Chương 48: Âm Mưu


Lâm Minh ngay cả một bộ vũ kỹ cũng không có, hắn dung hợp mảnh vỡ ký ức, chỉ là từng chút từng chút ký ức của vị tiền bối đại năng kia mà thôi.

Trong đó ký ức liên quan tới vũ kỹ đã ít lại càng ít, chỉ có ba, bốn cái, còn là không trọn vẹn.

Kỳ thực vũ kỹ không trọn vẹn cũng không có cái gì, dù sao cũng là vũ kỹ cực phẩm của Thần vực, cho dù không trọn vẹn cũng không phải là vũ kỹ của Thiên Vận quốc có thể so sánh.

Nhưng mà đáng tiếc chính là ba, bốn bộ vũ kỹ này, Lâm Minh căn bản không biết phải ở cảnh giới nào mới có thể tu luyện.

Tiên Thiên nhất định là vô căn cứ, bởi vì trong ký ức của Lâm Minh, bên trong mấy bộ vũ kỹ này, yếu nhất cũng có thể tùy ý khai sơn liệt địa.

Đừng nói dùng để giết người, coi như là dùng để hủy diệt Thiên Vận thủ đô cũng không phải quá khó khăn.

Loại vũ kỹ này cùng Lâm Minh hiện tại hiển nhiên nửa điểm quan hệ cũng không có.

Cho nên Lâm Minh cần thông qua lần khảo hạch này, tiến vào Thất Huyền Vũ Phủ, hơn nữa phải lấy một thành tích tốt, bởi vì hàng năm Thất Huyền Vũ Phủ kiểm tra, mấy vị trí đầu đều có khen thưởng phong phú.

Hoặc là đan dược, hoặc là Bảo khí, hơn nữa những đan dược, Bảo khí này, thường thường đều là từ Thất Huyền cốc chảy ra, ở Thiên Vận thành là có tiền cũng không mua được.

Cho nên cho dù là con cháu thế gia, đối với phần thuởng này cũng là thèm nhỏ dãi ba thước, Lâm Minh tự nhiên cũng sẽ động tâm.

Trước đây thực lực của hắn thấp, thông qua kiểm tra cũng đã cám ơn trời đất, tự nhiên vô duyên với khen thưởng, mà bây giờ, Lâm Minh đối với phần thuởng này là tình thế bắt buộc!

Cuối cùng ngày kiểm tra cũng tới, trên quảng trường trước Thất Huyền Vũ Phủ đã là người ta tấp nập, bởi vì nhân số quá nhiều, kiểm tra bắt đầu từ sáng sớm, mãi cho đến lúc mặt trời lặn, kéo dài cả ngày.

Lâm Minh và Lâm Tiểu Đông bởi vì quá nhiều người nên không có tiến vào quảng trường, mà ở trên quan đạo, tuy rằng người ở đây ít, thế nhưng bên tai Lâm Minh vẫn là đầy rẫy các loại nghị luận.

- Có người nói lần khảo hạch này cường thủ không ít, trong đó có đệ nhất cao thủ Nhạc Lộc thành Vương Nghiễn Phong, mười lăm tuổi, tứ phẩm thiên phú, tu vi đã bước vào Luyện thể tầng ba sơ kỳ.

- Không phải đâu, biến thái như vậy, đây không phải là vào chắc Thất Huyền Vũ Phủ sao? Thời điểm lập xuân sao hắn không đến?

- Ta đoán mục tiêu của hắn là Thiên chi phủ, vừa vào Vũ phủ liền nhập Thiên chi phủ, ngưu bức!

- Thiên chi phủ tuyệt đối là không thể nào, những năm này ngoại trừ Tần Hạnh Hiên, không có nghe nói ai vừa vào Thất Huyền Vũ Phủ liền đến Thiên chi phủ.

- Tu vi thấp nhất trong Thiên chi phủ là Luyện thể tầng ba đỉnh cao, chủ lưu bên trong đều là Luyện thể tầng bốn, Vương Nghiễn Phong này còn chưa đủ xem, ta nhìn hắn kéo lâu như vậy là muốn nắm đệ nhất kiểm tra, đạt được khen thưởng.

Thiên chi phủ sao. . .

Ở trong lòng Lâm Minh thì thào tự nói.

Nửa năm trước, Chu Viêm là bằng vào tu vi Luyện thể tầng ba đỉnh cao tiến vào Thiên chi phủ.

Không nghi ngờ chút nào, thực lực của Chu Viêm là người xuất sắc trong võ giả cùng cấp bậc, tuyệt đối không phải loại giá áo túi cơm như Vương Nghĩa Cao có thể so sánh.

Lâm Minh đang suy nghĩ, đột nhiên cảm giác sau lưng có một ánh mắt rơi vào trên người mình, có người quan sát mình?

Ở trong đám người hỗn độn, ánh mắt rơi vào trên người mỗi người đều có rất nhiều, người bình thường căn bản không thể nào phát hiện người khác có ý định nhòm ngó.

Nhưng từ khi Lâm Minh tu luyện Hỗn Độn chân nguyên quyết, nhận biết dị thường nhạy cảm, mặc dù ở trong ánh mắt phức tạp như vậy, hắn vẫn cảm giác được có một ánh mắt âm lãnh đang nhìn mình.

Hắn làm bộ lơ đãng quay đầu, ánh mắt rơi vào trên một chiếc xe ngựa, mà lúc Lâm Minh nhìn sang, rèm cửa xe ngựa vừa vặn thả xuống.

Trong lòng Lâm Minh hừ lạnh một tiếng, vẫn chưa thi đã có người tính toán mình a. . .

Lúc này ở trong xe ngựa, ngồi một thiếu niên áo gấm cùng một thanh niên sắc mặt âm trầm, chính là Vương Nghĩa Cao và Chu Viêm.

- Chuyện này. . . gia hoả này sẽ không phát hiện chúng ta chứ?

Lần trước Vương Nghĩa Cao bị Lâm Minh đánh sợ, tuy rằng ngoài miệng vẫn kêu báo thù, nhưng mà thật sự đối đầu Lâm Minh, hắn liền chột dạ.

Lần kia ba chiêu bại trận, đối với lòng tự tin của hắn là một đả kích nghiêm trọng.

Chu Viêm lạnh lùng nói:

- Đừng nghi thần nghi quỷ, nhiều người như vậy, trừ khi sau lưng của hắn mọc ra con mắt, gia hoả này, dĩ nhiên đột phá Luyện thể tầng hai rồi!

Luyện thể tầng hai và Luyện thể tầng một chênh lệch không nhỏ, mười lăm tuổi có thể đạt đến là cực kỳ không dễ, đặc biệt Lâm Minh vẫn là xuất thân bình dân, thiên phú chỉ có tam phẩm.

- Ta xem gia hoả này tám phần mười là tu luyện quá độ, bằng không nào có nhanh như vậy, ngay cả ta cũng là mười sáu tuổi mới bước vào Luyện thể tầng hai.

- Gia hoả này tám phần mười là tiêu hao thân thể, không để ý lưu lại ám thương trên người, hừ hừ, tình huống như thế qua mấy năm khẳng định sẽ tàn phế.

Vương Nghĩa Cao ác độc nguyền rủa, trong lòng Chu Viêm rất xem thường gia hoả này, có nhiều linh dược như vậy chống đỡ, mười sáu tuổi mới bước vào Luyện thể tầng hai cũng không cảm thấy ngại nói ra.

Hơn nữa lực chiến đấu yếu rối tinh rối mù, nếu không phải phụ thân hắn là Hộ vệ quân Quân chủ Thiên Vận thành, Chu Viêm mới không thèm để ý hắn.

Chu Viêm nói:

- Nếu như theo lẽ thường, hắn không thể nào đạt đến cảnh giới này, tiêu hao thân thể, sớm muộn sẽ tàn phế, bất quá, nếu hắn có 1000 lạng hoàng kim chống đỡ, liền không nhất định. . .

Nghe được Chu Viêm nói như vậy, khuôn mặt Vương Nghĩa Cao nhất thời căn đến mức đỏ bừng, hắn vốn tưởng rằng Chu Viêm không biết sự tình lần đánh cược kia, không ngờ rằng hắn đã biết rồi.

Đáng chết! Thật con mẹ nó mất mặt.

Chu Viêm không để ý đến Vương Nghĩa Cao, sắc mặt hắn có chút âm trầm, vì sao?

Thiếu niên mười sáu tuổi trở xuống, nếu tu vi vượt qua Luyện thể tầng hai, liền có một ít khả năng tiến vào Thất Huyền Vũ Phủ.

Rất nhiều đệ tử đại gia tộc là đi vào như vậy, đối với bọn hắn mà nói, hàng ngày có đan dược cao cấp ủng hộ, chuyện này cũng không tính quá khó khăn.

Đối với chuyện này, Thất Huyền Vũ Phủ cũng không ngại, dù sao gia thế đồng đẳng với thiên phú, là một bộ phận thực lực của võ giả.

Vũ Cực Thiên Hạ - Chương #48


Báo Lỗi Truyện
Chương 48/153