Chương 1015: Tập hợp.


Trên không trung những đám mây trắng như băng tuyết dưới mặt đất, lúc này từng cơn gió thổi từ phía chân trời tạo lên âm thanh rung động.
Quang cảnh nơi này không khác gì mùa đông, mặc dù Bắc Cương Băng nguyên đã sớm bước vào mùa xuân nhưng Bắc hải vẫn là một mảnh tuyết trắng bao phủ.
Trên mặt biển tảng băng lớn vẫn không có dấu hiệu tan chảy. Trừ đám ma thú cường đại thi thoảng giẫm sụt một mảnh tạo lên huyệt động sâu hoắm, nơi này vẫn là một mảnh mịt mờ như trước.
Bất quá tại khu vực Bắc hải này đột ngột xuất hiện thêm một hòn đảo lớn, nơi hòn đảo này xuất hiện mặt băng bị thủng lộ ra nước biển phía dưới.
Trước khi hòn đảo này xuất hiện, đám linh thú cường đại tại Bắc hải trăm phương ngàn kế muốn tới gần, hơn nữa không ngại sinh tử chiến cùng nhân loại. Nhưng lúc này không còn bất cứ đầu linh thú nào nguyện ý tới gần.
Mặc dù bên cạnh hòn đảo thiên địa lực lượng càng lúc càng nồng đậm, thâm chí so với trước đây càng nồng đậm hơn nhưng mấy ngày nay, tất cả những sinh vật có trí tuệ để cảm thấy kinh hãi.
Dưới sự áp chế của lực lượng tại nơi này, chỉ cần linh thú có chút trí tuệ cho dù trăm năm linh thú cũng có thể cảm nhận điểm khác thường.
Tất cả đám linh thú này đều cảm nhận được sự uy hiếp cực lớn, lực lượng này khiến tâm linh chúng run rẩy, không thể làm gì khác hơn đành phải chạy trốn ra xa, càng xa càng tốt. Cũng chỉ có đám sinh vật bình thường, vô tư lự vẫn lai vãng xung quanh. Lúc này một đầu quái vật biển khổng lồ đang chậm rãi tiến tới.
Không khí nơi này khiến nó cảm thấy hết sức dễ chịu, hơn nữa đám linh thú bình thường có thể uy hiếp nó lúc này không xuất hiện. Mặc dù nó không biết tại sao nhưng nơi này quả thực là thiên đường của nó.
Đột nhiên thân thể nó ngưng lại, phần đầu ngẩng cao kinh ngạc nhìn Băng Đảo cực lớn phía trước.
Một cảm giác kinh hãi mơ hồ xuất hiện trong đầu nó, không biết vì sao trước đó nó bị mê hoặc mà không nhận ra sự đáng sợ ở nơi này.
Cúi đầu, nó phát ra một tiếng quỷ dị, trong âm thanh ngoài phần giống dã thú thông thường còn mang theo vài phần linh trí.
Theo sau thân thể nó đảo lại, cố gắng tránh thật xa nơi mà vừa nãy nó còn coi là thiên đường.
Cảnh tượng như vậy trong hai tháng nay đã diễn ra không ít, theo độ nồng đậm của thiên địa lực lượng càng lúc càng tăng, chuyện như vậy xảy ra càng lúc càng nhiều.
Thiên địa lực lượng cường đại khiến đám sinh vật bình thường mở ra linh trí nhanh chóng trở thành Linh thú.
Mặc dù vừa mở ra linh trí nhưng cũng không biết vì sao trong đầu chúng khắc sâu vài thứ, bản năng thúc giục chúng nhanh chóng rời khỏi nơi này. Mà địa bàn chúng vừa bỏ đi cũng rất nhanh bị các sinh vật khác chiếm lĩnh, bởi vậy đám mãnh thú này hoặc là bị tiêu diệt, hoặc là gia nhập đội quân liều mạng bỏ chạy.
Trên không trung Kỳ Lân thú hài lòng gật đầu, nói:
- Thiên địa lực lượng càng lúc càng nồng đậm, với khả năng tạo ra Linh thú như vật, chỉ cần một năm sau trong Bắc hải cũng có ngàn đầu Linh thú mới.
Nó lắc đầu, cảm khái nói:
- Nếu như trong thiên hạ cũng tràn ngập thiên địa lực lượng như vậy số Linh thú sẽ càng nhiều hơn.
Cách nó không xa, Viên Lễ Huân thân thể tỏa ra quang mang ngũ sắc. Kiện Ngũ hành vũ y đã được nàng tùy tâm khống chế, so với hai tháng trước càng thêm thuần thục.
Ánh mắt nàng nhìn Băng Đảo, thấp giọng nói:
- Sinh vật nơi này vô cùng cường đại, dựa theo bản năng chúng sẽ tận lực hướng tới nơi thiên địa lực lượng nồng đậm hơn mà không thể phát giác lực lượng này ẩn chứa nguy hiểm. Chỉ đợi linh khí của chúng mở ra, mới có thể rời xa nơi đây.
Nàng dừng một chút, nói:
- Bất quá hai tháng nay những sinh vật cường đại vùng phụ cận cơ bản đã tới hết, sau này số lượng sinh vật tới đây giảm mạnh, một năm sau có thêm ngàn đầu Linh thú đã là rất tốt.
Kỳ Lân thú thân thể khẽ run lên, mặc dù trong miệng nó không muốn thừa nhận nhưng trong lòng cũng hiểu rõ. Đây chính là suy đoán có thực, mà ngàn đầu Linh thú sợ rằng chưa tới.
Thở dài một tiếng, Kỳ Lân thú nói:
- Nếu như thiên địa lực lượng trên thế giới đều như nơi này thì tốt rồi.
Viên Lễ Huân hiển nhiên biết rõ nó đang cảm thán, lão Kỳ Lân này bị nhốt tại cảnh giới Thánh thú đã lâu, nếu trong thiên hạ tràn ngập thiên địa chân khí như vậy chỉ sợ nó đã sớm tấn giai Thần thú.
Trên mặt băng phía xa lóe lên một bóng trắng. Bóng trắng này nhanh tới cực độ, vừa xuất hiện trong tầm mắt đã như tia chớp có mặt tại đây.
Hơn nữa nó còn hí dài một tiếng khiến đám sinh vật xung quanh bị hù dọa chạy toán loạn.
Viên Lễ Huân cùng Kỳ Lân thú khẽ động thân đã bay tới trước mặt Lôi điện.
Ánh mắt liếc trên lưng Lôi điện, không ngờ không thấy bảo trư đâu, Viên Lễ Huân sắc mặt khẽ biến, nói:
- Lôi điện. Ngươi không mời được Long xà sao? Còn bảo trư đâu rồi?
Lôi điện lại hí một tiếng nhưng không có bất kỳ cảm giác bối rối nào trong đó. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Lão Kỳ Lân nói:
- Ngươi yên tâm. Chúng nó đã thuyết phục được Long xà.
Chậm rãi nó ngẩng đầu lên, nói:
- Ta cùng với tên kia đã từng gặp qua hai lần. Nó biến có cơ hội tiến giai Thần thú khẳng định sẽ không từ chối. Về phần bảo trư đi theo dẫn đường cho Long xà, Lôi điện thấy tốc độ chúng quá chậm nên chạy trước báo tin.
Viên Lễ Huân nghe những lời đầy cảm khái này, trong lòng yên tâm hơn. Bất quá nàng hiểu, đám Thánh thú huyết mạch Thần thú này chỉ cần có thể tiến giai Thần thú sẽ không bỏ qua cơ hội, sinh ra tại niên đại này cũng là sự bi ai của chúng.
Sau một ngày, Kỳ Lân thú gầm lên kinh thiên động địa, âm thanh như lôi đình vang vọng khiến mặt băng nứt nẻ vô số. Viên Lễ Huân kinh ngạc nhìn nó, không hiểu lão gia hỏa này vì sao điên cuồng như vậy.
Nhưng chỉ trong nháy mắt sắc mặt nàng đã thay đổi, vì phương xa truyền tới một cỗ khí tức cường đại lạ thường.
Chỉ là cỗ khí tức này không phải tới từ mặt băng mà từ trong đáy biển, tại nơi lạnh lẽo này không ngờ khí tức đó như cá gặp nước.
Bạch mã Lôi điện cũng hí dài một tiếng, trong âm thanh đầy vẻ hưng phấn. Viên Lễ Huân lập tức hiểu ra, khẳng định Long xà đại nhân trong truyền thuyết đã tới.
Sau một lát mặt biển nổi sóng dữ dội, sinh vật nơi này sau khi cảm nhận được khí tức cường đại kia đã chạy có cờ, căn bản không dám cản đường đầu quái vật kinh khủng kia.
Đầu rắn cực lớn từ trong lòng nước xuất hiện, khiến Viên Lễ Huân lần đầu chứng kiến càng hoảng sợ hơn.
Đôi mắt lớn của Long xà đảo một vòng, chậm rãi cúi đầu. Từ trên cặp sừng như đại thụ của nó, một bóng trắng nhảy ra, đích thị là tiểu tử bảo trư.
Kỳ Lân thú tiến lên cùng Long xà gầm rú hồi lâu, mặc dù chúng không phải đồng loại nhưng không ảnh hưởng tới việc trao đổi.
Sau hồi lâu, Kỳ Lân thú xoay người nói:
- Chúng ta đã tới đủ, hi vọng Bách Linh Bát không thất ước là tốt nhất.
Viên Lễ Huân khẳng định:
- Ngươi yên tâm. Bách huynh sẽ không để người thất vọng.
Trước đây nàng cũng từng chứng kiến điểm bất phàm của Bách Linh Bát, hơn nữa đã từng ở trong huyệt động kỳ quái kia nàng càng tin tưởng Bách Linh Bát hơn. Kỳ Lân thú gật đầu, chậm rãi nói:
- Hi vọng là thế.
Phảng phất như chứng minh lời nói của nó, từ trên không trung xuất hiện một đoàn thất thải quang mang. Nhìn thấy quang mang này bảo trư vui mừng nhảy lên mà Viên Lễ Huân trên mặt cũng như trút được gánh nặng.
Sau một lát Bách Linh Bát đã xuất hiện trước mắt mọi người. Gã chậm rãi từ trên cao hạ xuống, bất quá ánh mắt mọi người gắt gao nhìn chiếc rương lớn trên đầu gã.
Đây là một chiếc rương so với thân thể gã còn lớn hơn. Chiếc rương này không biết do kim loại kỳ dị nào tạo ra, bởi Bách Linh Bát không thể sử dụng vật phẩm không gian nên không cách nào khác đành để nó trên đầu bay tới.
Đặt chiếc rương lên mặt băng, Bách Linh Bát đảo mắt một vòng cuối cùng dường tại Long xà, nói:
- Bảo trư hẳn đã nói với ngươi rồi nhưng ta muốn bổ xung. Phương thức tiến giai của ta có tám phần thành công, nhưng quá trình này rất đau đớn. Còn nữa, nếu ngươi thành công tiến giai phải trợ giúp ta phong ấn thông đạo này.
Đôi mắt kinh khủng của Long xà chớp động, theo đó gật đầu như lời giao ước của nó. Bách Linh Bát xoay người, nói:
- Vật kia đã mang tới chưa?
Viên Lễ Huân khẽ lên tiếng, tay nàng đặt lên đai lưng, trước mặt nhất thời hiện ra một mảnh không gian kỳ dị, theo sau giữa không gian xuất hiện tảng đá trắng thật lớn.
Khi khối Bạch thạch này xuất hiện, Long xà cùng lão Kỳ Lân đều bộc phát khí tức cường đại. Mặc dù chúng không biết đây là vật gì nhưng bản năng cho chúng biết, vật này có tác dụng cực lớn với chúng.
Bách Linh Bát đầy ngạc nhiên nhìn Bạch thạch, trong đôi mắt tưởng như vĩnh viễn không có cảm tình kia xuất hiện tia kinh ngạc, đây là cảm giác không thuộc về máy móc bất quá chỉ lóe lên rồi biến mất.
Tay gã vỗ lên chiếc rương, cũng không biết chạm vào cơ quan gì nhưng từ trong đó tản ra mảnh khí trắng lạnh buốt.

Vũ Thần - Chương #1015


Báo Lỗi Truyện
Chương 1015/1308