mất khỏi tầm mắt mọi người. Trong lòng hắn đã có quyết định, trước khi đột phá cảnh giới mới, tuyệt đối sẽ không trêu chọc Thần long này. Bất quá khi bản thân tấn giai Ngụy thần cảnh, hơn nữa tiến giai Ngũ Hành Hoàn cùng xác Huyền quy, tình huống hoàn toàn khác.
Tốc độ của hắn rất nhanh, trên đường thậm chí còn gặp được ba người Ngao Mẫn Hành phía dưới. Bất quá hắn cũng không có ý muốn dây dưa cùng đối phương. Chỉ là đôi mắt liếc qua đã thấy Vi Cẩm Thuận khôi phục bình thường, kết quả này khiến hắn kinh ngạc, trong lòng càng có thêm vài phần kiêng kỵ bọn họ.
Xa xa rốt cuộc cũng không thấy được đầu Thần long khổng lồ kia nữa. Mặc dù lúc này chiều dài của nó đã thu lại không tới mười trượng nhưng trước mặt Hạ Nhất Minh vẫn là một đại gia hỏa không nhỏ bé chút nào.
- Thần long đại nhân. Không biết ngài cho gọi vãn bối có gì phân phó.
Hạ Nhất Minh đi thẳng vào vấn đề.
Thần long đưa đầu lại gần, nói:
- Hạ Nhất Minh. Nghe nói trong tay ngươi có thô phôi Ngũ Hành Hoàn, không biết có thể cho ta đánh giá một chút.
Hạ Nhất Minh trong lòng hoài nghi, chần chừ giây lất rốt cuộc cũng lấy ra Ngũ Hành Hoàn.
Vật này dù sao cũng là bổn mạng thần binh của hắn, khi nắm giữ trong tay hắn vô cùng tự tin. Bởi thế ngay cả khi Thần long có ác ý gì hắn cũng có thể tùy cơ ứng biến.
Cổ tay vung lên, Ngũ Hành Hoàn hóa thành quang mang bay tới trước mặt Thần long.
Thần long hai mắt ngưng lại, Ngũ Hành Hoàn nhất thời lơ lửng giữa không trung. Sắc mặt Hạ Nhất Minh đại biến, thần lực trong thân thể hắn sôi trào như chuẩn bị bộc phát.
Giờ phút này trong lòng hắn kinh hãi không lời nào tả xiết.
Thần long này nắm giữ uy lực cường đại tới khó tin.
Ý niệm lực lượng của nó vô cùng mạnh mẽ, phảng phất như biển cả vô tận. Khí ý niệm khổng lồ này bao phủ Ngũ Hành Hoàn, Hạ Nhất Minh không ngờ cảm nhận bổn mạng thần binh của hắn sắp không cánh mà bay.
Sắc mặt hắn không nhịn được mà biến đổi vài lân, Ngũ Hành Hoàn là mệnh căn của hắn không phải chỉ bởi bên trong có thần khí Cửu Long Lô hơn nữa trong Ngũ hành không gian còn tồn tại rất nhiều trân phẩm.
Có thể nói sau khi phát hiện Ngũ hành không gian, hắn đã đem toàn bộ bảo vật trên người ném vào trong đó, hai kiện vật phẩm không gian kia chỉ như vật trang trí bên ngoài.
Trên lưng lấm tấm mồ hôi lạnh, trong đầu hắn xuất hiện vô số ý nghĩ.
Nếu như Thần long này thật sự cướp đi Ngũ Hành Hoàn, hắn phải làm thế nào?
Chậm rãi cảm ứng của hắn về Ngũ Hành Hoàn càng lúc càng yếu, mà ý niệm Thần long không ngừng bao quanh Ngũ Hành Hoàn.
Hạ Nhất Minh song quyền nắm chặt, nếu không phải biết thực lực của mình lúc này không phải đối thủ của Thần long, hắn đã sớm ra tay.
Sau hồi lâu âm thanh Thần long vang lên:
- Thần khí Cửu Long Lô quả nhiên trong tay ngươi.
Hạ Nhất Minh thở thật dài một hơi, ý niệm Thần long không cần hỏi qua hắn đã trực tiếp xâm nhập Ngũ hành không gian. Điều này với hắn chính là sự vũ nhục cùng đả kích trầm trọng. Thực lực bản thân cường đại hơn vốn cho rằng có thể cầm cự với đối phương nhưng thật không ngờ chẳng chịu được một kích.
- Thần long đại nhân. Đây thuần túy là vận khí của vãn bối.
Hạ Nhất Minh mạnh mẽ áp chế nộ hỏa trong lòng, bình tĩnh nói.
- Trên người ngươi thứ tốt thật không ít.
Thần long hắc hắc cười, nói:
- Ngay cả bốn khỏa nội đan siêu cấp Thánh thú cũng đã thu thập đủ. Hà. Trong Ngũ Hành Hoàn vốn có một khỏa Mộc hệ nội đan. Xem ra ngươi cũng có ý định đoán tạo nó thành thần khí chân chính.
Hạ Nhất Minh cười khổ một tiếng, không hề mở miệng nữa. Thần long này cường đại vượt qua sức tưởng tượng của hắn, cũng nằm ngoài phạm trù hắn có thể đối phó.
Nhưng ngay khi hắn không biết phải ứng phó ra sao, đôi mắt Thần long trợn tròn phảng phất như nhìn ra vật gì khiến nó kinh tâm động phách. Nó thì thào nói:
- Không có khả năng. Làm sao ngươi có vật này trong tay?

Vũ Thần - Chương #1034


Báo Lỗi Truyện
Chương 1034/1308