Chương 1002: Cường giả khiến kẻ khác đau đầu.


Từ xa Hạ Nhất Minh có thể chứng kiến một khối kiến trúc kỳ dị.
Trên kiến trúc này có vô số động khẩu, nhìn từ bên ngoài giống như một tổ ong phóng lớn gấp vạn lần khiến kẻ khác không khỏi nổi da gà.
Hạ Nhất Minh chưa từng gặp qua nên hắn cũng không biết tòa kiến trúc này đại biểu cho điều gì nhưng hắn có thể khẳng định, kiến trúc này tuyệt đối không phải cát bụi tạo lên.
- Ta thật sự điên rồi.
Mưu Tử Long thì thào nói:
- Tại sao ta phải nhận lời dẫn ngươi tới đây.
Nghe vị lão Thần đạo cường giả oán hận phía sau, trên mặt Hạ Nhất Minh lộ ra vẻ tươi cười, nói:
- Bởi vì ngươi cũng muốn tới.
Mưu Tử Long giật mình, lão do dự giây láy, nói:
- Đúng nhưng ta tuyệt đối sẽ không xâm nhập nơi này.
Chỉ vào khu vực duy nhất không phải cát bụi tồn tại trên thế giới này, lão nói tiếp:
- Theo ta được biết, quái vật nguy hiểm nhất ở nơi này cũng không phải tên màu vàng kim kia nên khi tiến vào phải hết sức cẩn thận.
Hạ Nhất Minh ánh mắt khẽ động, kinh ngạc nói:
- Quái vật vàng kim chưa phải cường đại nhất?
Trong cảm giác của hắn, quái vật vàng kim cơ hồ đã có thể chống lại Thần đạo cường giả. Nếu còn tồn tại cường đại hơn cả chúng, chẳng phải đám người Mã Dự cũng không thể địch lại?
Mưu Tử Long ngưng trọng nói:
- Hạ huynh đệ. Nếu lấy thực lực đơn thể, đám quái vật vàng kim đó đã là mạnh nhất nhưng nơi này có một số tên tương đối kỳ dị.
Lão cau mày, suy nghĩ một lát nói tiếp:
- Đám biến dị này thực lực của chúng không bằng những tên vàng kim nhưng thân thể nắm giữ năng lực đặc biệt có thể tạo thành uy hiếp cường đại.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, đám Tử vong sinh vật tuyệt đối không đơn giản, nếu không cũng không thể khiến đông đảo Thần đạo cao thủ cùng Thần thú phải đau đầu.
- Vì sao bọn người Mã Dự không sợ?
- Bởi vì Mã Dự đã đạt tới Ngụy thần cảnh.
Mưu Tử Long hâm mộ nói:
- Khi Ngụy thần khí của hắn khuếch tán ra chu vi mười dặm, bất cứ thay đổi nhỏ nào cũng không thể qua mắt được hắn. Đám quái vật dị biến kia từ xa đã bị đánh chết đương nhiên không thể làm khó hắn. Nhưng chúng ta thì khác, nếu xâm nhập nơi này chỉ có thể vận dụng ám toán.
Hạ Nhất Minh trầm ngâm giây lát, bật cười nói:
- Không vấn đề. Có lẽ ta có biện pháp giải quyết.
Mưu Tử Long ánh mắt hoài nghi nhìn Hạ Nhất Minh, một lát sau lão khẽ gật đầu. Trong lòng lão kỳ thực cũng muốn nhìn xem vị Thần đạo cường giả trẻ tuổi này có thể đem tới bao nhiêu bất ngờ.
Nhìn tòa kiến trúc cổ quái kia, điều Hạ Nhất Minh kinh ngạc nhất là hắn không thấy bất cứ đầu Tử vong sinh vật nào. Tựa hồ như nơi này không phải sào huyệt mà là cấm địa của chúng.
Phảng phất như nhìn ra nghi hoặc của Hạ Nhất Minh, Mưu Tử Long trầm giọng nói:
- Hạ huynh chớ coi thường. Bình thường nơi này chỉ có Tử vong sinh vật cao giao mới có thể xuất hiện. Cứ cách trăm năm số quái vật từ trên không trung xuất hiện số lượng phủ kín mặt đất. Cho dù số quái vật cao giai ít hơn nhưng cũng không thể coi thường.
Hạ Nhất Minh ánh mắt ngưng trọng, khẽ gật đầu, theo sau ý niệm tinh thần phóng ra cẩn thận quan sát bốn phía.
Rốt cuộc bọn họ cũng xác định được sào huyệt này kéo dài cả trăm dặm.
Bên trong sào huyệt có một động khẩu sâu không thấy đáy, mặc dù không tiến vào nhưng có thể tưởng tưởng huyệt động này giống như cửa chính dẫn vào mê cung trong lòng đất.
- Mưu huynh. Chúng ta sau khi đi vào có sợ lạc đường không?
Hạ Nhất Minh do dự một chút dò hỏi. Mưu Tử Long cười hắc hắc không trả lời. Theo sau lão vung tay điểm xuống phía dưới, thần lực khổng lồ khiến thiên địa lực lượng ngưng tụ, trong nháy mắt tạo thành lỗ hổng trên tòa kiến trúc.
Hạ Nhất Minh kinh ngạc nhìn lại, đối với động tác này hắn không hiểu chút nào.
- Hạ huynh yên tâm. Kiến trúc này không ngăn cản được Thần đạo cường giả trùng kích. Chỉ cần sử dụng thiên địa chi uy không ngừng công kích nhất định có thể dễ dàng thoát ra.
Lão dừng một chút bổ sung:
- Nếu không phải vì nguyên nhân này, đám người Mã Dự cũng không dám xâm nhập vào đó.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, bất quá ánh mắt hắn đột nhiên ngưng lại, vẻ mặt đại biến.
Ở bên dưới, nơi động khẩu do Mưu Tử Long tạo ra đang khép lại hơn nữa tốc độ không chậm, chỉ giây lát đã khôi phục, hoàn toàn không nhìn ra chút dấu vết nào.
- Đây là...
Hạ Nhất Minh kinh ngạc hỏi.
Mưu Tử Long lắc đầu cười khổ, nói:
- Hạ huynh đệ. Đây là điểm thần bí của nơi này. Bất luận chúng ta công kích thế nào nó cũng nhanh chóng phục hồi. Dù chúng ta cùng nhau động thủ biến kiến trúc này thành bột phấn kết quả cũng như vậy.
Hạ Nhất Minh sắc mặt trầm xuống, hắn rốt cuộc cũng biết vì sao cứ điểm của đám Tử vong sinh vật không bị hủy diệt.
Đó là bởi đám Thần đạo cao thủ không thể làm được điều này.
Bất quá Tử vong sinh vật quả nhiên cường đại, ngay cả vật như vậy cũng có thể tạo ra, đây đúng là chuyện khó tin.
- Mưu huynh. Thật sự không cách nào phá hủy nơi này?
Hạ Nhất Minh thuận miệng hỏi.
Mưu Tử Long do dự hồi lâu, thấp giọng nói:
- Thần long từng nói, nếu có Thần giả cường đạo nắm giữ Ngũ hành thân thể phối hợp với Hỏa hệ đệ nhất thần khí Cửu Long Lô, lợi dụng Ngũ hành luân hồi có lẽ sẽ hủy diệt nơi này. Nhưng điều này không có khả năng.
Hạ Nhất Minh trong long chấn động, đôi mắt sáng rực hỏi:
- Vì sao không có khả năng?
Mưu Tử Long hắc hắc cười, nói:
- Ta biết ngươi có Ngũ hành thân thể xem như độc nhất vô nhị nhưng Hỏa hệ đệ nhất thần khí Cửu Long Lô đã mất tích mấy ngàn năm trước. Hơn nữa cho dù ngươi có Cửu Long Lô ta cũng không hi vọng ngươi sử dụng.
Hạ Nhất Minh lúc này vô cùng thắc mắc. Mưu Tử Long oán hận đám Tử vong sinh vật như vậy nhưng sao có thể lựa chọn điều này.
Mưu Tử Long than nhẹ một tiếng, nói:
- Vừa rồi ngươi cũng gặp qua Nguyên Quyên. Nàng chính là Nam Cương Lưu Ly Động Thần đạo trưởng lão còn Cửu Long Lô vốn là trấn động chi bảo. Sau khi nó biến mất trong lòng nàng không cam tâm, bất luận trước hay sau khi tiến vào đây đã từng nhiều lần nói qua phải vì môn phái tìm về. Mà nàng là phu nhân của Mã Dự, cùng Bạch Hổ quan hệ thân thiết. Bởi thế bất luận ai có được thần khí Cửu Long Lô đều dẫn tới đại họa.
Hạ Nhất Minh mặt mày nhăn nhó, trong thâm tâm hắn không ngừng kêu khổ. Bản thân hắn nắm giữ thần khí Cửu Long Lô không còn là bí mật, đám Nhân đạo đỉnh cấp cường giả không ai không biết.
Hắn có thể khẳng định, một trong những người này khi tiến giai Thần đạo hoặc có người nhắc tới Cửu Long Lô trước mặt họ, bí mật này của hắn sẽ truyền tai tất cả Thần đạo cùng Thần thú.
Khẽ lắc đầu, Hạ Nhất Minh đối với vấn đề này đau đầu không thôi, tai họa cổ quái như vậy đổ xuống đầu khiến bất luận là ai cũng không thể tưởng tượng.
- Hạ huynh ngươi làm sao vậy?
Mưu Tử Long hoài nghi hỏi.
Hạ Nhất Minh khoát tay, vị Mưu Tử Long này mặc dù cũng được coi là hảo hữu nhưng cũng không thể giải quyết chuyện này. Ánh mắt hắn chuyển qua, thân thể nhanh chóng bay lui lại, nói:
- Mưu huynh ngươi xem.
Mưu Tử Long lúc này mới thấy, trong một động khâu lớn, có hơn mười cỗ thi thể quái vật. Bởi vì khuất mắt nên vừa rồi bọn họ nhìn không ra. Nếu không phải Hạ Nhất Minh vô tình liếc mắt về phía dó, khẳng định sẽ bỏ qua điều này.
Hai người nhìn nhau không hẹn mà cùng bay tới gần, chỉ chốc lát cả hai đã xuất hiện trong động khẩu kia.
Động tác của bọn họ vô cùng cẩn thận, thần niệm cũng toàn lực phóng ra, cho tới khi xác định không có mai phục mới yên tâm đáp xuống.
Đống thi thể này khiến hai người bọn họ không khỏi giật mình.
Trong đám này có hai đầu quái vật vàng kim cùng hơn mười đầu hồng giáp, lam giáp lẫn lộn. Nhìn bộ dáng bọn chúng tựa hồ bị tóm gọn một mẻ, hơn nữa tình trạng chiến đấu không quá thảm liệt.
Mưu Tử Long hai mắt mở lớn nhìn đầu quái vật vàng kim nói:
- Chúng vừa chết. Xúc tu đã bị người lấy đi. Nếu lão phu đoán không nhầm, chúng nó chết trong tay đám người Mã Dự. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, cũng chỉ có thực lực cường đại như vậy mới trong thời gian ngắn đánh chết lũ quái vật này. Trên đường bọn họ tới đây cũng không gặp thêm quái vật nào, xem chừng tất cả đã bị đám người Mã Dự ra tay giải quyết, nếu không cũng không thể dễ dàng tiến vào nơi này.
Mưu Tử Long đến trước đại động nói:
- Hạ huynh đệ. Bọn họ từ đây tiến vào thông đạo. Chúng ta nên tìm hướng khác hay theo sau?
Hạ Nhất Minh lắc đầu nói:
- Ta không muốn đối mặt cùng họ, tốt nhất nên tìm hướng khác.
Mưu Tử Long bình tĩnh nói:
- Ở nơi này giống như mê cung, cho dù chúng ta xuất phát cùng điểm cũng khó gặp mặt.
Nếu trên người Hạ Nhất Minh không có Cửu Long Lô, hắn cũng không ngại chạm mặt cùng đám người Mã Dự. Nhưng lúc này tuyệt đối không thể.
Do dự một chút, Hạ Nhất Minh vốn đang mở miệng định nói sắc mặt đã đột nhiên thay đổi.
Mưu Tử Long vừa định hỏi cũng cảm ứng được bên trong huyệt động hàn ý âm u tới cực điểm. Hai người bọn họ nhìn nhau cười khổ không thôi.
Xem ra trong động khẩu này khẳng định là nơi quan trọng, nếu không không có khả năng xuất hiện nhiều quái vật như vậy.
Hạ Nhất Minh vung tay tạo thành thủ thế, Mưu Tử Long hai hàng chân mày nhíu lại vô cùng kiên định.

Vũ Thần - Chương #1002


Báo Lỗi Truyện
Chương 1002/1308