Chương 642: Ban thưởng


Hoang Điện tọa lạc ở phía Tây Nam của Đạo Tông, mấy chục ngọn núi quây thành một vòng tròn, nằm ở trên đỉnh, nhìn xuống thác nước bên dưới đang chảy giống như dải ngân hà, tiếng thác nước ầm ầm vang vọng khắp cả vùng trời.
Trên đỉnh những ngọn núi ấy, có thể nhìn thấy vô số những đại điện quy tụ thành quần thể. Một đám người đông đúc nhìn giống như đàn kiến đang đi xuyên qua những đại điện ấy, tạo ra một cảm giác phấn chấn tinh thần.
Xung quanh những ngọn núi khổng lồ này, có một dòng sông dài mấy ngàn trượng chảy ngang qua, trông như một dòng Thiên Hà, đến gần mới có thể phát hiện ra, không ngờ dòng sông lớn này hóa ra là do Niết Bàn Khí ngưng đọng lại mà tạo thành!
Một dòng Đan Hà đích thực!
Thủ bút của những Tông phái siêu cấp với cấp bậc như thế này, hiển nhiên không hề thua kém những Tông phái Viễn Cổ!
Đang lúc Lâm Động nhìn dòng Đan Hà chảy ngang qua, thì trong đầu hắn chợt lóe lên một ý nghĩ, trong lòng thầm cảm thấy phấn khởi. Trước đây hắn đã từng cảm thấy Đan Hà rất có lợi cho việc tu luyện, đáng tiếc thay vì lý do thời gian của Chiến trường Viễn Cổ không cho phép, cho nên hắn không thể dừng chân ở đó quá lâu, chỉ có thể tu luyện một chút rồi vội vã bỏ đi trong tiếc nuối, vì thế ngay lúc thấy Đan Hà xuất hiện tại Hoang Điện, trong lòng hắn cảm thấy vô cùng hân hoan.
- Hoang Điện chúng ta có ba ngàn đệ tử, đệ tử chân truyền có ba trăm người, tất cả đều xem như là những người ưu tú đã vượt qua được ngàn vạn vòng tuyển chọn. Bên ngoài Hoang Điện còn hơn vạn đệ tử ký danh, chỉ cần bọn họ qua được thử thách thì bất cứ lúc nào cũng có thể trở thành đệ tử chính thức của Hoang Điện.
Đứng bên cạnh Lâm Động, Ngộ Đạo chỉ những ngọn núi khổng lồ, trong giọng nói có chút đắc ý.
- Ba trăm đệ tử thân truyền, ba ngàn đệ tử phổ thông, hàng vạn đệ tử ký danh…
Lâm Động nghe vậy, lập tức thấy chấn động. Nhưng hắn biết rất rõ, muốn trở thành đệ tử chân truyền của những Tông phái siêu cấp này, theo quy định của Bách Triều Đại Chiến, ít nhất phải bước chân vào Niết Bàn Kim Bảng, mà trước mắt Hoang Điện này đã có ba trăm người như vậy!
Ba trăm người này hẳn đều là tinh anh, đều là thiên tài của các Vương triều Đông Huyền Vực! Số người trên Niết Bàn Kim Bảng trong Bách Triều Đại Chiến cộng lại cũng không bằng một nửa số này, xem ra con đường những Tông phái này thu nhận đệ tử cũng không ít.
Lâm Động cũng không hỏi thăm tình hình của ba điện kia, nhưng nếu đoán thì hắn cũng có thể đoán được, số lượng của bọn họ hẳn sẽ còn nhiều hơn của Hoang Điện gấp nhiều lần.
Nhìn tổng thể về thực lực của Tông phái siêu cấp, thật có chút đáng sợ, nhưng cũng khiến Lâm Động có thể rõ ràng nhận thức được điểm đáng sợ ấy là ở chỗ nào. Những Vương triều ở Đông Huyền Vực không thể so bì được với thực lực này.
Có được số lượng lớn những đệ tử đáng sợ như vậy, còn sợ gì không mạnh lên được.
- Lâm Động, với biểu hiện của ngươi, hiển nhiên có đủ tư cách để trở thành đệ tử chân truyền. Nhưng lão phu trước tiên cũng phải nói rõ với ngươi, trong Hoang Điện chúng ta, sự cạnh tranh không phải nhỏ. Có những lúc muốn có được sự đãi ngộ tu luyện tốt hơn thì phải làm cho người khác tâm phục thực lực của mình, nếu không thì sự đãi ngộ của ngươi sẽ bị người khác cướp mất!
Ngộ Đạo nói với Lâm Động với nét mặt nghiêm túc.
- Kiểu cạnh tranh này, coi như cũng là để cho đệ tử được tôi luyện, vì thế chúng ta sẽ không can thiệp vào việc luận bàn tranh đấu giữa các đệ tử. Muốn có được sự đãi ngộ tu luyện hiển hách ở Hoang Điện, điều cần thiết duy nhất là phải có thực lực xứng đáng với sự đãi ngộ ấy! Ngươi là Quán quân của Bách Triều Đại Chiến lần này, đã đem về cho chúng ta không ít đệ tử, cũng nên ban thưởng cho ngươi, nhưng phần thưởng này phải xem ngươi có đủ năng lực để giữ được nó không…
- Phần thưởng gì?
Lâm Động cười cười, có chút hiếu kỳ.
- Đan Hà Quán Đỉnh!
Ngộ Đạo mỉm cười, chỉ về phía dòng Đan Hà xa xa và nói:
- Ở chỗ sâu bên trong Đan Hà, mỗi một năm sẽ sinh ra một chút Niết Bàn Khí cực kỳ tinh túy, chúng ta gọi bọn nó là Niết Bàn Kim Khí, đối với cường giả Niết Bàn Cảnh thì có hiệu quả cực kỳ bổ dưỡng. Đến lúc đó Điện chủ và ta sẽ đích thân ra tay, áp súc đám Niết Bàn Kim Khí kia lại, cấp cho ngươi rèn luyện cơ thể và nguyên lực trong cơ thể, nếu như ngươi có thể tiếp nhận được, thì tất nhiên thực lực của ngươi sẽ tăng lên không nhỏ!
- Nghe qua hình như cũng không tệ a!
Ánh mắt Lâm Động sáng lên, có thể được hai vị Điện chủ đích thân dốc lực ban thưởng, thật sự không đơn giản.
- Đương nhiên không tệ. Đúng ra thì chỉ có những đệ tử ưu tú nhất của Hoang Điện mới có đủ tư cách hưởng thụ Niết Bàn Kim Khí này, nếu không phải ngươi vừa lập được công lớn thì không đến lượt ngươi đâu!
Ngộ Đạo trợn mắt nhìn Lâm Động.
- Đệ tử mạnh nhất của Hoang Điện hiện nay là ai?
Lâm Động mỉm cười nói.
- Bốn đại đệ tử chân truyền hiện tại đều là cường giả Thất Nguyên Niết Bàn, hết thảy đều không phải là ngọn đèn cạn dầu đâu.
Hai tay Ngộ Đạo chắp phía sau, giọng nói có chút hài hước.
- Cường giả Thất Nguyên Niết Bàn ư?
Ánh mắt Lâm Động có chút chấn động, chợt chậm rãi gật đầu, nói nhỏ:
- Thật là mạnh mẽ, nhưng ta muốn vượt qua bọn họ cũng không khó!
Với thực lực của Lâm Động hiện nay, đã có thể so sánh với cường giả cấp bậc Lục Nguyên Niết Bàn, nếu thực lực có thể tiến lên bước nữa thì có thể đấu một trận với cường giả Thất Nguyên Niết Bàn! Giờ đây hắn mới gia nhập Hoang Điện, sau này còn rất nhiều thời gian để theo đuổi những sư huynh đi trước!
Nhìn khuôn mặt với nụ cười tự tin của gã thanh niên Lâm Động, Ngộ Đạo âm thầm gật đầu… Hắn đã tận mắt chứng kiến quá trình phát triển của Lâm Động tại Chiến trường Viễn Cổ, một tên gia hỏa xuất thân từ một Vương triều Hạ cấp lại có thể bộc lộ tài năng tại địa phương khốc liệt đó, bản thân hắn đã có thể coi là một kỳ tích!
- Ngươi muốn có được tư cách tham gia lĩnh hội Đại Hoang Vu Kinh, đích thực nhất thiết phải thắng được bọn họ, tính ra vẫn còn cần một chút thời gian!
- Về phần thưởng ta đã nói là sẽ cấp cho ngươi, rất ít người trong Hoang Điện có thể nhận được sự đãi ngộ như vậy. Ngươi là một đệ tử mới gia nhập mà đã có được nó, tất nhiên sẽ có một vài đệ tử khác thấy bất bình. Giải quyết được những chuyện này hay không, là phải phụ thuộc vào bản lĩnh của ngươi, chúng ta không quản!
Ngộ Đạo điềm đạm nói.
- Ta hiểu!
Lâm Động khẽ cười và gật đầu. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
- Ngoài ra, hai người bạn của ngươi dự định như thế nào?
Ngộ Đạo đột nhiên nhìn về phía Tiểu điêu và Tiểu Viêm đang đứng bên cạnh Lâm Động. Hắn biết rõ thân phận của hai người này, nên cũng biết bọn họ sẽ không lựa chọn gia nhập Đạo Tông.
- Hai ngày nữa ta sẽ mang theo Tiểu Viêm rời đi!
Tiểu điêu lười biếng nói.
- Rời đi?
Nghe được lời này, Lâm Động nhất thời kinh ngạc.
- Đừng gấp gáp, ta mang hắn đi ra ngoài một chuyến, ở Đông Huyền Vực này có một vài chỗ đặc biệt, những chỗ đó rất có lợi cho Yêu thú chúng ta tu luyện, Tiểu Viêm hắn tu luyện ở đó sẽ có hiệu quả rất tốt.
Tiểu điêu cười nói.
- Đại ca, Nhị ca nói tu luyện ở những nơi đó, thực lực của đệ có thể tăng lên rất nhanh, đệ cùng huynh ấy đi trước một chuyến, vạn nhất huynh có phiền phức gì thì dùng Nguyên thần Truyền tin cho Nhị ca, bọn đệ sẽ tức tốc về liền.
Tiểu Viêm nở nụ cười hồn hậu, nói.
- Yên tâm đi, có ta ở bên cạnh hắn, sẽ không có chuyện gì đâu!
Tiểu điêu cười nói với Lâm Động.
Thấy vậy, Lâm Động sau một chút chần chừ thì cũng không nói thêm gì nữa. Lúc trước Tiểu điêu sở dĩ một mực đi theo hắn là vì nó không yên tâm cho sự an toàn của hắn, nhưng nay hắn đã gia nhập Hoang Điện rồi, chỉ cần không có sự cố gì quá lớn thì sẽ rất an toàn, nếu đã vậy thì Tiểu Viêm cũng có thể được tự do một chút!
Hơn nữa Lâm Động cũng biết Tiểu điêu có không ít bí mật còn không nói cho hắn biết, hắn cũng không chủ động hỏi. Hiện nay thực lực của hắn không phải là mạnh lắm, việc của Tiểu điêu, hắn cũng không thể giúp được gì.
Ngộ Đạo đưa đám người đến một ngọn núi rất to, rồi vung tay áo lên, mấy gã đệ tử chạy đến. Ngộ Đạo liếc nhìn đám người Lâm Động một cái rồi mới nói:
- Được rồi, đã đến Hoang Điện rồi, hôm nay các người nghỉ ngơi chút đã, ngày mai đến trước bình đài Đan Hà, đến lúc đó, chúng ta sẽ tiến hành Đan Hà Quán Đỉnh cho ngươi!
- Vâng!
Nghe vậy, mọi người cũng cung kính đáp lại.
Ngộ Đạo khẽ gật đầu, chợt trên mặt lộ ra một nụ cười:
- Ngoài ra, hoan nghênh các ngươi đã trở thành đệ tử của Hoang Điện, sau này, nơi đây sẽ là nhà của các ngươi!
Nghe được những lời đó, nét mặt đám người Liễu Bạch cũng trở nên kích động một chút, trải qua nhiều khó khăn như vậy, cuối cùng cũng thành công, trở thành đệ tử của Tông phái siêu cấp.
o0o
Trong lúc bọn Lâm Động ổn định trên Hoang Điện, phía Đông của Đạo Tông, nơi đó cũng có những ngọn núi cao hùng vĩ vững chãi, khí thế thậm chí còn cao hơn cả ở Hoang Điện.
Đó chính là chỗ của Thiên Điện!
Trên dãy núi của Thiên Điện, đồng cũng có một dòng Đan Hà chảy ngang qua, nhưng Đan Hà này quy mô còn lớn hơn Đan Hà của Hoang Điện, nhìn qua, thậm chí còn không thấy cuối cùng, cũng chỉ có thể cảm nhận được sự nồng đậm vô cùng của Niết Bàn Khí từ trên Đan Hà dập dờn bốc lên, khiến cho không gian cũng phải vặn vẹo.
Nhìn gần hơn, ở Đan Hà này, có thể nhìn thấy không ít những bình đài, phía trên có rất nhiều đệ tự đang nhắm mắt tu luyện, có những luồng nguyên lực ba động mạnh mẽ phát ra từ trong cơ thể bọn họ.
Những bình đài này nằm xung quanh Đan Hà, nhưng bình đài gần trung tâm Đan Hà nhất thì có rất ít, mà số lượng đệ tử trên đó thì càng ít hơn.
Vù!
Một luồng âm thanh xé gió, đột nhiên vang lên trên không trung Đan Hà, trong lúc mơ hồ còn kèm theo những âm thanh nhạc khí va chạm, giống như thiên âm vậy, khiến không ít đệ tử đang tu luyện cũng phải mở mắt nhìn chăm chú vào hình ảnh đang băng xẹt ngang qua không trung, trong mắt cũng có chút mê say.
Bóng dáng trên bầu trời không để ý tới những ánh mắt này mà tiếp tục xông thẳng về chỗ sâu của dòng sông, cuối cùng đáp xuống một bình đài sau cuối.
Thân ảnh hạ xuống, hồng y phất phơ, chính là nữ tử Ứng Hoan Hoan, nữ tử vừa mới đấu khẩu một trận với Lâm Động!
Nàng ta vừa đáp xuống bình đài, ánh mặt liền nhìn về phía trước, nơi đó có một nữ tử đang im lặng ngồi xếp bằng, xung quanh nàng, Niết Bàn Khí nồng đậm lượn lờ lởn vởn.
Nữ tử này mặc huyền y, thân thể mềm mại, tóc dài xanh mượt, eo lưng thắt một cái đai màu xanh, hai tay để lên đầu gối, trên ngọc chỉ có bắt ấn thành chỉ, có một thanh trường kiếm màu xanh nằm giữa hai bàn tay. Trên thân kiếm một vài tia kiếm khí phát ra, khiến cho Niết Bàn Khí xung quanh cũng phải e sợ lãng tránh.
- Tỷ tỷ!
Ứng Hoan Hoan vừa trông thấy nữ tử huyền y này, cái miệng nhỏ nhắn không nhịn được mà bắt đầu cong lên một chút.
Nữ tử trước mắt này chính là đệ tử hàng đầu của Đạo Tông, Đại sư tỷ Thiên Điện, Ứng Tiếu Tiếu!

Vũ Động Càn Khôn - Chương #642


Báo Lỗi Truyện
Chương 642/1315