Chương 337: Hạ quyết tâm.


- Ngươi nói thạch phù à?
Ánh mắt Lâm Động nhìn về phía bàn tay của mình, khẽ rùng mình một cái, nhất thời phản ứng lại, trong mắt lóe lên một tia kinh hỉ.
Tiểu điêu gật đầu nói:
- Bên trong thạch phù này ảo diệu vô cùng, dựa vào lực lượng của nó chúng ta có thể đem Huyết Linh Khôi này phong ấn vào bên trong. Đợi đến sau khi tôi luyện thì không phải có thể thuần phục rồi sao?
- Ngươi chắc chắn dựa vào lực lượng của thạch phù có thể đem Huyết Linh Khôi phong ấn vào bên trong?
Lâm Động siết chặt bàn tay, nhịn không được hỏi. Đây cũng không phải trò đùa, nếu đến lúc đó thực sự thả Huyết Linh Khôi ra mà hắn lại không thể phong ấn thì hôm nay chỉ e hắn sẽ trở thành vong hồn đầu tiên dưới tay Huyết Linh Khôi.
- Mặc dù không tuyệt đối nắm chắc, nhưng cũng có bảy thành!
Tiểu điêu thoáng chần chừ một chút rồi nói.
- Nếu thực lực của ngươi đạt đến Niết Bàn Cảnh, cũng có thể dễ dàng mở ra lực lượng thạch phù, phong ấn Huyết Linh Khôi này.
Sau khi nghe được lời này, Lâm Động không khỏi trợn ngược mắt. Nếu như hắn có thực lực Niết Bàn Cảnh thì còn cần gì phải e ngại Huyết Linh Khôi này nữa? Chỉ có điều, đối với bảy thành nắm chắc trong miệng tiểu điêu, hắn cũng có chút không yên tâm.
Dù sao nếu làm việc này không tốt, nói không chừng sẽ dẫn đến phiền toái rất lớn. Mặc dù bây giờ hắn có thể chống lại cường giả Tạo Hóa Cảnh đại thành, nhưng đối diện với Huyết Linh Khôi quỷ dị này chỉ e cũng không có chút phân lượng gì.
- Tiểu tử, bất cứ việc gì cũng luôn luôn mạo hiểm, nếu như có thể thu phục được Huyết Linh Khôi đó thì trong Vương triều Đại Viêm này, kẻ có thể uy hiếp được ngươi cũng không quá mấy đầu ngón tay.
- Mặc dù lúc trước ngươi đánh bại Đằng Sát, nhưng theo ta thấy, thực lực của tên đó cũng chỉ ở Tạo Hóa Cảnh đại thành nên cũng không coi là quá mạnh. Ngươi ở trong Huyền Âm Giản đã tu luyện hơn nửa năm, hơn nửa năm này, ta nghĩ Lâm Lang Thiên ắt hẳn đã đột phá đến Tạo Hóa Cảnh tiểu thành, thậm chí dựa vào sự hùng hậu của Gia tộc Lâm Thị, việc hắn tiến bộ vượt bậc đến Tạo Hóa Cảnh đại thành cũng không phải là quá mức khó khăn.
Ánh mắt tiểu điêu thoáng có chút ngưng trọng, giương mắt nhìn Lâm Động nói:
- Hơn nữa, ta phải nói cho ngươi biết, ta từng cảm nhận được trong cơ thể hắn một loại ba động quỷ dị mơ hồ, tên đó tuyệt đối không phải là loại đơn giản. Mặc dù bây giờ thực lực ngươi đại tăng, nhưng muốn cùng giao thủ với hắn thì thắng hay bại vẫn còn chưa biết.
- Trong cơ thể hắn có cái gì?
Sắc mặt Lâm Động khẽ biến đổi, việc này tiểu điêu cũng chưa từng nói cho hắn biết.
- Ta cũng không rõ lắm, chỉ là lúc trước ở Tạo Hóa Võ Bi, hắn tìm được một loại vũ kỹ Tạo Hóa Cấp, ta chỉ có thể cảm ứng mà thôi. Hơn nữa loại cảm ứng này chỉ khẽ lướt qua, ngay cả ta cũng không thể xác định. Có lẽ là ta cảm giác sai, chỉ có điều cẩn thận một chút vẫn tốt hơn, tóm lại là không sai đâu.
Tiểu điêu trầm ngâm nói.
- Lâm Lang Thiên này không chỉ có thiên phú tu luyện kinh tài tuyệt diễm, mà hơn nữa cơ duyên cũng vô cùng tốt. Mấy năm nay nếu như không có chút kỳ ngộ thì cũng không ai tin được, lại thêm được Gia tộc Lâm Thị toàn lực bồi dưỡng, phóng mắt khắp cả Vương triều Đại Viêm, đừng nói là tuổi trẻ đồng lứa, cho dù là một số Chưởng giáo môn phái chỉ e cũng không thể sánh bằng.
- Ngươi hiện nay đã làm mất mặt mũi Lâm Lang Thiên, chờ đến khi ngươi tham gia Tộc hội Gia tộc, tên kia nhất định sẽ ra tay với ngươi. Nếu như ngươi có thể đem Huyết Linh Khôi này thu phục thì không cần phải kiêng kỵ gì nữa.
Lâm Động ngồi trầm mặc, ánh mắt biến đổi. Hắn vốn tưởng rằng lần này đoạt được Thôn Phệ Tổ Phù, thực lực tăng mạnh, đủ để khiến cho hắn khinh thường Lâm Lang Thiên. Nhưng bây giờ nghe thấy tiểu điêu nói như vậy, thì hắn mới hiểu được, hắn dường như vẫn xem thường đối thủ có chút đơn giản rồi.
Hơn nữa, cho dù Lâm Lang Thiên chưa đạt đến Tạo Hóa Cảnh đại thành, nhưng lực chiến đấu tuyệt đối không thể sánh với Đằng Sát.
Ít nhất, lúc trước ở Tạo Hóa Võ Bi, Lâm Lang Thiên cũng giành được một bộ vũ kỹ Tạo Hóa Cấp cường đại. Hơn nữa, khiến người khác kiêng kỵ đó là không ai biết trong tay Lâm Lang Thiên đến tột cùng có bao nhiêu vũ kỹ Tạo Hóa Cấp. Với địa vị của Gia tộc Lâm Thị trong Vương triều Đại Viêm, nếu như bọn họ không có vũ kỹ Tạo Hóa Cấp làm vũ kỹ trấn tộc thì ngay cả chính Lâm Động cũng không tin được.
Mà nếu như vậy thì lực chiến đấu của Lâm Lang Thiên sẽ đạt đến một trình độ tương đối khủng bố, lúc chạm trán với Lâm Động, chắc chắn sẽ là song hổ tương đấu, cực kỳ kịch liệt.
Quan trọng nhất đó là Lâm Lang Thiên dù sao đi nữa cũng là thiên tài sáng giá nhất trong Gia tộc Lâm Thị, đến lúc đó nếu như hắn cùng so đấu với Lâm Lang Thiên, không ai có thể nói cuộc chạm trán này có thể dẫn đến sự cản trở bên trong của Gia tộc Lâm Thị hay không. Mà lúc đó, Lâm Động cần phải có một con bài tẩy có thể chấn nhiếp được Gia tộc Lâm Thị.
Mà Huyết Linh Khôi thần bí này chính là con bài tẩy tốt nhất mà ông trời ban tặng cho hắn.
- Được, vậy mạo hiểm thử một lần!
Sau một hồi do dự, vẻ chần chừ trong ánh mắt Lâm Động dần tiêu tán đi, gật mạnh đầu, trầm giọng nói.
Bất kể thế nào, Tộc hội lần này hắn tuyệt đối phải giành được thành tích rực rỡ, ai cũng không thể ngăn cản!
Tiểu điêu nghe vậy mới khẽ gật đầu, chợt ánh mắt có chút ngưng trọng chuyển hướng nhìn về phía bên trong huyệt động hắc ám, nói:
- Phong ấn này có chút huyền ảo, chỉ có điều nơi phát ra năng lượng đều theo hàn khí bên dưới mặt đần bốc lên. Chỉ cần chúng ta phong bế hàn khí này thì phong ấn sẽ không công tự phá. Mà chờ đến khi phong ấn bị phá giải, ta sẽ thúc dục thạch phù, đem Huyết Linh Khôi phong ấn vào bên trong thạch phù. Hắc hắc, đến lúc đó chỉ cần đầu Linh khôi này bị thu nhập vào trong thạch phù thì sớm hay muộn cũng sẽ bị hàng phục mà thôi.
- Ừm, ta đến phong bế hàn khí!
Lâm Động thở ra một hơi, bước đến, ánh mắt gắt gao nhìn huyết ảnh bị một lượng lớn xích sắt trói chặt kia. Bàn tay hắn khẽ trở, hắc động từ trong lòng bàn tay khuếch tán ra, toàn bộ lập tức bị hút vào trong hắc động.
Ô ô ô!
Theo hắc động khuếch tán ra, một cỗ lực lượng thôn phệ cường đại cũng ngay lập tức bộc phát ra. Hàn khí từ dưới sâu trong lòng đất trào ra mãnh liệt nhanh chóng bị hắc động thôn phệ, không để sót chút hàn khí nào lọt ra ngoài.
Mà lúc hàn khí bị phong bế, phù văn trên xích sắt to lớn nhanh chóng bắt đầu trở nên ảm đạm, ánh sáng lưu động trong đó cũng càng ngày càng yếu ớt, mỏng manh. Sau đó, bên trên xích sắt to lớn liền xuất hiện một vệt rạn nứt nhỏ.
Sắc mặt Lâm Động nghiêm trọng nhìn một màn này, sau đó ánh mắt tập trung nhìn vào đạo huyết ảnh. Đột nhiên, đồng tử hắn đột nhiên co rút lại. Bởi vì hắn nhận thấy huyết ảnh đang giống như bức tượng đột nhiên run rẩy một chút. Đồng thời, một cỗ ba động vô cùng hung tàn giống như một Yêu thú hung ác thức tỉnh, chậm rãi từ bên trong cơ thể huyết ảnh phát tán ra.
- Grào!
Tiểu Viêm ở bên cạnh Lâm Động, giờ phút này cũng phát ra từng đạo tiếng gầm nhẹ. Lân phiến huyết sắc toàn thân nó cũng có xu hướng dựng lên. Nó cảm nhận được từ trên người đạo huyết ảnh một loại khí tức cực kỳ nguy hiểm.
Xẹt xẹt xẹt!
Phù văn xung quanh vách đá của huyệt động cũng dần trở nên ảm đạm. Có thể nhìn ra được uy lực của đại trận đang nhanh chóng bị suy yếu.
Keng keng keng!
Theo sự ảm đạm của phù văn, đột nhiên bên trong huyệt động hắc ám, tiếng xích sắt chấn động vang lên, khiến ánh mắt Lâm Động và tiểu điêu đều trở nên nghiêm trọng. Sau đó bọn họ nhìn thấy huyết ảnh bị rất nhiều xích sắt trói buộc xung quanh kia, lúc này đang chậm rãi ngẩng đầu lên.
Trong khoảnh khắc huyết ảnh ngẩng đầu lên, một cặp mắt màu đỏ tươi liền xuất hiện trước ánh mắt nhìn chăm chú của Lâm Động. Trong cặp mắt này không hề có chút tình cảm nào, chỉ có một loại thèm thuồng giết chóc vô tận giống như dã thú mà thôi.
- Huyết Linh Khôi thức tỉnh rồi!
Bị cặp song nhãn đỏ tươi nhìn thẳng vào, toàn thân Lâm Động cảm thấy phát lạnh, nguyên lực hùng hậu trong cơ thể giống như thủy triều nhanh chóng vận chuyển.
- Grào!
Màu đỏ tươi trong mắt Huyết Linh Khôi càng lúc càng đậm. Tiếp theo, một tiếng gầm nhẹ giống như tiếng gầm dã thú từ trong miệng nó phát ra.
Bất chợt, thân thể nó khẽ chấn động, xích sắt xung quanh tứ chi đều đứt đoạn thành từng khúc. Khi mất đi lực lượng phong ấn, những chiếc xích sắt này hiển nhiên không còn khả năng vây khốn Huyết Linh Khôi nữa.
- Máu… máu…
Một chiếc xích sắt dài hơn mười trượng bị Huyết Linh Khôi kéo lê trên mặt đất. Mà khi trận pháp phong ấn hoàn toàn mất đi, nó đem đôi mắt màu đỏ tươi nhìn chằm chằm vào Lâm Động. Từ trong cơ thể nó phát tán ra mùi vị huyết tinh, khiến cho màu đỏ sậm trong hai mắt càng lúc càng nồng đậm.
Ầm!
Màu đỏ tươi càng lúc càng đậm hơn. Chỉ thấy thân hình Huyết Linh Khôi chợt động, nhanh như quỷ mị xuất hiện giữa không trung trong địa huyệt.
Cánh tay nó chấn động, sợi xích sắt to lớn phát ra tiếng ô ô xé gió, hung hăng bổ về phía Lâm Động. Hơn nữa, lúc sợi xích sắt bắn ra, một đạo năng lượng huyết sắc giống như quỷ mị cũng bám vào trên đó.
Nhìn thấy Huyết Linh Khôi đánh đến, Lâm Động cũng rất kinh hãi. Hắn có thể cảm nhận được sự cường hãn của loại năng lượng huyết sắc này, đương nhiên cũng không dám ngạnh tiếp, thân hình vội vàng cấp tốc thối lui.
Ầm!
Xích sắt nện lên mặt đất, lập tức khiến mặt đất run rẩy. Một cái khe nứt gần trăm trượng vô cùng rõ ràng xuất hiện.
Lâm Động thấy vậy, tóc gáy toàn thân dựng lên. Nếu như bị cái này đánh lên người, chỉ e thân thể sẽ lập tức bị đập nát bấy!
Leng keng!
Một kích không có kết quả, màu đỏ sậm trong mắt Huyết Linh Khôi lại càng đậm hơn. Sợi xích sắt vũ động, giống như một con cự mãng, lại một lần nữa hung hăng quấn về phía Lâm Động.
Huyết Linh Khôi lúc này vừa mới thoát khỏi phong ấn, thực lực và phản ứng của nó đều có chút chậm chạp. Chỉ có điều khi dần hồi phục thì thực lực của nó cũng càng ngày càng khủng bố hơn. Mà đến lúc đó, với năng lực của Lâm Động chỉ e căn bản không thể né tránh được công kích của nó.
Cho nên, nhìn thấy nó lại một lần nữa đánh đến, Lâm Động vội vàng hét lớn:
- Tiểu điêu, còn không ra tay đi?
Tại một phía khác, tiểu điêu vẻ mặt cũng nghiêm trọng, móng vuốt vũ động. Đột nhiên, một đạo bạch mang từ bên trong móng vuốt nó xuất ra, bay lơ lửng trên không trung của địa huyệt. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Ngay lập tức, từng đạo hào quang sắc bén màu trắng rơi xuống. Những mũi hào quang sắc bén này vừa xuất hiện, lập tức hóa thành vô số sợi tơ năng lượng ùn ùn hạ xuống, cuối cùng quấn lên phía trên thân thể Huyết Linh Khôi, đem nó khóa chặt lại.
- Thành công rồi!
Nhìn thấy một màn này, Lâm Động nhất thời vui vẻ.
- Nào có dễ dàng như vậy?
Thế nhưng tiểu điêu lại lắc đầu nói.
Xoẹt!
Thanh âm tiểu điêu vừa dứt, chỉ thấy những sợi tơ do năng lượng ngưng tụ lại thành một cái kén kia đã bị một bàn tay huyết sắc giống như một cây đao đâm xuyên ra. Sát khí khủng bố chậm rãi tràn ra, khiến cho sắc mặt Lâm Động có chút khó coi. Lực lượng của Huyết Linh Khôi đang dần hồi phục với một loại tốc độ kinh người.

Vũ Động Càn Khôn - Chương #337


Báo Lỗi Truyện
Chương 337/1315