Chương 518: Đan trận


Viu!
Trên bầu trời gió nổi lên thành từng trận, từng đạo thân ảnh từ phía chân trời vọt đến rất nhanh, cuối cùng đều xuất hiện lơ lửng trên trời xung quanh hòn đảo lớn.
Hòn đảo này to lớn khổng lồ đến kỳ lạ, trên đó toàn là núi non cùng với rừng cây, rõ ràng là một vùng đất hoang sơ. Một bầu không khí hoang dã nguyên sơ của nhiều năm tháng để lại tràn ra từ khắp mặt đất, bồng bềnh trên bầu trời, là những đạo khí tức vô cùng hùng hậu.
Nhìn qua hòn đảo, gần như không thấy được phần cuối đảo ở đâu. Những bóng người lơ lửng xung quanh nó chỉ nhỏ bé như những con sâu con kiến so với nó.
- Thật là hoành tráng!
Khi Lâm Động cùng Tiểu Viêm xuất hiện ở đây, chợt không nhịn được bất giác kêu lên một tiếng thán phục, trong ánh mắt tràn ngập sự kinh ngạc. Bất kỳ công trình nào ở trên đảo đều không hề có dấu vết bị hư hại, mơ hồ còn có thể nhìn thấy một võ trường rộng lớn mênh mông. Có lẽ năm đó ở nơi đây chắc chắn là hàng vạn người náo nhiệt vô cùng, tiếng reo hò rung trời.
- Đi thôi, vào nào!
Ánh mắt Lâm Động nóng cháy nhìn di tích Tứ Đại Huyền Tông không thấy hết được kia. Hôm nay nơi quan trọng nhất cuối cùng đã xuất hiện, bọn hắn cũng nên bắt đầu đi tìm mục tiêu lần này của bọn hắn, Sinh Tử Chuyển Luân Đan!
Lâm Động thậm chí có thể cảm thấy một loại cảm giác kích động lúc này từ trong Thạch phù toát ra:
- Chỉ cần có thể lấy được Sinh Tử Chuyển Luân Đan này, ta liền có thể lại một lần nữa trùng hoạch thân thể, đồng thời có cơ hội trở lại thời kỳ mạnh mẽ nhất!
Ngón tay Lâm Động miết miết trong lòng bàn tay, chợt mỉm cười, thân hình khẽ động, như hóa thành một luồng ánh sáng phi thân vào trong hòn đảo rộng lớn bao la vô cùng kia.
Bốn phía hòn đảo lúc này cũng đã có rất nhiều người không thể đợi được bắt đầu xông vào. Nhất thời hòn đảo yên tĩnh trong bao nhiêu năm tháng, trong khoảnh khắc đều trở nên ồn ào huyên náo.
Ầm!
Nhưng mà đang trong lúc càng ngày càng có nhiều người tiến đến hòn đảo, đột nhiên toàn bộ nơi này bỗng rung chuyển dữ dội. Sau đó mặt đất nứt toác ra, những cỗ khí tức cơ hồ lâu ngày ngủ say lúc này bỗng tỉnh dậy. Những tiếng gầm gào chấn động thiên địa, từng cỗ năng lượng nồng nặc mùi tanh tuôn tràn ra. Lập tức liền có một vài kẻ không may bị xé xác ra thành một đống huyết nhục mơ hồ.
- Không được rồi, cẩn thận, trên đảo vẫn còn Yêu thú!
Nhìn thấy những biến cố bất thình lình này, trên không trung chợt phát ra những tiếng kêu kinh ngạc. Bọn họ nhìn thấy những nanh vuốt sắc lạnh từ trong mặt đất bạo phát lên kia, sắc mặt đều đột nhiên biến đổi.
Hai người Lâm Động cũng vì thế mà vô cùng kinh ngạc, nhưng ngược lại cũng không quá bất ngờ. Nơi đây chính là di tích Tứ Đại Huyền Tông, có một vài thứ đặc biệt cũng không có gì là lạ. Rất nhiều Yêu thú đang tỉnh dậy kia, khí tức tuy cường mãnh, nhưng muốn ngăn những người ở đây e rằng không phải là dễ. Đương nhiên, sẽ có thể là thách thức với một số kẻ, nhưng dĩ nhiên hai người Lâm Động chắc chắn không nằm trong những kẻ này
- Tiểu điêu, có thể cảm nhận được vị trí của Sinh Tử Chuyển Luân Đan hay không?
- Tựa hồ như Liên minh các Tông phái này phần lớn đều có Đan trận riêng cho mình, ta tuy không cảm nhận được vị trí Sinh Tử Chuyển Luân Đan, nhưng chắc có lẽ thứ này cũng được lưu giữ trong Đan trận. Mà để tạo ra Đan trận, chung quanh chắc chắn sẽ có rất nhiều các loại linh dược!
Tiểu điêu chợt xuất hiện, trong ánh mắt toát lên vẻ nôn nóng, nhanh chóng nói.
- Mà ở hòn đảo này, chỗ có nhiều linh dược nhất, chính là ở hướng kia!
Lâm Động nhìn theo hướng Tiểu điêu chỉ, khuôn mặt chợt hiện lên một nụ cười, không nói thêm lời nào nữa, trực tiếp cùng Tiểu Viêm như hóa thành luồng ánh sáng vọt mạnh đi.
o0o
Di tích Tứ Đại Huyền Tông này cực kỳ to lớn, bên trong rừng rậm có đầy các loại cây to lớn che khuất bầu trời. Các loài Yêu thú vừa thức tỉnh với một tốc độ kinh người, nhung nhúc trong đó, vì vậy hai người Lâm Động trong lúc đi qua đó cũng gặp phải không ít trở ngại. Tuy không nguy hiểm tới tính mạng, nhưng cũng làm cho tốc độ chậm lại không ít.
- Thật là phiền toái!
Lâm Động nhìn lại một đầu Yêu thú Viễn Cổ bị Tiểu Viêm ra tay một côn đánh đi, không nhịn được lắc đầu, trên đảo này ngày hôm nay ngày càng có nhiều người xông vào, nếu như bọn hắn đã nhận ra hướng của những linh dược, chắc chắn cũng sẽ có những cường giả khác cũng có thể cảm nhận được như vậy. Nguồn: http://truyenyy.com
Không nói thì ai cũng đều biết Đan trận đối với các Tông phái Viễn Cổ tượng trưng cho cái gì, chỉ một viên linh đan trong đó thôi cũng đủ để khiến người khác phát điên, cho nên lúc này chắc chắn là sẽ có rất nhiều cường giả từ bốn phương tám hướng hướng đến Đan trận đó. Nếu Lâm Động đến trễ, khiến cho Sinh Tử Chuyển Luân Đan bị người khác ra tay đoạt mất, vậy thì thật là uổng phí công sức lâu nay rồi.
- Hừ, đám Yêu thú Viễn Cổ nằm trong lòng đất cũng dám ra vẻ ta đây trước mặt điêu gia ta? Cho dù là tổ tông các ngươi đến thì cũng vậy thôi!
Hàn mang trong mắt Tiểu điêu lóe lên, lúc này ai dám ngăn trở gã lấy được Sinh Tử Chuyển Luân Đan thì đều sẽ bị gã trực tiếp bổ nhào vào.
Oanh long!
Quang mang tử hắc sắc mạnh mẽ từ trong cơ thể Tiểu điêu cuồn cuộn cuốn ra, sau đó hóa thành một đạo hư ảnh Thiên Yêu Điêu phía sau, nhất thời một cỗ uy lực đáng sợ cuồn cuộn xuất khai.
Ngay khi hư ảnh Thiên Yêu Điêu đó vừa xuất hiện, Lâm Động cảm thấy rõ ràng, ngay cả thân thể Tiểu Viêm đứng một bên cũng khẽ đông cứng lại một chút, nhưng rất nhanh sau đó đã hồi phục lại bình thường.
- Ô!
Dưới sự cuồng bạo của uy lực đến bực này, những Yêu thú Viễn Cổ thần trí hoảng loạn, trong một khoảnh khắc đều rúng động lên, cuối cùng sau những tiếng kêu thê thảm, lập tức chạy trốn hết.
- Hiện tại ngươi cũng chỉ có thể dựa vào cái này!
Lâm Động nhìn vẻ đắc ý lại lần nữa hiện lên trong mắt Tiểu điêu, nhịn không được cười, nói.
Nghe vậy, Tiểu điêu chợt vừa định đắc ý nói một vài điều gì đó chợt mặt đỏ bừng lên, thẹn quá hóa giận nói:
- Ngươi biết cái quái gì, đợi điêu gia khôi phục thân thể rồi, đến lúc đó ngươi sẽ biết thực lực thực sự của điêu gia ta!
Lâm Động cười lớn một tiếng, cũng không trêu hắn nữa, mũi chân điểm nhẹ một cái, thân hình đột nhiên vọt mạnh ra.
Nhờ có Tiểu điêu đuổi những Yêu thú thần trí hoảng loạn kia đi, nên tốc độ di chuyển của Lâm Động rõ ràng là nhanh hơn nhiều. Ước chừng chỉ khoảng mười phút sau, khu rừng rậm làm cho người khác cảm thấy đáng sợ đã biến mất. Xuất hiện trước mắt lần này lại là một biển các linh dược nhìn mãi không thấy điểm cuối.
Ở trong này, những linh dược quý xếp thành từng mảng từng mảng, mùi vị nồng nồng của thuốc ngưng tụ hòa quyện với nhau, lơ lửng giữa không trung.
- Thật là rộng lớn!
Nhìn các loại linh dược rộng như biển cả, trong ánh mắt Lâm Động cũng không giấu được một vẻ kinh ngạc. Muốn tạo ra được biển linh dược đến nhường này, e rằng đến cả những Vương triều Cao cấp cũng khó có khả năng làm được. Quy mô của Liên minh Thiên Cương năm đó, thật sự là vô cùng khủng khiếp.
- Ở chính giữa biển linh dược đó chính là Đan trận rồi!
Tiểu điêu chỉ về hướng chính giữa biển linh dược, trong cái mùi thuốc đang tràn ngập kia mơ hồ có thể nhìn thấy một tòa Đan trận to lớn.
- Đi!
Lâm Động liếm mép, ánh mắt có chút lưu luyến thu lại từ biển linh dược này. Những linh dược ở nơi đây phần lớn đều không phải những thứ tầm thường, nhưng hắn lại không tinh thông lắm về mặt này, cho nên đạt được hiệu quả cũng không quá lớn. Hắn cho rằng, không thiết thực bằng đoạt lấy Linh bảo!
Do đó, thân hình Lâm Động và Tiểu Viêm vụt lao qua biển linh dược này, hướng thẳng về phía Đan trận ở vị trí chính giữa mà đi.
Đan trận là một khu vực vô cùng rộng lớn, khi hai người Lâm Động đáp xuống đó, tro bụi trên mặt đất bồng bềnh bay lên, rõ ràng là nơi đây đã phủ kín bụi trong nhiều năm.
Bên trong Đan trận này có không ít những Đan phòng cực lớn, Lâm Động thuận tay mở một đạo hoa văn phong ấn bên trên Đan môn. Ngay sau đó hắn nhìn thấy Niết Bàn Đan như thủy triều, phô thiên cái địa từ trong Đan phòng tuôn ra, sắc đỏ thẫm tràn ngập trong ánh mắt. Niết Bàn Khí kinh người tuôn trào ra lên tận không trung.
Lâm Động nhìn số Niết Bàn Đan cơ hồ có đến mấy trăm vạn đó, bất giác nuốt nước miếng một cái. Đây chỉ mới là một Đan phòng với quy mô tương đối nhỏ mà thôi, vậy mà bên trong đã có đến ngần này Niết Bàn Đan, thật không biết cả Đan trận này số lượng đan dược còn nhiều đến mức nào nữa?
Dưới số Niết Bàn Đan quy mô đến nhường này, cho dù là Lâm Động hô hấp cũng có chút ngưng trọng, trong mắt liền hiện lên một sắc vui mừng. Sau đó hắn không nói gì thêm, tung ra túi Càn Khôn, Niết Bàn Đan như là nước lũ, liên tục không ngừng chui vào bên trong.
Mới chỉ có khoảng thời gian ngắn ngủi chừng vài phút, gần như hơn hai trăm vạn Niết Bàn Đan đã chui vào bên trong túi Càn Khôn của Lâm Động. Thu hoạch được đến mức này, thực khiến cho người khác phải tặc lưỡi.
Vù vù!
Trong khi Lâm Động đang thu Niết Bàn Đan vào, phía xa có một những âm thanh xé gió mà đến. Một vài thân ảnh cũng bắt đầu đáp xuống giữa Đan trận, sau đó khi bọn hắn nhìn thấy dòng Niết Bàn Đan đỏ thẫm bên trong Đan phòng, thân thể chợt cứng đờ trong khoảnh khắc, một thoáng sau ánh mắt đột nhiên cũng trở nên đỏ rực.
- Trời ạ, Niết Bàn Đan, toàn bộ đây đều là Niết Bàn Đan!
Những tiếng gào thét điên cuồng lúc này không ngừng vang lên, bên trong những âm thanh đó, không che giấu được đều sự chấn động và hoan hỉ.
- Đi!
Lâm Động liếc nhìn cái gã cơ hồ như bị kích thích đến phát điên kia, bèn không quá tham lam. Tuy hắn biết Niết Bàn Đan đối với một Niết Bàn Cảnh như hắn rõ ràng là rất quan trọng, nhưng lúc này không phải là thời điểm để nấn ná ở đây thêm nữa.
Thân hình Lâm Động lướt đi nhanh như thiểm điện, ánh mắt hắn lúc này đang tập trung nhìn vào sâu bên trong Đan trận. Ở chỗ đó có một Đan phòng to lớn nhất, mơ hồ Lâm Động từ trong đó cảm nhận được cỗ ba động đến hắn cũng cảm thấy phải khiếp sợ.
Sinh Tử Chuyển Luân Đan, ắt hẳn phải ở đó!

Vũ Động Càn Khôn - Chương #518


Báo Lỗi Truyện
Chương 518/1315