Chương 1020: Uy năng.


Trên không trung hai bóng trắng lướng qua để lại vệt quang mang dài, Hạ Nhất Minh nhìn ra xa xa, hoài nghi nói:
- Mưu huynh. Tại sao chúng ta không tìm Thần đạo cường giả khác lại tìm Thần long?
Mưu Tử Long cười lớn, nói:
- Hạ huynh đệ yên tâm đi. Từ khi Thần Toán Tử nhân loại chúng ta vẫn lạc, Thần long đại nhân chính là Thần Toán Tử của Thần đạo. Hơn nữa tuổi tác lớn, danh vọng rất cao, chỉ cần biến dị Phích Lịch Thương được ngài coi trọng nhất định những người khác sẽ cầu ngươi hỗ trợ.
Nói tới đây âm thanh lão thấp hẳn:
- Thần long đại nhân cường đại khôn lường, chỉ cần ngài nguyện ý để ngươi ra tay cho dù Ngao Mẫn Hành muốn làm khó ngươi cũng phải nghĩ kỹ.
Hạ Nhất Minh lúc này mới hiểu ra, không ngờ Mưu Tử Long có ý kiến tốt như vậy. Hắn cảm kích nhìn vị lão Thần đạo nhưng trong lòng có thêm chút cảm giác khác.
Thần long trong lòng Mưu Tử Long hiển nhiên có địa vị cao, thậm chí là chỗ dựa của lão, cảm giác đó năm trăm năm dần tích lũy lại. Nhưng không biết sao trong lòng Hạ Nhất Minh có cảm giác sợ hãi nó, chỉ cần có thể hắn chỉ muốn đứng xa nhìn.
Bất quá nghĩ tới cả vạn Phích Lịch Thương ẩn chứa Quang minh lực lượng Ngụy thần cảnh, hắn không kìm nén được ham muốn, càng không thể phản đối.
Bởi hắn biết, cơ hội như vậy chỉ có một lần, một khi Bách Linh Bát đóng cửa thông đạo, hắn không thể thu nạp được lực lượng Quang minh kia nữa.
Xa xa một tiếng long ngâm vọng lại, trong âm thanh này tràn ngập nghi ngờ cùng cảnh cáo.
Hạ Nhất Minh trong lòng chấn động, hắn biết Thần long sớm đã nhận ra hành tung của bọn hắn. Nhưng khiến Hạ Nhất Minh cảm thấy khiếp sợ chính là hắn không phát hiện được bất cứ tung tích nào của Thần long.
Trong trí nhớ của hắn, Thần long thể tích khổng lồ, so với Long xà còn lớn hơn rất nhiều, chỉ cần liếc mắt từ xa cũng có thể thấy rõ. Nhưng mặc cho hắn quan sát thế nào cũng không gặp được thân ảnh của nó, điều này khiến hắn cảnh giác trong lòng.
- Hạ huynh. Thần long đại nhân ngay phía trước.
Mưu Tử Long nhìn Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, theo sau lão ngẩng đầu huýt dài một tiếng. Mỗi tiếng huýt gió của cường giả đều ẩn chứa những thông điệp khác nhau, Mưu Tử Long tính tình hào sảng, tiếng huýt gió cũng cao vút tận trời, trong không gian không có một chút thay đổi.
- Ta biết là ngươi. Không cần phải lắm nhời.
Âm thanh Thần long từ xa truyền tới.
Mưu Tử Long sắc mặt đỏ bừng, lão cười khổ nhìn Hạ Nhất Minh gật đầu.
Kỳ thực ở chung với Thần long này đã lâu, xưng hô cùng phương thức chào hỏi sớm đã thành quen. Chỉ là lúc này bên cạnh có thêm Hạ Nhất Minh mới khiến Mưu Tử Long cảm thấy xấu hổ.
- Thần long đại nhân là vị cường giả công bằng, chỉ cần được ngài tán thành cũng không ai dám động tới ngươi.
Mưu Tử Long thấp giọng nói:
- Bất quá Hạ huynh đệ. Lúc này ngươi ngàn vạn lần không thể không đòi một phần mười thù lao. Nếu không hai vị luyện chế Phích Lịch Thương lúc trước có lẽ sẽ ghi hận ngươi.
Hạ Nhất Minh chân mày khẽ nhíu lại, theo sau chậm rãi gật đầu.
Vị Ngụy thần cảnh nắm giữ Quang minh lực lượng kia Hạ Nhất Minh cũng không quan tâm bởi hắn đã đắc tội rồi. Nhưng còn một vị Ngụy thần cảnh sở trường đoán tạo, Hạ Nhất Minh cũng không muốn vô duyên vô cớ đắc tội.
Nếu hai người bọn họ đã đòi một phần thù lao, như vậy bản thân hắn không nên phá vỡ quy tắc là tốt nhất.
- Mưu Tử Long. Lúc này ngươi trở lại làm gì? Một tháng nữa hãy quay lại.
Âm thanh Thần long từ xa truyền lại.
Hạ Nhất Minh trong lòng khẽ động. Đầu Thần long này không muốn Mưu Tử Long trở lại cửa thông đạo, hơn nữa khi bọn họ mới tới nơi này cũng chỉ thấy Thần long, các vị cường giả cùng Thần thú khác đều không rõ tung tích. Xem ra hết thảy cũng không phải ngẫu nhiên.
- Thần long đại nhân. Vãn bối lúc này tới sớm là có chuyện quan trọng muốn nhờ ngài quyết định. Việc này có thể ảnh hưởng quan trọng tới đại sự của chúng ta.
Mưu Tử Long kêu lớn.
Phía đối diện nhất thời im lặng, sau hồi lâu âm thanh Thần long mới chậm rãi vang lên:
- Các ngươi lại đây.
Mưu Tử Long quay đầu nhìn Hạ Nhất Minh nháy mắt, nói:
- Hạ lão đệ. Lão ca là nhờ phúc của ngươi.
Lão cười hắc hắc, nói:
- Dựa theo ước định, chỉ nửa năm chúng ta mới có thể trở lại một lần. Hơn nữa ở nơi này trao đổi cùng nhờ người đoán tạo Phích Lịch Thương, ngoài hai việc đó thời gian còn lại phải tận lực liệp sát Tử vong sinh vật, giảm bớt áp lực trăm năm một lần.
Hạ Nhất Minh chậm rãi gật đầu, hắn đã hiểu, cũng không phải những người khác nguyện ý rời đi mà bị Thần long lập ra quy ước. Ngoài khoảng thời gian trở lại đoán tạo Phích Lịch Thương, thời gian còn lại phải ra ngoài liệp sát quái vật vàng kim, thu lấy xúc tu của chúng chế tạo Phích Lịch Thương.
Hết thảy điều này bởi vì đại chiến trăm năm một lần sắp xảy ra. Ánh mắt nhìn lại phía trước, Hạ Nhất Minh mơ hồ cảm giác được, nếu không có đầu Thần long cường đại này tọa trấn, chỉ sợ đám Thần đạo cường giả kia tất cả đều trở lại mà không ai thủ hộ tại thông đạo này.
Trong lòng khẽ động, Hạ Nhất Minh nói:
- Mưu huynh. Nếu tất cả mọi người không thể quay về sớm, sao người để ta làm vậy?
Mưu Tử Long vỗ vỗ vai hắn, nói:
- Ngươi mới từ ngoài vào, thực lực bản thân cũng không tính quá mạnh, hiển nhiên không nằm trong quy ước kia. Bất quá nếu ngươi đã quay trở lại, đám người Ngao Mẫn Hành hướng ngươi khiêu chiến, ngay cả Thần long đại nhân cũng không thể ngăn cản.
Hạ Nhất Minh trong mắt lóe lên một tia sắc lạnh, Thần long quả thực có uy nghiêm cường đại, nhưng cũng không có khả năng áp chế tranh chấp. Bởi thế nếu có người quang minh chính đại khiêu chiến, nó cũng chỉ mắt nhắm mắt mở. Sau khi hai người nói thêm vài câu rốt cuộc cũng đến nơi.
Nhưng sau khi tới nơi này, đôi mắt Hạ Nhất Minh nhất thời trợn tròn, hắn kinh ngạc nhìn Thần long trước mặt.
Trong ấn tượng của hắn, Thần long thể tích khổng lồ, tuyệt đối là sinh vật lớn nhất hắn từng gặp qua, cho dù so với một sơn mạch cũng không có gì quá đáng. Nhưng Thần long lúc này biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Nhìn thân thể chỉ hơn mười trượng của Thần long trên mặt đất, trong lòng Hạ Nhất Minh không biết nói gì.
Thì ra người này nắm giữ thuật biến hóa, không ngờ lần đầu gặp mặt lại hóa lớn như thế, chẳng phải thuần túy muốn bọn họ kinh sợ sao?
- Hạ Nhất Minh. Chúc mừng ngươi tiến giai.
Âm thanh Thần long chậm rãi vang lên.
Hạ Nhất Minh sắc mặt càng thêm quái dị nói:
- Đa tạ Thần long đại nhân. Chỉ là may mắn mà thôi.
Lúc này âm thanh cùng thể tích Thần long giống nhau, đều nhỏ bé hơn rất nhiều, không còn bất cứ tiếng sấm động nào như lần đầu gặp mặt. Hạ Nhất Minh rốt cuộc cũng tin, lần đầu tiên gặp mặt là đại gia hỏa này cố tình thể hiện.
- Mưu Tử Long có chuyện gì nói mau?
Mưu Tử Long vẻ mặt căng thẳng nói:
- Thần long đại nhân. Ta cùng Hạ huynh đệ liệp sát quái vật vàng kim bên ngoài, sau khi có được xúc tu hắn đoán tạo thành công Phích Lịch Thương.
Thần long thân thể run lên, nói:
- Thì ra ngươi tinh thông Đoán tạo thuật. Một vị Đoán tạo tông sư, rất giỏi.
Hạ Nhất Minh cuống quít lắc đầu, bản thân hắn sao sánh với hai chữ tông sư. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Mưu Tử Long nói tiếp:
- Thần long đại nhân. Hạ Nhất Minh đoán tạo Phích Lịch Thương không giống bình thường. Uy lực thậm chí mạnh hơn gấp ba lần. Hơn nữa sau khi công kích thân thể quái vật, chúng sẽ bạo liệt, huyết nhục văng ra có lực xuyên thấu rất mạnh. Chúng ta từng thử nghiệm qua, nếu thi triển tại nơi quái vật đông đúc, có thể một lần tiêu diệt bốn đầu quái vật vàng kim.
Thần long lập tức ngẩng cao đầu, đôi mắt lóe lên quang mang khiến Hạ Nhất Minh nghĩ tới Bách Linh Bát, không biết người này có thể mang tới cho hắn kinh hỉ như vậy không?
Mưu Tử Long lấy ra một cây biến dị Phích Lịch Thương, trực tiếp ném lại.
Mặc dù thể tích Thần long đã nhỏ hơn, nhưng so với nhân loại vẫn quá khổng lồ.
Ngay khi Hạ Nhất Minh tưởng Thần long sẽ dụng ý niệm điều khiển đã thấy nó đưa một trảo chộp lên biến dị Phích Lịch Thương. Một tiếng nổ vang lên, biến dị Phích Lịch Thương bị lực lượng cường đại công kích đã bạo liệt.
Dưới cự trảo Thần long, lực lượng Quang Ám hợp bích lóe ra, hơn nữa tản mác bốn phía.
Hạ Nhất Minh sắc mặt khẽ biến, hắn hiểu rất rõ uy lực Phích Lịch Thương do mình đoán tạo. Chỉ sợ đầu Thần long này sẽ nếm quả đắng.
Nhưng khiến hắn trợn mắt cứng lưỡi chính là, khi cỗ lực lượng kia tiêu tán, cự trảo Thần lông không chút nào tổn hại.
Hít một hơi thật sâu, Hạ Nhất Minh rốt cuộc hiểu rõ, đầu Thần long này vì sao có địa vị cao như vậy.
Thực lực. Đối với Thần đạo cường giả mà nói, thực lực mới có tính áp đảo, mới là nguyên nhân khiến mọi người phục tùng.
Lúc này trong lòng Hạ Nhất Minh nhiệt huyết dâng tràn, nếu bản thân hắn có được thực lực này, còn sợ hãi điều gì?
Mưu Tử Long tựa hồ như quá quen với việc này, nói:
- Thần long đại nhân. Phích Lịch Thương này chẳng những có thể đoán tạo lại mà chỉ cần cho Hạ Nhất Minh thời gian ngắn, hắn sẽ cải tạo toàn bộ Phích Lịch Thương trước kia.
Thần long làm ra một thủ thế, nó gật đầu, nói:
- Không sai. Việc này quả thực ảnh hưởng rất lớn, không thể trì hoãn.
Theo sau thân thể nó không ngừng bành trướng, chỉ một lát sau đã khôi phục bộ dạng khủng bố như lần đầu tiên gặp Hạ Nhất Minh.
Một âm thanh vang vọng thiên địa, với phương thức kỳ lạ truyền khắp thế giới này.

Vũ Thần - Chương #1020


Báo Lỗi Truyện
Chương 1020/1308