Chương 97: Giết!


Dịch: Hoàng Oanh
Lâm Động đã hạ thủ thì không chút nào do dự, thậm chí ngay cả Cổ Ảnh cũng nghĩ không ra, một khắc trước thiếu niên trước mặt còn nho nhã, bây giờ đã trở nên độc ác, không có chút nhân từ nào.
Cảm giác đau nhức từ yết hầu truyền tới làm cho thanh âm trong miệng Cổ Ảnh không cách nào phát ra được, bọt máu từ trong miệng hắn không ngừng phun ra, ánh mắt của hắn vẫn mang theo sự kinh hãi nhìn vào thiếu niên trước mặt.
Cho dù như thế nào, hắn cũng là Phó môn chủ của Huyết Y Môn, hắn nghĩ, với cái thân phận này thôi, cho dù có điều gì ngoài ý muốn thì cũng không ai dám hạ thủ với hắn, vậy mà tình cảnh lúc này làm cho hắn hiểu rõ, hắn đã sai lầm một điểm trí mạng. . .
Nếu chuyến này đi chỉ cần mang theo một ít cao thủ, vậy thì tình cảnh này sao có thể xảy ra?
Tầm nhìn trước mắt nhanh chóng trở nên tối đen, hai tay của hắn tóm chặt lấy tay của Lâm Động, máu tươi không ngừng phun ra, hai mắt hắn lộ rõ sự u oán không nói thành lời, hắn truyền âm nói vào trong tai Lâm Động trong tai:
"Huyết Y Môn sẽ không bỏ qua cho các ngươi!"
Sắc mặt của Lâm Động không thay đổi chút này, hắn hiểu rất rõ tính cách có thù tất báo của Cổ Ảnh, nếu như lần này hắn chạy thoát thì hậu hoạn sẽ cực lớn, hắn coi trọng mỏ Dương Nguyên Thạch của Lâm gia, sau khi trở lại sẽ mang theo toàn bộ cao thủ của Huyết Y Môn, vậy thì. . .
Loại chuyện thả hổ về rừng này, Lâm Động tuy rằng còn nhỏ, nhưng đã hiểu thấu làm như vậy sẽ phải trả một cái giá như thế nào, đám nhân vật như Cổ Ảnh có thể giải quyết thì nên giải quyết, chứ nếu như cho chúng chuẩn bị đầy đủ trở lại, thì Lâm gia sẽ gặp phải khó khăn hơn ngày hôm nay rất nhiều.
Rút Toái Nguyên Toa đang cắm ở yết hầu Cổ Ảnh ra, hai bàn tay hắn cũng nhanh như chớp thò vào trong người của hắn, sau một khắc, Lâm Động rút ra một cái Càn Khôn Đại, sau đó không chút khách khí thu vào trong tay áo, thân hình Cổ Ảnh lúc này mới chậm rãi đổ xuống.
"Rì rầm!"
Tiếng thi thể đổ xuống đất không lớn, nhưng mà lại khiến cho không ít người rung động, vô số ánh mắt đều tập trung về phía này.
Khi họ nhìn thấy thi thể kia là Cổ Ảnh, thì ánh mắt của họ hiện lên sự hoảng sợ, mặt mũi cứng ngắc, thậm chí những tiếng chém giết bên ngoài đều trở nên im bặt. . .
"Cổ Ảnh đã chết?"
Nhìn Cổ Ảnh hai mắt mở to như chết không nhắm mắt, trong lòng mọi người đểu nổi lên sóng biển ngập trời, bọn họ hiển nhiên không thể liên hệ nổi, thi thể này với một vị Nhị ấn Phù Sư đầy phong quang trước đây.
Những ánh mắt này dừng ở trên thi thể Cổ Ảnh một hồi, sau đó chuyển sang thiếu niên đứng bên cạnh, khi bọn họ nhìn thấy Toái Nguyên Toa còn đang nhuốm máu trong bàn tay thiếu niên kia, thì một cỗ hàn khí đột nhiên chạy từ chân lên tới đỉnh đầu.
Những người có thực lực của Nhị ấn Phù sư cho dù đứng ở Viêm Thành cũng có một vị trí tương đối, vậy mà bây giờ, một đại nhân vật như Cổ Ảnh lại bị một thiếu niên 16, 17 tuổi hoàn toàn giải quyết.
Cảnh tượng này quá mức chấn động, chấn động tới mức làm cho người khác không thể nào tin nổi.
"Lâm gia sắp vùng lên rồi. . ."
Khi tỉnh táo lại, ý niệm này đồng loạt hiện lên trong đầu mọi người, Lâm gia đã thể hiện một thực lực vượt ra ngoài dự liệu của bọn họ, thực lực bực này cho dù là hai nhà Lôi Tạ liên thủ, cũng không cách nào địch nổi.
"Ầm!"
Giữa đại sảnh, hai đạo thân ảnh giống như gió xoáy lao qua, mọi người nhanh chóng né tránh, không một ai dám cản đường hai vị Tiểu Nguyên Đan Cảnh đang giao thủ.
Lâm Chấn Thiên và Lôi Báo khổ chiến đã lâu, nhưng mà do họ đều có thực lực Tiểu Nguyên Đan Cảnh, cho nên trong thời gian ngắn không có cách nào phân định thắng bại.
Trải qua khổ chiến lâu như vậy, trên thân thể hai người đã xuất hiện không ít vết thương, khí thế đã không còn hung mãnh như trước.
"Cổ Ảnh đã chết!"
Khi nghe thấy một tiếng kêu sợ hãi trong đại sảnh vang lên, thân hình của hai người vốn đang đứng vững cũng lảo đảo, ngay sau đó, họ đồng thời đưa mắt về phía thi thể đang nằm trên mặt đất.
"Ực. . ."
Khi hai người nhìn thấy cỗ thi thể này, không hẹn mà đồng thời nuốt nước miếng một cái, sắc mặt Lôi Báo trắng bệch, hắn không thể nào ngờ được, Cổ Ảnh không đánh chết được Lâm Động mà còn chết trong tay đối phương.
Đương nhiên, không chỉ Lôi Báo cảm thấy bất ngờ, mà ngay cả Lâm Chấn Thiên cũng phải hít tới hai hơi, mới có thể tiếp nhận sự thực như mộng như ảo này.
Hắn chỉ hi vọng Lâm Động có thể cầm cự được Cổ Ảnh trong một thời gian mà thôi, nhưng mà. . . hắn không ngờ Lâm Động lại trực tiếp giải quyết đối phương một cách đơn giản như vậy.
"Lôi Báo, giờ chỉ còn một mình ngươi thì đã không làm gì được rồi!"
Lâm Chấn Thiên chậm rãi nói.
Sắc mặt Lôi Báo âm trầm, hắn nhìn chằm chằm vào Lâm Chấn Thiên, đột nhiên cười một cách cổ quái, nói:
"Lâm lão quỷ, ta nghĩ ngươi cao hứng như vậy không được bao lâu nữa đâu, Cổ Ảnh là Phó môn chủ của Huyết Y Môn, hắn lại chết trong tay Lâm Động, hắc hắc, Huyết Y Môn tất sẽ không bỏ qua, đến lúc đó, Lâm gia các ngươi, sẽ bị giết tới mức chó gà không tha!"
"Lão phu sớm đã nói, Lâm gia chúng ta là một mẩu xương cứng, ai muốn nhai tất phải chuẩn bị tâm lý gãy răng, Lôi gia ngươi cũng vậy, mà Huyết Y Môn cũng sẽ như vậy!"
Lâm Chấn Thiên cười lạnh nói, chuyện này đã xảy ra thì có sợ cũng chẳng giải quyết được gì, hơn nữa, cho dù Cổ Ảnh không chết thì khi trở về hắn cũng không bỏ qua đơn giản như vậy, vậy thì tốt hơn hết là làm thịt hắn cho xong.
"Chỉ cần giết một lão già xương cứng như ngươi đi, thì Lâm gia đương nhiên sẽ tan vỡ!"
Lôi Báo cười lạnh nói, Lâm gia dù sao căn cơ cũng rất mỏng, nhân vật trọng yếu nhất chính là Lâm Chấn Thiên, chỉ cần lão ngã xuống, Lâm gia sẽ không còn ý nghĩa mà tồn tại.
"Muốn gặm xương của lão phu, chỉ sợ ngươi không có bản lĩnh đó!"
Lâm Chấn Thiên ngạo nghễ cười nói.
"Vậy thì thử xem!"
Lôi Báo cười lạnh một tiếng, Thuần Nguyên Cương Khí nhanh chóng hội tụ ở hai bàn tay, hai bàn tay sáng bóng, trong đó có những thanh âm ì ùng như sấm truyền ra, đây chính là tứ phẩm võ học của Lôi gia, Bôn Lôi Quang. Khi tứ phẩm võ học này được Lôi Báo thi triển, quả thực giống như là vạn đạo sấm sét cùng dâng, khí thế vô cùng.
"Rì rầm!"
Hai chân của Lôi Báo điểm lên mặt đất một cái, thân hình giống như một đạo ánh sáng bất định, nhanh như tia chớp lao về phía Lâm Chấn Thiên, những chiếc bàn ghế trên đường lập tức bị vỡ tung thành những mảnh nhỏ.
Thấy Lôi Báo này dùng một chiêu dồn tòan bộ công lực để công kích, Lâm Chấn Thiên cũng không có dự tính là tạm lánh mũi nhọn, mà hai tay của hắn bắt đầu kết những ấn pháp thần bí.
Hai ấn pháp này có chút quen thuộc, nếu như nhìn kỹ thì sẽ phát hiện ra, đây chính là Kỳ Môn Ấn của Lâm gia, nhưng mà, khi ấn pháp của Lâm Chấn Thiên biến ảo tới mức tận cùng của tàn quyền, hai bàn tay vẫn không dừng lại, mà tiếp tục thi triển, hóa ra, Lâm Động đã giao toàn bộ ba tầng đầu của Kỳ Môn Ấn cho Lâm Chấn Thiên, bởi vậy, hiện giờ Kỳ Môn Ấn không còn là tàn quyển nữa!
Thuần Nguyên Cương khí hùng hậu nhanh chóng ngưng tụ ở trong hai bàn tay của Lâm Chấn Thiên, khi kết ấn tầng thứ 3 thành công, hắn bắt đầu xuất chiêu!
Khi quang ấn ngưng tụ, Lâm Chấn Thiên ngẩng đầu, nhìn vào quang ảnh đang tới gần, hắn không chút nào do dự, một quyền tung ra, quang ấn thần bí vang lên những âm thanh ì ùng, đập thẳng vào vòng sáng đang lao tới!
"Ầm!"
Một dòng khí mạnh mẽ nhanh chóng lan tỏa khắp đại sảnh, toàn bộ cánh cửa bàn ghế đều nổ tung thành bụi phấn, kình phong hùng hậu tới mức, ngay cả những cao thủ Thiên Nguyên cảnh cao thủ đều bị thổi bay ra ngoài đại sảnh, chật vật hạ xuống phía bên ngoài.
"Ầm!"
Sau khi mọi người bị quét bay ra khỏi phòng khách, cột đại sảnh cũng đổ xuống, sau một lát nữa, gian đại sảnh to lớn kia đã biến thành một đống phế tích,
Ở khu đất trống ngoài đại sảnh lúc này vô cùng hỗn loạn, nhân mã đôi bên sau khi rơi xuống đất đều lập tức ngẩng đầu nhìn về đống phế tích, ai cũng hiểu thắng bại được quyết định bởi kết quả trận đấu vừa xảy ra.
"Rì rầm!"
Trong lúc mọi người đang trông ngóng, một đạo thân ảnh chật vật đứng dậy trong đám phé tích, sau đó lảo đảo ngã xuống đất, cả người đầy máu tươi.
"Phụ thân!"
Nhìn thấy thân ảnh kia, đám người Lâm Khiếu nhất thời đại hỉ.
Nhưng mà, bọn họ còn chưa kịp vui mừng thì ở bên cạnh cũng có một thân ảnh đứng dậy, thanh chủy thủ sắc bén trong tay vung lên, định đâm thẳng vào thân hình lung lay sắp đổ của Lâm Chấn Thiên.
"Tạ Khiêm!"
Biến cố đột nhiên phát sinh làm cho sắc mặt đám người Lâm Khiếu kịch biến, nhưng vào lúc này cũng có một tiếng quát chói tai vang lên.
Đối với tiếng quát này, Tạ Khiêm không thèm để ý, hắn vô cùng hiểu rõ tầm quan trọng của Lâm Chấn Thiên, chỉ cần đoạt được tính mạng của hắn, Lâm gia tất sẽ sụp đổ!
Cục diện hiện giờ, hai nhà Lôi Tạ bọn họ đang rơi vào thế hạ phong, nếu như Lâm Chấn Thiên còn sống, bọn họ sẽ vĩnh viễn không có ngày ngóc đầu dậy!
"Chết đi, lão quỷ!"
Tốc độ của Tạ Khiêm lúc này nhanh kinh người, chỉ lóe lên một cái đã xuất hiện trước mặt Lâm Chấn Thiên vốn đang suy yếu, chủy thủ trong tay lia ngang một cái, muốn cắt đứt cổ lão. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
"Xuy!"
Đột nhiên có một thanh âm trầm thấp vang lên, máu tươi phun ra tung tóe, cánh tay vốn đang giương lên của Tạ Khiêm lúc này đột nhiên ngừng lại, hắn chậm rãi cúi đầu, ở ngực của hắn không biết từ lúc nào có một lỗ hổng, máu tươi đang theo đó không ngừng trào ra.
Khi hắn ngã xuống đất, hắn mời nhìn thấy thân ảnh của một thiếu niên hiện ra từ trong đống phế tích, người này tiện tay vứt luôn hai cái thi thể xuống bên cạnh hắn.
Cổ Ảnh, Lôi Báo.
Toàn bộ không gian lúc này trở nên im lặng, nhìn hai cỗ thi thể nằm ở đó, tất cả mọi người đều biết. . .
Lôi gia đã xong rồi. . .

Vũ Động Càn Khôn - Chương #97


Báo Lỗi Truyện
Chương 97/1315