Chương 1138: Ai mạnh ai yếu


Khi Ngô Cửu U chậm rãi bước vào thì mọi ánh mắt của những người xung quanh đều đổ dồn về phía hắn. Năm đó, trong số những người đồng lứa Tiểu Điêu thì đương nhiên Tiểu Điêu là nổi trội nhất. Ngô Cửu U hồi đó chỉ là một thiếu niên rụt rè phía sau lưng hắn. Thế nhưng không ai có thể ngờ, một thiếu niên chẳng có gì nổi bật hồi đó, một trăm năm sau lại trở thành người có khả năng uy hiếp vị trí tộc trưởng kế nhiệm của Tiểu Điêu nhất.
- Hà hà, A Điêu đại ca, một trăm năm không gặp, hôm nay mong được chỉ giáo.
Ngô Cửu U bao quyền với Lâm Động, mỉm cười nói.
- Ngươi thay đổi không ít.
Tiểu Điêu nhìn Ngô Cửu U, năm đó Ngô Cửu U trước mặt hắn còn rất trầm mặc, thậm chí tự ti, nhưng nay đã hoàn toàn thay đổi.
- A Điêu đại ca vẫn luôn là mục tiêu mà ta muốn vượt qua. Muốn đạt được điều đó, không thay đổi thì không được.
Ngô Cửu U cười, hắn nhìn Tiểu Điêu chăm căhm, có lẽ vì góc độ mà Tiểu Điêu nhìn thấy một sự hung hãn từ nụ cười ấy.
Kẻ trước mặt đây thật sự không còn là thiếu niên e dè dễ bị ức hiếp, cần hắn giúp đỡ năm xưa nữa.
- Vậy hãy để ta xem, ngươi hiện nay có bản lĩnh gì.
Ánh mắt Tiểu Điêu dao động một chút rồi nhanh chóng tan đi, sâu trong ánh mắt ngưng tụ sự sắc lạnh.
- Nếu cả hai không có ý kiến gì nữa thì dùng cách tỉ thí để lựa chọn. Nhưng hãy nhớ, chỉ là học hỏi lẫn nhau, tuyệt đối không được hạ sát thủ.
Trên đài cao, Chúc Lê nhìn hai người phía dưới, trong lòng thầm cảm thán, rồi trầm giọng nói.
- A Điêu đại ca, lát nữa giao đấu mong huynh thủ hạ lưu tình.
Ngô Cửu U tươi cười, nhưng trong ánh mắt hắn lại chẳng có chút ý cười nào mà lại là một cái lạnh đến thấu xương. Hắn muốn cho tất cả mọi người biết rằng, người từng là thiên tài nổi trội nhất Thiên Yêu Điêu tộc hôm nay sẽ bị hắn giẫm dưới chân.
Uỳnh!
Ngay khi hắn vừa dứt lời thì một luồng khí tức kinh người bùng phát từ trong cơ thể hắn. Nguyên lực hùng hồn bao quanh người Ngô Cửu U, sinh tử khí dung hợp một cách hoàn hảo, rõ ràng hắn đã là Chuyển Luân Cảnh chân chính.
Tiểu Điêu bước ra, khí tức mạnh mẽ cũng lan tỏa chống lại khí tức của Ngô Cửu U. Hai tay hắn cong lại, giữa mười đầu ngón tay là tử hắc quang lấp lánh.
- A Điêu đại ca, xem ra một trăm năm qua huynh cũng không bỏ phí. Hồi đó huynh chưa phải là Chuyển Luân Cảnh.
Ngô Cửu U cười, nhưng ánh mắt hắn không hề có chút bất ngờ nào, rõ ràng hắn đã sớm nắm được thực lực của Tiểu Điêu.
- Chỉ là không biết hôm nay Chuyển Luân Cảnh của huynh mạnh hơn hay của ta mạnh hơn thôi!
Ánh mắt Ngô Cửu U lóe hàn quang, thân hình khẽ động, biến thành vô số đạo tàn ảnh xuất hiện xung quanh Phong Vân Vô Ngân. Mỗi đạo tàn ảnh đều mang theo kình khí mạnh mẽ đến cùng cực, không chút nể nang tấn công về những điểm trọng yếu trên người Tiểu Điêu.
- Yêu Ảo Thân đã được ngươi luyện đến mức lô hỏa thuần thanh rồi, nhưng với ta không có tác dụng gì đâu.
Tiểu Điêu nhìn những đạo tàn ảnh kia cười khảy. Tử hắc quang lóe lên trong mắt, hắn tung chưởng, nguyên lực hùng hồn bùng nổ trong lòng bàn tay hắn.
Bùm!
Chưởng ảnh của Tiểu Điêu đánh mạnh lên một đạo tàn ảnh, rồi tất cả những hư ảnh khác đều nổ tung, thân ảnh Ngô Cửu U hiện ra, hai tay hắn đang đỡ chưởng của Tiểu Điêu, cả cánh tay được nguyên lực bao phủ.
Rắc.
Tảng đá xanh dưới chân bị nguyên lực chèn ép xuất hiện vô số vết rạn.
- Muốn thắng ta thì đánh thẳng thắn đi. Thủ đoạn này không có tác dụng với ta đâu.
Tiểu Điêu gườm gườm nhìn Ngô Cửu U, lạnh lùng nói.
- Ha ha, vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh.
Ngô Cửu U cười, sự lạnh lùng u tối trong mắt càng thêm đậm đặc. Hắn thu tay về, thân hình bay lên không trung, hai tay di chuyển, nguyên lực trong trời đất ồ ạt chảy về. Trong lòng bàn tay hắn ngưng tụ thành những ngôi sao màu tím thẫm.
- Đại Cửu Tinh Chưởng?
Mọi người xung quanh thấy thế, lập tức có một số tiếng kêu kinh ngạc vang lên. Rõ ràng "Đại Cửu Tinh Chưởng" này cũng có danh tiếng không nhỏ trong Thiên Yêu Điêu tộc.
- Đại Cửu Tinh Chưởng sao?
Ánh mắt Tiểu Điêu cũng có chút dao động, hắn bước chân, đưa bàn tay ra, chỉ thấy trong lòng bàn tay cũng ngưng tụ những vì sao màu tím như vậy. Hắn cũng thi triển môn đại võ học này của Thiên Yêu Điêu tộc.
Uỳnh uỳnh!
Nguyên lực cuồng bạo tựa dòng sông chảy ầm ầm trong trời đất, chỉ chốc lát, trong bàn tay của Tiểu Điêu và Ngô Cửu U đã hình thành chín ngôi sao. Chín ngôi sao đó nhìn rất đẹp đẽ, nhưng ai cũng hiểu nó mang một năng lượng vô cùng cường đại. Công thế này, dù là cường giả Chuyển Luân Cảnh cũng phải tạm tránh né.
Công thế ngưng tụ, hai người gườm gườm nhau, đều nhận ra sự thiếu thiện chí trong mắt đối phương. Ngay sau đó, hai đạo quang chưởng khổng lồ lao tới, chín ngôi sao lấp loáng ánh sáng, phóng thích thứ uy lực kinh người.
Ầm!
Quang chưởng giống như hai tảng thiên thạch lao thẳng vào nhau, ánh sáng tỏa ra chói lòa, những đường gợn sóng năng lượng khuếch tán ra bốn phía.
Nhưng trước xung kích của năng lượng, hai thân ảnh kia vẫn không hề động đậy, ánh mắt sắc bén như chim ưng khóa chặt lấy đối phương, rồi cả hai bỗng chốc biến mất.
Xoẹt xoẹt!
Tiếng xé gió vang lên trên không trung, hai quang ảnh tựa quỷ mị đan xen nhau, chưởng phong chạm nhau là phát ra từng đợt nguyên lực mạnh mẽ, mỗi một chưởng đều có thể đánh tan cả một ngọn núi.
- A Điêu và Ngô Cửu U thực lực tương đương, giao đấu thật kịch iệt.
Chúc Lê không kìm được gật gù nói.
- Ngô Cửu U trăm năm nay tu luyện vô cùng cực khổ. Tuy thiên phú của hắn không bằng A Điêu, nhưng tính cách không hề yếu đuối hơn.
Một trưởng lão nói, ngữ khí dường như đứng về phía Ngô Cửu U.
Chúc lê nhìn vị trưởng lão có địa vị cũng khá cao trong Thiên Yêu Điêu tộc kia một cái. Vị này trước đây rất lâu đã có xích mích với phụ thân Tiểu Điêu, nay đương nhiên không muốn vị trí tộc trưởng kế nhiệm rơi vào tay Tiểu Điêu.
- A Điêu tuy kiệt ngao bất thuần nhưng sự rèn luyện trong trăm năm qua cũng khiến hắn có tiến bộ. Hơn nữa ta thấy nếu Thiên Yêu Điêu tộc ta mất đi thứ nhuệ khí đó thì có lẽ không xứng với ba chữ Thiên Yêu Điêu.
Một vị trưởng lão khác cười.
Sau hai người, các vị trưởng lão khác cũng thể hiện lập trường rõ ràng mình ủng hộ ai. Nhưng xem ra có nhiều người ủng hộ Ngô Cửu U hơn một chút. Dù sao thì biểu hiện của Ngô Cửu U trăm năm qua cũng rất hoàn mỹ.
Châu Lê nghe mọi người tranh luận, không kìm được chau mày, nhưng cũng không nói gì, chỉ ngẩng lên nhìn hai thân ảnh trên bầu trời. Xem tình hình này thực lực hai người tương đương, không dễ gì có ai đó áp đảo được đối phương. Cứ đánh thế này thì có lẽ khả năng hòa là rất lớn.
Binh!
Trên bầu trời, hai thân ảnh đan xen nhau, nguyên lực hùng hồn bùng phát, cả hai cùng bắn ra sau, thân hình đều rung lên, hai đôi cánh dơi hàng nghìn trượng giang rộng. Nhưng cánh của Ngô Cửu U màu đen, còn Tiểu Điêu thì lại có một số đạo phù văn màu tử kim kỳ dị. Đó chính là dấu hiệu của việc huyết mạch thuần túy hơn. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Hai đôi cánh vỗ mạnh, hai đạo cuồng phong nhanh chóng hình thành phía trước hai người, một màu đen, một màu tử kim.
Uỳnh uỳnh uỳnh!
Cả đất trời đều như méo mó đi do hai cơn cuồng phong đó, một số ngọn núi cách đó vạn trượng cũng bắt đầu sụt lở.
Hai người Tiểu Điêu đều thò tay vào trong cơn cuồng phong, cánh tay rung lên, hai cơn cuồng phong nhanh chóng xoay chuyển tạo nên hình rồng điên cuồng lao tới.
Rầm!
Hai cơn cuồng phong đem theo nguyên lực mạnh mẽ lao thẳng vào nhau, không khí cũng như tách ra vô số khe nứt ảm đạm.
Rắc rắc!
Nơi tiếp xúc của hai cơn cuồng phong lại ở trong tình trạng giằng co. Rõ ràng, so về mức độ hùng hồn của nguyên lực thì hai người họ cũng khó lòng phân cao thấp.
- Cả hai thật lợi hại.
- Không ngờ A Điêu đại ca dù mất tích cả trăm năm mà thực lực vẫn mạnh như vậy. Ngô Cửu U cũng không tồi, nhưng xem ra vẫn không thể thắng được A Điêu đại ca.
- Đánh hòa cũng đã là không tồi rồi. Nếu không phải A Điêu năm đó bị đánh lén rồi mất tích trăm năm thì vị trí tộc trưởng kế nhiệm không ai tranh được đâu.
- Đúng thế...
Khi trận đấu rơi vào trạng thái giằng co bất phân thắng bại, phía dưới cũng bắt đầu nổi lên những tiếng xì xào bán tán.
Gương mặt vốn nở nụ cười hiền hòa của Ngô Cửu U giờ đã trở nên vô cùng lạnh lẽo, trong ánh mắt là sự âm u và bất cam.
- Tên khốn kiếp, một trăm năm nay, để có được sức mạnh như bây giờ ta đã phải trả giá quá nhiều, lẽ nào như vậy không vượt được một trăm năm ngươi dưỡng thương sao?
Ngô Cửu U gầm lên, oán khí nồng nặc bao trùm trong tim hắn, đôi mắt đỏ quạch đầy máu.
- Trong Thiên Yêu Điêu tộc, ta mới là người ưu tú nhất!
Bàn tay với cơn cuồng phong đen đột nhiên nắm lại, trong lòng bàn tay bỗng hiện ra một đạo phù văn quỷ dị.
- Những gì ta phải bỏ ra, loại thiên tài vừa mới sinh ra như ngươi sao có hiểu được? Ta đã nói rồi, hôm nay Ngô Cửu U ta nhất định sẽ giẫm lên xác ngươi!

Vũ Động Càn Khôn - Chương #1138


Báo Lỗi Truyện
Chương 1138/1315