Chương 842: Cường giả tề tựu


Soạt!
Trong khu rừng vẫn còn chút chướng khí mỏng bỗng vang lên tiếng xé gió, vô số thân ảnh bay tới như tên bắn, sau đó nhanh chóng bay lên đỉnh núi.
- Quả nhiên không ít người!
Lâm Động đứng trên một cành cây to, ánh mắt nhìn theo những nhân ảnh đang lao vào Huyền Linh Sơn như thiêu thân, cặp mày không kìm được nhíu lại. Xâm nhập với quy mô lớn như thế này, chắc chắn sẽ kinh động Yêu thú trong Huyền Linh Sơn!
- Chẳng còn cách nào, sức mê hoặc của Sinh Sinh Huyền Linh Quả quá lớn, đặc biệt là đối với những ai có thực lực Cửu Nguyên Niết Bàn, nếu có được nó thì sẽ tiết kiệm được không ít công sức tu luyện.
Cổ Yên nói.
Số người của Cổ gia đến chân núi không ít, nhưng không phải tất cả đều có thể vào trong Huyền Linh Sơn, vì dù sao trong đó cũng rất nguy hiểm, thực lực chưa đạt đến mức độ nhất định, dù có vào cũng không giúp được gì mà ngược lại còn gây khó khăn hơn. Vì thế lần này theo Lâm Động, Cổ Yên vào chỉ có hơn chục đệ tử thực lực khá mạnh.
o0o
- Trong Huyền Linh Sơn có rất nhiều Yêu thú, theo tin tức ta được biết, chỉ riêng Yêu thú Bán Bộ Sinh Huyền Cảnh cũng không dưới tám con, hơn nữa trên đỉnh núi còn có đầu Tam Đầu Ma Giao thực lực Sinh Huyền Cảnh Tiểu thành trấn thủ.
Vẻ mặt Cổ Yên ngưng trọng nói.
- Tám đầu Bán Bộ Sinh Huyền Cảnh, một đầu Tam Đầu Ma Giao Sinh Huyền Cảnh Tiểu thành…
Lâm Động nghe vậy không khỏi nhíu mày. Thực lực của Yêu thú ở đây quả thực không thể coi thường. Nếu lần này không có nhiều cường giả thế này mà chỉ một mình Cổ gia thì chắc chắn không thể nào lấy được Sinh Sinh Huyền Linh Quả.
- Tám đầu Yêu thú Bán Bộ Sinh Huyền Cảnh đó lần lượt trấn thủ ở tám hướng khác nhau của Huyền Linh Sơn. Mong là chúng ta sẽ không gặp phải bọn chúng, nếu không thì lại phiền phức!
Cổ Yên hạ giọng nói.
Vừa dứt lời thi từ trong khu rừng phía xa bỗng vang lên một vào tiếng gầm rú của Yêu thú, hiển nhiên bọn chúng bắt đầu tấn công rồi!
- Đi thôi!
Cổ Yên nghe thấy thế, cặp mày chau lại, cũng không nói gì thêm, vẫy tay rồi bay đi trước, phía sau là bọn Lâm Động.
Sự yên tĩnh của Huyền Linh Sơn cũng bị phá vỡ, tiếng gầm rú đầy phẫn nộ của những đầu Yêu thú vang vọng khắp ngọn núi, theo đó là những tiếng năng lượng bùng nổ khi chiến đấu. Cả ngọn núi lan tràn đầy mùi máu tanh nồng.
Đám người Lâm Động cũng gặp không ít đợt tập kích của bọn Yêu thú, nhưng trận hình của bọn họ thật sự không tệ, vì thế đám Yêu thú không gây được phiền phức gì lớn, chỉ là tốc độ vẫn bị chậm lại một chút.
- Grào!
Một đầu Yêu thú Ma Viên thể hình khổng lồ rống lên rồi rơi xuống từ trên không trung. Trảo phong mạnh mẽ ập tới người một gã đệ tử Cổ gia vừa giết chết một đầu Yêu thú.
Binh!
Nhưng đòn tấn công của nó chưa tới nơi thì một đạo thanh quang bắn tới, một quyền đánh lên cơ thể to lớn của nó, âm thanh trầm đục vang lên, đầu Yêu thú tựa cánh diều đứt dây bay ra hàng mấy trăm thước, rơi vào trong rừng không biết sống chết.
Gã đệ tử kia thấy con Ma Viên bay đi cũng thở phào nhẹ nhõm, rồi nhìn về phía Lâm Động vừa ra tay với ánh mắt cảm kích.
Lâm Động nhìn xung quanh, bầy Yêu thú vốn đánh lén bọn họ đã bị giải quyết toàn bộ, có thể thấy phía Đông bọn họ có một nhóm người cũng bị Yêu thú chặn đường, nhưng rõ ràng không được nhẹ nhàng như vậy, thỉnh thoảng lại có tiếng kêu thảm thiết vang lên.
- Đi thôi!
Tuy dường như những kẻ xui xẻo đó không thể kháng cự được bao lâu nữa, nhưng Lâm Động lại không hề có ý ra tay giúp đỡ. Hiện giờ không phải lúc để làm người tốt, chưa biết chừng sau đó bọn chúng lại ra tay hạ sát thủ với bọn họ nữa, vì thế lãng phí thời gian đi cứu kẻ có nguy cơ là kẻ địch là một việc ngu ngốc.
Nghe vậy, bọn Cổ Yên cũng gật đầu rồi bay ra khỏi khu rừng.
Vừa ra khỏi khu rừng, những ánh mắt nóng bỏng lập tức nhìn xuống, mùi máu tanh trên người mọi người cũng lập tức tan biến.
Ánh nắng chói chang chiếu lên người, đám đệ tử Cổ gia sau một trận khổ chiến cũng thở phào. Thế nhưng ngay khi đó Lâm Động bỗng hét lên:
- Cẩn thận!
Rầm rầm rầm!
Lâm Động vừa dứt lời thì đại địa rung lên dữ dội, sau đó vô số cột thạch trụ sắc nhọn lóe hàn quang, lao lên từ mặt đất bắn thẳng về phía đám đệ tử Cổ gia.
Ánh mắt Lâm Động lạnh băng, mạnh mẽ đánh ra một quyền, một tấm lá chắn ánh sáng màu xanh bắn ra từ nắm đấm của hắn, oanh kích lên đám cột thạch trụ kia.
Rắc rắc!
Thạch trụ lập tức nứt ra rồi bùm một tiếng nổ thành đá vụn.
Lúc này đám đệ tử Cổ gia mới đáp xuống mặt đất, trong lòng vẫn thấy sợ hãi, nhìn Lâm Động đầy khâm phục, tốc độ phản ứng của hắn thật sự quá lợi hại!
- Đa tạ!
Cổ Yên cũng thở phào, với thực lực của nàng đương nhiên có thể tránh được đột kích, nhưng không có thời gian để cứu những người khác. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Lâm Động lắc đầu, nhìn về phía trước cau mày nói:
- Xem ra vận khí của chúng ta không tốt chút nào!
Cổ Yên cũng nhìn về phía trước, nhất thời nàng thấy ở phía xa có một thạch thú to hàng mấy chục trượng, toàn thân phủ đầy nham thạch đang trừng trừng nhìn bọn họ.
- Là Thạch Ma Thú… một trong tám đầu Yêu thú Bán Bộ Sinh Huyền Cảnh!
Cổ Yên siết chặt nắm tay, vẻ mặt ngưng trọng nói.
- Chúng ta cùng ra tay, giải quyết nó càng nhanh càng tốt!
Cổ Yên nhìn Lâm Động, lúc này thời gian rất quý giá, bị giữ chân lại thì không biết kẻ khác có cướp mất Sinh Sinh Huyền Linh Quả hay không.
- Ừm!
Lâm Động cũng biết thời gian rất quý giá, trầm ngâm một chút, định gật đầu thì ánh mắt tối sầm lại, nhìn về hướng Tây Bắc, ở đó có một tiếng thú gầm trầm đục vang lên.
- Tất cả cẩn thận!
Cổ Yên cũng cảm ứng được, lập tức nhắc nhở mọi người.
Uỳnh uỳnh uỳnh!
Ngay sau đó trong khu rừng phía xa, từng gốc cây bị đốn ngã, sau đó hai đầu Yêu thú thể hình khổng lồ, khí tức hung hãn xuất hiện trước mặt bọn Lâm Động.
Đám đệ tử Cổ gia thấy hai đầu Yêu thú lớn như vậy, sắc mặt đều tái đi, bởi vì bọn họ có thể cảm nhận được bọn chúng là Yêu thú cấp bậc Bán Bộ Sinh Huyền Cảnh!
- Đáng chết! Là người của Hắc Long Đạo, bọn chúng cố ý dụ Yêu thú đến đây!
Một gã đệ tử Cổ gia tinh mắt nhìn thấy phía trước hai đầu Yêu thú đó có hai thân ảnh đang di chuyển về phía này.
Sắc mặt Cổ Yên lập tức lạnh tanh, Lâm Động cũng chau mày. Bọn chúng thật giảo hoạt, lại dùng cách này giữ chân bọn họ!
- Ha ha, thực lực của Cổ gia các ngươi rất cường hãn, chắc đối phó với ba Yêu thú Bán Bộ Sinh Huyền Cảnh không thành vấn đề đâu nhỉ? Vậy giao cho các ngươi đấy!
Một nam tử mặt có sẹo vô cùng hung dữ, nhìn về phía bọn Lâm Động cười lớn, sau đó vung tay lên, một cái lọ đựng đầy chất lỏng màu đỏ bay về phía các đệ tử Cổ gia rồi nổ tung. Những đệ tử không kịp tránh bị dính hết thứ chất lỏng ấy trên người, mùi tanh nồng nặc tỏa ra.
- Grào!
Mùi tanh nồng vừa lan tỏa, ba đầu Yêu thú lập tức hăng máu, mắt đỏ quạch.
- Ha ha, các ngươi hãy thưởng thức bữa tiệc này đi! Sinh Sinh Huyền Linh Quả là của Hắc Long Đạo bọn ta rồi!
Hai tên Thống lĩnh của Hắc Long Đạo lại cười lớn, thân hình lùi nhanh về phía sau, ba đầu Yêu thú thì ép sát về phía đám đệ tử Cổ gia.
- Làm sao đây? Nếu bị ba đầu Yêu thú đó giữ chân…
Cổ Yên cau mày, thực lực của nàng cùng lắm chỉ có thể chặn được một con, còn hai con khác…
- Hai con còn lại giao cho ta!
Khi Cổ Yên còn đang chần chừ, Lâm Động khẽ thở ra một hơi, sau đó nói.

Vũ Động Càn Khôn - Chương #842


Báo Lỗi Truyện
Chương 842/1315