Chương 492: Đan Hà.


Nam tử một thân áo đen thoạt nhìn có chút gầy còm, đặc biệt là khuôn mặt hơi có vẻ tái nhợt, hai mắt hãm sâu, đồng tử mơ hồ tràn đầy một màu bạch sắc, khiến người ta cảm giác vô cùng quỷ dị.
Đối với người đột nhiên xuất hiện này, sắc mặt Lâm Động trở nên cực kỳ ngưng trọng. Lúc người này xuất hiện hắn không hề hay biết, có lẽ có chút thủ đoạn. Hiện nay cường giả bị Viễn Cổ Bí Tàng hấp dẫn đến không biết có bao nhiêu, nếu không cẩn thận một chút thì sớm muốn cũng sẽ lật thuyền trong mương.
Ầm!
Thiết côn màu đen trong tay Tiểu Viêm nện lên cát, thân hình cường tráng hơi nghiêng về phía trước, giống như là dã thú sắp vồ mồi vậy.
- Các hạ là người phương nào?
Lâm Động vẫn bình thản cầm Kim Thân Xá Lợi thu vào trong túi Càn Khôn, sau đó chợt hỏi.
- Vận khí của ngươi cũng không tệ. Đó chính là Kim Thân Xá Lợi, cũng chính là chỗ tinh túy nhất của cường giả Niết Bàn Cảnh. Nếu như có thể hấp thu luyện hóa thì sẽ có được hiệu quả rất lớn, ta đi cả quãng đường dài cũng chỉ gặp được một cái như vậy, không ngờ rằng đã bị người khác nhanh chân đến trước.
Nam tử gầy gò mặc áo đen chậm rãi quét mắt nhìn Lâm Động và Tiểu Viêm, âm thanh hơi có chút khàn khàn.
- Ngươi cũng có hứng thú với Kim Thân Xá Lợi?
Hai mắt Lâm Động không tự giác thoáng nheo lại, nguyên lực trong cơ thể cũng âm thầm vận chuyển.
- Nếu như ta nói ta có một chút thì có phải ngươi liền động thủ không?
Nam tử áo đen cười nhạt nói.
Bị nhìn ra suy nghĩ trong lòng, Lâm Động chỉ cười cười, dang tay ra từ chối trả lời. Mặc dù không biết lai lịch nam tử áo đen này thế nào, chỉ có điều thứ đã về tay hắn, muốn lại đổi chủ thì cũng không phải là chuyện dễ dàng.
- Yên tâm đi, Kim Thân Xá Lợi này mặc dù cũng không tệ, chỉ có điều trong mắt ta cũng không phải là quá quan trọng. Ngươi gọi là Lâm Động phải không? Một kẻ từ Vương triều Hạ cấp đi ra lại có thể đi đến bước này trong Chiến trường Viễn Cổ, cũng có thể xem như không tệ. Chỉ có điều muốn dựa vào chút không tệ này mà muốn thể hiện năng lực tại Chiến trường Viễn Cổ thì vẫn còn kém rất xa. Ngươi bây giờ ngay cả tư cách tiến vào Niết Bàn Bảng cũng không có.
Nam tử áo đen lại nói.
- Niết Bàn Bảng, là cái gì?
Lâm Động khẽ chau mày hỏi.
- Nửa năm nữa sẽ chân chính bắt đầu Bách Triều Đại Chiến, chỉ có điều không phải người nào cũng có được tư cách tham gia đại chiến cuối cùng, mà giới hạn thấp nhất của tư cách này đó chính là tiến vào được Niết Bàn Bảng. Đương nhiên, không chỉ ngươi bây giờ không có tư cách, ngay cả Thạch Khôn của Vương triều Ma Nham cũng đồng dạng không có tư cách đó.
Nghe thấy lời này, Lâm Động bây giờ mới có chút động dung. Ngay cả Thạch Khôn cũng không có tư cách tiến vào Niết Bàn Bảng, như vậy chẳng phải nói ít nhất phải đạt đến Nhị Nguyên Niết Bàn thì mới có khả năng tiến vào Niết Bàn Bảng sao?
- Thì ra Bách Triều Đại Chiến vẫn còn hạn chế như vậy!
Lâm Động thì thào tự nhủ, chợt bàn tay hắn khẽ siết chặt. Hắn bây giờ bản thân còn chưa có tư cách tiến vào Niết Bàn Bảng, chỉ có điều thời gian cách Bách Triều Đại Chiến vẫn còn nửa năm nữa, lúc đó thì thực lực của hắn chắc chắn không phải chỉ có chút này.
- Đa tạ đã cung cấp thông tin!
Mặc dù không biết người trước mặt này muốn làm gì, chỉ có điều Lâm Động vẫn ôm quyền với hắn.
- Không cần, ta cũng không phải có lòng hảo tâm gì, chỉ muốn ngươi biết sự chênh lệch của mình và những nhân vật thiên tài mà thôi. Người của Vương triều Hạ cấp, muốn có được địa vị và danh vọng ngang hàng với những người đó cũng không phải là chuyện đơn giản, phần lớn mọi người đều chỉ có thể mơ tưởng mà thôi. Chênh lệch giữa hai bên dù sao cũng khó có thể bù đắp nổi.
Nam tử áo đen thản nhiên nói.
- Nếu như ngươi thật sự là nghĩ như vậy, vậy thì có lẽ cả đời này chỉ có thể trôi qua ở mức trung bình mà thôi.
Lâm Động khẽ cười một tiếng, đáp.
- Hy vọng là vậy, những lời nói này ta đã nghe qua không ít, chỉ có điều bọn hắn vẫn biến thành những người bình thường.
Nam tử áo đen lắc lắc đầu, sau đó xoay người rời đi.
- Ta gọi là Diêm Sâm. Lần sau gặp mặt, nếu như xuất hiện bảo bối khiến ta động tâm thì ngươi sẽ không còn vận khí như bây giờ. Chỉ có điều hy vọng đến lúc đó ngươi sẽ không khiến cho ta thất vọng.
Thân hình nam tử áo đen khẽ phiêu động, hóa thành một đạo tàn ảnh quỷ dị lướt đi, thanh âm khàn khàn từ xa truyền đến.
- Cái tên này…
Lâm Động nhìn thân ảnh đã đi xa, khẽ cau mày, chợt duỗi cái lưng mệt mỏi rồi lẩm bẩm nói:
- Xem ra phải nhanh chóng trùng kích Niết Bàn Cảnh thôi, cảm giác bị xem nhẹ quả thật khiến người ta khó chịu mà.
- Người này rất mạnh!
Tiểu Viêm nắm chặt côn sắt trong tay, ánh mắt nhìn về phía Diêm Sâm biến mất nói.
- Ừ, không phải là nhân vật đơn giản.
Lâm Động gật đầu nhè nhẹ. Hắn có thể cảm giác được sự nguy hiểm phát tán ra từ trong cơ thể người này. Theo suy đoán của hắn, gã rất có thể là cường giả Nhị Nguyên Niết Bàn, nói không chừng còn có tư cách tiến vào Niết Bàn Bảng nữa.
- Đi nào, chúng ta cũng phải đột phá thôi!
Lâm Động quay người, ánh mắt lại nhìn về một phía khác.
- Biết nơi đó có một lượng lớn Niết Bàn Đan rồi sao?
Tiểu điêu lại lần nữa hiện ra, hỏi.
- Ừ, nơi đó có lẽ đủ lượng Niết Bàn Đan để sử dụng!
Lâm Động mỉm cười, cũng không chậm trễ nữa, thân hình khẽ động, phóng về phía ánh mắt nhìn, mà Tiểu Viêm ở phía sau cũng theo sát không rời.
Sau khi lên đường đi suốt gần nửa giờ, trên đường đi Lâm Động đi ngang qua rất nhiều cự thạch phế tích, cũng gặp qua không ít người đến đây tầm bảo. Những người này phần lớn đều kết thành đội, bọn chúng giống như châu chấu vậy, đi qua nơi nào cũng đều lùng sục trong ngoài phế tích một lượt.
Tại nơi bảo vật thì ít mà người thì đông này, tranh đấu là tự nhiên không thể tránh khỏi. Có đôi khi tùy tiện xuất hiện một vài bảo vật hiếm có đã dẫn đến một phen tranh đoạt tàn nhẫn rồi.
Chỉ có điều Lâm Động lại không hề hứng thú. Sau khi đến sa mạc vừa rồi, hắn cũng không dừng lại tại những phế tích tàn lụi nữa, mà lại càng tăng tốc về phía phương hướng mà hắn chú ý.
Từ sau khi thu hoạch được tin tức của bộ hài cốt trong sa mạc, hắn biết rõ nơi nào có đủ Niết Bàn Đan để hắn sử dụng.
Lâm Động dùng tốc độ cao nhất phóng đi, sau đó không lâu, hắn liền cảm thấy không gian xung quanh bớt hoang vu hơn rất nhiều. Một vài hòn đảo lơ lửng giữa bầu trời, di tích tàn lưu so với trước kia cũng hoàn chỉnh hơn không ít. Càng khiến Lâm Động kinh ngạc hơn là tại mảnh không gian này phảng phất vẫn còn chút mùi vị sinh cơ.
- Dần xâm nhập vào sâu trong Viễn Cổ Bí Tàng rồi sao?
Nhìn những biến hóa xung quanh, trong lòng Lâm Động chợt vui mừng, nhưng mà gần mười phút sau, tại phía trước xa xôi đột nhiên truyền đến âm thanh rầm rầm.
Nghe tiếng nước khuếch tán trong không gian, tinh thần Lâm Động rung mạnh lên, thân hình xẹt qua một hòn đảo khổng lồ lơ lửng trên không trung. Sau đó, ánh mắt của hắn nhìn về phía trước lập tức có chút chấn động.
Tại phía trước ngoài vạn mét, vẫn là không gian mờ mịt tối tăm như cũ. Thế nhưng bên trên lại có một thiên hà màu đỏ hồng, ngọn nguồn của thiên hà không biết bắt đầu từ đâu, nhưng mắt thường không thể nhìn thấy điểm cuối, giống như trực tiếp từ trong hư vô chui ra vậy, cực kỳ khổng lồ.
- Đây chính là Đan Hà mà trong tin tức của bộ hài cốt nói đến ư?
Lâm Động thở ra một đoàn bạch khí, giống như muốn đem toàn bộ sự rung động phun ra ngoài. Bởi vì hắn biết rõ thiên hà này không phải là con sông bình thường, mà là con sông ngưng tụ thành từ Niết Bàn Đan.
- Dùng Niết Bàn Đan tạo thành Đan Hà, thật là đại thủ bút a!
Tiểu điêu cũng có chút chấn động nhìn một màn này, lúc này nó mới hiểu tại sao Lâm Động lại biết rằng nơi này có đủ Niết Bàn Khí để hắn sử dụng như thế. Cho dù Lâm Động có liều mạng đến chết cũng có lẽ không thể hấp thu được một phần vạn của nó.
Lâm Động đè nén sự cuồng hỉ trong lòng, dẫn theo Tiểu Viêm bay đến gần Đan Hà khổng lồ. Chỉ thấy trong dòng sông đỏ thẫm, lượng Niết Bàn Khí dày đặc đến mức có thể ngưng tụ thành chất lỏng, ầm ầm chảy trong đó.
Ào!
Mà đang lúc Lâm Động và Tiểu Viêm tiếp cận Đan Hà thì đột nhiên mặt sông đỏ thẫm bùng nổ. Một đạo thân ảnh hỏa hồng có vẻ hư ảo lướt đi như thiểm điện, một đạo kình phong cực kỳ sắc bén nện về phía Lâm Động.
- Hừ!
Chiếc thiết côn từ sau lưng Lâm Động vung lên, hung hăng chấn tan kình phong, sau dó lực lượng cuồng bạo tiếp tục nện về phía đạo thân ảnh hỏa hồng.
Rầm!
Thiết côn nện lên thân ảnh, thân ảnh kia liền phát ra một âm thanh thê lương, lúc này Lâm Động mới phát hiện sinh vật giống người kia, trên thân thể phủ đầy lân phiến hỏa hồng, trong tay cầm Tam Xoa Kích, ánh mắt đỏ rực dữ tợn.
- Đây là Đan Linh Thi!
Nhìn sinh vật cổ quái này, Tiểu điêu không khỏi kinh ngạc hỏi.
- Đan Linh Thi?
Lâm Động cũng khẽ giật mình.
- Đem người chết ném vào trong Đan Hà, thi thể ngâm trong Đan Hà sẽ dần biến thành một sinh vật không có sinh cơ và thần trí. Lại nói, dường như Đan Hà này có không biết bao nhiêu Đan Linh Thi, ngươi muốn tại nơi này hấp thu Niết Bàn Khí thì chỉ e rất khó.
Tiểu điêu nhìn về phía Đan Hà, ánh mắt ngưng tụ lại, trong Đan Hà khổng lồ có hằng hà sa số Đan Linh Thi.
- Hơn nữa Niết Bàn Khí trong Đan Hà quá mức nồng đậm, mặc dù Thôn Phệ Tổ Phù của ngươi có thể hấp thu được, nhưng cũng tương đối phiền toái.
Nghe vậy, Lâm Động chợt cười cười, phảng phất như không thèm quan tâm, thân hình vừa khẽ động thì đã bay dọc theo Đan Hà.
- Trên Đan Hà này có cất giấu một đài tu luyện của các tông phái Viễn Cổ lưu lại. Trận pháp nơi đó có thể làm loãng Niết Bàn Khí trong Đan Hà, đồng thời còn có thể phòng hộ Đan Linh Thi quấy rối. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
- Ồ? Xem ra ngươi đã lấy được không ít tin tức từ trong bộ hài cốt kia a.
Tiểu điêu có chút kinh ngạc nói.
Lâm Động cười cười, thân hình nhanh chóng xẹt qua thiên hà. Ánh mắt quét qua thiên hà một lượt. Ước chừng mười phút sau, ánh mắt của hắn rốt cuộc cũng ngưng tụ tại một nơi mà Niết Bàn Khí đỏ thẫm dang lượn lờ, đó là một cái đài cổ xưa, như ẩn như hiện.
- Đến rồi!
Nhìn cái đài cổ xưa, Lâm Động khẽ cười, thân hình đáp xuống bên trong. Lập tức nguyên lực cuồn cuộn bên trong cơ thể liền dần trở lại bình thường.
- Đài tu luyện này có ẩn chứa một trận pháp có thể tạo thành phòng hộ cường đại, là chuẩn bị cho những đệ tử của tông phái Viễn Cổ tu luyện.
Lâm Động phất tay, cực kỳ hài lòng nhìn một màn này. Ở đây thì hắn có thể hấp thu đầy đủ Niết Bàn Khí, trùng kích Niết Bàn Cảnh, vượt qua Niết Bàn Kiếp.
- Chỉ có điều trước hết dường như phải giải quyết một vài phiền toái!
Ngay lúc Lâm Động đang chuẩn bị tìm kiếm trận pháp để thúc giục thì Tiểu điêu chợt cười có chút cổ quái.
Nghe vậy, Lâm Động khẽ giật mình, dường như nhận ra điều gì đó. Ánh mắt hắn hơi trầm xuống. Ngẩng đầu lên, chỉ thấy âm thanh xé gió từ xa vang lên, ngay sau đó mười mấy đạo thân ảnh đã phóng đến, không chút khách khí đáp xuống trên đài tu luyện.
- Nơi này đã bị Vương triều Thiên Ưng bọn ta chiếm rồi, hai người các ngươi trong mười giây lập tức rời khỏi đây!
Mười đạo nhân ảnh vừa xuất hiện thì một âm thành khàn khàn chói tai đã vang lên.

Vũ Động Càn Khôn - Chương #492


Báo Lỗi Truyện
Chương 492/1315