Chương 47: Kịch chiến.


Dịch : stevenqb1890 (A Ven)
Đối với thanh âm huyên náo đầy kinh ngạc ở bên ngoài tràng đấu, Lâm Động cũng không có nửa điểm để ý, hai mắt chăm chú nhìn chằm chằm Lôi Lực ở trước mặt, Nguyên Lực giống như một loại gợn sóng, đang từ từ lưu động trên thân thể.
"Lâm Động, hiện tại đắc ý thì còn hơi sớm đó!"
Thanh âm huyên náo đầy kinh ngạc ở bên ngoài tràng lọt vào tai Lôi Lực, cũng không cách nào dễ chịu được, chợt cước bộ đột nhiên bước nhanh hơn, hai tay của hắn, vào thời khắc này cong thành một góc độ kỳ lạ, mười ngón tay mở ra nắm lại, tựa như một loại rắn độc đang bành mang, lại thêm Nguyên Lực đang tăng trưởng, khi song chưởng ma sát với không khí, liền truyền ra một chút âm thanh xé gió.
Linh Xà Chưởng, một loại Nhị phẩm Võ học, chiêu thức thiên về âm nhu tàn nhẫn, có thể nhìn ra được, Lôi Lực đối với bộ võ học này luyện tập đến thâm hậu, trong thế công, song chưởng lay động, làm cho người khác không thể bắt lấy được.
Trải qua lần đầu giao thủ ở bên trong tùng lâm, Lôi Lực đã hoàn toàn thu lại ý niệm khinh thường vốn có đối với Lâm Động, vì vậy khi vừa ra tay, liền sử dụng bộ võ học sở trường của mình, uy lực và thanh thế đó đích xác làm cho người xem gật đầu lia lịa.
Đối mặt với thế công hơi có vẻ bén nhọn của Lôi Lực, sắc mặt của Lâm Động cũng có chút ngưng trọng, bất quá, hắn cũng không có ý nghĩ tạm thời né tránh, lấy thực lực của hắn bây giờ, đủ để đối kháng chính diện với Lôi Lực!
Tâm niệm vừa động, song chưởng của Lâm Động dựng thẳng lên, bày ra tư thế của Bát Hoang Chưởng, song chưởng vung lên, chưởng phong cương mãnh giống như tạo thành một một loại lốc xoáy vô hình, đem bụi bặm trên mặt đất ở phụ cận đều đánh bay đi.
"Bang bang!"
Chưởng phong bén nhọn, sau một khắc liền đột nhiên chạm vào nhau, Nguyên Lực ba động dữ dội khuếch tán ra, song chưởng hai người chạm vào nhau rất nhanh làm người ta hoa cả mắt, tiếng trầm thấp không ngừng vang lên.
Ở dưới ánh mắt hồi hộp của đông đảo mọi người đang chăm chú xem, hai đạo nhân ảnh trên thạch đài chuyển động ra vào rồi giáp chiến nhau, mỗi một chưởng đều là ngạnh đấu chính diện, Nguyên Lực hùng hồn làm cho mỗi một chưởng của hai người, đều mang theo lực lượng mạnh mẽ đủ để phá tan cả ngọn núi!
"Lâm Động lại có thể chính diện đối kháng với Lôi Lực mà không rơi vào thế hạ phong…"
Nhìn hai đạo thân ảnh đang giao chiến kịch liệt trong tràng, không ít người cũng nhịn không được mà cất tiếng kinh ngạc khen ngợi, tuy rằng thời gian tu luyện không bằng Lôi Lực, nhưng hình như bất luận là mức độ hung hồn của Nguyên Lực trong bản thân, hay là mức độ thuần thục đối với võ học của Lâm Động cũng không yếu hơn so với Lôi Lực.
"Người này, lại có thể tu luyện võ học đến mức độ lô hỏa thuần thanh như thế sao!"
Giữa trùng trùng chưởng ảnh, sắc mặt của Lôi Lực cũng hơi có chút âm trầm, hắn không nghĩ tới, cho dù hắn dùng đến trạng thái toàn tâm toàn sức, nhưng vẫn không cách nào nhanh chóng đánh bại Lâm Động, hơn nữa, chẳng biết tại sao, mỗi một lần song chưởng hai người chạm nhau, hắn đều phát hiện rằng Nguyên Lực của đối phương lại làm cho da hắn có cảm giác kim châm âm hàn đâm vào.
"Không thể tiếp tục như thế được!"
Có phát hiện như vậy cũng làm cho ánh mắt của Lôi Lực ngưng tụ lại, chợt đột nhiên tiến lên một bước, cả người gần như tiếp xúc với Lâm Động, mà trong một thoáng hắn tiến đến gần cơ thể Lâm Động, khóe miệng của hắn lại hiện lên vẻ cười lạnh, sau một thoáng kia, cả người Lôi Lực giống như biến thành một cái máy giết chóc, nắm tay, khửu tay, ngón tay, chân, bất kỳ bộ vị nào trên cơ thể vào thời khắc này đều bộc phát ra lực đạo mạnh mẽ, công kích hệt như mưa rơi hướng về toàn thân thể Lâm Động mà đánh.
"Lôi Bạo Kích của Lôi gia…"
Ngô Vân ở bên ngoài tràng, nhìn thấy thế công đột nhiên cuồng mãnh lên của Lôi Lực, sắc mặt cũng hơi đổi, Lôi Bạo Kích chính là Tam phẩm Võ học, lúc thi triển ra giống như lôi bạo đột kích, lộ ra vẻ hết sức hung hãn.
Thế công bén nhọn đột ngột của Lôi Lực, lúc đầu cũng khiến cho tay chân Lâm Động hơi hoảng loạn một chút, nhưng ngay sau đó, hắn liền ổn định lại thân hình, một tay thành quyền, một tay thành chưởng, sau đó quyền chưởng đồng thời thi triển ra, mà lúc thi triển ra, quyền chưởng lại là hai loại võ học khác nhau hoàn toàn!
"Ba ba ba ba…."
Lâm Động với tay trái là Thông Bối Quyền, tay phải là Bát Hoang Chưởng, một quyền một chưởng ở trong tay của hắn lại phối hợp hết sức chặt chẽ hoàn mỹ, dưới tiếng vang thanh thúy đích thực đã hoàn toàn tiếp được thế công cuồng mãnh kia của Lôi Lực!
"Phân tâm nhị dụng, một tay là quyền, một tay là chưởng…" Ở chỗ ngồi của Lâm gia, đám người Lâm Chấn Thiên nhìn một màn này cũng không khỏi hít một hơi lãnh khí, hiển nhiên là không cách nào nghĩ tới, Lâm Động lại là có thể tu luyện Thông Bối Quyền và Bát Hoang Chưởng đạt tới loại trình độ này!
"Tên tiểu tử này, quả thật là kỳ tài võ học a!"
Lâm Chấn Thiên kích động xoa xoa đôi bàn tay, trong lúc bất chợt, lão phát hiện ra rằng, so với đứa cháu này, thì cái gọi là Hỏa Mãng Hổ hay Thiết Mộc Trang kia, tựa hồ cũng trở nên bé nhỏ không đáng nhắc đến.
Lấy thiên phú mà Lâm Động đang thể hiện ra mà xem, thì đợi một thời gian nữa, tất sẽ trở thành báu vật, đến lúc đó, một cái Thanh Dương Trấn nho nhỏ này thì làm sao có thể trói buộc được hắn đây?
Lúc Lâm Chấn Thiên bên này đang mừng như điên, thì hai nhà Lôi - Tạ bên đó, lại lộ ra vẻ hơi nặng nề, sắc mặt của Lôi Báo và Tạ Khiêm cũng có chút u ám, còn mấy tên tiểu bối của hai nhà Lôi - Tạ ở bên kia cũng ngậm chặt miệng lại, đặc biệt là người mà ngày đó bị Lâm Động tát một cái - Tạ Đình, trên gương mặt lại càng có chút tái nhợt, hiển nhiên không nghĩ tới mới có mấy tháng ngắn ngủn, Lâm Động lại có thể cùng Lôi Lực chính diện giao thủ mà không rơi vào thế hạ phong chút nào.
"Nhìn tình huống này, tựa hồ cũng không tốt a? Tên tiểu tử Lâm gia kia, ẩn giấu quá sâu…" Tạ Khiêm lại gần Lôi Báo, âm trầm nói.
Sắc mặt Lôi Báo trầm xuống như nước, ngón tay xoay xoay một chiếc Ngọc Ban Chỉ, một lát sau, lành lạnh nói: "Yên tâm đi, tiểu tử kia muốn thắng được Lôi Lực, thì cũng không đơn giản như vậy"
"Ba ba ba…"
Trên thạch đài, giao chiến càng lúc càng cực kỳ kịch liệt, quyền đầu chưởng ấn của song phương, đều giống như một loại mưa lũ trút xuống trên thân thể của đối phương, mà dưới công kích có tính kịch liệt kia, hai người cũng đều bị trúng chiêu, áo cũng bị chấn động xé rách ra vài chỗ.
"Thình thịch!"
Lại là một cái đối chưởng mạnh mẽ, Lâm Động và Lôi Lực đều lùi lại mấy bước.
"Xoàn xoạt!"
Cước bộ Lôi Lực giẫm mạnh xuống đất, cưỡng ép thân thể ổn định lại, hắn lau vết máu ở khóe miệng, ánh mắt giống như độc lang nhìn chằm chằm Lâm Động, trên tay phải, đột nhiên Nguyên Lực ba động tuôn ra rất mãnh liệt. Một thoáng này, Lâm Động có thể cảm giác được, Lôi Lực phảng phất như đem tất cả Nguyên Lực trong cơ thể hắn đều ngưng tụ đến trên bàn tay.
Mà cùng với Nguyên Lực của Lôi Lực điên cuồng tuôn ra, chỉ thấy ánh sáng cũng càng ngày càng mãnh liệt, về sau co rút lại biến thành một đoàn quang ảnh không biết, cuồn cuộn điên cuồng tại trong lòng bàn tay hắn.
"Bôn Lôi Quang của Lôi gia!"
Lúc đoàn quang ảnh xuất hiện trong lòng bàn tay Lôi Lực, sắc mặt của đám người Lâm Chấn Thiên cơ hồ kịch biến trong nháy mắt, thất thanh kêu lên.
"Tứ phẩm Võ học - Bôn Lôi Quang, là một trong hai đại tuyệt học của Lôi gia, không nghĩ tới, Lôi Lực thật sự đã tu luyện thành công bộ võ học này!" Ở bên ngoài tràng, Ngô Vân cũng hít một hơi lãnh khí.
Sắc mặt Lôi Lực có chút tái nhợt nhìn về phía Lâm Động, trên khuôn mặt cũng hiện lên nụ cười âm lãnh, hắn muốn triệt để đem Lâm Động đánh cho tàn phế!
"Phụ thân, mau bảo Lâm Động nhận thua, thằng nhóc Lôi gia kia muốn hạ sát thủ!" Lúc sắc mặt Lôi Lực trở nên âm trầm, ánh mắt sắc bén của Lâm Khẳng cũng đã phát hiện ra, lập tức vội vàng nói.
Nghe vậy, nắm tay Lâm Chấn Thiên nhất thời nắm chặt lại, chần chờ một chút, mới vừa định đứng lên, Lâm Khiếu ở một bên đột nhiên trầm giọng nói: "Phụ thân, chờ một chút!"
Thân là phụ thân của Lâm Động, chẳng biết tại sao, hắn lúc này trong tâm lại dâng lên một lòng tin không hiểu, lòng tin khiến cho hắn cảm giác được, Lâm Động sẽ không để cho hắn thất vọng. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Xuy!"
Trong tràng, Lôi Lực nhanh chóng lướt tới, đoàn quang ảnh ở trong lòng bàn tay lóe lên, xẹt qua không khí, bạo phát ra tiếng vang "xuy xuy", có thể tưởng tượng ra một chưởng này nếu như đánh vào trên thân thể một người, tất sẽ lấy mạng của người đó!
"Lâm Động, ngươi thua!"
Bàn chân Lôi Lực giẫm mạnh xuống đất, thân hình nhảy lên, từ trên cao phách xuống một chưởng về phía Lâm Động. trên mặt vào thời khắc này lại hiện lên vẻ dữ tợn.
"Hô. . ."
Lâm Động ngẩng đầu, nhìn thân ảnh đang phóng lớn dần lên trong con ngươi, khẽ thở ra một hơi, sắc mặt vẫn bình tĩnh ung dung, nhưng hai tay vào thời khắc này kết lại với nhau, biến ảo thành một bộ ấn pháp cực kỳ phức tạp.
"Là Kỳ Môn Ấn!"
Lúc Lâm Động biến ảo ra ấn pháp, Lâm Khiếu và Lâm Chấn Thiên cũng đều nhận ra được, nhưng ngay sau đó, sắc mặt trắng bệch ra, Kỳ Môn Ấn này bất quá chỉ là Tam phẩm Võ học, làm sao có thể chống đỡ Bôn Lôi Quang của Lôi Gia được?
Thủ ấn của Lâm Động biến ảo cực nhanh, Nguyên Lực trong đan điền vào lúc này dường như điên cuồng tuôn ra, hội tụ lên trên thủ ấn.
"Ngươi cao hứng quá sớm rồi đó…"
Nguyên Lực điên cuồng tuôn ra, sau khi hoàn thành Đệ Nhất Trọng mà Lâm Động hiểu rõ nhất, ấn pháp Kỳ Môn Ấn lại biến ảo lần nữa, hắn muốn trực tiếp thi triển Kỳ Môn Ấn đệ nhị trọng để chống lại Bôn Lôi Quang của Lôi Lực!
Thủ ấn biến ảo thật nhanh, Nguyên Lực màu xanh đậm ở lòng bàn tay của Lâm Động ngưng tụ thành một quang ấn màu lam, sau đó đột nhiên nhấc tay lên, cùng với Lôi Lực ở trên cao đang hạ xuống, nặng nề chạm nhau!
"Oanh!" "Oanh!"
Nguyên Lực ba động mạnh mẽ nổ tung tại trong tràng đấu, kình phong hung hãn, như một loại cuồng phong tán loạn ra, rồi sau đó, mọi người liền nhìn thấy một thân ảnh như diều bị đứt dây đang bay ra, cuối cùng nặng nề rơi xuống mặt đất, một ngụm máu tươi đỏ sẫm, điên cuồng phun ra.
"Lôi Lực…"
Ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung trên khuôn mặt của người rơi xuống đất kia, khắp tràng, đều trong chốc lát mà yên tĩnh lại, mà người của hai nhà Lôi - Tạ, dưới loại tình huống yên tĩnh này, sắc mặt liền trắng bệch ra…

Vũ Động Càn Khôn - Chương #47


Báo Lỗi Truyện
Chương 47/1315