Chương 246: Thiên Lân Cổ Kích tiến hóa.


Thấy Lâm Động lựa chọn ở lại, Trình đại sư cũng chỉ liếc hắn một cái, không nói thêm gì nữa. Ngón tay búng ra, Thiên Lân Cổ Kích trước mặt liền bồng bềnh bay lên, sau đó liền thấy trong mắt Trình đại sư có ngọn lửa lóe lên, cuối cùng xuyên qua hai mắt bắn ra ngoài.
- Tinh Thần Chi Hỏa!
Nhìn ngọn lửa gần như trong suốt ở trước mặt Trình đại sư, Lâm Động cũng khẽ chấn động. Hắn biết đó chính là Tinh Thần Chi Hỏa trong truyền thuyết, một loại lửa tinh thần mà chỉ có thể do tinh thần lực ngưng tụ lên tới cực điểm mới có thể sản sinh ra.
Lực công kích của Linh Phù sư sở dĩ vượt xa so với Phù sư thông thường là bởi sự tồn tại của Tinh Thần Chi Hỏa. Đối diện với Tinh Thần Chi Hỏa này, cho dù là Tạo Hình Cảnh cường giả cũng không dám khinh thường. Dù sao chỉ cần bị thứ này đánh trọng thương là sẽ có thể để lại di chứng nghiêm trọng.
Tinh Thần Chi Hỏa không có tổn thương nhiều đối với thân thể, nhưng đối với tinh thần thì lại có sức tàn phá rất lớn!
Sau khi triệu hồi ra Tinh Thần Chi Hỏa, sắc mặt Trình đại sư cũng trở nên ngưng trọng, tay áo vung lên, ngọn Tinh Thần Chi Hỏa liền lan ra, bao trùm lên Thiên Lân Cổ Kích.
Xèo xèo!
Tinh Thần Chi Hỏa vọt tới, Thiên Lân Cổ Kích đột nhiên liền rung lên kịch liệt, những vảy giáp rất nhỏ không ngờ lúc này lại có dấu hiệu lớn dần lên.
Thấy tình huống này, sắc mặt Trình đại sư không thay đổi, miệng phun ra một đám Tinh Thần Chi Hỏa bao trùm lên một mẫu vật liệt kim loại màu vàng sẫm.
Xuy!
Được Tinh Thần Chi Hỏa đốt cháy, mẫu vật liệu kim loại cứng rắn kia cũng tan ra với một tốc độ chậm rãi. Tạp chất màu đen từ trong đó chảy ra, rơi xuống nền nhà, tạo nên những lỗ thủng nhỏ.
Lâm Động lặng lẽ xếp bằng trong đại sảnh, mắt không chớp nhìn mỗi cử động của Trình đại sư. Hắn có thể cảm nhận thấy trong khi tôi luyện vật liệu kim loại, từng tia tinh thần lực của ông ta cũng lan tràn vào trong, chậm rãi thay đổi kết cấu của vật liệu. Đó là một việc vô cùng phức tạp, cũng chỉ có người có tinh thần lực cường đại mới có thể có được sự khống chế tinh tế như vậy.
Lâm Động thấy mẫu vật liệu kim loại màu vàng đậm kia sau ba giờ đồng hồ, cuối cùng mới tan chảy thành một thứ dịch lỏng màu vàng.
Sau khi tôi luyện xong, ngón tay khô héo của Trình đại sư nhẹ nhàng điểm ra, đám dịch lỏng màu vàng kia liền quét đều lên trên Thiên Lân Cổ Kích.
Xuy xuy!
Chất lỏng màu vàng quét lên, Thiên Lân Cổ Kích rung lên kịch liệt. Dịch thể đó dưới sự tôi luyện của Tinh Thần Chi Hỏa dần dần ngấm vào trong Thiên Lân Cổ Kích, khiến Thiên Lân Cổ Kích cũng dần chuyển sang màu vàng đậm, mơ hồ còn cảm thấy thân kích tựa hồ cũng trở nên tho thả hơn.
Sau khi hoàn thành bước tôi luyện này, Trình đại sư lại bắt đầu tôi luyện những vật liệu khác. Đối với những hành động lặp đi lặp lại này, Lâm Động không hề cảm thấy phiền phức, ánh mắt không chớp, giống như một đệ tử ham học đem tất cả mọi hành động của Trình đại sư đều ghi nhớ trong đầu.
Quá trình tôi luyện vật liệu kéo dài cả một ngày. Trong thời gian đó, Lâm Động không hề chợp mắt chút nào. Tu vi đã đạt tới mức này, cho dù mười ngày đêm không ngủ cũng không đáng là gì, thân thể cường đại đủ để chống chọi lại sự mệt mỏi của thiếu ngủ. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Đến cuối ngày thứ hai, khối vật liệu cuối cùng cũng đã tan thành dịch thể, quét lên trên thân Thiên Lân Cổ Kích.
Lúc này màu bên ngoài Thiên Lân Cổ Kích đã trở nên rực rỡ, khác với màu đỏ rực ban đầu. Lúc này mỗi điểm trên thân Thiên Lân Cổ Kích đều có màu khác nhau, đó là do quá trình luyện hóa vẫn chưa hoàn toàn kết thúc.
- Phù!
Sau khi tôi luyện xong khối vật liệu cuối cùng, Trình đại sư thở phào một cái, liếc mắt nhìn Lâm Động, nhàn nhạt nói:
- Ta đi nghỉ một chút, sau đó bắt đầu bước cuối cùng. Bước này ta sẽ đem các loại thuộc tính của vật liệu quý hiếm dung nhập vào trong cổ kích. Nếu thành công, cổ kích của ngươi có thể trở thành Linh bảo Cao cấp, nhưng nếu thất bại thì sẽ phá hủy kết cấu ban đầu của cổ kích, cổ kích sẽ bị hủy!
Nghe thấy vậy, Lâm Động khẽ lo lắng, nhưng vẫn gật mạnh đầu.
Nói xong, Trình đại sư nhắm mắt tĩnh dưỡng liền năm tiếng đồng hồ rồi mới mở mắt ra. Lúc này tinh thần lực của ông ta cũng đã khôi phục lại như ban đầu. Sau đó, ánh mắt ông ta dần trở nên ngưng trọng. Miệng mở ra, một cỗ Tinh Thần Chi Hỏa vô cùng cường đại tràn ra, trùm lên cổ kích rực rỡ.
Ầm!
Một cỗ khí lãng nóng rực lan ra trong đại sảnh. Cỗ khí nóng này rất quái dị, rõ ràng không có cảm giác nóng lắm, nhưng lại khiến người ta giống như đang trong lò lửa.
Một đạo tinh thần lực từ trong nê hoàn cung của Lâm Động tuôn ra, bao trùm lấy thân thể hắn. Cảm giác nóng bức do cỗ khí nóng kỳ dị đó gây ra liền tiêu tán đi. Ánh mắt hắn nhìn gắt gao vào Thiên Lân Cổ Kích đang bị bao trùm trong Tinh Thần Chi Hỏa. Hắn biết, bây giờ mới là thời khắc quan trọng nhất!
Xèo xèo!
Đối diện với Tinh Thần Chi Hỏa đột nhiên trở nên hung hãn, trên Thiên Lân Cổ Kích cũng phát tán ra từng tia khói màu xanh nhàn nhạt. Các dịch thể nhiều màu sắc bám trên bề mặt cổ kích cũng sôi trào, dưới sự thúc ép của Tinh Thần Chi Hỏa không ngừng dung nhập vào trong cổ kích.
Ong ong!
Khi những đặc tính của kim loại này xâm nhập vào trong cổ kích, sự cân bằng trong đó cũng bị phá vỡ. Thân kích rung lên kịch liệt, mơ hồ còn nghe thấy tiếng "ong ong" từ trong đó truyền ra. Từng đạo quang mang chói mắt bắn ra, ánh sáng lăng lệ bắn khắp đại sảnh, mang theo sức phá hủy khổng lồ.
- Hừ!
Cảm nhận được sự phản kháng của cổ kích, Trình đại sư cũng hừ lạnh một tiếng. Một cỗ tinh thần lực mạnh mẽ tuôn ra, hình thành một chiếc lồng tinh thần bao trùm lên cổ kích, quang mang lăng lệ đó bắn lên lồng tinh thần tạo ra từng đợt rung động dữ dội rồi tiêu tán đi.
- Dung hợp cho ta!
Ánh mắt Trình đại sư ngưng trọng, bàn tay nắm lại, Tinh Thần Chi Hỏa bao trùm lấy cổ kích liền khẽ co rút lại.
Xuy!
Tinh Thần Chi Hỏa mạnh mẽ co lại, những dịch thể kim loại trên bề mặt cổ kích cũng bị ép vào trong. Đột nhiên ánh sáng rực rỡ từ trên cổ kích bắn ra, lồng tinh thần ở xung quanh bị ánh sáng rực rỡ đó xuyên thủng, để lại một cái hố đen sâu hoắm trên mặt đất.
- Linh bảo thật bá đạo!
Thấy một màn này, ánh mắt Trình đại sư cũng hiện lên vẻ kinh ngạc, bàn tay lăng không bắt ra, một bàn tay tinh thần lực vô hình nắm chặt lấy cổ kích đang tỏa sáng rực rỡ.
Lâm Động vô cùng khẩn trương nhìn Thiên Lân Cổ Kích đang giãy dụa trong tay Trình đại sư. Hắn có thể mơ hồ cảm nhận thấy hình thể của Thiên Lân Cổ Kích cũng đang xuất hiện chút biến hóa rất nhỏ, mùi vị lăng lệ cũng ngày càng nồng đậm hơn.
Ong ong!
Tiếng kêu dồn dập vang lên từ trên thân của Thiên Lân Cổ Kích, sau đó, tiếng "ong ong" này liền phát triển lên thành tiếng long ngâm trầm thấp.
Âm thanh này vang lên trong đại sảnh, khiến cả Lâm Động lẫn Trình đại sư cũng đều biến sắc. Lâm Động là vui mừng, còn Trình đại sư thì lại là chấn kinh, hiển nhiên là ông ta cũng không ngờ rằng trong cổ kích này còn có thể phát ra tiếng gầm của Thần thú trong truyền thuyết như vậy.
Vù!
Trong lúc Trình đại sư còn đang chấn kinh, trên Thiên Lân Cổ Kích đột nhiên phát ra ánh sáng rực rỡ, không ngờ đã chấn vỡ luôn bàn tay tinh thần lực khổng lồ kia. Một đạo quang mang sắc bén bắn ra, cuối cùng đánh tan cả mái của đại sảnh.
- Tới đây!
Lâm Động vội vã vung tay lên, quang mang rực rỡ đó đột nhiên lao đến, cuối cùng rất ngoan ngoãn nằm trong tay hắn.
Lâm Động tay cầm Thiên Lân Cổ Kích, dộng mạnh xuống đất, quang mang trên đó dần yếu đi. Hắn đưa mắt nhìn xuống, trong ánh mắt liền xuất hiện sự vui mừng cuồng nhiệt.
Thiên Lân Cổ Kích hiện tại, hình thể so với trước đã thon gọn hơn rất nhiều. Những phiến vảy trên thân cổ kích cũng chuyển sang màu vàng đậm. Nhưng khiến Lâm Động kinh ngạc nhất là những phiến vảy đó không ngờ lại xếp thành hình rồng, vô cùng thần kỳ.
Trên mũi kích, hai mũi nhọn sắc bén vươn ra hai bên, hàn mang tuôn động vô cùng dữ tợn, giống như miệng một đầu Cự long có thể nuốt chửng trời đất, khí thế vô cùng kinh người.
- Tốt!
Cầm lấy Thiên Lân Cổ Kích, Lâm Động vô cùng yêu thích, vẻ vui mừng tràn ngập trong mắt. Thiên Lân Cổ Kích hiện tại đã mạnh hơn gấp nhiều lần trước kia, theo suy đoán của Lâm Động, cho dù so với Đại La Kim Thương của Vương Viêm thì Thiên Lân Cổ Kích cũng không hề thua kém.
- Đúng là một bảo bối tốt!
Đúng lúc Lâm Động đang thích thú ngắm nghía Thiên Lân Cổ Kích trong tay, cánh cửa đại sảnh đột nhiên mở ra. Một đạo thân ảnh từ ngoài bước vào, ánh mắt nóng bỏng nhìn chặt vào Thiên Lân Cổ Kích, trong ánh mắt tràn ngập sự tham lam và thèm muốn.
Có người đột nhiên xông vào đều khiến Trình đại sư và Lâm Động cùng biến sắc, đưa mắt nhìn lại, ánh mắt nhất thời trầm xuống.
- Hoa Tông!
Nhìn nhân ảnh vừa xông vào, ánh mắt Lâm Động trầm xuống, người này không ngờ chính là Hoa Tông của Âm Khôi Tông!

Vũ Động Càn Khôn - Chương #246


Báo Lỗi Truyện
Chương 246/1315