Chương 977: Đại tỷ có mệt không (hạ)?


Gió hiu hiu thổi qua, khiến Đường Phong thấy lạnh buốt trong lòng.
Không biết phải làm sao, Đường Phong chỉ còn cách mở miệng hỏi trước.
- Đại tỷ có mệt không. Vốn dĩ cũng không có gì, nàng thần bí như thế, lại còn mặc đồ che kín bít, nếu để người ta nhìn thấy, không bị hiểu lầm mới lạ đó, nàng muốn gặp ta thì cứ trực tiếp quang minh chính đại đến tìm ta không được sao?
Nữ nhân nghe nói xong sắc mặt liền đỏ bừng, đưa tay lên giở cái nón rộng vành ra, xoay người lại, nàng nhìn Đường Phong với thần sắc phức tạp.
Đường Phong chậm rãi lắc đầu, nhìn vào Dung thiếu nãi nãi :
- Như vậy không phải tốt hơn sao? Có gì muốn hỏi thì nàng cứ hỏi đi.
Rụt đầu cũng bị một đao, thò đầu cũng bị một đao, Đường Phong đành liều một phen vậy.
Dung thiếu nãi nãi cắn chặt môi, trên đôi môi kiều diễm đỏ mọng hiện rõ lên một hàng dấu răng, sau một lúc lâu để lấy dũng khí, nàng hít sâu một hơi rồi hỏi:
- Chuyện xảy ra trong tầng ba Tru Tâm Động ngày hôm đó có thật là... Là ảo giác?
Đường Phong cười khan một tiếng, nói:
- Thực ra ta rất muốn nói với nàng đó là ảo giác, nhưng chắc chắn nàng sẽ không tin. Vấn đề này chính nàng cũng đã có đáp án rồi, chạy tới đây hỏi ta làm gì?
Mặt mày Dung thiếu nãi nãi xám ngoét, thân thể run lên từng cơn:
- Nó đã thật sự xảy ra ư?
- Chuyện này không ai biết cả, ta cũng sẽ không nói bậy bạ, nàng cứ coi như là một giấc mơ đi được không? Cứ phải tìm hiểu ngọn nguồn để làm gì?
Đường Phong thực sự không hiểu nổi nữ nhân suy nghĩ thế nào nữa. Chuyện xấu hổ thế đã qua đi thì cho nó qua luôn đi, cứ moi ra nói thì chẳng tốt cho mình mà cũng chẳng tốt cho người, thật hết nói nổi.
- Một giấc mộng...
Dung thiếu nãi nãi cười lạnh, nước mắt rưng rưng tuôn ra, chảy xuống hai má nàng:
- Ngươi nói nhẹ nhàng làm sao, ngươi có biết danh tiết đối với một nữ nhân quan trọng cỡ nào hay không?
Đường Phong thật tình khuyên bảo:
- Ngày đó ta cũng vì muốn cứu nàng, nào ngờ nàng lại nắm chặt kéo ta ôm vào lòng, sau đó mới xảy ra những chuyện đó.
- Sao có thể thế được?
Thần sắc của Dung thiếu nãi nãi đại biến, nàng căn bản không thể tưởng tượng nổi cảnh tượng mình kéo một người đàn ông ôm vào lòng, trong lòng nhất thời vừa thẹn vừa giận.
Đường Phong nghiêm chỉnh nói:
- Trời đất chứng giám, ta tuyệt đối không có chủ động làm gì với nàng hết. À mà... Chỉ là không cẩn thận nhìn qua mấy cái. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Thân thể Dung thiếu nãi nãi như bị sét đánh, vô lực ngã xụi lơ trên mặt đất, đôi mắt thất thần, một lúc sau liền ôm mặt khóc rống lên.
Nhìn nàng như vậy, Đường Phong không khỏi mềm lòng nói:
- Vậy nàng muốn ta phải làm sao bây giờ? Nàng là thiếu nãi nãi của Dung gia, ta không thể chịu trách nhiệm gì đó với nàng được.
Dung thiếu nãi nãi vừa nghe xong, càng khóc dữ dội hơn, vừa khóc vừa lắp bắp nói:
- Ta gả vào Dung gia mười một năm, mới vừa gả vào nhà thì phu quân liền chết bất đắc kỳ tử. Giữ gìn thân ngọc đến bây giờ, nào ngờ bị tên tiểu dâm tặc nhà ngươi hủy hoại danh tiết...
- Tại sao, tại sao ngươi lại cứu ta? Tại sao không để ta chết đi!
Nhìn nàng khóc như một tiểu cô nương, hoàn toàn không có chút thần thái của một mỹ phụ đoan trang như trước, Đường Phong vừa thương xót vừa cảm thấy buồn cười, mở miệng an ủi nói:
- Được rồi được rồi, chuyện cũng đã xảy ra, nàng khóc cũng vô dụng. Trở về ngủ một giấc, quên đi việc này là được.
Dung thiếu nãi nãi càng khóc lớn hơn nữa.
Đường Phong nghe nàng khóc đến nỗi muốn nổi đoá lên, sau khi an ủi vô hiệu, hắn hung dữ nói:
- Còn có một cách giải quyết, có muốn nghe hay không?
- Cách gì?
Mỹ phụ nghe vậy vội ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng như hai quả đào mật nhìn Đường Phong, vẻ mặt rất chờ mong.
- Một là ngươi chết, hai là ta chết! Như vậy là có thể được sự trinh bạch của ngươi rồi.
Vẻ mặt Đường Phong như hung thần ác sát.
Mỹ phụ sửng sốt, ngây người ra một lúc, sau đó đưa tay chậm rãi lau nước mắt nơi khóe mắt rồi đứng lên, rút thanh trường kiếm như thuỷ tin đeo bên hông ra, lẩm bẩm nói:
- Đúng, sau khi giết ngươi thi có thể giữ gìn sự trong sạch của ta.
Nữ nhân này bị ma chướng rồi, Đường Phong căn bản không ngờ nàng ta lại suy nghĩ nông cạn như thế. Không đợi hắn nói thêm gì nữa, mỹ phụ đã đâm trường kiếm đến rồi.
Hiểu lầm này càng làm càng lớn, sớm biết trước như vậy thì hắn đã không xen vào việc của người khác, để nàng chết ở Tru Tâm Động luôn cho rồi.
Đối mặt với công kích của mỹ phụ, Đường Phong muốn đánh trả cũng không được, mà không đánh trả cũng không xong, cho nên chỉ có thể tránh né bằng tốc độ và bộ pháp của mình mà thôi, thực lực của đối phương không hề yếu kém, hạ thủ lại độc ác, tránh né vô cùng vất vả.
Đường Phong bắt đầu nổi giận, cơn giận lên đến cực điểm, bất giác dấy lên ý nghĩ muốn giết chết đối phương, vất xác ngoài đồng hoang.
Ý niệm này vừa mới dâng lên trong đầu thì bỗng nhiên truyền đến tiếng tay áo bay phần phật, ngay sau đó một thân ảnh yểu điệu xông vào cuộc chiến, che trước mặt Đường Phong, chưởng phong đánh về phía trước, thay Đường Phong đỡ một chiêu này.
Khi nhìn rõ lưng của người vừa đến, Đường Phong toát mồ hôi lạnh, thầm nghĩ ngày hôm nay quả thực đạp phải phân chó rồi, chuyện phiền phức hết chuyện này nối chuyện kia.
Người vừ đến không phải ai khác, hiển hiên là Trang Tú Tú.
Mỹ phụ bị Trang Tú Tú đánh một chưởng đẩy ra, không khỏi tức giận quát lân:
- Cút ngay, ta muốn giết tên tiểu dâm tặc này.
Trang Tú Tú cười lạnh một tiếng:
- Muốn giết hắn thì phải hỏi ta trước đã.
Vừa nói vừa đưa tay về phía Đường Phong:
- Trả lại thanh kiếm cho ta!
- Đây này!
Đường Phong trả lời vô cùng sảng khoái, nhanh chóng rút thanh bội kiếm của Trang Tú Tú từ trong Không gian mị ảnh ra đưa cho nàng, sau đó thi triển thân pháp thoái lui hơn mười trượng.
Hai nữ nhân này, bản thân hắn cũng không muốn dây vào, để cho bọn họ tự đấu đá nhau vậy.
Trong ba ngày nghỉ ngơi này, đâu chỉ Dung thiếu nãi nãi là tâm thần bất an, mà Trang Tú Tú cũng vậy.
Ngày mai sẽ lại bất đầu hạng mục tỷ thí thứ ba rồi, mà thanh bội kiếm của nàng còn đang ở trong tay Đường Phong chưa lấy về, Trang Tú Tú liền tìm cho mình một cái cớ, bấm bụng chạy đến dãy nhà chỗ Đường gia đang ở.
Nào ngời vừa tới đó hỏi một tiếng thì mới biết Đường Phong theo một nữ nhân đi ra ngoài rồi. Cũng không biết vì sao, Trang Tú Tú sau nghe được tin này liền cảm thấy hết sức bực bội, lòng như lửa đốt chạy đuổi theo. Cũng may là cách lúc hai người rời đi không bao lâu, nên Trang Tú Tú cuối cùng cũng đuổi đến được.
Sau khi tới đây, đập vào mắt nàng là một cảnh tượng khiến nàng nổi cơn lửa giận ngút trời, Đường Phong đang bị một nữ nhân truy đuổi đến nỗi phải né lên hụp xuống, vô cùng chật vật, nhưng lại không biết đánh trả.

Vô Thường - Chương #977


Báo Lỗi Truyện
Chương 977/1679