Chương 1105: Giải quyết ma hải


Ở ven ma hải, bọn Nguyên Càn sắc mặt đều căng thẳng nhìn về phía trong, thời gian dần trôi đi họ lại càng thêm ngưng trọng, thậm chí còn xuất hiện vẻ lo lắng.
- Cha, sao lâu như vậy rồi mà hắn không có động tĩnh gì?
Thiếu nữ hắc y cuối cùng không kìm được lên tiếng. Ánh mắt nàng có phần bất an, dù gì thì việc này cũng liên quan đến cả Long tộc mà.
- Có lẽ hắn đã xuyên qua ma hải đến Trấn Ma Ngục ở dưới cùng rồi.
Nguyên Càn chậm rãi nói.
- Vào Trấn Ma Ngục? Chỗ đó đến tộc trưởng cũng không vào được mà.
Một vị trưởng lão kinh ngạc nói.
Nguyên Càn gật đầu, năm đó hắn cũng từng thử vào Trấn Ma Ngục nhưng cuối cùng vẫn bị thê thảm. Luồng khí tức bên trong Trấn Ma Ngục, ngay hắn hiện nay cũng cảm thấy sợ. Hắn cũng đã tìm đến những lão quái vật đang bế quan trong tộc, nhưng họ cũng e dè sự tồn tại trong Trấn Ma Ngục kia, không muốn nói nhiều về nó.
- Đại nhân vật mà hắn nói đang tọa trấn trong Trấn Ma Ngục. Muốn tìm được thì phải vào trong, Thanh Trĩ đã tiến cử hắn, chắc hẳn có nguyên nhân.
Mấy vị trưởng lão gật đầu:
- Bây giờ thì cũng chỉ có thể chờ xem hắn có trở về an toàn không thôi.
- Tin vào nhãn quang của Thanh Trĩ vậy.
Nguyên Càn cười, chắp tay sau lưng, nhắm hờ hai mắt chờ đợi. Những người khác thấy vậy cũng đành cất đi sự bất an, lặng lẽ chờ đợi.
Họ đợi như vậy trong nửa giờ nữa, ngay khi càng thêm bất an thì đôi mắt nhắm hờ của Nguyên Càn bỗng mở ra, ánh mắt có chút hỷ sắc nhìn về ma hải.
Vút!
Ma hải bỗng gợn sóng, một đạo quang ảnh bắn ra, hắc lôi quang phát sáng tịnh hóa hết ma khí tràn tới.
- Hắn ra rồi!
Mọi người thấy vậy đều mừng rỡ.
Quang ảnh đáp xuống trước mặt mọi người, quầng sang bao quanh tan đi lộ ra gương mặt Lâm Động.
- Lâm Động tiểu hữu, thế nào rồi?
Nguyên Càn vội hỏi.
- May mà không chết.
Lâm Động cười.
- Trấn Ma Ngục xuất hiện một vài khe nứt khiến ma khí rò rỉ rồi xâm nhập nơi này. Vị tiền bối đó đã động thủ tu sửa lại Trấn Ma Ngục, chỉ cần tịnh hóa ma khí ở đây nữa là mọi vấn đề được giải quyết.
Nghe vậy, mấy vị trưởng lão đều hớn hở, Nguyên Càn cũng thở phào nhẹ nhõm. Nếu Lâm Động mà cũng không giải quyết được vấn đề thì e là hắn đánh mạo hiểm gọi những lão quái vật đang bế quan ra thôi.
- Vị ở dưới đó không định ra ngoài sao?
Nguyên Càn nhìn ma hải cười, hắn cũng khá hiếu kỳ về đại nhân vật trog Trấn Ma Ngục.
- Người còn phải trấn áp Trấn Ma Ngục, tạm thời không thể rời đi. Có điều, ta nghĩ có lẽ sau này sẽ ra…
Lâm Động biết, đến khi Hắc Ám Chủ thực sự rời khỏi Trấn Ma Ngục thì có lẽ trời đất này đã phải đối diện với tình hình rất thê thảm rồi.
Nguyên Càn gật dầu, cũng không hỏi thêm, chỉ ma hải nói:
- Cái thứ đó rất khó đối phó, nên xử lý thế nào?
Ma hải hiện nay đã không còn nguồn cung cấp nữa, nhưng dù gì nó cũng đã ngưng tụ nhiều năm như vậy, nếu không có thủ đoạn đặc biệt thì muốn gột sạch nó không phải dễ. Mà Nguyên Càn tin là, Lâm Động đã vào được Trấn Ma Ngục thì sẽ có cách để đối phó với ma hải.
- Cứ giao cho ta.
Lâm Động khẽ nói, ma hải ở đây không biết đậm đặc hơn ở Tổ Hồn Điện của Cửu Vĩ Linh tộc bao nhiêu lần. Nếu chỉ dựa vào sức hắn, muốn tịnh hóa thì e là ít nhất cũng mất vài năm. Nhưng rõ ràng là giờ không có nhiều thời gian như thế để tịnh hóa cho Long tộc.
- Vậy thì phiền Lâm Động tiểu hữu rồi.
Nguyên Càn cười, nữ tử hắc y và mấy trưởng lão ở bên cạnh cũng thở phào, ánh mắt nhìn Lâm Động không còn sự nghi ngờ nữa.
Lâm Động gật đầu, bay tới phía trên ma hải, khi đó, ma hải bỗng cuộn sóng, ma khí ngưng tụ thành một con rắn hung hăng lao về phía hắn.
- Lúc này rồi vẫn dám tỏ ra hung hăng?
Lâm Động cười khảy, cũng không thấy hắn có hành động gì, từ trong cơ thể hắn tỏa ra một luồng bạch quang giống như ánh mặt trời.
Phụt phụt!
Trước sự chiếu rọi của bạch quang, con rắn ma khí hung hăng kia gào thét rồi ma khí trên người tiêu tán nhanh chóng. Chỉ trong hơn mười giây đã biến thành hư vô.
- Xem ra Lâm Động tiểu hữu có thứ khắc chế được dị ma. Nguồn: http://truyenyy.com
Nguyên Càn nhìn bạch quang, cười cười. Với nhãn lực của hắn đương nhiên nhận ra sức mạnh của bạch quang khác hẳn với sức mạnh tổ phù. Nhưng trong luồng sức mạnh có thể dung nạp vạn vật đó lại có khả năng tịnh hóa đối với dị ma khí.
- Có điều, hắn làm vậy thì sẽ khiến cả ma hải sẽ tấn công mình.
Một trưởng lão nói, họ đương nhiên hiểu sự lợi hại của ma hải. Hồi đó họ đã định tịnh hóa nó nhưng đã bị công kích đến thê thảm. Nếu không chuẩn bị kỹ lưỡng thì e là muốn rút lui cũng khó.
Uỳnh!
Ngay khi dứt lời thì từ trong ma hải phát ra vô số những tiếng kêu chói tau, cả ma hải như bùng nổ, vô số đạo ma khí bắn lên giống như hàng vạn làn sóng mang theo khí thế cuồng bạo ập về phía Lâm Động.
Lâm Động mặt vẫn bình tĩnh, tay nắm lại, một viên tinh thể hiện ra, hắn búng một cái, tinh thể biến thành hắc quang bắn thẳng về phía những con sóng ma khí kia.
Bùm!
Tất cả cùng nhìn thấy một tấm màn hắc quang lan tỏa, hắc khí cứ chạm vào nó là lại bốc khói trắng tiêu tan.
Phụt phụt!
Hắc quang chiếu xuống, ma hải lan tràn đầy ma khí bỗng chốc được tịnh hóa thành một cái động trống rỗng. Ma khí xung quanh nhạt đi rất nhiều, ma khí đã bị tịnh hóa đến một phần ba.
Mấy người Nguyên Càn thấy thế đều kinh ngạc, hiển nhiên không thể ngờ Lâm Động lại có hiệu suất cao như vậy.
- Trong hắc quang có một luồng năng lượng rất đáng sợ…
Nguyên Càn lầm bầm, rồi hơi nheo mắt lại nhìn về phía sâu trong ma hải:
- Xem ra đó là thứ mà vị ở dưới Trấn Ma Ngục cho Lâm Động tiểu hữu.
- Phiền phức của Long tộc hôm nay được giải quyết rồi.
Nguyên Càn thở phào nhẹ nhõm. Trên không trung, Lâm Động lại lấy ra hai viên Hắc Ám Trấn Ma Châu, búng ra thành hai đạo hắc quang bắn thẳng xuống ma hải.
Bùm! Bùm!
Hai âm thanh trầm đục vang lên, cả ma hải rung chuyển dữ dội, thậm chí còn có những tiếng kêu thảm thiết vọng ra. Hai luồng hắc quang tỏa ra từ ma hải, thứ ma khí khiến cường giả Chuyển Luân Cảnh cũng không dám chạm vào nhanh chóng tiêu tan.
Thứ khí tà ác bị đẩy lui dần, sự âm lạnh cũng từng bước tiêu tan.
Lâm Động cúi nhìn ma hải đang tan đi với tốc độ kinh người, không khỏi tán thưởng, không hổ là một trong bát đại chủ. Thủ đoạn này căn bản cường giả Luân Hồi Cảnh không thể sánh được.
Ma hải này đã bị ba viên Hắc Ám Trấn Ma Châu tịnh hóa, Lâm Động vẫn còn hai viên, nhưng rõ ràng hắn không định giao nó cho Long tộc. Món đồ có uy lực như vậy phải tran thủ mà nắm giữ mới phải.
Khi ma hải bị đẩy lùi, một cái hố khổng lồ hiện ra, sâu thẳm không biết tận cùng ở đâu, nhìn cái hố sâu không đáy đó nhiều người phải lạnh gáy.
Bên dưới hố ẩn tàng ba Trấn Ma Ngục lớn nhất thế gian. Lâm Động bay tới bên cạnh Nguyên Càn:
- Tộc trưởng, ma hải đã được tính hóa, nhưng sau này mọi người đừng tiếp cận Trấn Ma Ngục, chẳng may có sai sót gì thì e Long tộc sẽ bị tổn thất nghiêm trọng.
Nghe Hắc Ám Chủ nói, dường như sự tịnh hóa Trấn Ma Ngục đang ở giai đoạn quan trọng, nếu có rắc rối gì khiến dị ma thoát được thì Long tộc sẽ phải xông lên hàng đầu.
- Ừm.
Nguyên Càn gật đầu.
- Lâm Động tiểu hữu yên tâm, bọn ta sẽ phong tỏa chỗ này, ngay người trong tộc cũng không được vào.
- À, việc lần này làm phiền Lâm Động tiểu hữu quá rồi.
Lâm Động xua tay, khẩu khí rất chính nghĩa:
- Nguyên Càn tộc trưởng nói gì vậy, là người mang tổ phù, tiễu trừ dị ma là trách nhiệm của ta.
- Hà hà.
Nguyên Càn cười đầy thâm ý, cũng không biết hắn có nhận ra sự không thật lòng của Lâm Động không, nói tiếp:
- Nếu Lâm Động tiểu hữu có yêu cầu gì thì cứ nói, Long tộc sẽ hết sức đáp ứng.
- Đợi mỗi câu này thôi đó.
Lâm Động thầm nghĩ, hắn thật sự lo lắng Nguyên Càn coi lời hắn là thật, đến lúc đó thì hắn có mà phát khóc. Khổ sở mạo hiểm tính mạng như thế, suýt nữa thì bị Hắc Ám Chủ một chiêu giết chết, nếu không lấy cái gì thì thật có lỗi với bản thân
- Khụ…tộc trưởng đã nói vậy thì Lâm Động cũng không khách khí nữa.
Lâm Động nhìn Nguyên Càn, nụ cười thêm tươi rói.
- Ta cũng không có yêu cầu gì lớn, chỉ mong tộc trưởng cho ta vào Viễn Cổ Hóa Long Đàm một chút.

Vũ Động Càn Khôn - Chương #1105


Báo Lỗi Truyện
Chương 1105/1315