Chương 20: Tộc Hội bắt đầu


Tia nắng ban mai xuyên qua tầng mây trải rộng khắp cả vùng đất, bên trong Lâm Gia chỉ trong chốc lát đã vang lên đủ loại âm thanh xôn xao, một luồng không khí náo nhiệt bao phủ toàn bộ trang viên.
Ở Lâm Khiếu mang theo Lâm Động và Thanh Đàn đi tới sân thí luyện Tộc Bỉ, nơi này từ sớm đã có không khí sôi trào, đầu người có không ít. Lâm Gia ở Thanh Dương Trấn mặc dù không coi là thế lực cao nhất, nhưng cũng có một chút phân lượng, vì vậy có không ít khách quý đến đây tham quan học tập buổi Tộc Hội này.
Đầu tiên là để kết giao quan hệ, thứ hai cũng nhân cơ hội nhìn xem năng lực mấy đứa nhỏ đời sau của Lâm Gia, dù sao đối với các gia tộc thành phần thiếu niên ưu tú có tính cực kỳ trọng yếu.
Nếu như những thiếu niên nhỏ tuổi này toàn là kẻ yếu, vậy thì gia tộc này suy tàn cũng là chuyện sớm muộn mà thôi. Tuy nói không phải lần đầu tiên nhìn thấy loại tràng diện này, nhưng trong lòng Lâm Động vẫn hay đang rất khẩn trương, dù sao lần này hắn cũng phải ra tay rồi.
Lâm Khiếu vỗ vỗ bả vai Lâm Động, ý bảo hắn không cần khẩn trương, sau đó dẫn hai người trực tiếp đi về phía sân thí luyện đã chuẩn bị xong việc tiếp đãi khách khứa.
Giờ phút này, ở trong sân thí luyện nơi hàng ghế khách quý đã có thêm không ít người ngồi, không ngừng đàm tiếu với nhau. Ở vị trí trên cùng có một vị trung niên nam tử hơi gầy gò, đang thoải mái bàn chuyện với mấy vị thoạt nhìn có chút địa vị ở chung quanh Thanh Dương Trấn, mà khi đang nói chuyện ánh mắt của hắn đột nhiên liếc thấy mấy người Lâm Khiếu là lập tức ngẩn ra, hai hàng chân mày khẽ cau lại. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Tộc Hội năm trước, Lâm Khiếu căn bản không có lộ diện tham gia, thỉnh thoảng có ra ngoài cũng đứng ở góc không khiến ai chú ý, cử động chạy thẳng tới giữa sân giống như lần này lại là lần đầu tiên trong mấy năm này.
Ở vị trí bên trái vị trung niên gầy gò kia đang đứng hai gã thiếu niên, đương nhiên đó chính là Lâm Động rất có hiềm khích với hai huynh đệ Lâm Hoành và Lâm Sơn, theo bộ dáng này phụ thân của hai người hẳn vị này là kẻ có quan hệ cực kém với Lâm Khiếu - Lâm Mãng. Thấy Lâm Mãng nhìn chăm chú, Lâm Khiếu phảng phất như không nghe không thấy, bước chân không ngừng đi tới, đột nhiên ngay khi hắn muốn đi qua một dãy bàn, đột nhiên một tiếng cười nổi lên, một gã tay nắm chén trà làm như tùy ý nói: "Tam đệ, thế nào mà lần này rời khỏi cái chỗ kia rồi?"
Cước bộ Lâm Khiếu hơi chậm lại, liếc mắt nhìn gã nhị ca cùng cha khác mẹ này, quan hệ cả hai từ nhỏ đã cực kém, trên khuôn mặt hắn hiện lên nét cười lạnh nhạt, nói: "Có vấn đề gì sao?"
Nhìn thấy nụ cười trên khuôn mặt Lâm Khiếu, Lâm Mãng ngẩn người ra, nụ cười này ẩn chứa đủ loại sắc thái, thế nhưng chắc chắn là không có cái chủng loại nào gọi là sợ hãi, chán chường. Lâm Mãng phát hiện ra điều này khiến cho trong lòng hắn không thoải mái, lập tức thản nhiên nói: "Không có vấn đề gì, chỉ có điều hôm nay là đại sự Lâm Gia chúng ta, ngươi nếu đã đi ra thì ta hi vọng đừng có làm mất mặt Lâm gia đó."
Lâm Khiếu khẽ mỉm cười không để ý tới giọng nói giễu cợt của Lâm Mãng, trực tiếp chuyển thân bước ngang qua, sau đó ngồi ở chỗ cách đó không xa.
"Hừ." Thấy cử động này của Lâm Khiếu, sắc mặt Lâm Mãng có chút khó coi, hừ lạnh một tiếng.
"Ha hả, Lâm Mãng huynh, vị này chính là người năm đó ở trong Lâm Gia được xưng là có cơ hội tấn nhập Nguyên Đan Cảnh nhất - Lâm Khiếu hả?" Một vị nam tử ngồi kế bên, cười hỏi.
"Lời đồn mà thôi, sao có thể là thật được." Lâm Mãng cười nhạt nói.
"Ha hả, cũng đúng, Lâm Mãng huynh hôm nay mới là người trong Lâm Gia có cơ hội tấn nhập Nguyên Đan Cảnh nhất, ngày sau nếu có cơ hội chúng ta nên tăng cường hợp tác mới được." Người kia cười nói, trong giọng nói bồi thêm chút mùi vị ngông nghênh, Lâm Mãng vào hai năm trước đã thành công bước vào Thiên Nguyên Cảnh, trở thành người thứ ba trong Lâm Gia tấn cấp vào hàng ngũ cao thủ Thiên Nguyên, hai năm qua hắn lại càng được trọng dụng, chưởng quản vị trí nắm giữ tài chính Lâm Gia, so sánh với nhau thì Lâm Khiếu bị mang tiếng phế vật nhiều năm, đã sớm bị người ta quên lãng rồi.
Mặc dù biết chỉ là lời nói nịnh nọt nhưng lọt vào trong tai Lâm Mãng, khóe miệng hắn vẫn không nhịn được mỉm cười đắc ý: "Ha ha, yên tâm đi, chờ đến khi Lâm Động thảm bại, sắc mặt của hắn sẽ không đẹp nổi đâu"
Lâm Hoành ở phía sau Lâm Mãng tựa như cũng biết trong lòng Lâm Mãng khó chịu, lập tức mở miệng cười nói: "Ừm"
Nghe vậy, Lâm Mãng chậm rãi gật đầu cười thêm một tiếng.
"Tên kia thật đáng ghét." Thanh Đàn đi theo Lâm Khiếu ngồi xuống ở một bên, bất mãn nói thầm, lúc trước Lâm Mãng gây khó khăn nàng cũng nhìn thấy.
"Nhất thời được thế mà thôi." Lâm Khiếu lắc đầu bất cần, vừa muốn nói chuyện, ánh mắt hắn đột nhiên nhìn về hướng đại môn, nơi đó đang có một nhóm người tràn vào, ở vị trí đầu não đám người là một vị lão nhân đầu đầy tóc trắng, lão nhân mặc áo gấm làm cho người ta có một loại cảm giác tương đối cường tráng, hai mắt chuyển động chậm rãi tỏa ra nét uy nghiêm.
Người này chính là gia chủ hiện tại của Lâm Gia, cũng là phụ thân Lâm Khiếu, ông nội Lâm Động - Lâm Chấn Thiên. Ở phía sau Lâm Chấn Thiên còn có một người nam tử trung niên bám sát, bên cạnh là Lâm Hà đang mặc trang phục rực rỡ đứng đó, vóc người nàng yểu điệu nghiêng nước nghiêng thành, hấp dẫn không ít ánh mắt thanh thiếu niên đi ngang qua.
Lâm Chấn Thiên vừa xuất hiện, trong mảnh sân thí luyện lập tức sôi trào lên, tất cả mọi người liên tiếp đứng dậy, ở trong Thanh Dương Trấn này lão cũng coi như là nhân vật số một số hai rồi, năm đó một mình lão khi còn trẻ đi tới chỗ này, liều mạng chiến đấu máu đổ không biết bao nhiêu mới tạo ra Lâm Gia hiện tại, nói đến thủ đoạn và năng lực có không ít người phải bội phục trong lòng.
Lâm Chấn Thiên cười híp hai chào hỏi những vị khách quý, sau đó dừng lại ở vị trí chính giữa, ánh mắt cũng vừa lúc nhìn thấy Lâm Khiếu cách đó không xa đang đứng đón, lão lập tức ngẩn ra sau đó bước nhanh tới.
"Phụ thân" Nhìn Lâm Chấn Thiên đi tới, quả đấm trong tay áo Lâm Khiếu không nhịn được nắm chặc lại, đứng đó vòng tay chào.
"Rốt cục đã chịu tới gặp ta sao?" Ngắm Lâm Khiếu đang đứng trước mặt, ánh mắt Lâm Chấn Thiên có chút phức tạp, cuối cùng thản nhiên nói ra một câu.
Năm đó, Lâm Khiếu là nhi tử mà lão bỏ xuống nhiều tâm huyết nhất, tuy nói sau đó bị thảm bại từng làm cho lão thất vọng, nhưng làm cho lão thất vọng nhất chính là Lâm Khiếu bắt đầu nản chí. Lão là người ngoan cố, sau khi thấy Lâm Khiếu nản lòng thoái chí, lão cũng bất kể tư niệm trong lòng ra sao, chưa từng chủ động đi gặp hắn.
"Phụ thân, thật xin lỗi người." Lâm Khiếu thấp giọng nói, hắn biết những năm qua đã làm cho Lâm Chấn Thiên thất vọng đến cỡ nào.
"Ông nội. . ." Một bên, Lâm Động và Thanh Đàn cũng là mở miệng kêu lên.
"Ha hả, là Động nhi và Thanh Đàn hả, lại cao lớn không ít nha. . ." Nghe được hai người chào hỏi, trên khuôn mặt Lâm Chấn Thiên lại nở nụ cười hiền từ, sờ sờ đầu hai người.
"Đi ra ngoài là tốt rồi, cuối cùng không đợi đến thời điểm ta vào quan tài ngươi mới đến thăm mà." Ánh mắt Lâm Chấn Thiên lại chuyển về phía Lâm Khiếu, khi hắn nói chuyện, Lâm Động cảm giác được bàn tay lão khẽ run rẩy, xem ra trong lòng lão cũng không bình tĩnh như ngoài mặt vậy.
"Ha hả, phụ thân, Tam đệ có thể đi ra ngoài là tốt rồi, cũng không cần thì thầm nữa, hôm nay còn có không ít khách nhân ở đây."
Vị nam tử trung niên vẫn đi theo phía sau Lâm Chấn Thiên mở miệng cười nói. Lâm Chấn Thiên thở dài một hơi, nhìn Lâm Khiếu thêm một lần mới xoay người trở về ghế ngồi.
"Đại ca." Lâm Khiếu cảm kích nhìn qua vị nam tử trung niên kia nói.
Vị nam tử gật đầu mỉm cười, sau đó vỗ vỗ bả vai Lâm Động, cười nói: "Động nhi, Tộc Hội lần này không nên làm mất mặt cha ngươi đó."
"Dạ, đại bá." Lâm Động gật đầu, người này chính đại bá của hắn, tên là Lâm Khẳng, vốn lánh đời, cũng là phụ thân Lâm Hà. Nhớ tới Lâm Hà, Lâm Động xoay chuyển ánh mắt sang bên liền nhìn thấy người thiếu nữ ở phía sau vị nam tử trung niên, đang vung quả đấm nhỏ dứ dứ về phía hắn, ý bảo hắn cố gắng lên.
Lâm Khẳng đang tán gẫu với Lâm Khiếu, mang theo Lâm Hà trở lại chỗ ngồi, theo sau mọi người đồng thời nhập tọa, trong sân thí luyện từ từ an tĩnh lại. Từng ánh mắt từng nụ cười, chan chứa trên môi, nước miếng nhễu thành giọt, tim đập thình thịch, mắt tam giác, mông đung đưa, tất cả đều giương mắt nhìn lên Lâm Chấn Thiên đang ngồi ở vị trí trung tâm kia.
Tộc Hội Lâm Gia chính thức bắt đầu!

Vũ Động Càn Khôn - Chương #20


Báo Lỗi Truyện
Chương 20/1315