Chương 1204: Không Gian Tổ Phù


Lâm Động trên bầu trời có vẻ mặt khá trầm tư, Không Gian Tổ Phù đột nhiên xuất hiện rõ ràng đã vượt ngoài dự liệu của hắn.

- Việc Nguyên Môn câu kết với dị ma là không còn nghi ngờ gì nữa. Nếu đã vậy, ba kẻ đứng đấu Nguyên Môn làm thế nào lại khống chế được Không Gian Tổ Phù?
Lâm Động lẩm nhẩm. Thường thì tổ phù có tính khắc chế rất mạnh đối với dị ma. Chỉ cần trong cơ thể có ma khí thì chắc chắn tổ phù sẽ phản kháng chứ chưa nói đến việc bị khống chế.

Dao động năng lượng vừa rồi Lâm Động cảm tri thấy rất rõ, đó chính xác là năng lượng của tổ phù. Hơn nữa nhìn cái đại thủ đó có thể tùy ý xuyên qua không gian như vậy, cũng chỉ có Không Gian Tổ Phù là làm được. Nếu không, dù là cường giả bước vào Lh cũng khó lòng xuyên qua không gian mà không để lại bất cứ dấu vết gì như vậy.

Ứng Hoan Hoan cũng lắc đầu chau mày, rõ ràng nàng cũng không rõ lắm rốt cuộc Nguyên Môn dùng thủ đoạn gì mà thao túng được Không Gian Tổ Phù.

- Thôi, mặc kệ chúng dùng thủ đoạn gì, thứ thần vật như vậy không thể để rơi vào tay chúng được.

Ứng Hoan Hoan gật đầu, rồi nàng bỗng nhìn về phía xa, ngón tay khẽ gạt lọn tóc xõa bên tai lên, sắc mặt có phần khó hiểu.

Đích đến của ánh nhìn ấy cũng là một nữ tử tuyệt sắc dường như sinh ra nhờ hội tụ thiên địa linh khí.

Lâm Động cũng nhận ra ánh mắt ấy, gương mặt vừa rồi đối diện với Nguyên Môn không hề động dung mà giờ đã có chút thiếu tự nhiên.

Quan hệ giữa ba người đúng là có phần khó nói. Giữa Lâm Động và Lăng Thanh Trúc là mối quan hệ xác thịt, rất nhièu năm trước, nguyên nhân lớn nhất khiến Lâm Động đi ra từ một vương triều Đại Viêm nhỏ bé đó là muốn theo đuổi nữ tử kia. Lăng Thanh Trúc kiêu ngạo, nhưng Lâm Động cũng cố chấp. Năm đó ta phải ngưỡng vọng nàng vậy thì ta sẽ vượt qua nàng!

Về Lăng Thanh Trúc, hắn không thể không thừa nhận tận sâu trong trái tim hắn có khát vọng chinh phục nàng. Dục vọng này đã được gieo mầm từ hồi trên đỉnh núi ấy.

Dưới khát vọng ấy còn có sự bá đạo của nam nhân, hắn không thể tưởng tượng được nếu Lăng Thanh Trúc dựa vào lòng một nam nhân khác thì liệu hắn giữ được bình tĩnh vốn có không.

Còn Ứng Hoan Hoan thì sau này hắn mới gặp, đối mặt với sự hy sinh và chờ đợi của cô gái này, Lâm Động dù có lòng dạ sắt đá thế nào cũng không thể làm như không biết. Từng cảnh tượng ở Dị Ma Thành, đến nay vẫn còn để lại trong hắn vị chua xót.

Cô thiếu nữ hoạt bát nhí nhảnh hồi đó, có thể nói là vì hắn mà trở thành một mỹ nhân lạnh lùng. Sự thay đổi tính cách này rốt cuộc phải trải qua những nỗi đau thế nào, có lẽ ngay Ứng Hoan Hoan cũng không thể đếm hết được.

Cả hai người đều ưu tú, không ai có thể phủ nhận. Một là đệ tử ưu tú nhất của Cửu Thiên Thái Thanh Cung trong bao năm qua, người kia lại là chuyển thế của Băng Chủ. Hai nữ tử gặp nhau, muốn ai đó chịu nhún nhường là chuyện không thể.

Mà đây cũng là điều khiến Lâm Động thấy đau đầu thêm nhiều lần.

- Giết!
Khi Lâm Động đang thất thần vì chuyện này thì tiếng hô giết từ phía dưới vang lên. Chỉ thấy đệ tử Cửu Thiên Thái Thanh Cung đang xông về phía đệ tử Nguyên Môn. Đệ tử Nguyên Môn mất đi các trưởng lão thì sĩ khí đã mất hết, đối diện với sự truy sát của đệ tử Cửu Thiên Thái Thanh Cung thì kêu gào thảm thiết.

Lúc này thì không thể nói cái gì là tàn nhẫn cả. Nguyên Môn phát động chiến tranh thì phải trả giá. Huống hồ đệ tử Nguyên Môn đã bị ma khí xâm thực, để lâu e là sẽ bị ăn mòn lý trí, trở thành dã thú hình người chỉ biết giết chóc.

Tiếng chém giết kéo dài một lúc lâu, khắp núi đều là thi thể đệ tử Nguyên Môn, một số kẻ sống sót được cũng bỏ trốn trong thê thảm.

- Lâm Động đại ca!
Tô Nhu ở phía xa vẫy tay với Lâm Động, gương mặt đỏ hồng lên vì phấn khích.

Lâm Động thấy vậy cũng tiến lại phía đó. Phía sau, Ứng Hoan Hoan hơi do dự rồi căn môi theo phía sau hắn.

- Lâm Động đại ca, huynh không bị thương chứ?
Tô Nhu vội vàng nhìn quanh người Lâm Động hỏi.

Xung quanh lúc này còn có rất nhiều đệ tử Cửu Thiên Thái Thanh Cung, họ cũng nhìn Lâm Động đầy hiếu kỳ, ánh mắt cũng tràn ngập sự cảm kích. Nếu không phải có mấy người Lâm Động đến tương trợ thì có lẽ Cửu Thiên Thái Thanh Cung đã đi vào lịch sử của Đông Huyền Vực rồi.

Lâm Động lắc đầu cười rồi nhìn Lăng Thanh Trúc phía sau. Nàng nhận ra hắn đang nhìn thì hơi ngoảnh đi chỗ khác, nhưng ánh mắt thì lại nhìn về phía Ứng Hoan Hoan ở phía sau Lâm Động.

Ánh mắt hai nữ tử chạm nhau, không khí dường như đông cứng lại trong khoảnh khắc.

Khí chất của cả hai lạnh lùng, chỉ có điều Ứng Hoan Hoan là do thể chất, hàn khí quanh người vô cùng lạnh lẽo, còn Lăng Thanh Trúc thì là đến từ khí chất bên trong nàng.

Cả hai dù ở đâu cũng sẽ trở thành tâm điểm chú ý của mọi người. Khi ở cùng nhau tại một nơi, ánh sáng và sự lạnh lùng của cả hai dường như tạo nên cảm giác đối lập nhau.

Cả khu vực dường như vào khí trường kỳ lạ của cả hai. Điều này cũng khiến đệ tử Cửu Thiên Thái Thanh Cung cũng ngậm chặt miệng, mắt không ngừng nhìn qua nhìn lại giữa hai người, rồi không kìm được liếc nhìn Lâm Động ở giữa. Một vài người nhạy bén thì nhướn mày rồi lại nhìn Lâm Động với ánh mắt vừa khâm phục vừa thương hại.

Tiểu Điêu, Chúc Lê đại trưởng lão cũng bay tới, thấy không khí cổ quái này thì không kìm được bật cười, nhìn Lâm Động đầy thích thú.

- Khụ.
Không khí cổ quái cứ kéo dài mãi, mà Ứng Hoan Hoan và Lăng Thanh Trúc đều không nói gì, cuối cùng Lâm Động đành hắng giọng một tiếng, rồi nhìn về phía Cửu Thiên Thái Thanh Cung có phần đỏ nát, trầm mặc một chút nói:
- Cung chủ đâu?

- Sư phụ tọa hóa rồi.
Ánh mắt như mặt hồ thu của Lăng Thanh Trúc tối đi:
- Các trưởng lão cũng trọng thương, Cửu Thiên Thái Thanh Cung hiện giờ có thể nói là đại thương nguyên khí rồi.

Lâm Động khẽ thở dài, đây cũng là chuyện bất đắc dĩ, so với Nguyên Môn, Cửu Thiên Thái Thanh Cung đúng là khó lòng tạo nên trở ngại. Nếu hắn đến muộn một chút có lẽ Cửu Thiên Thái Thanh Cung sẽ tổn thấy nghiêm trọng hơn nhiều.

- Lần này…ta thay mặt đệ tử Cửu Thiên Thái Thanh Cung, cảm ơn ngươi và các vị bằng hữu Đạo Tông cùng với những tiền bối khác.
Lăng Thanh Trúc khé nói.

- Hà hà, việc nên làm thôi.
Chúc Lê đại trưởng lão lắc đầu cười:
- Thôi, mấy người trẻ tuổi các ngươi nói chuyện đi, lão phu không chịu nổi cái không khí này rồi.

Nói rồi Chúc Lê quay người bước đi, mấy người Tiểu Điêu cũng cười rồi đ. Đệ tử Cửu Thiên Thái Thanh Cung ở xung quanh cũng dần giải tán, chỉ là ánh mắt tò mò vẫn không ngừng nhìn về phía này.

Ứng Hoan Hoan thấy mọi người rời đi, nhìn Lâm Động một cái rồi cười với Lăng Thanh Trúc, đưa tay ra nói:
- Đạo Tông Ứng Hoan Hoan, ta nghĩ chúng ta đã gặp nhau rồi.

- Lăng Thanh Trúc, tên tuổi Hoan Hoan cô nương có lẽ không ai trên Đông Huyền Vực là không biết.
Trên gương mặt tuyệt mỹ của Lăng Thanh Trúc cũng nở nụ cười hiếm gặp. Nàng đưa tay khẽ nắm lấy tay Ứng Hoan Hoan. Cả hai không ai muốn yếu thế trước mặt đối phương.

- Vậy hai người nói chuyện đi.
Ứng Hoan Hoan không nói gì thêm, chỉ nhìn Lâm Động, giọng nói dịu dàng hơn nhiều:
- Xử lý xong việc rồi, bọn muội về Đạo Tông trước, muội đợi huynh.

Nói rồi nàng quay người rời đi.

- Hoan Hoan cô nương rất tốt với ngươi.
Lăng Thanh Trúc nhìn bóng lưng của Ứng Hoan Hoan, trầm mặc một chút rồi đột nhiên nói.

- Nàng đã đến vương triều Đại Viêm? Mẹ ta nói từng gặp nàng.
Lâm Động cười, nhìn Lăng Thanh Trúc, nói.

Lăng Thanh Trúc gật đầu dường như rất bình tĩnh, chỉ là gương mặt hơi ửng hồng, nói:
- Vừa hay có việc cần đến vương triều Đại Viêm, rồi thuận tiện đi thăm cha mẹ ngươi.

Nàng nói có vẻ như rất bình tĩnh, nhưng đôi mắt trước nay rất ít khi dao động giờ lại có chút lúng túng. Vì cái cớ này thực sự rất khó khiến người khác tin được.

Lâm Động gật đầu cười:
- Mẹ ta hỏi lúc nào thì đưa các nàng về.

Lăng Thanh Trúc trợn mắt, rồi lông mày nhướn lên:
- Các nàng?

Lâm Động bỗng chốc thấy đầu mình to ra.

Lăng Thanh Trúc mím môi, rồi ngoảnh mặt đi:
- Ba năm không gặp ngươi đã thay đổi rất nhiều.

Lâm Động cười, ngẩng lên nhìn vầng dương đang xuống núi:
- Vì ta muốn trở về mà.

Lăng Thanh Trúc trầm mặc, chỉ một câu nói cũng cho nàng hiểu được trong ba năm qua người thanh niên này đã phải bỏ ra những gì. Người ngoài chỉ thấy quầng sáng khi hắn trở về chứ sao biết được để có sức mạnh như thế hắn đã phải trải qua bao lần sinh tử…

- Thật ra, ba năm trước ngươi cũng rất lợi hại.
Lăng Thanh Trúc khẽ nói, trong đầu nàng hiện ra cảnh tượng ba năm trước. Thân thể mỏng manh đầy máu, tay cầm trường thương, dù đối mặt với ba kẻ đứng đầu Nguyên Môn cũng không hề sợ hãi. Khí phách đó khiến vô số người phải động dung, bao gồm cả nàng.

Lâm Động cười, rồi khẽ vươn vai, thở ra một hơi:
- Đã về rồi thì nên kết thúc mọi việc thôi.

- Ngươi định thế nào?
Lăng Thanh Trúc nhận ra mùi tanh nồng trong ngữ khí của hắn.

Lâm Động ngẩng lên, nhìn về vầng tàn dương màu đỏ máu, lạnh lùng nói:
- Ba ngày sau, tử chiến một trận với Nguyên Môn!

Vũ Động Càn Khôn - Chương #1204


Báo Lỗi Truyện
Chương 1204/1315