Chương 43: Giao Cho Ta Giữ Gìn Hòa Bình ...


Lâm Minh gật đầu một cái, Lâm Tiểu Đông là hảo huynh đệ của mình, hắn vốn không nghĩ giấu, hơn nữa cũng giấu không được.

Hắn muốn thông qua Lâm Tiểu Đông gửi tiền về nhà, cũng muốn báo đáp nhân tình của Lâm Tiểu Đông.

Hơn nữa ngày sau hắn có thể tiếp xúc cao tầng của Thiên Vận thành như Tần Hạnh Hiên, Mộc Dịch,… không thể nào luôn gạt Lâm Tiểu Đông.

- Huynh quả thực là đang vũ nhục ta thông minh!

Lâm Tiểu Đông khoa trương kêu lên:

- Tu luyện Minh Văn Thuật một tháng liền vẽ ra Minh Văn phù như vậy? Huynh nghĩ xem, ngay cả cải trắng còn phải vài tháng mới có thể thu, huynh lừa gạt tiểu hài tử ba tuổi cũng không gạt được!

Lâm Minh nhún nhún vai:

- Sự thực ngay trước mắt ngươi không tin, ta cũng không có biện pháp.

- Lão đại, Minh ca, huynh đừng chơi ta, nhanh nói cho ta biết, đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra đi.

Lâm Minh thở dài, nói rằng:

- Được rồi, ta cho ngươi biết, bất quá ngươi không thể nói cho ai khác.

- Ta thề!

Lâm Tiểu Đông lập tức bảo đảm.

- Ừm... Là như vậy, kỳ thực ta có một sư phụ... năm ta mười hai tuổi, sư phụ ta xuất hiện, nói ta thiên tư thông minh, cốt cách bất phàm, liền giao cho ta nhiệm vụ giữ gìn hòa bình thế giới, ép ta bái hắn làm sư phụ, kết quả, ta liền theo hắn bắt đầu học Minh Văn Thuật...

- Ta sát!

Lâm Tiểu Đông cảm giác như là ăn con ruồi:

- Minh ca! Ta có thể nói chính sự không?

Lâm Minh nói:

- Ta không lừa ngươi, thật sự có một sư phụ.

- Dẹp đi, ngươi có sư phụ có thể lăn lộn thành như vậy sao, ngươi học mấy năm Minh Văn Thuật còn hỏi ta Minh Văn Thuật là cái gì?

Lâm Minh nói:

- Sư phụ chỉ dạy ta bản lĩnh, lại không cho ta tiền, còn Minh Văn Thuật, tuy rằng ta vẫn học, thế nhưng không biết nó có ích lợi gì, mãi đến tận khi ngươi nói cho ta, ta mới biết nó có thể kiếm tiền...

- Dựa vào!

Lâm Tiểu Đông cảm giác thế giới này quá điên cuồng, cái này giống như người ra đường tùy tiện nhặt được một con mèo nhỏ đem về nuôi.

Nuôi mấy năm sau, nàng biến thành người, nói cho ngươi biết nàng là công chúa hoàng tộc bị yêu pháp...

- Được rồi, chúng ta mua đồ đi.

Lâm Minh lôi kéo Lâm Tiểu Đông đang hoang mang lo sợ, tiếp tục chọn nhuyễn giáp.

Lâm Tiểu Đông không ôm chí lớn, cũng không quá yêu thích luyện võ, chỉ cầu có thể ở thế hệ hắn bảo vệ được dòng chính là được, Lâm Minh liền chọn cho Lâm Tiểu Đông một cái nhuyễn giáp bảo mệnh.

- Cái nhuyễn giáp này là tài liệu gì làm?

Lâm Minh hỏi, chưởng quỹ kia thiếu kiên nhẫn nhìn Lâm Minh một chút, nói:

- Vật phẩm trong cửa hàng cao cấp, giới thiệu đều ở phía sau vật trưng bày, tự mình xem là tốt rồi.

Trong ngôn ngữ, tự nhiên là cười nhạo Lâm Minh chưa từng vào cửa hàng cao cấp.

Chưởng quỹ này làm ăn nhiều năm như vậy, tự có một bản lĩnh nhìn người, trước đây hắn cũng đã gặp qua một ít phú hào ăn mặc hàng vỉa hè vào điếm.

Thời điểm đoán không được tình huống, hắn xưa nay luôn khuôn mặt tươi cười nghênh tiếp, thế nhưng Lâm Minh trước mắt, không chỉ ăn mặc phổ thông, hơn nữa mấy ngày trước còn cầm vài tờ Minh Văn phù không biết lấy ở địa phương nào đến chào hàng.

Loại tiểu tử này tự nhiên không thể nào là nhân vật lớn, cho nên chưởng quỹ thiếu kiên nhẫn.

Lâm Minh chuyển tới mặt sau nhuyễn giáp, quả nhiên thấy văn tự miêu tả, nhuyễn giáp này dùng hơn một vạn cái Thiên Xích Ma dài sáu thước, đồng thời lại pha trộn mấy ngàn Kim Mộc Tàm Ti, trải qua hơn hai mươi lần gia cố phức tạp biên thành, yết giá ba trăm chín mươi lạng hoàng kim.

Loại nhuyễn giáp hoàn mỹ này cũng không phải là Bảo khí, bình thường trong chiến đấu của Luyện Thể tầng bốn trở xuống rất có hiệu quả.

Vượt qua Luyện thể tầng bốn, rất dễ dàng bị một đao phách nát, Lâm Minh chính mình không cần, nhưng có thể mua một cái cho Lâm Tiểu Đông.

Tiếp tục xem tiếp, Lâm Minh lại thấy được đồ vật mình cảm thấy hứng thú, là Kim Lộc Thai Hoàn cùng Tụ Nguyên đan.

Trước đó, Lâm Minh chưa từng ăn qua đan dược, bởi vì giá cả đan dược này quá cao.

Đan dược là dùng dược thảo cùng dược liệu lấy trên người Hung thú luyện chế mà thành, hiệu quả so với dùng dược thảo thì tốt hơn rất nhiều lần.

Hơn nữa bởi vì có thể căn cứ phương thuốc phối hợp, có thể đạt đến hiệu quả mà dược thảo hoặc là dược liệu Hung thú đơn lẻ xa xa không cách nào với tới, thế nhưng Luyện Dược Sư lấy dược thảo luyện chế đan dược đồng dạng là một nghề nghiệp đốt tiền.

Số lượng Luyện Dược Sư không chắc nhiều hơn Minh Văn Sư bao nhiêu, cho nên đan dược không phải người bình thường ăn nổi.

Kim Lộc Thai Hoàn này vô cùng trân quý, lấy thai Kim Lộc trăm năm làm chủ tài, cộng thêm các loại thảo dược luyện thành.

Kim Lộc này vốn là cực ít, hơn nữa đại thể sinh trưởng trong thâm sơn, mang thai cũng không dễ, muốn chiếm lấy lộc thai của Kim Lộc, độ khó có thể tưởng tượng ra được.

Kim Lộc Thai Hoàn bởi vì là lộc thai luyện chế, nên ẩn chứa khí huyết phong phú, thêm vào không có nhiễm trọc khí Hậu Thiên, cho nên có thể trừ đi tạp chất thân thể, xúc tiến dung hợp chân nguyên và thân thể, tăng cường lực lượng cơ thể của võ giả.

Loại đan dược này, một viên lớn bằng hạt đỗ tương, giá trị hai trăm lạng hoàng kim.

Mà Tụ Nguyên đan đồng dạng do các loại dược liệu trân quý luyện chế, chủ tài là Tụ Nguyên quả cộng với trăm năm Huyết Linh chi, hiệu quả chủ yếu của Tụ Nguyên đan là hội tụ chân nguyên, tăng nhanh tốc độ tu luyện của võ giả.

Loại đan dược này giá cả đồng dạng, là hai trăm lạng hoàng kim một viên, cho dù là con cháu thế gia cũng phải sử dụng vô cùng tiết kiệm.

Lâm Minh không có tiếp tục xem tiếp, hắn cơ bản tìm được đồ vật muốn mua.

Hắn nhìn chưởng quỹ nói:

- Bọc lại cái Kim Mộc Tàm nhuyễn giáp này cho ta, mặt khác, lấy sáu viên Kim Lộc Thai Hoàn, mười viên Tụ Nguyên đan, còn có tài liệu trên danh sách này, lấy đến một phần.

Lâm Minh nói xong, xuất ra một phần danh sách đã sớm chuẩn bị kỹ càng, bên trong có ghi các loại tài liệu, những thứ này đều là Minh Văn Thuật cần dùng đến, vừa nãy hắn đại thể nhìn một chút, ở Bách Bảo Đường cơ bản mua đủ.

Vũ Cực Thiên Hạ - Chương #43


Báo Lỗi Truyện
Chương 43/153