Chương 28: Lại Đi Bán?


Thu lại Minh Văn phù, Lâm Minh bắt đầu tu luyện Hỗn Độn chân nguyên quyết, tuy một tháng này hắn chủ yếu đặt tâm tư ở Minh Văn Thuật, thế nhưng mỗi ngày hắn đều rút ra thời gian tu luyện Hỗn Độn chân nguyên quyết.

Bây giờ, Hỗn Độn chân nguyên quyết của hắn đã tìm thấy bậc cửa tầng thứ nhất, mà tu vi bản thân đã đạt đến Luyện thể tầng một đỉnh phong.

Luyện lực chín thạch, quyền phá Thiết Mộc, đây chính là tiêu chí đỉnh cao của Luyện thể tầng thứ nhất Luyện Lực.

Chín thạch chính là chín trăm cân, đây là Luyện thể tầng thứ nhất đỉnh cao.

Nhưng mà hiện tại lực lượng của Lâm Minh đã bằng nghìn cân, là Hỗn Độn cương đấu kinh này mang đến cho hắn.

Hơn nữa bây giờ, lực lượng này còn đang tăng trưởng, mà Lâm Minh vẫn dừng lại ở Luyện thể tầng thứ nhất.

Sau khi luyện Hỗn Độn chân nguyên quyết, Lâm Minh lại bắt đầu giải cốt.

Hiện tại công phu giải cốt của Lâm Minh đã đến mức độ lô hỏa thuần thanh, Hung thú cấp hai rõ ràng không thể thỏa mãn yêu cầu tu luyện của hắn.

Nhưng mà Hung thú cấp ba trong Đại Minh Hiên là hiếm như lá mùa thu, Lâm Minh muốn làm cũng làm không tới, kể từ đó, Lâm Minh nghĩ đến một biện pháp, hắn bắt đầu dùng sống dao giải cốt!

Giải cốt thủ phổ thông, cho dù dùng lưỡi dao sắc, lưỡi búa, khảm đao… dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào giải cốt, cũng thường thường phải hơn nửa ngày mới có thể tách rời một con Hung thú cấp hai.

Mà Lâm Minh là lần đầu tiên dùng sống dao giải cốt, tất cả những thứ này, quả nhiên vất vả rất nhiều, đao kia phảng phất như lâm vào bên trong vũng bùn, mỗi tiến vào một tấc, đều phải dùng ra lực lượng cực đại.

Này bức bách Lâm Minh không ngừng khiêu chiến cực hạn thể năng, đồng thời nắm giữ kỹ xảo dùng sức.

Trước đây mỗi ngày, nhiệm vụ giải cốt của Lâm Minh, công phu một bữa cơm là có thể ung dung hoàn thành, hiện tại, hai canh giờ cũng làm không xong, hơn nữa sau khi giải cốt kết thúc, Lâm Minh lại là luyện đến đầu đầy mồ hôi.

Bất quá, hiệu quả này quả thật không tệ, Lâm Minh thu thập khối thịt.

Nếu như giải cốt thủ của Đại Minh Hiên biết Lâm Minh dùng sống dao hoàn thành giải cốt Hung thú cấp hai, chỉ sợ bọn hắn sẽ không cho là Lâm Minh điên, mà là hơn nửa sẽ nghĩ mình điên rồi.

Một đêm tu luyện, Lâm Minh kiệt sức, hắn không có đi bận tâm sự tình Minh Văn phù, trực tiếp lên giường ngủ.

. . .

Một đêm ngủ say, trời lờ mờ sáng Lâm Minh liền dậy thật sớm, theo thường lệ đi tới Đại Chu sơn luyện quyền.

Một hơi đánh xong bộ quyền pháp đầy đủ, Đông Phương mới nổi lên màu trắng bạc, lúc này, một thiếu niên mập mạp mặc bạch y, cái đầu không cao từ trong rừng cây chạy ra:

- Minh ca, ngày hôm qua tại sao ngươi hỏi thăm ta nơi nào thu mua Minh Văn phù, không phải ngươi thật sự vẽ ra Minh Văn phù chứ?

Người tới chính là Lâm Tiểu Đông, ngày hôm qua thời điểm Lâm Minh hỏi hắn vấn đề này, hắn không chút suy nghĩ trả lời.

Nhưng mà sau đó hắn càng nghĩ càng thấy không đúng, không phải Lâm Minh vẽ ra Minh Văn phù chứ!

Tuy Lâm Tiểu Đông đối với Minh Văn Thuật hiểu rõ không nhiều, nhưng mà xác định Lâm Minh dưới tình huống như vậy, là không thể nào vẽ ra Minh Văn phù chính xác.

Vẽ đi ra tám chín phần mười là thấp kém, đến thời điểm đi giao dịch hội chào hàng, làm không tốt sẽ bị người xem là tên lừa đảo đánh một trận.

Lâm Minh cười cười, gật đầu nói:

- Ân, vẽ đi ra.

Trong lòng Lâm Tiểu Đông căng thẳng:

- Ngươi cầm những thứ kia bán?

- Ừm, bất quá không thể bán đi.

Không bán được là trong ý liệu, những người này lại không phải người ngu, Lâm Tiểu Đông trên dưới đánh giá Lâm Minh một phen, không quá yên tâm hỏi một câu:

- Minh ca, ngươi không có bị đánh chứ?

Lâm Minh nhất thời yên lặng, trí tưởng tượng của Lâm Tiểu Đông này thật là phong phú, hắn cười nói:

- Ta xác thực vẽ ra Minh Văn phù, cũng không phải là tên lừa đảo, làm sao sẽ bị đánh?

Hắn nói xong liền lấy ra bốn tấm Minh Văn phù kia, muốn cho Lâm Tiểu Đông yên tâm.

Bất quá Lâm Tiểu Đông nơi nào hiểu, hắn nhìn thấy bốn tấm Minh Văn phù này, vẻ mặt cứng nửa ngày, những Minh Văn phù này thật sự là. . . thê thảm không nỡ nhìn a!

Tuy rằng hắn đoán được Minh Văn phù củaLâm Minh sẽ là thứ phẩm, thế nhưng đây cũng quá thứ phẩm đi.

Lá bùa này vừa thô lại vàng, tựa như giấy đi vệ sinh, kẻ ngu mới có thể mua a.

Trước đây Lâm Tiểu Đông cũng đã gặp vài tờ Minh Văn phù, tờ nào không phải trơn bóng chiếu nhân, sắc thái sáng sủa, ngươi muốn bán cũng phải mua lá bùa tốt một chút chứ.

Trên mặt Lâm Tiểu Đông xơ cứng, một hồi lâu mới nổi lên nụ cười khô khốc, hắn không ngại ngùng đả kích Lâm Minh.

Bất quá nghĩ đến tài liệu mấy trăm lạng hoàng kim, liền đổi thành vài tờ giấy WC như thế, hơn nữa nhìn diện tích, đi một chuyến WC cũng không đủ, trong lòng Lâm Tiểu Đông nhất thời lại đau lên, này thật đúng là chà đạp tiền a.

Lâm Minh thấy vẻ mặt Lâm Tiểu Đông biến hóa, liền đại khái đoán được hắn đang suy nghĩ cái gì.

Hắn thẳng thắn thu hồi Minh Văn phù, không có giải thích cái gì, đối với Lâm Tiểu Đông căn bản giải thích không rõ.

- Ta nói Minh ca này, lấy chăm chỉ cùng thiên phú của ngươi, đột phá Ngưng Mạch kỳ là sự tình sớm muộn, hà tất đi làm những chuyện này?

Lâm Tiểu Đông hảo ngôn khuyên bảo.

Lâm Minh cười cười, không hề nói gì, Lâm Tiểu Đông nói không sai, mặc dù không làm những cái này, hắn tất nhiên cũng sẽ bước vào Ngưng Mạch kỳ, thậm chí Hậu Thiên, cùng Tiên Thiên trong truyền thuyết cũng không phải là khó khăn.

Nhưng mà võ đạo chi lộ như cùng trời tranh mệnh, thời gian không đợi người, nếu không thể ở thời kì còn trẻ nhanh chóng tăng cảnh giới lên, sau đó tu luyện sẽ càng ngày càng khó!

Không dựa vào bất luận đan dược, linh vật gì, chỉ dựa vào bản thân tu luyện, cố nhiên cơ sở vững chắc, thế nhưng sẽ làm lỡ thời gian, những thời giờ này, Lâm Minh tiêu hao không nổi.

Cho nên hắn cần lợi dụng Minh Văn Thuật kiếm tiền, đi đường tắt.

Hắn nói:

- Tiểu đông, ngươi đi về trước đi, ta còn có chút việc.

- Làm gì? Không phải huynh lại muốn đi bán những lá bùa này chứ?

loading...

Vũ Cực Thiên Hạ - Chương #28


Báo Lỗi Truyện
Chương 28/153