Chương 295: Tài phú tự đến.


Ở bên cạnh thi thể to lớn của Huyết Bức Long, hai bộ xương trắng đục đột nhiên rục rịch. Hai bộ xương này mang hình người, nhưng các đốt xương nhìn qua có vẻ quái dị, cảm giác đó giống như là chúng nó được ghép lại từ rất nhiều bộ xương khác nhau mà thành.
Nhưng mà trong hốc mắt của hai bộ xương này lại có ánh đỏ chuyển động, một làn sóng năng lượng âm u từ trong bộ xương dần dần lan tỏa ra.
- Đây là Cốt khôi?
Ánh mắt Lâm Động âm trầm nhìn vào hai bộ xương trắng đục này, sau đó nhìn về phía hai lão giả âm u ở bên cạnh, ánh mắt khẽ ngưng đọng. Bởi vì hắn phát hiện ra, hai lão giả này không ngờ lại có thực lực Tạo Khí Cảnh đại thành!
Đây là Cốt khôi, cũng được xem là một loại Phù khôi, nhưng vật liệu sử dụng lại là xương cốt của các loại Yêu thú, thậm chí của các cường giả mà chế tạo. Theo như Lâm Động biết, trong Vương triều Đại Viêm có vẻ không có thế lực đặc biệt nào có thể chế tạo loại Cốt khôi này. Thậm chí ngay cả Âm Khôi Tông cũng không có bản lĩnh đó, xem ra hai lão giả lạ mặt này chắc không phải là người của Vương triều Đại Viêm.
Nhưng mà, cho dù đối phương là người như thế nào, muốn ở trước mặt hắn cướp đi đồ của hắn cũng là chuyện không tưởng!
- Hắc hắc, ngươi chỉ là tiểu bối, ánh mắt đừng có hung hãn như vậy chứ. Nể mặt ngươi đã tốn không ít công sức để giết chết Huyết Bức Long, chúng ta cũng không làm khó ngươi, mau mau cút đi!
Trong lúc sắc mặt Lâm Động trầm xuống, một lão giả tóc bạc trắng cười âm hiểm, lên tiếng nói với Lâm Động.
- Hai lão gia hỏa có mắt không tròng này, đồ của ta, các ngươi cũng muốn cướp đoạt sao?
Nghe vậy, Lâm Động không khỏi giận dữ cười gằn, nói.
- Tiểu tử, ngươi có thể đánh chết Huyết Bức Long đã bị trọng thương, đích thực là có chút tài mọn, nhưng phần lớn đều nhờ vào đầu Phù khôi kia của ngươi mà thôi. Hai chúng ta hôm nay tâm tình khá tốt nên mới tha mạng cho ngươi. Đừng có không biết tốt xấu, kẻo đánh mất mạng sống của chính mình!
Lão giả tóc bạc cười quái dị nói.
- Con mẹ nó, Lâm Động, giết chết hai lão gia hỏa này đi! Đồ của điêu gia ta cũng dám cướp? Đúng là chán sống rồi!
Tiểu điêu lúc này đã lấy lại tinh thần, lập tức lửa giận bừng bừng. Xưa nay chỉ có nó cướp đồ của người khác, không ngờ lần này lại bị người khác leo lên đầu lên cổ, cục tức này sao có thể nuốt trôi?
Lâm Động cười lạnh, cũng không nói nhiều. Trong lòng vừa động, Phù khôi Cao cấp lại một lần nữa bay vọt ra. Từng tia sóng năng lượng ba động mạnh mẽ từ trên cơ thể Phù khôi trào ra.
- Hừ, tiểu tử, tuy ngươi có một Phù khôi Cao cấp, nhưng chỉ có vậy mà muốn giết hai chúng ta? E rằng quá ngây thơ rồi! Ngươi đã không thức thời thì hôm nay ta sẽ giải quyết ngươi luôn, lóc xương ngươi, tiện thể đoạt luôn Phù khôi Cao cấp này!
Nhìn thấy Phù khôi lao đến, hai lão giả đó chỉ cười lạnh một tiếng. Thủ ấn hai tay chuyển động, hai bộ xương bên cạnh lập tức lao ra. Trong hốc mắt ánh đỏ dâng lên cuồn cuộn, trực tiếp va chạm với Phù khôi.
Bình bình!
Hai bên mạnh mẽ va chạm vào nhau. Hai bộ xương kia tuy bị đánh văng ra mấy thước, nhưng ngay lập tức lại múa may bàn tay xương xẩu, hung hăng bám chặt lấy Phù khôi. Âm thanh trầm thấp hòa quyện với từng đợt sóng kình phong không ngừng thổi quét ra.
Nhìn thấy hai bộ xương của đối phương có thể chặn được Phù khôi Cao cấp của mình, trong mắt Lâm Động thoáng ánh lên vẻ kinh ngạc. Tuy rằng lần này Thuần Nguyên Đan rót vào trong Phù khôi không nhiều, nhưng sức mạnh đó cũng có thể so sánh với cường giả Tạo Khí Cảnh đại thành, không ngờ bộ xương của đối phương kia sức mạnh cũng không hề thua kém.
- Động thủ!
Trong lúc Cốt khôi đang chặn đứng Phù khôi, trong mắt hai lão giả kia chợt lóe hàn quang. Bọn chúng cũng biết rõ sức mạnh của Phù khôi Cao cấp, cho nên cũng hiểu rằng phải sử dụng thủ đoạn chớp nhoáng, nhanh chóng giết chết Lâm Động!
Thân ảnh của hai người gần như ngay lập tức bay vụt ra, chỉ trong chớp mắt đã bay đến trước mặt nơi Lâm Động đang đứng. Bàn tay nắm lại, hai thanh cốt kiếm sắc bén bay vụt ra, nham hiểm đâm về hai chỗ yếu hại của Lâm Động là cổ họng và tim.
Trên thanh cốt kiếm của bọn chúng bao trùm làn sóng nguyên lực vô cùng mạnh mẽ. Hai cường giả của Tạo Khí Cảnh đại thành đồng thời ra tay, uy lực đó không hề yếu kém chút nào!
Nhưng mà, việc này đối với Lâm Động đã thành công bước vào Tạo Khí Cảnh mà nói, sức uy hiếp cũng không cao như bọn chúng nghĩ. Đối mặt với sự tấn công của bọn chúng, Lâm Động cũng không hề có dấu hiệu né tránh. Bàn tay khẽ nắm lại, Thiên Lân Cổ Kích nhất thời xuất hiện, kích quang sắc bén bùng nổ trên bầu trời.
- Ngư Lân Kích! Nộ Mãng Kích! Hóa Giao Kích!
Ba chiêu đầu của Thiên Lân Kích Pháp gần như được đồng thời thi triển trong tay Lâm Động. Nhất thời, thế công kích mà kích quang sắc bén ngưng tụ thành gần như phủ lấp cả thiên địa, lao nhanh về phía hai lão giả đó.
Phản kích mạnh mẽ mà Lâm Động đột nhiên thể hiện ra cũng khiến cho sắc mặt hai lão giả kia đột biến, vội vàng thúc giục nguyên lực trong cơ thể. Từ trên hai thanh cốt kiếm nhất thời bắn ra từng đạo kiếm ảnh kèm theo làn sóng nguyên lực hùng hồn, muốn chống đỡ đòn tấn công của Lâm Động.
- Cút!
Nhưng mà đối với sự phòng thủ của bọn chúng, Lâm Động chỉ cười lạnh một tiếng, trên cơ thể hắn nhất thời toát ra quang mang tựa như ngọc lưu ly. Sức mạnh toàn thân đột ngột bùng phát, thân kích lóe sáng lên, nhanh như tia chớp đâm xuyên qua từng đạo kiếm ảnh, sau đó dưới sự biến sắc của hai lão giả kia, hung hăng đâm lên ngực bọn chúng.
- Phốc xuy!
Sức mạnh của Lâm Động vô cùng mạnh mẽ, một kích quét qua có thể san bằng cả một ngọn núi, bây giờ lại đánh vào người hai lão giả kia, sắc mặt bọn chúng ngay lập tức trắng bệt, một ngụm máu tươi phun ra, trong mắt vẫn tràn ngập vẻ khó tin.
- Một tên tiểu tử Tạo Khí Cảnh tiểu thành như hắn, sao lại có thể có sức mạnh to lớn như vậy?
Thân hình hai lão lảo đảo lùi lại, xém chút nữa là ngồi phịch xuống đất, hai người xoay mặt nhìn nhau, cùng kinh hãi thất thanh nói.
- Tên tiểu tử này có chút cổ quái, đi mau!
Lão giả tóc bạc có sắc mặt u ám kia phản ứng khá nhanh. Một lần giao thủ này, khiến lão đã cảm nhận được sức mạnh chân chính của Lâm Động, mới hiểu rằng lần ra tay này quả thật đã có chút lỗ mãng, nên khẽ quát một tiếng, thân hình nhanh chóng rút lui về phía sau.
- Giờ mới đi, e là quá muộn rồi!
Lâm Động cười lạnh. Nếu là lúc trước, đối diện với hai cường giả Tạo Khí Cảnh đại thành hắn còn thấy có chút khó khăn, nhưng hiện nay hắn đã tiến vào Tạo Khí Cảnh, muốn chém giết Tạo Khí Cảnh đại thành đã không còn là chuyện không thể nữa rồi.
Cười lạnh xong, Đại Nhật Lôi Nguyên nhanh chóng ngưng tụ lại thành một cái kim đài khổng lồ, sau đó dưới sự điểu khiển của Lâm Động, đem theo từng đợt rít gào giáng mạnh về phía hai lão giả tóc bạc kia.
Mà khi hai lão giả đó cảm nhận được luồng kình phong ghê gớm bên trên đỉnh đầu, sắc mặt cũng chợt thay đổi. Trong lòng chợt động, hai bộ xương đang giằng co với Phù khôi nhất thời lao đến, vươn cánh tay xương xẩu định đánh văng cả kim đài đi.
Bình!
Nhìn thấy cảnh này, trong mắt Lâm Động chợt lóe hàn quang, tốc độ hạ xuống của kim đài nhất thời tăng mạnh, sau cùng giáng mạnh xuống hai bộ xương đó. Lập tức một tiếng động thanh thúy chợt vang lên, hai bộ xương đã bị kim đài đánh cho vỡ tung.
- Phốc xuy!
Cốt khôi bị đánh vỡ, hai lão giả nhất thời phun ra một ngụm máu tươi. Lần này, bọn chúng cũng bất chấp đau lòng, bị dọa đến mức mất hồn, phóng chạy thục mạng về phía xa.
Vù vù!
Nhưng mà trong lúc hai người chạy trốn, phía sau lưng đột nhiên vang lên tiếng xé gió sắc lạnh. Hai người không kịp ngoái đầu nhìn lại, chỉ là từ khóe mắt nhìn thấy, có hai cái quang bàn tử hắc sắc đang dùng một tốc độ vô cùng kinh hoàng, xé gió lao đến.
Xuy!
Trong khoảnh khắc nhìn thấy hai cái quang bàn kia, hai lão giả chỉ cảm thấy trên cổ chợt đau nhói lên, trong chốc lát cả người cảm thấy trời đất xoay chuyển, cuối cùng không thể nhìn thấy thứ gì nữa.
Lâm Động đứng ở đằng xa chỉ có thể nhìn thấy hai thi thể không đầu chậm rãi ngã xuống mặt đất, trên cổ không ngừng phun ra những cột máu đỏ tươi. Tiếp sau đó, hai cái quang bàn tử hắc sắc nhanh chóng bay trở về.
Lâm Động nhìn về phía hai thi thể không đầu đó, trong lòng cũng có chút kinh ngạc, chợt nhìn nhìn về phía tiểu điêu bên cạnh, chỉ nhìn thấy trên mặt nó đang ngập tràn sát khí, không khỏi rùng mình một cái. Cái tên gia hỏa này một khi nổi giận, không ngờ lại đáng sợ đến như vậy.
- Grào!
Tiểu Viêm từ phía sau nhanh chóng lao ra, khi một lần nữa quay trở về, cái đuôi cự mãng vẫy mạnh một cái, đã đem hai cái túi Càn Khôn thảy cho Lâm Động.
Đưa tay ra đón lấy túi Càn Khôn, tinh thần lực của Lâm Động nhanh chóng rót vào, chợt vẻ mặt ánh lên sự vui mừng. Bởi vì hắn phát hiện ra, trong túi Càn Khôn của hai lão giả này toàn là Thuần Nguyên Đan, mà lại có đến khoảng ba mươi vạn!
Thu hoạch lần này đối với Lâm Động mà nói chính là cái bánh thơm trời cho. Sau khi có được đầu Phù khôi Cao cấp này, Lâm Động đã tiêu xài hết gần mười vạn Thuần Nguyên Đan. Nếu không có được chút thu hoạch này, e rằng hắn đã cạn sạch rồi. May mà hai lão gia hỏa không biết từ đâu ra này lại đem đến tặng cho hắn một mớ Thuần Nguyên Đan xa xỉ như vậy!
- Lâm Động, hộ pháp giúp ta, để ta thôn phệ Yêu linh!
Trong lúc Lâm Động đang vui sướng với thu hoạch trên trời rơi xuống, thì tiểu điêu nhanh chóng bay xuống, quang mang tử hắc sắc chui vào trong cơ thể của Huyết Bức Long, sau đó móc ra một đạo Yêu linh màu huyết dụ.
- Grào!
Thấy thế, Tiểu Viêm cũng gầm nhẹ một tiếng, nhanh chóng lao xuống, cái miệng to như cái bồn máu há ra, cắn chặt vào huyết quản của Huyết Bức Long, điên cuồng cắn nuốt huyết mạch còn chưa mất hết trong cơ thể của nó. Nguồn: http://truyenyy.com
Nhìn hai con thú đang không ngừng tiến hành tẩm bổ, Lâm Động chỉ cười cười, ngồi xếp bằng trên một phiến đá to, sau đó ánh mắt hướng về phía Tạo Hóa Võ Bi. Ước tính thời gian, hiện giờ những tên gia hỏa đó có lẽ đều đã tiến vào cung điện dưới lòng đất rồi.
Rầm!
Ngay khi trong đầu Lâm Động vừa hiện lên ý nghĩ này, không gian cổ bi xung quanh đột nhiên rung chuyển lên dữ dội. Nhất thời, thiên địa trở nên ảm đạm vô quang, mặt đất không ngừng rung chuyển, một cỗ khí tức mạnh mẽ toát ra khiến cho ngay cả Lâm Động cũng không khỏi rung người một cái, giống như là những linh hồn cổ xưa đã ngủ say mấy vạn năm, vào lúc này đột nhiên thức tỉnh lại vậy!
Sắc mặt Lâm Động trắng bệt nhìn về phía mà cỗ khí tức đó truyền đến, cơ thể khẽ run rẩy. Những tên ngốc đó quả nhiên đã làm kinh động đến bộ hài cốt thần bí kia rồi…

Vũ Động Càn Khôn - Chương #295


Báo Lỗi Truyện
Chương 295/1315