Chương 307: Tình báo.


Một đạo hồng mang nhanh như chớp bay vút trên bầu trời, trong mơ hồ có tiếng sầm trầm thấp vang lên. Tốc độ của đạo hồng mang này cực kỳ nhanh, cơ hồ chỉ trong nháy mắt đã lướt qua không trung, cuối cùng đáp xuống tại một ngọn núi ở trong rừng sâu.
Lâm Động từ trên lưng Tiểu Viêm lao xuống, lập tức vứt Đằng Lỗi đang ngất xỉu xuống đất, ánh mắt nhìn về phía sau. Nơi này đã cách thành Đại Khôi khá xa, hơn nữa lần rút lui này hắn vô cùng cẩn thận, cho dù với thực lực của Âm Khôi Tông cũng khó mà truy đuổi được.
- Không ngờ trong thành Đại Khôi lại còn có cường giả Bán Bộ Tạo Hóa. Thực lực của Âm Khôi Tông quả thực không thể coi thường!
Lâm Động khẽ nhíu mày, nói. Lần này hắn vốn dĩ có thể tiêu diệt hoàn toàn Phân bộ của Âm Khôi Tông ở thành Đại Khôi, nhưng không ngờ Tào Chấn lại xuất hiện ngăn cản hắn. Với thực lực của hắn hiện tại, trong Tạo Khí Cảnh cơ hồ không có ai có thể ngăn cản được, nhưng nếu đối mặt với cường giả Bán Bộ Tạo Hóa như Tào Chấn thì hắn cũng có chút khó khăn.
Đương nhiên, nếu như mượn lực lượng của tiểu điêu thì việc giết Tào Chấn sẽ lại là chuyện khác, nhưng nếu như vậy sẽ bộc lộ thực lực của tiểu điêu. Lâm Động không hề muốn đem con át chủ bài của mình lộ ra trước mắt tất cả những người khác.
- Nhưng may mà lần này đã đạt được mục tiêu!
Lâm Động chép chép miệng, đột nhiên nhìn về phía Đằng Lỗi đang nằm dưới đất, nhàn nhạt nói:
- Nếu như đã tỉnh rồi thì mở mắt ra đi. Ngươi nếu như là kẻ vô dụng thì ta cũng không cần phải lưu ngươi lại.
Nghe thấy lời của Lâm Động, Đằng Lỗi đang nhắm tịt mắt đột nhiên mở mắt ra, vẻ mặt âm lãnh nhìn về phía Lâm Động, âm lãnh nói:
- Lâm Động, ngươi thực sự muốn đắc tội với Âm Khôi Tông sao?
- Trở nên như vậy chẳng phải là do các ngươi ép ta sao?
Lâm Động cười cười, mắt lộ hàn quang nhìn chằm chằm Đằng Lỗi:
- Ngươi ở trong không gian cổ bi cố tình muốn ta chết, không ngờ ta vẫn thoát ra được, thù này có phải là nhất định phải báo hay không?
- Ngươi là cái thá gì mà cũng muốn báo thù?
Đằng Lỗi cười lạnh một tiếng, lập tức bị một chưởng đập mạnh lên trên mặt đất, thân hình rất nhanh lui lại mấy bước.
- Grừ!
Nhưng khi thân hình Đằng Lỗi vừa mới lui lại thì một tiếng gầm giận dữ chợt vang lên, một chiếc đuôi mãng xà huyết sắc nhanh chóng lao đến, nhanh như tia chớp đánh lên thân thể hắn.
- Phốc xuy!
Trúng phải đòn này, sắc mặt Đằng Lỗi cũng nhất thời đỏ lên, phun ra một ngụm máu tươi, thân thể bị đáng văng đi, va mạnh vào một khối cự thạch.
- Lẽ nào ngươi cho rằng ta không dám giết ngươi?
Ánh mắt Lâm Động lạnh lẽo, tâm thần nhất động, một ngọn Tinh Thần Chi Hỏa ngưng tụ lại trước mặt, sau đó chầm chậm bay tới trước mặt Đằng Lỗi, khiến hắn không dám động đậy chút nào.
- Ngươi rốt cuộc muốn gì?
Sắc mặt Đằng Lỗi tái nhợt. Hắn có thể cảm nhận được sát ý toát ra từ trong ánh mắt Lâm Động. Hơn nữa qua mấy lần giao thủ, hắn cũng hiểu Lâm Động không phải kẻ nhân từ gì, lập tức không cam lòng hét lên.
- Ta muốn biết một chút tình báo về Âm Khôi Tông các ngươi!
Lâm Động khẽ cười, nói.
- Nằm mơ! Hơn nữa chỉ e ngươi biết càng nhiều sẽ càng hiểu rõ hơn sự ngu ngốc của mình mà thôi.
Đằng Lỗi cười lạnh nói.
- Ngươi có biết có một vài tinh thần bí kỹ có thể trực tiếp cướp đoạt trí nhớ của người khác không? Tuy nhiên sau khi thi triển thì người bị thi triển sẽ trở nên thần trí không còn được minh mẫn nữa, ta nghĩ ngươi sẽ không hy vọng ta thi triển thủ đoạn đó chứ?
Lâm Động cười nói.
- Ngươi!
Nghe thấy vậy, sắc mặt Đằng Lỗi nhất thời biến đổi. Hắn đương nhiên đã nghe qua những tinh thần bí kỹ ngoan độc đó. Thứ đó đối với kẻ bị thi triển sẽ có tổn hại vô cùng nghiêm trọng, chỉ cần có chút không cẩn thận là sẽ trở thành một tên ngốc cả đời.
- Ngươi muốn biết cái gì?
Sắc mặt không ngừng biến đổi, cuối cùng Đằng Lỗi rốt cuộc đành cắn răng nói. Tuy không biết Lâm Động rốt cuộc đang đe dọa hắn hay là muốn làm gì khác, nhưng hắn không muốn dùng tính mạng của mình để đặt cược.
Thấy thế, Lâm Động cũng mỉm cười. Những loại tinh thần bí kỹ ngoan độc đó hắn đương nhiên cũng không biết, tuy nhiên dùng để đe dọa thì hiển nhiên cũng có tác dụng không tệ.
- Âm Khôi Tông các ngươi lần trước khi Đại Hoang Cổ Bi mở ra, đã từng ở dưới đáy của Sào huyệt Phù khôi đoạt được một thứ gì đó, có phải không?
Lâm Động nhàn nhạt nói.
Nghe thấy thế, đồng tử Đằng Lỗi đột nhiên co rút lại, đầu cúi xuống, lạnh lùng nói:
- Không biết!
Lâm Động khẽ thở dài một cái, tay áo vung lên. Một đạo Tinh Thần Chi Hỏa hung hãn nhất thời đánh mạnh lên đỉnh đầu Đằng Lỗi, cảm giác nóng bỏng nhanh chóng tràn vào nê hoàn cung, thiêu đốt tinh thần lực trong đó.
- A!
Bị Tinh Thần Chi Hỏa xâm nhập vào nê hoàn cung, Đằng Lỗi nhất thời kêu lên thảm thiết, cảm giác đau đớn đó so với thương tổn nhục thể còn đáng sợ hơn nhiều.
Lâm Động hờ hững nhìn Đằng Lỗi lăn lộn trên đất, hai tay để sau lưng, mặc cho hắn kêu gào thảm thiết.
- Dừng lại, ta nói cho ngươi!
Dưới ánh mắt lạnh lùng của Lâm Động, Đằng Lỗi kiên trì được mấy phút, cuối cùng mới dùng thanh âm khàn đục nói. Hắn không thể không thỏa hiệp, tiếp tục để Tinh Thần Chi Hỏa thiêu đốt như vậy, nê hoàn cung của hắn sẽ bị đốt cháy hoàn toàn. Mà nê hoàn cung bị phá hủy so với cái chết đối với hắn còn đáng sợ hơn rất nhiều. Hai ngón tay thon dài của Lâm Động điểm ra, đạo Tinh Thần Chi Hỏa nhanh chóng lui trở về trên ngón tay của hắn, ánh mắt bình thản nhìn Đằng Lỗi, sắc mặt đã vô cùng tái nhợt. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
- Lần không gian cổ bi mở ra lần trước, Âm Khôi Tông của chúng ta quả thực đã từ trong Sào huyệt Phù khôi đoạt được một vật vô cùng thần bí.
Đằng Lỗi miệng thở phì phò, khàn khàn nói.
- Hiện tại vật đó để ở nơi nào?
Ngón tay Lâm Động đùa nghịch với ngọn Tinh Thần Chi Hỏa, ánh mắt băng lãnh nói.
- Tại thành Âm Khôi. Phụ thân của ta từ sau khi đoạt được thứ đó liền bế quan. Tuy ta không biết thứ đó rốt cuộc là vật gì, nhưng có lẽ cũng không phải là vật tầm thường.
- Thành Âm Khôi!
Lâm Động khẽ nhíu mày, nơi đó chính là Tổng bộ của Âm Khôi Tông, phòng ngự vô cùng cẩn mật, số lượng cường giả nhiều vô kể. Hắn có thể đi lại tự do trong thành Đại Khôi nhưng không chắc chắn có thể đi lại tự do trong thành Âm Khôi.
- Hai ngày trước ta nhận được tin phụ thân ta mười ngày sau sẽ liên hợp lực lượng của tất cả các cường giả của Âm Khôi Tông, bởi hắn phát hiện ra vật thần bí kia tựa hồ có một đạo phong ấn tồn tại. Muốn luyện hóa được vật đó thì cần phải phá giải được phong ấn. Thế nhưng phong ấn đó lại cường đại vô cùng, hắn đã thử ra nhiều lần mà vẫn thất bại. Do vậy lần này hắn định liên kết lực lượng toàn bộ Âm Khôi Tông, toàn lực phá vỡ phong ấn kia.
Nghe thấy thế, ánh mắt Lâm Động đột nhiên ngưng đọng lại. Tông chủ Âm Khôi Tông quả nhiên không phải nhân vật đơn giản, không ngờ có thể phát hiện ra phong ấn của Hắc Đồng Lão Nhân kia để lại trên Thôn Phệ Tổ Phù.
- Lâm Động, tuy ta không biết phong ấn do Hắc Đồng Lão Nhân kia để lại hiện tại còn mạnh đến thế nào nhưng nếu như bị Tông chủ Âm Khôi Tông phá giải và luyện hóa được Thôn Phệ Tổ Phù, thì khắp Vương triều Đại Viêm này cũng sẽ không có ai có thể ngăn được hắn nữa.
Thanh âm của tiểu điêu từ trong lòng Lâm Động vang lên.
Lâm Động lặng lẽ gật đầu. Bất kể thế nào thì hắn nhất định cũng phải đoạt được Thôn Phệ Tổ Phù. Cũng chỉ có như vậy hắn mới có thể trong Tộc hội Gia tộc một năm sau hoàn toàn vượt qua Lâm Lang Thiên.
- Trong Âm Khôi Tông có bao nhiêu cường giả Tạo Hóa Cảnh?
Ánh mắt lóe lên hàn quang, Lâm Động hỏi một lần nữa.
- Thêm vào phụ thân ta thì có ba cường giả Tạo Hóa Cảnh.
Nói đến đây, Đằng Lỗi hiển nhiên có chút ngạo khí. Thực lực như vậy trong cả Vương triều Đại Viêm quả thực cũng tương đối cường hãn.
- Ba cường giả Tạo Hóa Cảnh?
Đội ngũ như vậy quả thực cường đại, cho dù là Lâm Động, trong mắt cũng có chút ngưng trọng. Với thực lực hiện tại của hắn cũng chỉ có thể chống lại được cường giả Bán Bộ Tạo Hóa, nhưng nếu gặp phải cường giả Tạo Hóa Cảnh tiểu thành thì rất khó chiến thắng. Đương nhiên nếu thêm vào tiểu điêu âm thầm tương trợ thì vẫn có thể giao thủ, nhưng Âm Khôi Tông không chỉ có một cường giả Tạo Hóa Cảnh, mà là ba tên.
- Không hổ là một trong những thế lực đỉnh cao của quận Đại Hoang.
Lâm Động khẽ lẩm bẩm, xem ra Âm Khôi Tông quả thực là long đàm hổ huyệt, muốn cướp Thôn Phệ Tổ Phù trong đó quả thực vô cùng khó khăn. Nhưng cho dù như vậy cũng không thể khiến Lâm Động từ bỏ ý định cướp đoạt.
- Ngươi dự tính làm thế nào?
Tiểu điêu cũng biết rõ ràng sự khó khăn này, bởi vậy lên tiếng hỏi. Cho dù hắn hiện tại đã khôi phục được chút thực lực nhưng cũng chỉ có thể giao thủ cùng cường giả Tạo Hóa Cảnh tiểu thành mà thôi, hiển nhiên thực lực của Âm Khôi Tông như vậy đã vượt ra ngoài khả năng của hắn.
- Trước hết đến thành Âm Khôi, xem tình hình rồi tính.
Lâm Động ánh mắt lóe lên, trong lòng trầm giọng nói. Tông chủ Âm Khôi Tông muốn phá giải phong ấn của Thôn Phệ Tổ Phù hiển nhiên không phải viêc đơn giản, chưa biết chừng giữa chừng còn có biến cố. Tới lúc đó hắn sẽ có cơ hội tốt để ra tay.
Một khi đoạt được Thôn Phệ Tổ Phù Lâm Động liền bỏ trốn, đợi sau khi luyện hóa thành công Thôn Phệ Tổ Phù thì thực lực của hắn nhất định cũng sẽ tăng lên rất nhiều, tới lúc đó cũng sẽ không cần e ngại Âm Khôi Tông nữa.
- Ừ!
Tiểu điêu đối với việc đó cũng không phản đối nhiều. Hơn nữa theo ý hắn, chỉ cần đoạt được Thôn Phệ Tổ Phù, cho dù phải trả giá như thế nào hắn đều có thể chấp nhận, cho dù gặp mạo hiểm đến đâu cũng không đáng gì.
Sau khi thương lượng cùng tiểu điêu, Lâm Động liền có chủ ý, lúc này mới đưa mắt nhìn Đằng Lỗi. Đằng Lỗi thấy vậy cũng trở nên khẩn trương, nói:
- Thứ ngươi muốn biết ta đã nói cho ngươi rồi, ngươi còn muốn gì nữa?
Lâm Động khẽ mỉm cười, vuốt vuốt cằm, cười tủm tỉm nói:
- Ngươi trong không gian cổ bi đoạt được một bộ vũ kỹ Cửu phẩm, bây giờ cũng nộp ra đi!
Tuy hiện tại đã có vũ kỹ Tạo Hóa Cấp nhưng thứ đó tiêu hao quá nhiều lực lượng, không phải lúc quan trọng hắn không thể dễ dàng thi triển ra. Vũ kỹ Cửu phẩm tuy uy lực không so được với vũ kỹ Tạo Hóa Cấp nhưng cũng không hề yếu, nhất định có thể đề thăng lực chiến đấu. Đối với việc Lâm Động định đột nhập vào Âm Khôi Tông nhất định là một trợ lực không tệ.
Đương nhiên, đối với Lâm Động là việc tốt nhưng đối với Đằng Lỗi thì sắc mặt lại trở nên vô cùng khó coi. Sự ngoan độc của Lâm Động đã vượt xa sự dự tính của hắn.

Vũ Động Càn Khôn - Chương #307


Báo Lỗi Truyện
Chương 307/1315