Chương 1004 : Huyết chi Trảm Đầu Vệ


Đây là vùng núi rộng bao la không thấy điểm tận cùng, cả vùng được bao phủ bởi một màu xanh mướt. Những ngọn núi cao sừng sững như người khổng lồ, thỉnh thoảng còn có tiếng thú dữ gầm vọng ra, sinh khí ngập tràn.
Uỳnh!
Trong không gian yên tĩnh bỗng nhiên vang lên những tiếng nổ lớn, chì thấy bầu trời giống như bị tách ra một cái hố lớn, vô số quang ảnh lao vào như vũ bão rồi đáp xuống vùng núi bao la. Những vị khách này khiến không gian tĩnh lặng trong tấm gương đột nhiên sục sôi...
Soạt!
Ở một chỗ nào đó, hai quang ảnh hiện ra, là Lâm Động và Mộ Linh San.
Vừa xuất hiện hai người đều không kìm nổi hiếu kỳ quét mắt nhìn xung quanh. Lâm Động có phần kinh ngạc, cười nói:
- Không ngờ Viêm Thần Điện lại có món thuần nguyên chi bảo tự có không gian bên trong thế này...
Rõ ràng Vô Lượng Kính cũng tương tự như Phần Thiên Đỉnh, đều có không gian bên trong nó. Chỉ có điều sinh khí của Vô Lượng Kính dồi dào hơn, còn Phần Thiên Đinh chỉ có một vùng hoang mạc đỏ.
- Đông thật...
Mộ Linh San ngẩng lên nhìn vô số quang ảnh tựa pháo hoa đẹp mắt, khá phấn khích nói.
- Đúng vậy, không ít người đâu...
Lâm Động cũng cười, rồi hắn giơ tay lên, trong bàn tay hắn là một đạo quang ấn. Đó là thứ tự động xuất hiện khi vào trong Vô Lượng Kính. Thường thì nếu gặp nguy hiểm trong Vô Lượng Kính, chỉ cần bóp nát quang ấn trong tay là sẽ tự ra khỏi Vô Lượng Kính. Đương nhiên, như vậy cũng mất cơ hội tranh đoạt Lôi Đình Tổ Phù.
Hai người Lâm Động vào không lâu, xung quanh đã không ngùng có những quang ảnh khác hiện ra, các cường giả nhìn hai người Lâm Động đầy cảnh giác, cũng không nói nhiều, bay vào trong khu rừng luôn.
- Chúng ta cũng đi thôi.
Lâm Động cười, hắn có thể nhận thấy, ngày một nhiều cường giả xuất hiện thì nguyên lực trong không gian cũng xáo động hơn. Rõ ràng đã có không ít trận chiến nổ ra. Lôi Đình Tổ Phù chỉ có một, cũng chỉ có một người chiến thắng cuối cùng, vì thế mọi người đều là đối thủ của nhau.
- Đi nào.
Lâm Động hô một tiếng rồi biến thành thanh quang bay đi, theo sau là Mộ Linh San. Hai người vào trong khu rừng núi nguyên sinh rậm rạp, nhằm thẳng hướng Vô Lượng Sơn ở trung tâm không gian này, cũng là chiến trường cuối cùng.
Sau khi vô số cường giả vào trong này, không gian cũng trở nên nóng bỏng sục sôi. Vô số những trận đấu lớn nhỏ cùng lúc bùng nổ, ngay không khí cũng như có mùi khét.
Hơn nữa trong không gian này, ngoài nhũng cường giả này ra còn có không ít yêu thú thực lực ngang ngược. Vì thế những người tham gia không chỉ phải đối đầu với những đối thủ cạnh tranh mà còn phải cẩn thận với nhưng yêu thú hung hãn ẩn tàng trong rừng núi.
Hai người bay xuyên qua khu rừng, trên đường họ thấy không dưới trăm trận chiến đấu, nhưng hai người không hề dừng lại, họ cần đến Vô Lượng Sơn nhanh nhất có thể và giành được phong ấn để lên Vô Lượng sơn.
Dọc đường cũng gặp một số kẻ không có mắt ngăn cản, nhưng phần lớn đều 4 không cần đến Lâm Động động thủ thì Mộ Linh San đã phấn khích dùng Sinh Tử ( Quan Cái đánh chúng bay khỏi không gian.
Càng vào sâu Lâm Động càng thấy nhiều luồng khí tức mạnh mẽ, rõ ràng những người vào đây với tốc độ đó không phải loại dễ đối phó.
Bốp!
Lâm Động giẫm chân lên một cành cây to, thân hình bay đi như tên bắn. Hai mắt hắn nheo lại nhìn lên bầu trời, chắc lúc này hội Đường Tâm Liên cũng đang đến Vô Lượng Sơn, chỉ là không biết rốt cuộc ai sẽ nhanh hơn.
- Lâm Động ca, cẩn thận!
Lúc ấy, Mộ Linh San ở phía sau sắc mặt bỗng thay đổi, chân điểm lên một cành cây rồi bay lên trước, tay vung Sinh Tử Quan Cái bắn ra một đạo hắc quang.
Vút vút!
Cùng lúc đó, từ trong rừng sâu, hơn chục đạo kình phong mạnh mẽ bắn ra, hai bên lao vào nhau, kình phong cuồng bạo khuếch tán khiến cây cối xung quanh đổ
Soạt!
Một vài thân ảnh quỷ mị hiện ra từ trong lùm câu, nhìn hai người Lâm Động với ánh mắt không chút thiện ý.
Lâm Động đứng trên cây, nheo mắt nhìn sáu người đó. Tạo hình của chúng rất kỳ lạ, mặc áo bào màu đỏ máu, trong tay là cây đao lưỡi răng cưa đỏ au, thân đao dài đến hàng trượng.
Điều khiến Lâm Động ngạc nhiên nhất chính là khí tức của chúng đều đạt đến ngưỡng cửa Tử Huyền Cảnh, bề mặt cơ thể chúng cũng có tử khí bao quanh.
- Hề hề, không ngờ lại câu được con cá to, đây không phải tân nhân mới vào Tân Tú Bảng đó sao..ể
Một nam tử gầy gò cười kỳ quái nhìn Lâm Động.
- Các ngươi...Huyết chi Trảm Đầu Vệ?
Lâm Động nhìn chúng, nhíu mày nói.
- Xem ra sáu huynh đệ bọn ta cũng không đến nỗi bị người ta lãng quên.
Một tên cười, chi là tiếng cười đầy mùi máu.
Huyết chi Trảm Đầu Vệ là một tiểu đội khá có hung danh ở Loạn Ma Hải. Tiểu đội có sáu người, xếp hạng từ mười hai đến mười tám Tân Tú Bảng...Đương nhiên nếu chúng chỉ có chiến đấu lực như trong Tân Tú Bảng thi Lâm Động cũng chẳng quan tâm. Đáng tiếc là nửa năm trước chúng đã liên thủ giết chét cường giả đứng thứ tám Tân Tú Bảng hồi đó, chấn động một thời.
Chiến đấu lực cá nhân của chúng không nổi trội nhưng khi chúng đã ra tay, dù đối thủ mạnh hay yếu thì chúng cũng đều liên thủ. Chiến đấu lực tăng lên gấp mấy lần. Nếu Tân Tú Bảng tính chiến đấu lực tổng hợp thì Huyết chi Trảm Đầu Vệ chắc chắn thuộc hàng mười người đứng đầu Tân Tú Bảng.
Vì thế, khi Lâm Động nhận ra tiểu đội này, hắn không khỏi thầm thấy kinh ngạc.
- Hai ngươi tự bóp nát linh ấn hay để lại hai cái đầu lâu?
Nam tử gầy gò kia chầm chậm giơ đao lên, chỉ Lâm Động cười nhạt.
Sờ dĩ chúng được gọi là Huyết chi Trảm Đầu Vệ là vì đối thủ của chúng cuối cùng đền bị chúng chặt đầu, đó cũng là sở thích của chúng.
Lâm Động cười nhạt, chỉ là trong ánh mắt tràn lên ánh hàn quang, rồi hắn siết tay ị
lại, Lôi Đế Quyền Trượng hiện ra, lôi quang và tiếng sấm rền vang khắp không gian.
- Linh San, tốc chiến tốc thắng. t Lâm Động tay cầm Lôi Đe Quyền Trượng, vẻ mặt lạnh tanh dâng tràn đầy sát ý.
Hỏa Viêm Thành. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Sau khi một lượng lớn cường giả đã vào trong Vô Lượng Kính, tấm gương lớn vạn trượng cũng phân chia thành hàng vạn tấm gương lớn nhỏ, trong đó phản chiếu những trận chiến đấu trong không gian kia.
- ủa, đó là Huyết chi Trảm Đầu Vệ...
- Chúng đang đấu với...Lâm Động?
- Chậc, thú vị thật. Không ngờ hai đối tượng hung hãn lại gặp nhau...
- Huyết chi Trảm Đầu Vệ không dễ đối phó đâu, nhưng Lâm Động cũng không tầm thường, chúng giao đấu thì thú vị rồi.
Trên bầu trời đột nhiên có tiếng xôn xao, không ít người đều nhìn về mảnh gương có trận chiến giữa Lâm Động và Huyết chi Trảm Đầu Vệ...
Ở mộ góc, ba người Cổ Mộng Kỳ cũng nhận ra, ánh mắt đều ngưng trọng, cổ Yên và Cổ Nhã đều khá lo lắng, hai cô cũng đã biết đến hung danh của Huyết chi Trảm Đầu Vệ.
Xem ra vận khí của hai người Lâm Động không tốt, chưa được bao lâu đã gặp phải đối thủ đáng gườm như vậy.

Vũ Động Càn Khôn - Chương #1004


Báo Lỗi Truyện
Chương 1004/1315