Chương 22: Bắt Đầu Minh Văn


Đại sư tỷ ngăn ở trước mặt Lâm Minh, một bộ ngươi không đáp ứng ta liền không tha ngươi.

Tuy gia thế của Đại sư tỷ không bằng Tần Hạnh Hiên, thế nhưng cũng là đại thế gia trong kinh thành, phái hạ nhân trong Thiên Vận thành làm ít chuyện, kia là rất đơn giản.

Lâm Minh hết chỗ nói rồi, này cũng quá bá đạo đi à nha, hắn nói:

- Chuyện của ta là tu luyện, mấy tháng này không có thời gian.

Đại sư tỷ còn muốn nói điều gì, lúc này Tần Hạnh Hiên lên tiếng:

- Để vị đồng học này đi thôi, có lẽ là lão sư hắn gọi hắn.

Ở Tần Hạnh Hiên xem ra, Lâm Minh tuổi còn trẻ mà có thành tựu như vậy, tự nhiên không thể rời khỏi khắc khổ tu luyện, lão sư hắn an bài cho hắn nội dung tu luyện gần như hà khắc cũng rất bình thường.

Nghe được câu nói này của Tần Hạnh Hiên, Lâm Minh như nhặt được đại xá.

Nói thật, tuy tâm trí của hắn so với bạn cùng lứa tuổi thành thục một ít, thế nhưng đồng thời ứng phó hai mỹ nữ, hắn thực là làm không nổi.

Đặc biệt hai người này là mỹ nữ, thực lực đều vượt qua hắn, hơn nữa bối cảnh cũng có thể đè chết hắn.

Lâm Minh đang muốn rời khỏi, lúc này, Tần Hạnh Hiên cười cười, nói:

- Ta tên là Tần Hạnh Hiên, nếu như lúc nào đồng học tu luyện rảnh rỗi, có thể đi phủ Nguyên soái tìm ta, tùy thời hoan nghênh.

Lâm Minh bước chân hơi ngưng lại, báo ra tên của mình:

- Lâm Minh.

Sau đó Lâm Minh liền nhanh chân rời khỏi, Tần Hạnh Hiên cũng không biết Lâm Minh chữ "Minh" viết làm sao, là lâm minh? Hay là Lâm Minh? Hai chữ đơn giản như vậy, Thiên Vận thành có quá nhiều người trùng tên.

Từ Thất Huyền Vũ Phủ trở về, trong lòng Lâm Minh đã xác định Thiên Tàm Ti làm đàn của Thiên Vận quốc chính là Thiên Tàm Ti mình muốn tìm, chỉ cần xác định, vậy thì dễ làm hơn rất nhiều.

Thiên Tàm Ti thuộc về phạm trù của Cầm giới, lấy giao dịch hội của võ đạo rất khó mua được, Lâm Minh chỉ có thể để Lâm Tiểu Đông ủy thác gia tộc thay mua.

Lâm gia là một đại gia tộc hơi có nội tình, lấy tới Thiên Tàm Ti cũng không khó, đương nhiên, cần tiền cao hơn thị trường một chút.

Từ giới thiệu trong sách, Lâm Minh đối với giá cả Thiên Tàm Ti có hiểu rõ đại thể.

Một thước Thiên Tàm Ti giá hai mươi lạng hoàng kim, nghe tới không có quá quý, kỳ thực điều này là bởi vì Thiên Tàm Ti rất nhẹ, nếu như đổi thành cân đến toán, vậy thì rất khoa trương, vạn lạng hoàng kim không hẳn mua được một cân.

Hiện tại Lâm Minh chỉ có bảy mươi lạng vàng, chỉ có thể mua ba thước Thiên Tàm Ti.

Ở trên giao dịch hội, Lâm Minh dùng tám trăm lạng vàng mua một đống lớn tài liệu, nhưng mà sáu mươi lạng vàng chỉ mua ba thước Thiên Tàm Ti, trọng lượng ba thước Thiên Tàm Ti cực kì nhỏ, có thể thấy được nó đắt giá.

Lâm Minh xé một tấm lịch ngày để ở đầu giường, hắn dự định ở tháng thứ nhất tu luyện, đồng thời đạt đến tiểu thành của Minh Văn Thuật.

Hai tháng sau mua đan dược điên cuồng tu luyện, một lần đột phá luyện thể tầng hai, thậm chí đạt đến luyện thể tầng hai đỉnh cao.

Lấy luyện thể tầng hai đỉnh cao, không nói vượt qua Chu Viêm, chí ít sẽ không chịu thiệt dưới tay Chu Viêm.

Sau khi dùng chân nguyên luyện tập trăm ngàn lần, Lâm Minh rốt cục bắt đầu chính thức luyện tập thao tác tài liệu Minh Văn.

Kinh nghiệm ban đầu của Minh Văn Sư đều là dùng phương thức đốt tài liệu tích lũy.

Lâm Minh đốt không nổi, hắn nhất định phải dùng một đống tài liệu chỉ có tám trăm lạng hoàng kim này, thành công vẽ ra chí ít một tấm Minh Văn phù hoàn chỉnh.

Học tập Minh Văn Thuật không chỉ cần ngộ tính, lão sư tốt, tài lực cường đại chống đỡ, hơn nữa còn cần linh hồn lực cực tốt.

Bởi vì ở trong quá trình Minh Văn, phải lấy linh hồn lực khống chế kết cấu năng lượng bên trong phù hiệu Minh Văn, linh hồn lực của Lâm Minh khi còn bé cũng đã trắc thí qua, cũng là tam phẩm.

Linh hồn lực Tam phẩm cộng thêm võ học thiên phú tam phẩm, đối với không phải võ đạo thế gia mà nói, thiên tư của Lâm Minh xem như là không tồi, đương nhiên cũng không thể coi là đứng đầu.

Võ giả ở giai đoạn luyện thể, địa phương dùng đến linh hồn lực cũng không nhiều, Lâm Minh là lần đầu tiên vận dụng.

Hắn dựa theo pháp quyết linh hồn trong ký ức của linh hồn vô chủ, bắt đầu vận chuyển linh hồn lực trong ý thức hải, bắt đầu điều động nó.

Mỗi người đều có Linh hồn lực, thế nhưng muốn thuyên chuyển nó lại không phải người bình thường có thể làm được, điều này cần pháp quyết linh hồn.

Cái này cần ngày qua ngày tu luyện, rất nhiều Minh Văn Sư thật vất vả học thuộc lòng các loại phù hiệu cùng lý luận cơ sở, thế nhưng thời điểm học tập linh hồn pháp quyết, đều là không vào được nhập môn.

Không vận dụng được linh hồn lực, liền không cách nào sử dụng tài liệu, kết quả ngay cả tư cách đốt tài liệu cũng không có.

Lâm Minh vận chuyển pháp quyết linh hồn, lập tức cảm nhận được quen thuộc đến từ ký ức sâu xa, bộ pháp quyết này, vị tiền bối đại năng kia khi còn sống nhất địnhlà sử dụng vô số lần.

Loại cảm giác quen thuộc này, mặc dù tinh thần đã biến mất, cũng như cũ bảo lưu lại trong linh hồn vô chủ, điều này làm cho Lâm Minh bớt đi rất nhiều khí lực, đối với Lâm Minh mà nói, không cần vì nhập môn mà phát sầu.

Hắn nhẹ nhàng đưa tay, linh hồn lực vô hình liền dẫn dắt lên chất lỏng Thiên Phong Thảo đã sớm điều chế tốt ở một bên.

Theo ý niệm biến hóa của Lâm Minh, một giọt chất lỏng Thiên Phong Thảo ở Lâm Minh khống chế, xuất hiện các loại hình dạng, khi thì bị kéo thành tia nhỏ, khi thì ngưng tụ thành dịch nhỏ óng ánh.

Loại thuận buồm xuôi gió này, cảm giác dễ sai khiến làm cho Lâm Minh kinh thán!

Phải biết, ở trên Minh Văn Thuật nhập môn đã từng nói, muốn học được pháp quyết linh hồn, người ngộ tính tốt cần một tháng thời gian, người ngộ tính kém khổ luyện nửa năm cũng chưa chắc có kết quả.

Mỗi một vị Minh Văn đại sư đều có pháp quyết linh hồn của mình, pháp quyết linh hồn tự nhiên cũng có ưu có kém.

Các đại sư Minh Văn đối với cái này là mèo khen mèo dài đuôi, mặc dù đối với đệ tử cũng chưa chắc dốc túi dạy dỗ, bởi vì pháp quyết linh hồn này ưu khuyết, trực tiếp ảnh hưởng đến trình độ vận dụng linh hồn lực, đối với Minh Văn Sư mà nói là phi thường trọng yếu!

Vũ Cực Thiên Hạ - Chương #22


Báo Lỗi Truyện
Chương 22/153