Chương 139: Tiến vào tầng thứ 7.


Lâm Động xuất hiện làm cho Tử Nguyệt chấn kinh một hồi lâu sau đó mới phục hồi lại tinh thần được, nàng nhìn Lâm Động đang bước nhẹ nhàng tới chỗ bức tường tinh thần lên tầng thứ 7, nhịn không được mở miệng nói:
"Tầng thứ bảy không phải nơi dễ tiến vào như vậy, ngươi cũng nên lượng sức mình!"
Cho tới giờ, Tử Nguyệt vẫn chỉ cho rằng thực lực của Lâm Động xấp xỉ mình, lúc trước nàng không qua nổi bức tường tinh thần, theo nàng nghĩ, Lâm Động có thể đi tới đây cũng đã là cực hạn rồi.
"Ừ."
Đối với sự nhắc nhở của Tử Nguyệt, Lâm Động vẫn bình thản ừ một câu, hai chân dừng trước bức tường tinh thần, hai mắt chậm rãi nhắm lại, hai quả Bản Mệnh Linh Phù trong Nê Hoàn Cung vào thời khắc này kịch liệt chấn động, một cỗ Tinh Thần Lực hùng hậu cuồn cuộn không ngừng tuôn ra dữ dội, ngưng tụ trước mặt Lâm Động.
Làm xong điều này, Lâm Động không chậm trễ nhảy tới, dưới ánh mắt khẩn trương của Lâm Động, thân hình hắn dần dần tiến vào trong bức tường tinh thần.
"Ong ong!"
Khi Lâm Động bước vào, bức tường tinh thần nhất thời chấn động kịch liệt, những tiếng ông ông kỳ dị lập tức truyền ra, ngay sau đó lực ép từ bốn phía kéo tới, muốn đẩy Lâm Động ra ngoài.
"Hừ!"
Đối mặt với lực ép của bức tường tinh thần, ánh mắt Lâm Động trở nên nghiêm túc, chợt hừ lạnh một tiếng, thân hình nghiêng về phía trước, chậm rãi tiến lên.
"Xuy!"
Khi Lâm Động tiến vào, bức tường tinh thần như một mặt nước rung động, càng về sau càng mạnh, sau đó, thân hình Lâm Động biến mất.
"Thành công. . ."
Thấy thân ảnh Lâm Động biến mất, nụ cười trên khuôn mặt của Tử Nguyệt trông có vẻ cứng lại, thì thào nói:
"Làm sao có thể. . ."
Tới lúc này nàng mới hiểu việc Nham đại sư làm đương nhiên có đạo lý, thực lực của Lâm Động mạnh hơn nàng!
"Người này!"
Hiện thực ở trước mặt, cho dù Tử Nguyệt lạnh lùng cỡ nào cũng phải chấp nhận, nàng từ từ khôi phục bình tĩnh, thở dài, ngồi xếp bằng, nếu như không cách nào tiến vào tầng thứ 7, vậy thì kết quả của lần tháp đầu này chỉ dựa vào Lâm Động mà thôi.
"Mong rằng ngươi có thể thắng Chu Thông. . ."
Bên ngoài Phù Sư Tháp, khi Chu Thông tiến vào tầng thứ 7, đám Phù sư xung qunh lập tức ồ lên, sắc mặt của Nham Huyền và Phù sư Viêm Thành có vẻ khó coi, trong khi Hàn Duẫn lại đắc ý vuốt râu.
"Ha hả, Nham Huyền, xem ra lần tháp đấu này thắng bại đã phân."
Hàn Duẫn đưa mắt nhìn về phía Nham đại sư, cười nói.
Nghe thấy Hàn Duẫn nói vậy, đám Phù sư Viêm Thành tức giận nhưng không dám nói gì, trong mấy năm tháp đấu vừa qua, đây là người đầu tiên bước vào tầng thứ 7, nếu như lần này không có gì ngoài ý muốn, việc Viêm Thành thua là rất lớn.
"Không nên đắc ý quá sớm."
Nham đại sư lãnh đạm trả lời một câu, sau đó tập trung nhìn vào hai điểm sáng ở tầng thứ 6, hắn biết, hai điểm sáng kia chính là Tử Nguyệt và Lâm Động, thân là lão sư của Tử Nguyệt, hắn hiểu rất rõ năng lực của nàng, muốn nàng tiến được tới tầng 7 rất khó, tất cả kỳ vọng chỉ có thể đặt ở trên người Lâm Động mà thôi. . .
"Lâm Động, hiện giờ chỉ dựa vào mình ngươi thôi. . ."
Nham đại sư khẽ thở dài một tiếng, lần như lần này thất bại, Phù Sư Tháp sẽ bị đưa tới Viêm Thành,, đến lúc đó, danh vọng và thực lực của Phù sư Viêm Thành sẽ đại giảm.
Nhìn Nham đại sư chau mày, Hàn Duẫn càng đắc ý, hắn cho rằng mình đã có thể mang Phù Sư Tháp về Thiên Hỏa thành rồi.
"Tầng 6 có một điểm sáng biến mất!"
Trong lúc Hàn Duẫn đang đắc ý, có một thanh âm vang lên, hắn kinh ngạc vội vàng nhìn vào tầng thứ 7, quả nhiên vốn ở nơi đó có hai điểm sáng, nay chỉ còn lại có một.
Thấy vậy, Hàn Duẫn không đưa mắt nhìn về phía tầng cao hơn, mà là chuyển hướng nhìn về phía tầng thứ năm, nhưng mà khi hắn không thấy có điểm sáng nào xuất hiện thêm thì sắc mặt mới biến đổi, a một tiếng nhìn về phía tầng thứ bảy, quả nhiên, ở tầng thứ 7 có thêm một điểm sáng!
"Lại có người tiến vào tầng thứ bảy!"
Khi có thêm điểm sáng xuất hiện ở tầng thứ 7, bên ngoài Phù Sư Tháp lập tức ồ lên, vô số ánh mắt nhìn về vị trí tầng thứ 7, không ngờ ngoài Chu Thông vẫn còn có người có thể tiến lên đó.
"Người nọ là ai vậy? Là Tử Nguyệt sao?"
Sau khi ồ lên, đám người này lập tức bàn luận, trong suy đoán của bọn họ, người này chính là Tử Nguyệt, trong đám Phù sư Viêm Thành nàng có danh tiếng không nhỏ.
"Không phải Tử Nguyệt, Tử Nguyệt chắc chắn không vào được tầng thứ bảy."
Một vị tam ấn Phù sư trung niên nói, đối với Tử Nguyệt, bọn họ cực kỳ hiểu rõ, muốn đi vào tầng thứ bảy chí ít cũng phải có thực lực tam ấn Phù sư, tuy nói Tử Nguyệt đã gần tới trình độ này, nhưng dù sao cũng không thể so sánh với tam ấn Phù sư chân chính được.
Trong tầng thứ 6, ngoài trừ Chu Thông đã tiến lên tầng thứ 7, chỉ còn lại có Tử Nguyệt và Lâm Động, nếu không phải Tử Nguyệt, vậy thì. . .
"Là Lâm Động? !"
Mọi người hai mặt nhìn nhau, bọn họ chẳng lạ gì tên thiếu niên đã làm cho Viêm Thành sôi sục, tuổi tác chưa tới 20 mà đã thành công tiến vào Tiểu Nguyên Đan cảnh, thiên phú bực này đúng là kinh người, nhưng bọn họ không nghĩ tới, không chỉ đạt được thành tựu vượt bậc ở Nguyên Lực, trên lĩnh vực Tinh thần lực, người này còn khủng bố như vậy.
"Người này là người phi thường!"
Trong lòng mọi người đều vang lên một câu như vậy.
"Sao có thể là tên tiểu tử kia?"
Hàn Duẫn đương nhiên là nghe thấy tiếng mọi người bàn luận, khi hắn nghe thấy người tiến vào tầng 7 không phải là Tử Nguyệt, mà chính là tên tiểu tử Lâm Động hắn không coi trọng, tim hắn giật thót một cái.
"Ha hả, Hàn Duẫn, lão phu đã nói, đừng có đắc ý quá sớm."
Nham đại sư ở bên cạnh vào thời khắc này thở dài một hơi, cười tủm tỉm nói.
"Hừ, cái gì mà đắc ý? Cho dù tên tiểu tử kia tiến vào được tầng thứ 7 thì cũng như nỏ mạnh hết đà, không biết hắn chịu được mấy ngày tinh thần uy áp."
Hàn Duẫn cười lạnh nói.
Nham đại sư mỉm cười, không tranh luận với hắn làm gì, đưa mắt nhìn vào hai điểm sáng ở tầng 7. Đọ sức hiện giờ là Lâm Động và Chu Thông, với tình hình hiện giờ, thắng bại sẽ quyết định ở tầng 7, chuyện tiếp theo là xem ai kiên trì được lâu hơn mà thôi. . .
….
Phù Sư Tháp tầng thứ bảy.
Sau khi bước vào tầng 7, Lâm Động thấy không gian ở đây nhỏ hơn một chút, tinh thần uy áp sền sệt mạnh hơn tầng trước cả chục lần. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
"Đông!"
Trong tầng tháp vắng vẻ vang lên tiếng bước chân, khi đưa mắt nhìn lại phát hiện ra một thân ảnh, đang dùng một tốc độ cực kỳ thong thả, như một người đang kéo xe tiến lên phía trước.
Bước chân của hắn nặng nề giống như trên thân hình hắn có mang một ngọn núi cao, mỗi bước chân của hắn đều phát ra những tiếng xì xì, mồ hôi như thủy triều rơi xuống, làm cho quần áo hắn ướt nhẹp.
Đạo thân ảnh này chính là Chu Thông, hắn là người có thực lực mạnh nhất trong đám Phù sư trẻ tuổi ở Thiên Hỏa thành, nửa năm trước hắn đã thành công bước chân vào tam ấn Phù Sư, nhưng mà tinh thần uy áp ở tầng 7 cũng khiến cho hắn cảm thấy được một áp lực cực lớn, mỗi bước chân đều không thua gì cùng người khác đại chiến.
"Viêm Thành Phù Sư cũng chỉ vậy thôi."
Chu Thông lau mồ hôi trên mặt, nở nụ cười nhạt, thân là nhân vật ngôi sao của Thiên Hỏa thành, bề ngoài hắn trông thì bình thường, nhưng lòng kiêu ngạo không kém ai cả, lần này hắn tới đây một là giúp Thiên Hỏa Thành thắng được Phù Sư Tháp, hai là cũng muốn xem Phù sư Viêm Thành có gì đặc biệt, kết quả này làm cho hắn hơi thất vọng, không một ai có thể cản được bước chân của hắn.
"Trong đám Phù sư của Thiên Đô Quận, chỉ có một người ở Thiên Đô Thành khiến ta bội phục."
Nhớ tới người này, Chu Thông khẽ nhíu mày, chợt lắc đầu, ngoái cổ nhìn lại phía sau, hóa ra hắn chỉ mới đi được một đoạn đường cách bức tường tinh thần chừng 100 bước.
"Chắc là thắng bại đã phân rồi?"
Chu Thông nhẹ giọng lẩm bẩm, hắn còn chưa dứt lời thì trong tai vang lên một thanh âm, sau đó là một bước chân nặng nề, có người ở phía sau hắn hừ lạnh một tiếng.
Tiếng bước chân đột ngột làm cho Chu Thông giật mình, hắn hơi chần chờ một chút, sau đó quay đầu, hắn phát hiện ra một bóng người đang chậm rãi tiến lên.
Hóa ra, bóng người kia lại chính là một thiếu niên với khuôn mặt còn non nớt, những giọt mồ hôi tuôn ra làm toát lên tính cách kiên nghị của hắn.
"Là hắn. . . sao có thể?"
Nhìn thiếu niên đang cố gắng đi tới, sự kinh hãi trong lòng Chu Thông dâng lên như sóng biển. . .

Vũ Động Càn Khôn - Chương #139


Báo Lỗi Truyện
Chương 139/1315