Chương 44: Cảnh Cáo Con Mẹ Ngươi


Nghe xong Lâm Minh nói, lại nhìn thấy phần danh sách này, chưởng quỹ hơi tức giận, con mẹ nó, cho rằng Bách Bảo Đường là địa phương có thể tùy tiện ngoạn sao?

Một khoản lớn đồ vật như thế, ít nhất mấy ngàn lạng hoàng kim, hảo gia hoả, ngữ khí của tiểu tử này như mua cải trắng trên đường, đồ vật mấy ngàn lạng hoàng kim, coi như là con cháu thế gia tới chỗ này, mua nhiều như vậy cũng phải tỉ mỉ ước lượng.

Hắn ném danh sách lên bàn, thiếu kiên nhẫn nói:

- Ta cảnh cáo hai người các ngươi, ở Bách Bảo Đường nhìn đồ vật là được, nhưng không nên bị nhận định là cố ý gây sự, đối với người gây sự, Bách Bảo Đường chưa bao giờ bỏ qua.

- Cảnh cáo cái đầu mẹ ngươi!

Lâm Tiểu Đông đột nhiên tát mạnh, cái tát này chính là tát vào trên tay tên chưởng quỹ kia.

Chưởng quỹ này chỉ là một thương nhân, không có thiên phú tập võ, công phu tự nhiên là bình thường, bị Lâm Tiểu Đông vỗ một cái như thế, nhất thời hét thảm lên.

- Ngươi…

Chưởng quỹ quả thực không thể tin được, tiểu tử này lại dám động thủ đánh người ở Bách Bảo Đường?

- Mắt chó coi thường người khác, nói chính là loại người như ngươi, huynh đệ ta có chính là tiền!

Lâm Tiểu Đông nói xong, từ trong lòng Lâm Minh lấy kim phiếu ra, "Đùng" một tiếng, vỗ vào trên quầy.

Hơn trăm cân khí lực đập tới, làm quầy hàng chấn động một trận, có tiền, Lâm Tiểu Đông sức lực tăng vọt, hắn đã sớm nhìn chưởng quỹ này không vừa mắt, loại cơ hội dùng tiền đập chết người này, làm sao có thể bỏ qua?

Chưởng quỹ kia nhìn thấy kim phiếu này đột nhiên ngẩn ra, lấy nhãn lực của hắn, trong nháy mắt liền phỏng chừng kim phiếu mà Lâm Tiểu Đông lấy ra.

Một xấp kim phiếu 1000 lạng hoàng kim, tổng số không dưới 10.000 lạng!

Hơn nữa hắn xác định những kim phiếu kia đều là thật, chỉ cần đến Liên Hợp tiền trang, có thể lập tức đổi ra chân kim.

Chưởng quỹ triệt để ngây ngẩn cả người, hắn đánh giá Lâm Minh, lại đánh giá Lâm Tiểu Đông, hai tiểu tử này cũng không phải con cháu thế gia gì.

Hơn nữa mấy ngày trước bọn họ vẫn nghèo xơ xác, bằng không sẽ không thể nào tới cửa chào bán lá bùa, làm sao nhanh như vậy liền có nhiều tiền?

Chẳng lẽ là bán lá bùa?

Không thể nào, Minh Văn phù cấp học đồ không thể nào bán nhiều tiền như vậy.

Hai tên nhà giàu mới nổi, cũng không biết dẫm phải vận khí cứt chó nào, lại ở chỗ này kiêu ngạo...

Trong lòng Chưởng quỹ kia cực độ phiền muộn, thế nhưng có tiền chính là chủ, một tát này hắn chỉ có thể uổng công chịu đựng.

Hắn xoa bàn tay hầu như sưng lên, bồi thêm khuôn mặt tươi cười, tiếp nhận tấm danh sách bàn trên kia.

Nhìn lướt qua tờ khai này, tài liệu bên trong cần, mỗi loại có giá trị không nhỏ, thêm vào đồ vật trước đó, hắn rất nhanh tính nhẩm đi ra, cuộc buôn bán này sợ rằng sẽ gần 6000 lạng!

Đây cũng là giá cả tương đương với hai cái Bảo khí a! Mình trích phần trăm có thể được một trăm hai mươi lạng!

Đây cũng không phải là một số lượng nhỏ! Tuy rằng trong lòng uất ức, thế nhưng không gì có thể bằng tiền, chưởng quỹ này liền cúi đầu khom lưng nói:

- Tiểu nhân thực sự là có mắt mà không thấy thái sơn, hai vị chờ một lát, ta lập tức đi chuẩn bị ngay.

Đang khi nói chuyện, thân thể chưởng quỹ có chút mập mạp như một trận gió chạy nhanh, tài liệu Lâm Minh cần rất nhiều, lại hỗn độn, thế nhưng đầu óc chưởng quỹ này đặc biệt dễ sử dụng, hơn nữa động tác lanh lẹ, lập tức chuẩn bị đầy đủ đồ vật.

Sau đó chưởng quỹ lộ nụ cười đáng yêu dâng đồ vật lên, nói:

- Hai vị kiểm tra đối chiếu xem có đúng không, tổng cộng là 5800 lạng.

Nhìn thấy đồ vật chỉnh tề, Lâm Tiểu Đông hỏi Lâm Minh nói:

- Đồ vật đủ không, Minh ca?

Lâm Minh nói:

- Không sai, chính là những thứ này.

Lúc này, Lâm Tiểu Đông giảo hoạt nở nụ cười, nói:

- Ngượng ngùng, ta muốn thay chưởng quỹ kết khoản.

Nụ cười trên mặt Chưởng quỹ kia nhất thời cứng đờ.

Bách Bảo Đường là đại cửa hàng, tự nhiên không chỉ có một chưởng quỹ, ai bán đồ vật đi, dĩ nhiên là tính công trạng cho người đó. Kể từ đó, hắn trích phần trăm liền bị nhỡ.

Lâm Tiểu Đông rõ ràng điểm này, có ý định chỉnh người:

- Nhanh thông báo người khác đến một chút, còn ở chỗ này như cọc gỗ làm gì?

Chưởng quỹ kia biết người ta cố ý chơi mình, trong lòng có chút phát hỏa, nếu như con cháu thế gia chơi hắn, hắn đương nhiên không giám nói gì.

Nhưng mà hai người này không có bối cảnh gì, chỉ là nhà giàu mới nổi cũng ở nơi đây vênh mặt hất hàm sai khiến, hắn sao có thể mặc cho người bài bố, âm thanh của hắn nhất thời lạnh xuống:

- Tầng thứ nhất của Bách Bảo Đường này đều là ta phụ trách, chỉ một cái chưởng quỹ là ta, ngươi bảo ta đổi ai đây?

- Con mẹ nó ngươi muốn gạt người sao, khẩn trương đi, bằng không ta trách cứ đến lão bản của ngươi!

- Mời!

Trong lòng Chưởng quỹ cười lạnh, lão bản?

Lão bản của Bách Bảo Đường là ngươi nói gặp liền gặp sao?

Hắn đang chuẩn bị nói vài câu hung ác, mà đúng lúc này, hắn đột nhiên nhìn thấy một tấm thẻ màu vàng kẹp ở giữa kim phiếu.

Tấm thẻ này chính là Mộc Dịch tặng cho Lâm Minh, bằng vào nó có thể ở trong hết thảy các đại cửa hàng của Liên Hợp thương hội hưởng thụ chín thành ưu đãi.

Tử kim khách quý tạp của Phủ Nguyên soái và hoàng thất!

Trong nháy mắt, chưởng quỹ run rẩy cả người, đây là Liên Hợp thương hội vì lấy lòng hoàng thất và phủ Nguyên soái mà chuyên môn phát hành, cho tới nay phát ra ngoài tổng số không tới một trăm cái!

Người nắm giữ hoặc là thành viên hoàng thất, hoặc là nhân vật nổi tiếng trong phủ Nguyên soái, nhân vật cấp bậc bực này, một đầu ngón tay cũng có thể bóp chết mình!

Xong đời! Hai tiểu tử này tuyệt đối có lai lịch!

Sẽ không phải là tiểu hoàng tử không hiểu chuyện hoá trang chạy ra hoàng cung, đến bên ngoài tìm kích thích chứ.

Ta con mẹ nó không nên đen đủi như vậy a!

Chưởng quỹ kia trong nháy mắt đầu cũng lớn rồi.

- Hai vị đại nhân, tiểu nhân đáng chết! Tiểu nhân đáng chết! Tiểu nhân liền tìm chưởng quỹ khác cho các vị, các vị là đại nhân không chấp tiểu nhân, coi tiểu nhân như cái rắm thả đi.

loading...

Vũ Cực Thiên Hạ - Chương #44


Báo Lỗi Truyện
Chương 44/153