Chương 34: Kỹ Năng Minh Văn


Một thức này hắn vừa học được không lâu, vốn là chuẩn bị lưu đến trận chung kết sử dụng, nhưng mà bây giờ, hắn không thể không sớm dùng đến, bằng không ngay cả cửa ải này cũng không qua được.

Lý Kỳ đem trọng kiếm chắn ngang ở trước ngực, đè xuống khí huyết nhộn nhạo trong lồng ngực, nói:

- Ngươi tên là Thiết Phong đúng không, ngươi rất tốt! Có thể lấy vũ kỹ phổ thông bức ta tới mức này, đủ để ngươi tự kiêu, bất quá trận chiến này đến đây chấm dứt, tiếp ta một kích mạnh nhất, Thương Long hạ sơn!

Lý Kỳ quát lên một tiếng lớn, chân nguyên toàn thân đều rót vào bên trong trọng kiếm màu đen, trọng kiếm màu đen bắn ra hào quang màu da cam ngưng trọng.

Hai tay Lý Kỳ giơ trọng kiếm lên cao, nhắm ngay Thiết Phong đột nhiên bổ xuống.

Một khắc kia, phía sau hắn hiện ra một hư ảnh mơ hồ, đây chính là một Thương Long giương nanh múa vuốt!

- Đã ngưng tụ thành Thương Long hư ảnh, Ngũ Nhạc trọng kiếm của Lý Kỳ này đã đến mức đại thành, Thiết Phong khó cản một kiếm này!

Nhìn Thương Long chạy chồm mà đến kia, Thiết Phong rất rõ ràng đây là một kích mạnh nhất của đối phương.

Tuy bên trong hư ảnh Thương Long kia ẩn chứa năng lượng khiến người ta kinh hãi, thế nhưng vào đúng lúc này, trong lòng Thiết Phong không có một chút sợ hãi.

Tay cầm chiến đao, hắn có thể rõ ràng cảm giác được vị lão chiến hữu này truyền lại cho hắn chiến ý nồng đậm.

Mẹ nó, ngươi cứ đánh đi, chúng ta nhất định sẽ thắng!

Thiết Phong tâm vô tạp niệm, hắn đồng dạng phát ra gầm lên giận dữ, đem hết thảy chân nguyên còn lại trong cơ thể, một điểm không để lại rót vào bên trong chiến đao.

Ở trong chớp mắt ấy, chân nguyên trong chiến đao bị áp súc đến cực hạn, sau đó bỗng nhiên bạo phát!

Hào quang đẹp mắt bắn ra bốn phía, chân nguyên như núi lửa bạo phát từ bên trong chiến đao lao ra, hóa thành cầu vồng mà mắt thường có thể nhìn thấy, xông thẳng về phía hư ảnh Chân Long kia!

Kỹ năng Minh Văn… Cuồng bạo nhất kích!

Ầm!

Theo tiếng nổ vang to lớn, cảnh tượng khó tin đã xảy ra, hư ảnh Chân Long bị một đao của Thiết Phong chém nát, mà Lý Kỳ cũng cả người lẫn kiếm, phun máu bay ra ngoài!

Tần Tiêu thấy cảnh này hai mắt sáng ngời, chân nguyên hoá hình, làm sao có khả năng?

Đạo lưu quang kia rõ ràng là chân nguyên hóa thành thực chất, nhưng mà chân nguyên hoá hình ít nhất cũng phải là võ giả Ngưng Mạch kỳ mới có khả năng sử dụng.

Thiết Phong chỉ là Luyện Cốt kỳ, làm sao có khả năng sử dụng?

Lúc này trên diễn võ trường, Lý Kỳ bị Thiết Phong đánh bay ra ngoài.

Mà Thiết Phong thì là chân nguyên tiêu hao hết, một tay chống đỡ đao, nửa quỳ trên sân, hai mắt hắn trước sau nhìn kỹ đoàn hoa văn hỏa diễm trên thân đao, cái Minh Văn này. . . nó giúp mình?

Hắn vươn tay, nhẹ vỗ về hỏa diễm Minh Văn chỉ có rộng một này tấc, một cỗ chiến ý nhàn nhạt từ đó cuồn cuộn không ngừng truyền đến, loại cảm giác này để hắn đặc biệt thân thiết.

Trọng tài run rẩy thân thể, một hồi lâu mới lên đài tuyên bố Thiết Phong thắng, điều này thật sự là không thể tin nổi, lúc trước Lý Kỳ có tiếng hô cực cao, lại bị Thiết Phong đánh bại!

Tần Tiêu sâu sắc nhìn Thiết Phong một chút, sau đó hướng Mộc Dịch nói:

- Vừa nãy ta không nhìn lầm, là chân nguyên hoá hình, Thiết Phong này là làm như thế nào? Không giống như là vũ kỹ!

- Xác thực không phải!

Mộc Dịch hít sâu một hơi, trong ánh mắt toát ra một tia khiếp sợ, hắn nói:

- Nếu như ta không nhìn lầm, đó là kỹ năng Minh Văn, là Minh Văn Sư thông qua trận pháp biến hóa thay đổi chân nguyên lưu động bên trong Bảo khí, cuối cùng đem chân nguyên phát ra ngoài đả thương địch thủ. . .

- Thật không ngờ rằng, tại Minh Văn lưu phái trong Thiên Vận quốc, kỹ năng Minh Văn hầu như đã thất truyền. . .

- Kỹ năng Minh Văn?

Tần Tiêu hơi run run, hắn đối với Minh Văn Thuật hoàn toàn không hiểu, thế nhưng kỹ năng Minh Văn hắn là gặp gỡ.

Ở tám mươi năm trước, lúc hắn suất quân giao chiến cùng Đông Dương quốc, thời điểm đánh với Đại tướng quân Đông Dương quốc, khi đó hắn liền gặp gỡ kỹ năng Minh Văn.

Không nghĩ tới thời gian qua đi tám mươi năm, lại thấy được một lần, hắn thoáng trầm tư, nhìn binh lính bên người nói:

- Truyền lệnh xuống, tuyên Thiết Phong tới gặp ta.

- Vâng!

. . .

Thiết Phong không nghĩ tới, Tần nguyên soái sẽ đích thân triệu kiến mình, đây cũng là vinh hạnh lớn lao.

Phải biết rằng, mặc dù tướng lĩnh cấp Quân chủ cũng không có tư cách trực tiếp cầu kiến Tần nguyên soái.

Tuy trải qua vô số tranh đấu liều mạng, thế nhưng chân chính đến Soái doanh, nhìn thấy được Tần Tiêu, hắn lập tức cảm thấy rất áp lực, hắn quỳ một chân trên đất, nói:

- Mạt tướng Thiết Phong, tham kiến Nguyên soái.

- Đứng lên đi.

Tần Tiêu phất tay một cái:

- Hôm nay ta gọi ngươi tới là có chuyện muốn hỏi, chiến đao của ngươi là thế nào đến?

- Bẩm Nguyên soái, là ba tháng trước, mạt tướng chém giết tướng địch thu được.

- Ồ? Trình lên ta xem một chút.

- Vâng.

Thiết Phong trình chiến đao lên, Tần Tiêu nhìn thoáng qua, ngón tay khẽ gảy đao phong, một âm thanh lanh lảnh lâu dài nhất thời truyền ra.

Nhưng mà thanh âm này tuy lâu dài, nhưng có một tia không hài hòa.

Đao là hảo đao, thế nhưng đứt đoạn chính là đứt đoạn rồi!

Tần Tiêu đưa đao cho Mộc Dịch.

Mộc Dịch bắt được cây đao này, ánh mắt trực tiếp tập trung vào hỏa diễm Minh Văn trên thân đao kia, hắn đưa tay chạm đến Minh Văn, linh hồn lực thâm nhập vào trong đó, nhắm mắt nhận biết.

Mộc Dịch đứng yên rất lâu, không nói một lời, mà Tần Tiêu thì ở một bên kiên trì chờ đợi.

Đầy đủ ăn xong bữa cơm, Mộc Dịch mở mắt, hắn đem chiến đao đưa cho Tần Hạnh Hiên ở một bên.

Đương nhiên, hắn không hi vọng Tần Hạnh Hiên nhìn ra cái gì, chỉ là muốn cho nàng cảm thụ tác phẩm của vị đại sư này một thoáng.

Vũ Cực Thiên Hạ - Chương #34


Báo Lỗi Truyện
Chương 34/153