Chương 252: Kịch đấu Hoa Tông.


Linh Phù sư?
Sắc mặt Lâm Động nhất thời biến đổi, nhìn đốm Tinh Thần Chi Hỏa ngưng tụ trên ngón tay Hoa Tông. Trong lòng hắn lúc này đích thực đã kinh ngạc cực độ.
Hắn quả thực chưa từng ngờ tới tên Hoa Tông này lại có thể đạt đến đẳng cấp Linh Phù sư như thế. Tuy rằng chỉ là một Linh Phù sư Hạ cấp, nhưng so với một Phù sư Tứ ấn như hắn, lại mạnh hơn rất nhiều.
Với thực lực Linh Phù sư Hạ cấp của Hoa Tông, lại cộng thêm một Phù khôi có thực lực Tạo Hình Cảnh đại thành như thế, tổng thể lực chiến đấu của hắn có thể ngang bằng với một cao thủ Tạo Khí Cảnh tiểu thành a! Mà đây cũng chính là nguyên nhân vì sao hắn dám to gan đơn độc đuổi theo như vậy, không có chút gì gọi là kiêng dè đối với Lâm Động.
Hắn đối với thực lực của bản thân mình có lòng tự tin tuyệt đối!
Thực lực mà Lâm Động đã thi triển ra lúc nãy, cũng khiến Hoa Tông có chút kinh ngạc. Nhưng hắn lại rất tự tin, đối diện với hắn, cho dù Lâm Động có đại phát hào quang đến đâu đi chăng nữa, cũng sẽ bị hào quang của hắn che lấp hoàn toàn!
- Tiểu tử, khi ta ở quận Đại Hoang bắt đầu chém giết, ngươi không biết vẫn còn đang ở trong xó xỉnh nào đó. Hôm nay cũng dám so bì với ta, quả thật là không biết trời cao đất dày!
Hoa Tông giương mắt nhìn Lâm Động, cười nhạt một tiếng. Hắn cũng không cho Lâm Động có chút thời gian nào để phản ứng, ngón tay chỉ lên trời, Tinh Thần Chi Hỏa màu xám đó liền đột nhiên bạo lược mà ra.
Tinh Thần Chi Hỏa đối với thực thể vốn không có sức phá hoại nào cả, nhưng nếu như bị nó kích trúng, vậy thì thương thế mà nó gây nên lại đau đớn gấp trăm ngàn lần so với nỗi đau xác thịt. Đó là một sự tổn thương mạnh mẽ đối với tinh thần. Một vài tên xui xẻo bị Tinh Thần Chi Hỏa thiêu đốt thành kẻ đần độn cũng là chuyện đã từng xảy ra. Tinh Thần Chi Hỏa vẫn luôn là thủ đoạn đáng sợ nhất của Linh Phù sư.
Cho nên khi Lâm Động nhìn đốm Tinh Thần Chi Hỏa bạo lược mà ra ấy, sắc mặt cũng biến đổi cực kỳ trầm trọng. Tâm thần hắn khẽ động, tinh thần lực hùng hồn tuôn trào ra, ở ngay trước mặt hình thành nên một đạo phù trận.
- Hóa Sinh Phù Trận, Vạn Hóa Viêm!
Một ngọn lửa trong suốt lớn cỡ đầu người từ trong phù trận nhanh chóng sản sinh ra. Nó vốn chưa phải là Tinh Thần Chi Hỏa thực sự, mà chỉ là một loại lửa do tinh thần lực ngưng tụ lại, mượn sức mạnh của phù trận mà tạo thành hình mà thôi.
- Hừ!
Nhìn thấy thế, Hoa Tông cũng không khỏi hừ lạnh một tiếng, trong mắt lướt qua một sự khinh thường. Ngón tay vừa điểm, đốm Tinh Thần Chi Hỏa màu xám liền hung hăng va chạm với Vạn Hóa Viêm.
Hai bên vừa tiếp xúc, chỉ nghe thấy một tiếng phốc vang lên. Đốm Tinh Thần Chi Hỏa màu xám kia đã trực tiếp nuốt mất Vạn Hóa Viêm của Lâm Động.
- Ánh sáng đom đóm mà đòi so sánh với mặt trăng, nực cười!
Nhìn thấy Vạn Hóa Viêm chống cự không hề có chút hiệu quả gì, nụ cười lạnh trên mặt Hoa Tông càng sâu hơn. Bàn tay hắn chợt nắm mạnh, đốm Tinh Thần Chi Hỏa đó liền nhanh chóng bành trướng ra, hóa thành một quả cầu lửa màu xám lớn cỡ bàn tay, hung hăng bổ xuống Lâm Động.
Thình thịch!
Ngay lúc Hoa Tông hạ sát chiêu, đầu Phù khôi của hắn cũng đột nhiên dẫm mạnh xuống mặt đất, thân hình hóa thành một tia chớp, lao thẳng đến Lâm Động, chưởng phong như đao, sắc bén vô cùng.
Gần như chỉ trong chốc lát, thế tấn công của Hoa Tông liền được triển khai một cách triệt để, cộng thêm sự phối hợp hoàn mỹ của Phù khôi, đã trực tiếp ép Lâm Động vào trong hiểm cảnh. Phù sư và Phù khôi cộng lại, đó gần như là một sát chiêu cực kỳ hoàn mỹ!
Khí tức nguy hiểm bao trùm toàn thân, sắc mặt của Lâm Động cũng dần dần trầm xuống. Bàn tay khẽ nắm lại, Thiên Lân Cổ Kích lại một lần nữa xuất hiện. Kim quang sáng chói chậm rãi quanh quẩn trên thân nó. Những đạo long văn ở trên thân cổ kích dường như cũng ngay lúc này bắt đầu ba động mãnh liệt. Một luồng ba động kỳ dị trước đến giờ chưa từng xuất hiện chợt từ trong thân cổ kích lan tỏa ra.
Tiến hóa trở thành Linh bảo Cao cấp, Thiên Lân Cổ Kích hiện tại mới thực sự có thể phát huy ra uy lực của nó một cách triệt để!
Cổ kích cầm trong tay, trong lòng Lâm Động cũng dâng lên một cảm giác hào khí mạnh mẽ.
Hơn một nay, hắn một thân một mình lịch lãm tu luyện từ quận Thiên Đô đến quận Đại Hoang, trong khoảng thời gian đó đã trải qua vô số lần sinh sinh tử tử. Mạnh như Viễn Cổ Long Viên cuối cùng vẫn bị hắn tính kế, một tên Hoa Tông bình thường, thực lực chỉ là Linh Phù sư Hạ cấp lại có thể làm khó hắn được sao?
- Đồng Lôi Thể! Ma Viên Biến!
Một tiếng quát trầm thấp ngay tại thời khắc này từ trong lòng Lâm Động bùng nổ ra. Tiếp theo đó, là một luồng sức mạnh cường đại khủng bố dị thường bùng nổ!
Rắc rắc!
Thân hình của Lâm Động nháy mắt thẳng tắp lên như một cây trường thương. Da dẻ trên toàn thân hắn ngay lúc này chợt chuyển hóa thành một màu thanh đồng. Tất cả các bộ phận bên ngoài cơ thể cũng đang dần dần bành trướng lên. Cùng lúc với cơ bắp không ngừng mở rộng, bên trong các khớp xương cũng phát ra những thanh âm "răng rắc" khiến người khác cũng khiếp sợ.
Thời gian ngắn ngủi chỉ trong khoảng mấy giây, cơ thể toàn thân của Lâm Động đã cao lên đến nửa trượng, nhìn giống như một người khổng lồ nho nhỏ vậy. Tuy là cơ thể của hắn cũng không có gây cho người ta cảm giác giống như làm bằng sắt thép, nhưng bất cứ ai đều cũng có thể cảm nhận một cách rõ ràng, ẩn chứa bên trong thân thể đó là một luồng sức mạnh đáng sợ đến mức nào.
Ào ào!
Hai nắm tay của Lâm Động dần dần nắm chặt lại. Cơ thịt cả người lặng lẽ rung lên. Một luồng năng lượng vô hình giống như cuồng phong không ngừng vờn quanh toàn thân hắn, khiến cho không khí cũng mơ hồ phát ra thanh âm như tiếng nước chảy.
Đây là lần đầu tiên Lâm Động thi triển đồng thời hai loại vũ kỹ có thể gia tăng sức mạnh nhục thể, hiệu quả mà nó đạt được đích thực là vượt xa ngoài dự đoán của hắn.
Sức mạnh trong cơ thể điên cuồng gào thét, Lâm Động cuối cũng không nhịn được, ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng rít gào. Thanh âm của hắn giống như là sóng âm thực chất, trực tiếp làm cho vô số cây cối xung quanh ngay đến gốc rễ cũng bị nhổ lên.
- Cút cho ta!
Ánh mắt Lâm Động điên cuồng đảo quét. Thiên Lân Cổ Kích trong tay hắn cũng dưới luồng ba động của kim quang mà bành trướng lên gấp mấy lần, nhìn vào giống hệt như là Đại La Kim Thương của Vương Viêm vậy. Có điều Thiên Lân Cổ Kích hiện tại trong tay Lâm Động thanh thế hiển nhiên khác xa so với Đại La Kim Thương trong tay Vương Viêm.
Kim quang bắt đầu khởi động, cuối cùng trực tiếp mang theo một luồng kình phong cực kỳ bá đạo, hung hăng chém ra, trong nháy mắt đã mạnh mẽ chém thẳng lên trên người Phù khôi.
Phập! Xuy!
Thanh âm va chạm thanh thúy cùng với tiếng bốc cháy nhất thời vang lên giữa không trung. Một luồng kình phong ba động mà mắt thường có thể nhìn thấy được, điên cuồng thổi quét qua không trung. Bộ ngực vốn vô cùng rắn chắc của Phù khôi lại trực tiếp bị nổ tung, lõm xuống một chút. Sức mạnh cường hãn của Thiên Lân Cổ Kích cũng hung hăng quật nó thẳng xuống mặt đất, oanh thành một cái hố sâu khoảng mười trượng trên mặt đất.
- Xuy!
Một kích đẩy lùi Phù khôi, thân hình của Lâm Động lại một lần nữa lao thẳng về phía trước. Kích phong sắc bén không chút do dự đập thẳng xuống đốm Tinh Thần Chi Hỏa của Hoa Tông.
Xèo xèo!
Nguyên lực màu vàng ngay lúc này bộc phát ra vô cùng hùng hồn, điên cuồng ăn mòn đốm Tinh Thần Chi Hỏa đó, phát ra thanh âm "xèo xèo".
- Phá cho ta!
Lâm Động giống như một vị Thần giáng trần, hung hãn dị thường. Nguyên lực màu vàng mang theo từng đạo lôi điện bùng nổ mà ra, trực tiếp nổ mạnh, từng chút một ăn mòn đi đốm Tinh Thần Chi Hỏa kia.
Còn chưa đợi đốm Tinh Thần Chi Hỏa kia bị hao mòn hết, thân hình Lâm Động lại một lần nữa chớp động, Thiên Lân Cổ Kích đâm thẳng về phía Hoa Tông.
- Thiên Lân Kích Pháp, Ngư Lân Kích!
- Thiên Lân Kích Pháp, Nộ Mãng Kích!
Cự ngư nguyên lực dữ tợn cùng với nộ mãng nguyên lực đồng thời xuất hiện, mang theo kích mang cực kỳ sắc bén cùng với sức mạnh vô cùng bá đạo, từ trong Thiên Lân Cổ Kích xuất hiện, nhanh như chớp oanh thẳng về phía Hoa Tông.
Mà ngay lúc kích mang của Lâm Động đang điên cuồng oanh kích xuống Hoa Tông, phía sau lưng hắn đột nhiên truyền đến thanh âm xé gió. Chỉ nhìn thấy Phù khôi của Hoa Tông khi nãy đã bị đánh sâu xuống mặt đất, lại một lần nữa không sợ chết xông đến. Chưởng đao của nó ánh lên quang mang cực kỳ sắc bén, khiến người khác không dám xem thường.
- Hừ!
Thời khắc này, ánh mắt Lâm Động khẽ chớp động một cái. Bất ngờ một đạo thân ảnh cũng đột nhiên từ trong túi Càn Khôn của hắn lướt ra, ngay sau đó hung hăng va chạm với Phù khôi của Hoa Tông.
- Phù khôi?
Trong lúc Lâm Động triệu xuất ra thân ảnh đó, trong mắt Hoa Tông cũng lướt qua một vẻ kinh ngạc. Ngay khi tia kinh ngạc trong mắt hắn vẫn còn chưa biến mất, công kích cường hãn của Lâm Động đã giống như một cơn gió lốc sắp quét tới trước mặt hắn!
Oanh!
Một kích cực kỳ hung hãn, cực kỳ chuẩn xác oanh thẳng lên trên người Hoa Tông.
Thân thể Hoa Tông trong khoảnh khắc liền bị bắn thẳng xuống, trượt một đường dài trên mặt đất, tạo thành một rãnh sâu dài gần trăm mét. Cây cối ven đường hắn trượt đi cũng trực tiếp bị hất gãy nát.
Mặc dù công kích cực kỳ mạnh mẽ đã thành công trút lên trên người Hoa Tông, nhưng cặp mày của Lâm Động lại thoáng chau lại.
- Tinh Thần Cự Nhận!
Ngay lúc cặp mày Lâm Động đang chau lại, thanh âm lạnh lẽo của Hoa Tông cũng đột nhiên vang lên. Trong nháy mắt, một luồng tinh thần ba động khủng bố khiến ngay cả Lâm Động cũng phải có chút nao núng, từ thân thể của Hoa Tông mạnh mẽ bùng nổ ra. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Hưu!
Dưới ánh mắt trầm trọng của Lâm Động, Hoa Tông ở đằng xa đó cũng từ trên mặt đất dần dần bò lên. Ngay trên đỉnh đầu hắn, một thanh cự nhận ngưng tụ bằng tinh thần lực màu xám dữ tợn đang phiêu phù. Một tia khí tức sắc bén đến cực điểm từ trong thanh cự nhận kia toát ra, tựa hồ như ngay đến tinh thần cũng có thể bị nó chém rách!
- Công kích của ngươi đích thực rất mạnh, có điều, ta còn có thứ này!
Sắc mặt Hoa Tông có chút dữ tợn, bàn tay hắn xé mạnh lớp áo bên ngoài, lộ ra một kiện nội giáp màu vàng thẫm. Trên bề mặt kiện nội giáp đó, có một luồng nguyên lực hùng hồn ba động. Lúc này đây, ở chính giữa nội giáp cũng có xuất hiện một vết trầy nhẹ, hiển nhiên chính là do công kích lúc nãy của Lâm Động lưu lại.
Nhưng hiển nhiên công kích ở trình độ như vậy cũng không thể nào công phá được sức phòng ngự của kiện nội giáp đó. Từ đó có thể thấy được sự phòng ngự của kiện nội giáp này đến tột cùng là khủng khiếp như thế nào.
Nhìn kiện nội giáp với nguyên lực ba động đó, sắc mặt của Lâm Động cũng dần dần âm trầm. Hắn cũng nhận ra thứ đó, đó chính là kiện Linh bảo Cao cấp phòng ngự mà lúc trước Hoa Tông đã bỏ ra giá cao để mua về ở Đấu giá hội, Huyền Hoàng Địa Giáp!
Có được thứ này, cho dù là đối diện công kích của cao thủ Tạo Hình Cảnh đại thành cũng không cách nào gây nên thương thế cho Hoa Tông. Cái tên này, gia thế quả thực quá hùng hậu rồi!
- Tiểu tử, ngươi xong rồi!
Nhìn sắc mặt của Lâm Động có chút khó coi, nụ cười trên khóe miệng của Hoa Tông lại càng dữ tợn, tàn nhẫn hơn. Có được sự bảo hộ của Huyền Hoàng Địa Giáp, hắn đã ở vào thế không thể bị đánh bại. Mà tiếp theo sau, chính là lúc để hắn đùa giỡn với Lâm Động rồi!

Vũ Động Càn Khôn - Chương #252


Báo Lỗi Truyện
Chương 252/1315