Chương 235: Cổ Kiếm đấu Long Viên.


Cổ Kiếm Môn, một đại sảnh rộng lớn, có ba người ngồi trong đó. Một trong số đó chính là Tam Trưởng lão, lão giả đã đoạt mất viên Vạn Thú Quả trong tay Lâm Động.
- Sư đệ, nghe nói con Viễn Cổ Long Viên trong Viễn Cổ Phế Giản hôm nay có động tĩnh?
Người đứng đầu trong đại sảnh, một vị lão giả tóc bạc bưng ly trà, ung dung nhấp một ngụm, sau đó nhìn về phía lão giả tóc xám nói.
- Ân, không biết con súc sinh đó phát điên gì nữa, khiến cho chúng ta cũng chỉ có thể về sớm hơn dự định.
Lão giả tóc xám gật gật đầu, trên khuôn mặt tối đen của lão, vẫn còn tàn dư của những nụ cười, thiết nghĩ chắc là vì vụ thu hoạch này mà hưng phấn.
- Ha ha, Lão Tam, rất hiếm thấy dáng vẻ này của ngươi, xem ra hôm nay thu hoạch không ít đó?
Nụ cười trên gương mặt hắn ta hiển nhiên gây nên sự chú ý của hai người trong đại sảnh. Một lão giả tóc đỏ khác, thanh âm không khỏi hùng hồn cười nói.
- Ân, đúng là có chút thu hoạch!
Lão giả tóc xám cười cười, sau đó bàn tay vừa trở, Vạn Thú Quả liền xuất hiện trong tay lão ta. Nguồn sức mạnh ba động hùng hồn phát tán ra, lập tức gây nên sự chú ý của hai người còn lại.
- Đây là?
Đối với Vạn Thú Quả, hiển nhiên hai lão ở đây cũng không quen thuộc cho lắm, chợt chân mày khẽ chau lại nói.
- Ta cũng không rõ lắm về lai lịch của đồ vật này. Có điều ta lại có thể cảm nhận được, nếu có thể luyện hóa nó, nói không chừng có thể khiến ta bước vào Tạo Khí Cảnh đại thành giống như Chưởng môn sư huynh.
Lão giả tóc xám cười tủm tỉm nói.
Nghe vậy, lão giả tóc đỏ cũng không khỏi lộ ra ý hâm mộ.
- Ha ha, sư đệ quả thực là có cơ duyên!
Lão giả tóc bạc cười mỉm, sau đó lời nói của lão ta vẫn chưa dứt, ánh mắt đột nhiên ngưng lại. Lão ta cảm thấy, gần như cả đại sảnh đều xảy ra một đợt rung chuyển nhàn nhạt.
- Việc là thế nào?
Hai người vị lão giả tóc xám cũng phát giác ra được, chợt chân mày khẽ chau lại.
Lão giả tóc bạc nhíu chặt chân mày. Chợt hắn như cảm giác được điều gì đó, sắc mặt đột nhiên thay đổi. Thân hình khẽ động, liền xông ra ngoài đại sảnh, ánh mắt ngưng trọng nhìn về phía bầu trời phía Tây của Cổ Kiếm Môn, loại ba động khiến đến cả núi cao còn phải rung chuyển, đang tiến lại từ đó.
- Đó là cái gì?
Hai người vị lão giả tóc xám, cũng theo đến, ánh mắt kinh ngạc nhìn bầu trời phía Tây, nói.
- Dường như đang nhắm đến Cổ Kiếm Môn ta!
Sắc mặt lão giả tóc bạc khẽ trầm xuống, ngửa mặt lên trời thét dài một tiếng. Nhất thời trong cánh cửa của Cổ Kiếm Môn, từng đạo thân ảnh ùa ra giống như đàn châu chấu, cuối cùng xuất hiện trong sân tập luyện trước mặt lão giả tóc bạc.
- Tất cả mọi người nghe lệnh, bước vào trạng thái phòng bị. Bất luận là kẻ khả nghi nào, một khi bước vào Cổ Kiếm Môn, giết không tha!
Ánh mắt của lão giả tóc bạc sắc bén kinh người, thanh âm lạnh lùng, dưới sự bao vây của nguyên lực hùng hồn, vang lên bên tai của tất cả các đệ tử Cổ Kiếm Môn.
- Vâng, Chưởng môn!
Nghe thấy tiếng quát của lão giả tóc bạc, chợt tất cả các đệ tử của Cổ Kiếm Môn, đều đồng loạt quát lên.
Sau khi căn dặn xong, thân hình của lão giả tóc bạc cũng chầm chậm bay lên, bên cạnh hắn, hai vị lão giả tóc xám, tóc đỏ cũng bay lên theo, sắc mặt ngưng trọng nhìn chân trời phía Tây.
o0o
- Rốt cuộc đến rồi sao?
Trên một đỉnh núi cách Cổ Kiếm Môn không xa, Lâm Động ngẩng đầu, ánh mắt nhìn về phía chân trời phía Tây. Ở đó, một luồng khí tức hung bạo quen thuộc đã lan tràn ra. Hiển nhiên, sự việc đang diễn ra đúng như hắn dự liệu, con Viễn Cổ Long Viên đó vẫn phát hiện ra ba động của Vạn Thú Quả, từ đó truy sát theo.
- Trò vui bắt đầu!
Ánh mắt Lâm Động nhìn về phía xa, nhìn bóng dáng càng lúc càng trở nên khổng lồ trong tầm mắt, nụ cười trên khóe miệng cũng càng lúc càng rõ ràng hơn.
Oanh long long!
Mặt đất trong lúc này đột nhiên rung chuyển, tất cả các đệ tử của Cổ Kiếm Môn, đều mang theo sự kinh hãi hướng tầm mắt về hướng Tây. Sau đó, trên gương mặt bọn chúng liền nhanh chóng trở nên trắng bệch. Vì bọn chúng đã nhìn thấy một con vật to lớn gần mười trượng đang bước những bước kinh thiên, mang theo luồng khí tức hung bạo mà đến. Từ trong đôi mắt thú đỏ tươi của nó, bọn chúng có thể biết rằng, nó không phải đến để du ngoạn.
- Viễn Cổ Long Viên!
Tiếng kêu thê lương, chói tai vang lên trước cửa của Cổ Kiếm Môn. Thời khắc này, tất cả các đệ tử của Cổ Kiếm Môn đều có cảm giác đại nạn lâm đầu.
- Viễn Cổ Long Viên!
Giữa không trung, Chưởng môn của Cổ Kiếm Môn cùng với hai người lão giả tóc xám, tóc đỏ, sắc mặt cũng kinh hãi nhìn con cự viên bước những bước chân rung chuyển cả núi rừng đang tới. Cho dù là thực lực của bọn họ hơn người, nhưng lúc này đây cũng đang bắt đầu run sợ.
- Tên súc sinh này, tại sao lại đến Cổ Kiếm Môn ta?
Vị lão giả tóc xám đó thanh âm có chút sắc nhọn nói. Giữa Cổ Kiếm Môn bọn chúng và Viễn Cổ Long Viên, vẫn luôn nước giếng không phạm nước sông. Thậm chí có lúc truy giết Yêu thú, đều không dám bước chân vào khu vực Viễn Cổ Long Viên, hôm nay tên súc sinh này tại sao lại nhằm vào Cổ Kiếm Môn ta chứ?
- Tất cả đệ tử của Cổ Kiếm Môn nghe lệnh, phàm là người trên Nguyên Đan Cảnh, lập tức lập thành Cổ Kiếm Đại Trận, chiếm cứ trận vị!
Sắc mặt của Chưởng môn Cổ Kiếm Môn cũng vô cùng âm trầm. Lúc này, hắn đã không còn thời gian để suy nghĩ tại sao con súc sinh này lại tìm đến đây. Ciệc cấp bách trước mắt, chính là mau chóng ngăn cản con súc sinh này, nếu không cứ để nó tùy tiện phá hoại, sơn môn của Cổ Kiếm Mông lập tức sẽ bị nó phá cho đổ nát.
- Vâng!
Làm Chưởng môn của một phái, vị lão giả tóc bạc này lại vô cùng có uy tín, do đó cho dù trong thời khắc này, vẫn có rất nhiều đệ tử ứng lời. Sau đó lập tức tiến vào nơi sơn môn ước chừng khoảng gần mười trượng cách xung quanh thạch kiếm, mỗi người tìm một vị trí, ngồi xếp bằng xuống.
- Hai vị sư đệ, ba người chúng ta hợp lực chủ trì đại trận. Con súc sinh này là thực lực Tạo Hóa Cảnh, cần phải dựa vào sức của đại trận mới có thể địch lại nó!
Nhìn thấy mọi người vào vị trí, lão giả tóc bạc đó quát lớn tiếng một lần nữa.
- Vâng!
Nghe vậy, hai người lão giả tóc xám tóc đỏ đó, cũng vội vàng hô ứng. Bọn chúng đều rõ ràng chỉ có liên thủ cộng thêm sức mạnh của trận pháp mới có thể chống lại Viễn Cổ Long Viên. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Ba người thân hình di chuyển, trực tiếp xuất hiện xung quanh thạch kiếm to lớn, sau đó khi cả ba người cũng ngồi xếp bằng xuống, từng luồng nguyên lực hùng hồn nhanh chóng chuyển động, không ngừng trút vào trong thạch kiếm.
Ngay lúc ba người họ trút nguyên lực vào thạch kiếm, các đệ tử và Chấp sự, Hộ pháp của Cổ Kiếm Môn cũng đã bắt đầu khơi ra nguyên lực trong cơ thể. Nguyên lực hùng hồn chuyển động, giống như một con sông chảy quanh thạch kiếm, quả thực động lòng người.
Rầm rầm!
Ngay khi toàn bộ Cổ Kiếm Môn được phòng ngự, con Viễn Cổ Long Viên đó cũng mang theo khí tức hung bạo, tiếp cận sơn môn của Cổ Kiếm Môn, ngửa mặt rống lên một tiếng, sau đó dưới ánh mắt chấn kinh của không ít người, nhấc lên một ngọn núi nhỏ, hung hăng ném về phía Cổ Kiếm Môn.
Ngọn núi nhỏ gào thét mà đến, bóng đen khổng lồ khiến cho rất nhiều đệ tử Cổ Kiếm Môn sắc mặt trắng bệch, gót chân đều rung lên lập cập.
Nhìn ngọn núi nhỏ đang đè tới, sắc mặt Chưởng môn của Cổ Kiếm Môn cũng trở nên phát lạnh. Đột nhiên một ngón tay điểm ra, thạch kiếm lớn gần khoảng mười trượng đột nhiên rung lên, kiếm mang vô cùng sắc bén hội tụ trên thân kiếm, cuối cùng bắn ra, hung hăng va chạm với ngọn núi nhỏ đó.
Bang!
Tiếng nổ kinh thiên vang lên trên bầu trời, ngọn núi nhỏ đó trực tiếp bị văng ra thành vô số viên đá vụn, sau đó rầm rầm rớt xuống, giống như một trận mưa đá.
- Cổ Kiếm Môn này không hổ là thế lực mạnh nhất trong khu vực này.
Nhìn thấy Cổ Kiếm Môn phát ra sự công kích lợi hại đến như vậy, Lâm Động cũng có chút kinh ngạc. Có điều nụ cười trên khuôn mặt càng lúc càng rõ, trò vui này, đều phải cả đôi bên đều mạnh, như vậy mới như ý nguyện của hắn ta.
- Hống!
Ngọn núi nhỏ bị hủy, con Viễn Cổ Long Viên đó cũng ngửa cổ phát một tiếng gào thét giận dữ. Bàn tay khổng lồ nắm chặt lại thành quyền, sau đó một quyền oanh ra. Nhất thời, một luồng sức mạnh màu đen chuyển động, mang theo ba động vô cùng tàn bạo hung hăng oanh về phía Cổ Kiếm Môn.
- Nghiệt súc!
Nhìn thấy Viễn Cổ Long Viên hết lần này đến lần khác công kích, Chưởng môn của Cổ Kiếm Môn cũng đột nhiên giận dữ, ấn quyết trong tay biến đổi, lại đột nhiên bay lên, rạch nát không trung, hung hăng va chạm với nguồn sức mạnh màu đen đó!
Oanh!
Sức mạnh ba động đáng sợ bộc phát ra, trực tiếp làm cho những cây đại thụ to lớn gần trăm trượng đều gãy đôi ra. Thậm chí ngay đến Lâm Động cách một khoảng xa, cũng đều cảm nhận được sự xung kích ghê gớm đó.
- Cổ Kiếm Đại Trận, Trảm Thiên Địa!
Sắc mặt Chưởng môn Cổ Kiếm Môn âm trầm, tiếng thét xé không vang lên. Một dòng suối nguyên lực từ luồng nguyên lực hùng hồn hội tụ mà thành, chợt gào thét mà ra, gần như trút vào thạch kiếm to lớn trên không trung.
Ông!
Cùng với luồng nguyên lực khồng lồ rót vào, trên thạch kiếm vốn dĩ đen tối, lại phát ra những luồng sáng mãnh liệt. Những luồng sáng này dường như là do vô số kiếm mang hội tụ thành, sắc bén đến mực đáng sợ, dường như người ta nhìn vào, ngay đến mắt cũng bị đâm cho bị thương.
Hưu!
Quang mang bạo dũng, thạch kiếm dội ngược ra, mang theo sự sắc bén kinh thiên động địa, hung hăng chém xuống Viễn Cổ Long Viên. Luồng kiếm cương sắc bén đó vẫn chưa rớt xuống, trên mặt đất đã xuất hiện một vệt kiếm sâu lớn khoảng mười trượng.
- Rống!
Đối mặt với sự công kích gần như tập hợp ngựng tụ hết toàn bộ sức mạnh của tất cả đệ tử Cổ Kiếm Môn, cho dù con Viễn Cổ Long Viên này là Yêu thú Tạo Hóa Cảnh, cũng không dám xem thường. Chợt hắc quang tuôn ra từ trong cơ thể như nước thủy triều, lại hình thành một vật giống như quang giáp màu đen ở trên đầu nó.
Đang!
Thạch kiếm hung hăng chém lên trên quang giáp, tiếng động thanh thúy, rung chuyển cả trời đất, giống như đang tạo nên một con gió lốc trên mặt đất, thổi quét mà ra.
Đang đang!
Thân làm bá chủ trong Viễn Cổ Phế Giản, Viễn Cổ Long Viên ắt sẽ không bị thiệt thế. Mà sau khi đỡ lấy chiêu công kích này của Cổ Kiếm Môn, cơ thể của nó lại một lần nữa bành trướng lên, sau đó huy động một quyền khổng lồ, từng quyền từng quyền trực tiếp va chạm cùng với thạch kiếm. Nhất thời, cả trời đất đều như không ngừng bộc phát ra cơn lốc nguyên lực kinh thiên động địa.
Ánh mắt Lâm Động mang theo sự kinh ngạc nhìn cảnh tượng giao thủ kinh thiên động địa này, khá lâu sau hắn mới thở phào nhẹ nhõm một hơi. Đây chính là thực lực của Tạo Hóa Cảnh, thanh thế như vậy so với Tạo Hình Cảnh không biết mạnh gấp bao nhiêu lần.
Không biết rốt cuộc là sức mạnh toàn tông của Cổ Kiếm Môn mạnh nhất, hay là Viễn Cổ Long Viên mạnh hơn.
Nhìn cảnh tượng giao phong như vậy, nhãn đồng của Lâm Động cũng hiện lên vẻ hưng phấn. Chợt hắn đột nhiên quay người, nhìn ra xung quanh. Trong mơ hồ, có thể nhìn thấy không ít bóng người đang nhanh chóng chạy tới bên này. Hiển nhiên, động tĩnh bên này quả thực quá lớn, khiến cho đông đảo những cao thủ xung quanh Phế Giản đều bị dẫn dụ đến đây.
- Hắc hắc, càng lúc càng thú vị rồi!
Nhìn thấy cảnh tượng này, nụ cười nơi khóe miệng của Lâm Động càng lúc càng rõ rệt.

Vũ Động Càn Khôn - Chương #235


Báo Lỗi Truyện
Chương 235/1315