Chương 12: Tiếng vang thứ mười


Dịch:dit_bu999 (A Bư)
"Âm Châu này thật ra có thể lén đưa cho cha sử dụng được không nhỉ. . .?"
Lâm Động liếm liếm môi, ánh mắt có chút nóng bỏng nhìn chăm chú vào ba cây đậu Âm Châu trong tay, vừa lúc hôm nay Lâm Khiếu đã lui về Địa Nguyên cấp, nếu hắn có thể đem Âm Sát Chi Khí ở trong Âm Châu này hút ra, thì thực lực tất nhiên sẽ tăng lên.
Chỉ có điều, trước hết phải đem thương thế trong cơ thể Lâm Khiếu chữa khỏi, nói cách khác, thương thế này nếu kéo dài càng lâu thì đối với hắn mà nói, sẽ càng bất lợi.
"Mấy ngày này mình sẽ tìm một cơ hội nào đó, đem chất lỏng từ trong Thạch Phù kia cho cha sử dụng, thử xem có thể chữa khỏi thương thế trong cơ thể cha hay không"
Hiện tại thương thế trong cơ thể Lâm Khiếu là quá nặng, hơn nữa đã qua nhiều năm như vậy tất sẽ dẫn đến bị ứ đọng, đối với thân thể hắn đã tạo thành những thương tổn thật lớn, nếu không đem những thương thế này thanh trừ đi, Lâm Khiếu chỉ sợ sẽ không thể bình yên mà hấp thu Âm Sát Chi Khí trong Âm Châu này.
"Nếu phụ thân khôi phục thực lực đỉnh phong như năm đó, thì địa vị tại Lâm Gia hẳn là sẽ lập tức hồi phục, dù sao trôi qua nhiều năm như thế, trong Lâm Gia đạt tới Thiên Nguyên cấp, bất quá cũng chỉ mới có ba người mà thôi"
Thiên Nguyên cấp, phóng nhãn cả Thanh Dương Trấn, đều được sánh ngang với danh hào cao thủ. Ở nơi này, một thế lực có cường đại hay không, quan trọng nhất đó là có số lượng cao thủ Thiên Nguyên cấp. Cho nên, nếu Lâm Khiếu lại một lần nữa khôi phục thực lực Thiên Nguyên cấp, không chỉ có địa vị sẽ tăng trở lại, mà hơn nữa sẽ đem những đau khổ của hắn sạch sẽ quét đi, điều này chính là điều mà Lâm Động, Liễu Nghiên, Thanh Đàn ba người tối ngày mong đợi muốn nhìn thấy nhất. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Nghĩ đến Lâm Khiếu khôi phục lại dáng dấp khí phách năm đó, Lâm Động cũng không nhịn được mà cười hắc hắc, sau đó từ trong phòng tìm ra một cái bình nhỏ, thật cẩn thận đem ba mai Âm Châu thu vào trong đó, thứ này nếu như xuất ra, chỉ sợ đủ để đổi cỡ Tam phẩm linh dược, giá trị tương đối cao đó!
Sau khi làm xong những việc này, Lâm Động mới nhẹ nhõm thở một hơi dài, bỗng một cỗ cảm giác đau nhức đột nhiên từ trong cơ thể lan tràn ra, lúc trước tuy nói có Thạch Phù hỗ trợ hấp thu Âm Hàn Chi Khí kia từ trong cơ thể Thanh Đàn phát ra. Nhưng thân thể hắn vẫn như cũ bị loại Âm Hàn Chi Khí lạnh thấu xương này xâm nhập một trận.
"Bị hàn khí nhập thể rồi sao?"
Trong cơ thể cảm giác được từng trận đau nhức, làm cho Lâm Động biến sắc. Bất quá ngay sau đó, hắn phát hiện ra loại cảm giác đau nhức này, tựa hồ như thực thể bám vào trên khung xương, cái loại cảm giác này giống như có một thứ gì đó muốn chui vào xương cốt tủy của hắn vậy.
"Luyện cốt?"
Phát hiện này lập tức làm cho mí mắt Lâm Động không nhịn được mà nhảy nhảy lên. Cái gọi là luyện cốt, đó chính là một bước tiến vào Thối Thể đệ ngũ trọng. Một bước này, đó là rèn luyện khung xương trong cơ thể làm cho xương cốt càng ngày càng cứng cỏi, do đó làm cho lực lượng cùng tốc độ đều có sự tăng phúc thật lớn. Bất quá Lâm Động mới tiến vào đệ tứ trọng không bao lâu, dựa theo dự đoán của hắn, cho dù có chất lỏng từ Thạch Phù tương trợ, mà muốn xuất hiện cảm giác như vậy, ít nhất cũng cần trên dưới gần mười ngày. Nhưng, như thế nào hiện tại lại xuất hiện được cơ chứ?
"Chẳng lẽ nguyên cớ là do hàn khí trong cơ thể Thanh Đàn sao!"
Hơi suy nghĩ một chút, Lâm Động đã đoán được vấn đề ở chỗ nào, lập tức trên khuôn mặt xuất hiện vẻ kinh ngạc, hàn khí trong cơ thể Thanh Đàn, cư nhiên đối với rèn luyện thân thể kỳ diệu như vậy sao?
"Hàn khí trong cơ thể Thanh Đàn quá mức cường đại, có lẽ là Thạch Phù tự động loại bỏ cuồng bạo trong hàn khí, đem một chút hữu ích gì đó lưu lại trong cơ thể" Lâm Động cau mày, lúc trước Lâm Khiếu ở thực lực Địa Nguyên cấp, cũng còn bị loại Âm Hàn Chi Khí này khiến cho phải tu dưỡng nửa tháng, nếu nói hắn chỉ mới Thối Thể đệ tứ trọng mà có thể đem hàn khí chống cự, đó quả thực chính là chuyện nực cười, bởi vậy nghĩ tới nghĩ lui hơn phân nửa vẫn là công lao của Thạch Phù này.
"Không nghĩ tới hàn khí trong cơ thể Thanh Đàn không ngờ còn có hiệu quả như vậy, bất quá hàn khí bạo phát cũng cần một khoảng thời gian nữa. . ."
Vừa dứt lời, Lâm Động vẫn không nhịn được xì một tiếng khinh miệt, mỗi lần hàn khí bạo phát, đều làm cho Thanh Đàn chịu khổ đau, nếu muốn dùng đại giới này mà đổi lấy cái gọi là Âm Châu kia, Lâm Động tuyệt đối sẽ mặc kệ.
Đem một chút ý niệm trong lòng nhanh chóng áp chế, Lâm Động lười biếng duỗi cái lưng mệt mỏi, thẳng tắp ngã xuống giường, chợt đôi mắt dần dần nhắm lại, Thạch Phù ở trước ngực cũng là lại một lần nữa tản mát ra ánh sáng nhàn nhạt.
Trong khoảng thời gian này, Lâm Động đối với Thạch Phù này cũng có một chút hiểu biết, loại Hắc ám không gian khi hắn tiến vào, dường như là một cái không gian tinh thần, thân thể của hắn không thể tiến vào trong đó, nhưng hết thảy sở học ở trong lại có thể độc nhất vô nhị mang về hiệu quả trong hiện thực.
"…"
Trong Hắc ám không gian, bóng người cùng quang ảnh lại một lần nữa chớp động, tiếng động ba ba thanh thúy không ngừng vang lên.
Lâm Động hết sức chăm chú nhìn không bỏ sót bất luận động tác gì của quang ảnh, thậm chí ngay cả một tia lay động rất nhỏ của thân thể cũng đều bị hắn ghi tạc vào trong đầu.
Trải qua thời gian tu luyện lâu như vậy, đối với Thông Bối Quyền Lâm Động tuy rằng không dám nói là đăng phong tạo cực, nhưng cũng được cho là tiến bộ dần từng bước. Khi hắn ở trạng thái tốt, thường xuyên có thể hoàn toàn thi triển ra chín tiếng vang.
Bất quá tuy nói đối với Thông Bối Quyền cũng đã tương đối thuần thục, nhưng cái gọi là tiếng vang thứ mười này, hắn lại vẫn như cũ mà không có tiến triển gì quá lớn.
"Ba ba. . ."
Đúng lúc quang ảnh trong tay lại một lần nữa bộc phát ra tiếng vang thứ chín, tinh thần Lâm Động đột nhiên tập trung cao độ hơn, mà trong một thoáng đó, thần trí của hắn cư nhiên lại xuất hiện một cảm giác hoảng hốt rất nhỏ, cái loại cảm giác này giờ phút này hắn giống như đã biến thành một đạo quang ảnh kia, thân thể của quang ảnh mỗi một lần vận dụng lực đạo thậm chí có thể làm cho bắp thịt run run, đều hiện ra trong đầu hắn, cảm giác thanh tỉnh hiện ra rất rõ.
"Ba!"
Một đạo âm thanh vang vọng trầm thấp đến nỗi không thể nghe thấy, một lần nữa từ trong tay quang ảnh phát ra, một cỗ kình đạo mãnh liệt từ trong lòng bàn tay thành hình, cuối cùng gào thét mà phát ra uy lực thật là mạnh mẽ.
"Thì ra là như vậy. . ."
Hai mắt Lâm Động giờ phút này phát ra ánh sáng, trên khuôn mặt tràn ngập vẻ hưng phấn, cuối cùng hắn đã phát hiện ra ảo diệu của cái gọi là tiếng vang thứ mười rồi!
Trong trạng thái kỳ dị này, Lâm Động cảm giác được rõ ràng tất cả lực đạo cùng với phương thức của quang ảnh, cái gọi là tiếng vang thứ mười kia, thì ra không phải từ trên cánh tay phát ra, mà là từ trong cơ thể phát ra!
Chín tiếng vang thì bên ngoài, còn tiếng vang thứ mười thì lại từ bên trong mà phát ra!
"Thông qua phương thức này, khiến cho bắp thịt cùng xương cốt phối hợp một cách hoàn mỹ, đem lực đạo tiếng vang thứ chín kia trở nên hoàn mỹ, sau đó một lần nữa lại đẩy một cái lên đến đỉnh điểm. Cái này chính là tiếng vang thứ mười của Thông Bối Quyền!"
Thân thể Lâm Động hưng phấn đến nỗi có chút run rẩy, loại phương thức phối hợp đặc thù này, cho dù là Lâm Khiếu, chỉ sợ cũng không biết được, nếu trước đó không có loại trạng thái kỳ dị này, Lâm Động cũng không có khả năng lần mò được ảo diệu của tiếng vang thứ mười này!
Dựa theo phỏng đoán của hắn, nếu thật đem này tiếng vang thứ mười thi triển ra mà nói, cho dù Thông Bối Quyền này chỉ là Nhị phẩm trong võ học, có lẽ cũng có thể có uy lực bất phàm.
Tuy nói Lâm Động còn chưa có hoàn toàn nắm giữ tiếng vang thứ mười, nhưng đã có lĩnh ngộ như vậy thì hắn tin tưởng sớm hay muộn sẽ đem tiếng vang thứ mười này tu luyện thành công!
Mà một khi đem tiếng vang thứ mười của Thông Bối Quyền tu luyện thành công, điều này không thể nghi ngờ sẽ trở thành một sát chiêu của hắn. Đến lúc đó, cho dù là đối mặt Lâm Hồng siêu việt hơn hắn hai cấp, cho dù đối thủ có Nguyên Lực, Lâm Động cũng là có thể đánh một trận!
Mỗi khi tưởng tượng đến Lâm Hồng muốn áp dụng loại thủ đoạn này để khiến cho phụ thân hắn đồng ý cho Lâm Hồng cùng với Thanh Đàn thành thân, là trong lòng Lâm Động lại bốc lên lửa giận.
"Lúc này đây, ta muốn đem ngươi đánh cho không còn chút mặt mũi nào để nói chuyện này nữa!"
Lâm Động cười lạnh một tiếng, chợt sắc mặt trang nghiêm mà đứng dậy, tư thế Thông Bối Quyền lại một lần nữa thi triển, hiện tại hắn cùng với Lâm Hồng vẫn còn có một chút chênh lệch quá xa, cho nên còn phải cố gắng thật nhiều!
"Ba ba. . ."
Trong không gian Hắc ám, thiếu niên kia một lần nữa thi triển dáng người như Viên Hầu, mồ hôi tuôn ra như mưa, giống như chẳng biết mệt mỏi là gì, một lần lại một lần thi triển ra Thông Bối Quyền, tiếng động ba ba thanh thúy quanh quẩn trong không gian không ngớt!
Hắn phải nhanh nhanh một chút đem tiếng vang thứ mười này hoàn toàn nắm trong tay!

Vũ Động Càn Khôn - Chương #12


Báo Lỗi Truyện
Chương 12/1314