Chương 499: Rắc rối đến tận nơi


Xung quanh Đan Hà, những người đang vô cùng kinh ngạc vì sức mạnh khủng khiếp mà Lâm Động thể hiện, lúc này cũng giật mình vì cảnh tượng bất ngờ này. Sau đó như nghĩ ra điều gì, lập tức nhìn lên trời, chỉ nghe thấy vô số những âm thanh xé gió vang lên. Một luồng nguyên lực mạnh mẽ tràn tới khiến ai cũng phải tái mặt.
- Là Vương triều Ma Nham!
- Nghe nói Thạch Khôn cuối cùng đã vượt qua Niết Bàn Kiếp thứ hai rồi!
- Đúng là cừ thật, Nhị Nguyên Niết Bàn, dù nhìn trong phạm vi cả địa vực Tây Bắc này cũng là nhân vật hàng đầu. Thạch Khôn quả nhiên không hổ là thiên tài của Vương triều Ma Nham!
- Nhưng hôm nay thật sự có kịch hay xem rồi. Tuy Thạch Khôn đã vượt qua Niết Bàn Kiếp lần thứ hai nhưng Lâm Động hiện giờ cũng không phải loại vừa. Nếu hai người đó chạm trán chưa biết được ai sẽ chết trong tay ai đâu.
- Đúng thế!
- …
Theo sau những âm thanh xé gió ngày một kịch liệt, một lát sau, rất nhiều thân ảnh cuối cùng cũng xuất hiện trước mắt mọi người. Sau khi nhìn thấy những người đó, xung quanh Đan Hà lập tức rộ lên những tiếng xôn xao.
Vút vút!
Từng thân ảnh bay vút tới như chớp, cuối cùng lơ lửng phía trên Đan Hà. Đứng đầu là một kẻ mặc hắc y, vẻ mặt âm u, lạnh lẽo. Ngoài Thạch Khôn ra còn có thể là ai?
Thạch Khôn hiện giờ cũng đã mạnh hơn vài ngày trước rất nhiều. Nguyên lực mạnh mẽ không ngừng lan tỏa, thậm chí không khí cũng như run rẩy. Trên cơ thể hắn, kim quang như ẩn như hiện, đó chính là dấu hiệu cho thấy Niết Bàn Kim Thân đã mạnh hơn. Rõ ràng là trong mấy ngày này Thạch Khôn thật sự đã vượt qua Niết Bàn Kiếp lần thứ hai!
Thạch Khôn vừa xuất hiện, ánh mắt lạnh băng đầy sát ý đã nhìn về phía Lâm Động. Rồi đồng tử hơi co lại, rõ ràng là hắn cũng nhận ra thực lực Lâm Động đã được nâng cao.
- Không ngờ chỉ trong hai ngày mà ngươi đã đột phá Niết Bàn Cảnh. Hơn nữa còn vượt qua Niết Bàn Kiếp lần thứ nhất!
Thạch Khôn nhìn chằm chằm Lâm Động, từ tốn nói.
Bọn Thạch Hiên đứng sau nghe vậy đều giật mình, nhìn Lâm Động như nhìn thấy quỷ vậy. Đặc biệt là Thạch Hiên, hắn thực sự khó lòng tin được, một Lâm Động chỉ dựa vào thủ đoạn đặc biệt mới kháng cự được với hắn, chỉ trong hai ngày đã đuổi kịp hắn, hơn nữa còn có dấu hiệu vượt qua hắn.
- Trong hai ngày này, ngươi vượt qua Niết Bàn Kiếp lần thứ hai cũng khiến ta vô cùng ngạc nhiên.
Thiên Ngạc Cốt Thương chỉ xuống đất, ánh sáng sắc bén ẩn hiện nơi đầu mũi thương. Lâm Động cười cười nhìn Thạch Khôn. Đúng là hắn có phần ngạc nhiên, vốn nghĩ tốc độ của mình đã là nhanh rồi, nhưng không ngờ Thạch Khôn cũng không hề thua kém.
Xem ra tên này đúng như tin đồn, hắn đã sớm có tư cách vượt qua Niết Bàn Kiếp lần thứ hai rồi, chỉ là để đảm bảo an toàn nên không thực hiện ngay mà thôi.
- Đối thủ như ngươi nếu không nhanh chóng giải quyết sẽ khiến ta ăn ngủ không yên.
Thạch Khôn nhếch mép lộ ra hàm răng trắng. Lúc nói câu này hắn không hề che giấu sát ý nhưng cũng có một chút dè chừng. Hiển nhiên sự tiến bộ vượt bậc của Lâm Động cũng khiến hắn thấy nguy hiểm. Hắn hiểu rằng không giết Lâm Động càng sớm càng tốt thì chưa biết chừng vị trí của hai bên sẽ bị đổi.
- Ta cũng nghĩ vậy!
Lâm Động cười cười, nụ cười cũng mang đầy sát ý. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Những người xung quanh nghe hai người nói chuyện là biết hôm nay căn bản không có bất cứ cơ hội hòa giải nào.
Không khí căng thẳng lan tỏa khắp nơi. Lúc này bọn Vương Liệt cũng vội vàng rút lui, ánh mắt vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc nhìn Lâm Động.
Trong mắt Trần Cổ và Trịnh Hắc Trụ vẫn còn sự kinh hãi, hiển nhiên chúng bị thủ đoạn của Lâm Động khiến cho chấn động không nhỏ. Chúng biết Lâm Động quả thực có đủ năng lực để giải quyết chúng.
Chúng đã có ý định rút lui, ít nhất thì trước khi Lâm Động và Thạch Khôn phân thắng bại, chắc chắn chúng sẽ không dám động thủ lần nữa. Dù sao giữa chúng và Lâm Động cũng chẳng có ân oán gì quá lớn. Nhận lời với Vương Liệt cùng động thủ cũng chỉ vì bảo vật của Lâm Động. Nhưng thực lực của Lâm Động đã đủ khiến sự tham lam kia biến mất.
Vì thế, khi Vương Liệt thấy ánh mắt bất định và có sự oán trách của hai tên đó, trong đầu thầm chửi hai tên nhát gan. Mặc dù chửi vậy, nhưng khi nhìn Lâm Động đang đối mặt với Thạch Khôn, hắn cũng chỉ đành nuốt một miếng nước bọt, không dám động thủ nữa.
- Tuy thực lực của ngươi khiến ta rất ngạc nhiên, nhưng kết cục của ngươi hôm nay cũng chỉ có một mà thôi.
Nguyên lực hùng hồn bao quanh người Thạch Khôn, hắn từ trên cao nhìn Lâm Động, ngữ khí đầy tự tin và kiêu ngạo.
Hắn biết rất rõ mình mạnh đến mức nào. Giờ hắn cũng đã có tư cách tiến vào Niết Bàn Bảng rồi. Nhìn ra khắp Chiến trường Viễn Cổ hắn cũng là nhân vật ưu tú. Lâm Động còn khoảng cách không nhỏ với hắn.
Nhưng nhìn sự tự tin đó của Thạch Khôn, Lâm Động chỉ cười, giơ bàn tay ra, thản nhiên nói:
- Ra tay đi, để ta xem sự tự tin của ngươi thế nào?
- Ngươi sẽ phải hối hận!
Vẻ mặt Thạch Khôn đầy hung hãn, thân hình khẽ động, ánh kim quang chói lòa phát ra từ trong cơ thể. Ngay sau đó hắn đã xuất hiện trước mặt Lâm Động, cả cánh tay như được đúc từ vàng thật, kim quang chói lọi lan tỏa.
Ầm!
Một quyền tung ra, không khí quanh đó mấy chục mét đều như bị chèn ép dưới nắm đấm của Thạch Khôn. Nguyên lực cuồng bạo cuồn cuộn như thủy triều ập tới Lâm Động.
Ánh kim quang tương tự cũng bao phủ quanh người Lâm Động. Tuy hắn chỉ vượt qua Niết Bàn Kiếp lần thứ nhất nhưng dựa vào nền tảng vững chắc, hắn tự tin mình không thua kém Thạch Khôn. Vì thế cũng nắm tay lại tung ra một quyền.
Ầm!
Ánh kim quang từ hai cú đấm lao vào nhau, tiếng nổ trầm đục lập tức vang lên, năng lượng cuồng bạo trào dâng cuộn trào. Thậm chí Niết Bàn Khí mịt mù trong Đàn Hà cũng bị chấn động tản đi hàng trăm mét.
Hai nắm đấm vừa chạm nhau đã bật ra, hai người đều lùi sau mấy bước, những nơi bàn chân bước đến không khí như bùng nổ.
Chỉ dựa vào sức mạnh đối mặt trực diện, nhưng Lâm Động cũng không hề bị rơi xuống thế hạ phong, điều này khiến không ít người phải kinh ngạc.
- Bản lĩnh không tệ! Nhưng ta muốn xem xem cơ thể ngươi có chống lại được Mệnh Ma Đao của ta không?
Thạch Khôn hơi nheo mắt lại, cuối cùng dẹp hẳn sự khinh thường đi. Bàn tay nắm lại, ánh kim quang biến thành một thanh đại đao kim sắc, hàn quang lóe sáng, hiển nhiên đây là thứ Linh bảo Địa cấp không tầm thường.
Xoẹt xoẹt!
Thạch Khôn bước ra, cây kim đao trong tay bắn ra vô số ánh đao quang, đem theo kình phong mạnh mẽ tấn công tới tấp về Lâm Động.
Chỉ một đạo đao quang đó cũng đủ chặt đôi một cường giả Niết Bàn Cảnh. Với uy thế mạnh mẽ như thế này, cho dù là Nhất Nguyên Niết Bàn cũng chẳng dám coi thường.
Lâm Động nheo mắt lại, tay nắm chặt Thiên Ngạc Cốt Thương, tinh thần lực lan tỏa, thu thập quỹ đạo của những ánh đao quang đó.
Rồi Lâm Động nhanh chóng điểm mũi chân, cơ thể lao vút về phía những ánh đao quang đầy trời kia.
Vút!
Một đạo tàn ảnh bay qua vô số ánh mắt. Đối mặt với lượng đao quang mù mịt trời, thân ảnh đó tựa như chiếc thuyền nan trên ngọn sóng, nhìn có vẻ bất định nhưng không hề có dấu hiệu bị đánh chìm.
Tất cả ánh đao quang đều lướt sát qua người Lâm Động, Thiên Ngạc Cốt Thương trong tay hắn bỗng ngưng tụ ra một đạo hàn quang lạnh lẽo.
Ánh sáng ngưng tụ, dường như nguyên lực toàn thân Lâm Động đều tụ lại ở một điểm, vô cùng mạnh mẽ.
Ánh mắt Lâm Động lặng như mặt nước, không chút xao động. Đao quang trước mắt cuối cùng bỗng tan biến hết, rồi từ mắt bắn ra một tia sáng sắc lạnh, cánh tay vươn ra, kim quang lan tỏa, xé tan không khí nhằm thẳng trán Thạch Khôn lao tới!
Đồng tử Thạch Khôn co lại, hiển nhiên hắn không thể ngờ Lâm Động lại tránh được công kích của mình, hơn nữa còn xuất hiện trước mặt mình.
- Kim Thân Tráo!
Ánh kim quang kia chưa đến nơi, nhưng trán Thạch Khôn đã có một điểm đỏ, ngay sau đó một quầng kim quang tỏa ra từ cơ thể Thạch Khôn bao bọc lấy hắn.
Keng!
Thiên Ngạc Cốt Thương của Lâm Động đâm vào ánh kim quang, bắn ra những tia sáng chói lòa phát ra âm thanh giòn tan.
- Ha ha, Lâm Động, chỉ cần vượt qua Niết Bàn Kiếp lần thứ hai là sẽ biến Niết Bàn Kim Thân thành tầng lớp phòng hộ. Kim Thân Tráo của ta, ngươi không phá được đâu!
Nhìn Lâm Động bị chặn lại ở ngoài, Thạch Khôn ngửa mặt cười lớn, rồi ánh mặt lạnh băng, giọng nói âm u vang lên.
- Đừng tưởng chỉ ngươi có vũ kỹ Tạo Hóa Cấp cao đẳng, hôm nay ta sẽ cho ngươi thấy vũ kỹ đỉnh cao của Vương triều Ma Nham chúng ta! Ngươi ngông cuồng lâu như thế là đủ rồi!
Hai tay Thạch Khôn hợp ấn, kim quang bùng phát, nguyên lực thiên địa điên cuồng tụ lại nơi bàn tay hắn.
Động tĩnh này khiến vô số người động dung, ai cũng biết Thạch Khôn sắp dụng thủ đoạn thật sự nhằm triệt để giải quyết Lâm Động!

Vũ Động Càn Khôn - Chương #499


Báo Lỗi Truyện
Chương 499/1314