Chương 91 : Đám cưới


Trong đại sảnh, một tấm thiệp mời hồng sắc lặng yên nằm trên mặt bàn, Lâm Chấn Thiên cùng những phần tử trọng yếu khác của Lâm gia đều ngồi ở nơi này, ánh mắt dừng lại trên tấm thiếp hồng đó.
"Lôi - Tạ hai nhà đến tột cùng là muốn làm cái quái quỷ gì? Lúc này, thế nhưng lại đưa thiếp mời tới đây, là cố ý khiêu khích sao?" Lâm Khiếu cau mày, trầm ngâm nói.
Lâm Động đưa tay cầm lấy tấm thiếp mời từ trên mặt bàn, lật nhìn một chút, đây là một thiếp mời đám cưới, theo như nội dung trong đó, Lôi gia và Tạ gia chuẩn bị vào hai ngày sau tiến hành hôn lễ, mà nhân vật chính của hôn sự này chính là Lôi Lực của Lôi gia cùng với Tạ Doanh Doanh, đối với chuyện hôn sự này, Lâm Động cũng không để ý cho lắm, cái mà hắn để ý tới là tại sao Lôi - Tạ hai nhà vào lúc này lại muốn mời người Lâm gia bọn hắn?
Hiện tại, song phương đã ở vào thế như nuớc với lửa khó dung hợp, đối với những chuyện này mà nói… sợ rằng chính là một cái âm mưu, muốn đưa họ vào bẫy sao?
"Tựa hồ, lần này Lôi - Tạ hai nhà tổ chức rất lớn đây, không chỉ có Lâm gia chúng ta nhận được thiếp mời, mà nội trong phạm vi trăm dặm quanh Thanh Dương trấn, chỉ cần là thế lực có chút danh tiếng cũng đều nhận được thiếp mời." Lâm Chấn Thiên thản nhiên nói.
"Số luợng nhiều như vậy đây là lần đầu tiên trong nhiều năm qua a" Lâm Khẳng khẽ thở dài.
"Lôi - Tạ hai nhà làm như vậy sợ rằng chính là muốn tuyên bố ra bên ngoài, Lôi - Tạ hai nhà sau này sẽ hoàn toàn liên thủ, mà một khi bọn họ liên thủ chỉ sợ sẽ có không ít thế lực hướng tới bọn họ để lấy lòng, mà đến khi đó, nội trong phạm vi trăm dặm Thanh Dương trấn, Lôi - Tạ hai nhà sẽ hoàn toàn xứng đáng là bá chủ"
Lâm chấn Thiên bưng chén trà nhấp một hớp, chợt cười lạnh nói: "Thật là giỏi tính toán a"
"Vậy, chúng ta phải làm sao bây giờ? Có đi hay không đi?"Lâm Khiếu hỏi.
Lâm Chấn Thiên ngón tay nhẹ nhàng ma sát trên mặt bàn, ánh mắt hơi chút âm trầm, một lát sau nói: "Đi, lúc này đây có co đầu rụt cổ cố thủ nữa là không có ý nghĩa gì rồi, chuyện lần này, nếu thuận lợi mà nói… cũng sẽ là một cái cơ hội cùa Lâm gia ta"
Tuy nói đi tới địa bàn của Lôi gia hơi có chút mạo hiểm, nhưng Lâm Chấn Thiên hiện tại đã không có chút băn khoăn như những ngày trước đây, hơn nữa cùng Cuồng Đao Võ Quán hợp tác cũng đủ chống lại Lôi - Tạ hai nhà.
Nếu như có thể ở trước mặt nhiều thế lực như vậy mà Lâm gia ta thể hiện ra thực lực chân chính, thì địa vị của họ ở trấn Thanh Dương này, cũng sẽ không có người nào dám khiêu khích.
Trong khoảng thời gian này, cho dù Lôi - Tạ hai nhà vẫn cứ tiếp tục giữ im lặng, thì Lâm gia cũng sẽ chủ động bắt đầu hành động.
Nếu song phương đã đối đầu, thì tất nhiên cũng muốn đem đối phương đánh cho tàn phế. Vì thế, vấn đề động thủ chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.
"Truyền lệnh xuống dưới, chỉnh đốn nhân mã, hai ngày sau đi Thanh Dương trấn tham dự tiệc cưới, bản thân ta muốn xem xem, Lôi Báo lão bất tử kia đến tột cùng là muốn làm cái gì!" Lâm Chấn Thiên cười lạnh nói.
"Dạ!"
Nghe Lâm Chấn Thiên nói thế, bọn người Lâm Khiếu nặng nề gật đầu, chợt trong con ngươi bùng lên nóng bỏng, ẩn nhẫn nhiều năm như vậy rốt cục cũng không còn bình tĩnh nữa.
***
Chuyện đám cưới của hai nhà Lôi - Tạ, không thể nghi ngờ là vào khoảng thời gian này là chuyện oanh động nhất tại Thanh Dương trấn, Hai nhà Lôi – Tạ là những gia tộc lập nghiệp lâu đời và uy tín nhất tại Thanh Dương trấn suốt mấy đời, có thể nói là thâm căn cố đế, hôm nay hai nhà liên thủ thì tất nhiên thực lực sẽ tăng mạnh, nội trong vòng năm trăm dặm quanh Thanh Dương trấn, sợ rằng khó có thế lực nào có thể chống đỡ nổi bọn họ.
Cũng chính bởi vì như thế, đối với việc Lôi gia muốn mời gọi thì không ít thếực không dám trậm trễ. Trong nhất thời, Thanh Dương trấn lại một lần nữa trở nên náo nhiệt cực độ.
Nhưng mà, những người có chút nhạy cảm cũng có thể cảm giác được phía sau cái loại náo nhiệt này ẩn dấu một mối nguy cơ, lần này Lôi - Tạ hai nha cử hành đám cưới, chỉ sợ sẽ không phải bình thường…
***
"Thùng … thùng!"
Một cỗ âm thanh thanh thúy, kinh hỉ vang lên tạo thành tiếng động lớn ầm ĩ quanh quẩn Thanh Dương trấn, ở bên ngoài trang viên của Lôi gia, các thế lực khắp nơi lui tới nối liền không dứt, tiếng cuời nói chúc tụng vang lên không ngừng.
Thanh Dương trấn nội tình hùng hậu nhất là Lôi gia, bọn họ cử hành tiệc cưới đích xác hơi có chút khí khái.
"Lâm gia đến!"
Ngay tại lúc đông đảo tiếng chúc mừng lẫn nhau, thì đột nhiên có tiếng nghênh đón của tôi tớ quát lớn tiếng, chợt sự náo nhiệt ở bên ngoài đại môn tạm thời rơi vào tĩnh lặng, kế đó từng đạo ánh mắt chuyển hướng ra sau, chỉ thấy cách đó không xa là tiếng vó ngựa vang lên ầm ầm, khoảng gần trăm con tuấn mã ở xa phóng đến, cuối cùng một bàn tay vung lên, toàn bộ đều dừng lại ở bên ngoài đại môn của Lôi gia, với nhân mã như vậy đã chiếm hết phân nửa con đường, khí thế kinh nhân.
"Là Lâm gia, bọn họ thế mà cũng tới a…"
"Nghe nói hiện tại Lôi - Tạ hai nhà nhìn Lâm Gia rất không vừa mắt, không nghĩ tới Lâm gia thật là dám đến, hắc hắc, xem ra lần này có trò hay để xem rồi"
"Ai, Lâm gia này cũng là tự mình hướng mũi thương mà đụng lên a"
Không ít ánh mắt đảo qua nhân mã của Lâm gia, cùng nhau bàn luận xôn xao, một số thế lực lúc trước kia có qua lại cùng Lâm gia, cũng chần chờến chào hỏi, hôm nay Lôi - Tạ hai nhà đã liên thủ, vậy thực lực ngày càng mạnh hơn, bọn họ nếu cùng đứng chung với Lâm gia, dĩ nhiên hậu quả đúng là tự mình gánh chịu.
Đối với những thái độ của bọn người này, Lâm Chấn Thiên cũng không để ý,tung mình xuống ngựa, sắc mặt cực kỳ bình thản.
"Ha hả, Lâm lão gia tử thật đúng là càng già càng dẻo dai a, lần này có thể tới tham gia quan hệ hữu nghị giữa hai nhà Lôi - Tạ, Lôi Phích ta xin cám ơn trước" Ngay khi nhân mã Lâm gia vừa tới, trong đại môn Lôi gia, một đạo thân ảnh được một nhóm người vây quanh bước nhanh đi ra, ánh mắt quét qua phần lớn nhân mã Lâm gia, mà vẻ mặt cũng không đổi sắc, híp mắt cười nói.
"Lão phu biết trong lòng ngươi ước gì ta tắt thở sớm một chút." Lâm Chấn thiên cũng không có giữ mặt mũi cho một kẻ đã từng không biết xấu hổ tập kích Lâm Động, thản nhiên nói.
Lôi Phích khóe mắt có chút co quắp, chợt nhìn về phía phần lớn nhân mã Lâm gnói: "Lâm lão gia tử, trong trang chỗ ngồi không nhiều cho lắm, cho nên những người ngày kính mời ở lại bên ngoài trang nha"
"Thế sao? Ngươi còn sợ chúng ta quấy rối phải không?" Một bên, Lâm Động mở miệng cười một tiếng, chợt như nghĩ ra điều gì đó liền nói: "Thương thếủa nthế của ngươi có tốt lắm không?"
Nghe được lời này của Lâm Động, sắc mặt Lôi Phích không nhịn được có chút âm trầm, ánh mắt lạnh lẽo của hắn nhìn nhìn Lâm Động, thoạt nhìn giống như một con dã thú đang muốn ăn thịt người
Lâm Chấn Thiên sải bước đi ra, đứng ở trước mặt Lâm Động, thân thể của lão cũng không lộ ra vẻ khỏe mạnh, thế nhưng cũng làm cho hô hấp của Lôi Phích có chút chậm lại, cước bộ không tự chủ lùi về sau hai bước.
Đem Lôi Phích đẩy lui, Lâm Chấn Thiên liếc mắt nhìn hắn một cái, sau đó vung tay lên, trên trăm đạo thân ảnh phía sau liền phân tán ra.
Lần này đến dự, Lâm Chấn Thiên cơ hồ mang đi phần lớn nhân mã tinh nhuệ của Lâm gia,mặc dù nay đã bước chân vào tiểu Nguyên Đan Cảnh, nhưng Lâm Chấn Thiên tâm tư cẩn thận cũng không ít, tóm lại là không để ra sơ sót, những nhân mã này tuy phần lớn không tiến vào Lôi gia, nhưng chỉ cần phân tán một khi phát sinh biến cố thì chỉ cần phát tín hiệu là có thể lấy tốc độ nhanh nhất vọt vào Lôi gia. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
"Mời!"
Nhìn thấy Lâm Chấn Thiên phân tán nhân mã, Lôi Phích bên này mới mở đại môn, nói.
Thấy thế, Lâm chấn Thiên nghiêng đầu về phía đám người Lâm Khiếu gật đầu, cho dù ở dưới đông đảo ánh mắt nhìn soi mói, tiêu sái bước vào đại môn Lôi gia, ở phía sau đám người Lâm Động, Lâm Khiếu cũng nhanh chóng đi theo.
Nhìn bóng lưng đoàn người Lâm Chấn Thiên, Lôi Phích liếm liếm môi, trong con mắt như có thêm vẻ âm trầm và dữ tợn, dùng âm thanh chỉ mình hắn nghe thấy lẩm bẩm nói: "Hôm nay qua đi, ta muốn cho Lâm gia các ngươi quỳ gối dưới chân Lôi gia ta!"

Vũ Động Càn Khôn - Chương #91


Báo Lỗi Truyện
Chương 91/1315